Dorothy’s Forbidden Grimoire

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Web novel - Chương 533: Khởi Chiến

Tây Addus, trên vùng hoang mạc bao quanh Karnak.

Khi bình minh vừa ló rạng, ánh sáng ban sơ chỉ mới tràn lên từ đường chân trời xa tít, sắc đỏ nhạt của ráng sớm nhuộm hồng rìa trời phía đông. Mặt đất khẽ chuyển mình khỏi giấc ngủ dài, chuẩn bị đón lấy đợt nóng gay gắt mới đang dâng lên từ tận cát bụi.

Trên cánh đồng cát mênh mông, những chiến hào nối liền từng chuỗi, công sự chất đầy bao cát. Trong doanh trại của Giáo Phái Sự Giáng Lâm Của Đấng Cứu Thế, phần lớn binh lính đóng quân tại các tuyến phòng thủ này vẫn còn say ngủ.

Vào khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày này, ngay cả số ít lính gác ca đêm cũng ngáp dài ngáp ngắn, ngồi tựa vào vị trí của mình mà lơ là canh gác. Có kẻ thì đã len lén tìm thấy một góc để ngủ sớm, có kẻ tụ tập ba năm người, ngồi quanh ánh đèn đánh bài giết thời gian. Những ván bài thâu đêm giờ mới dần đi đến tàn cuộc.

Mặc dù mối đe dọa chiến tranh rất gần, nhưng hệ thống phòng tuyến tiền tiêu quanh Karnak lại tỏ ra vô cùng lỏng lẻo. Điều này một phần là do kỷ luật quân đội của Giáo Phái Cứu Thế vốn chẳng hề nghiêm ngặt, song nguyên nhân chủ yếu vẫn là công tác phòng thủ và canh gác thực ra không đến lượt họ đảm nhiệm.

Bên ngoài vòng phòng tuyến của họ, trải dài suốt 10 cây số, là vùng tuần tra của những sinh vật bất tử—một dải bảo vệ rộng mênh mông nơi hàng ngàn sinh vật bất tử không biết mệt mỏi, không ngủ, ngày đêm tuần tra khắp hoang mạc. Chỉ cần có bất kỳ vật thể khả nghi nào, dù chỉ là sinh vật lớn hơn một con chó, đều sẽ bị chúng phát hiện. Vì vậy, đối với đám binh sĩ trong công sự, việc tập trung cảnh gác dường như khá vô nghĩa.

Thực tế, ngay cả mức độ sẵn sàng chiến đấu cơ bản của họ cũng không được duy trì. Phạm vi tuyệt đối của vùng tuần tra đảm bảo cảnh báo quá rộng. Nếu kẻ địch tấn công, họ vẫn có dư thời gian để trở lại vị trí và chuẩn bị chiến đấu. Pháo binh của địch, trong tình huống không có trinh sát, gần như chẳng thể nào bắn trúng chiến tuyến; trong khi pháo binh của giáo phái lại dễ dàng dựa vào tin tức mà hồn ma truyền về để pháo kích chính xác từ xa. Mỗi khi giao chiến, thường là cảnh một bên nghiền nát bên kia chứ chẳng phải giằng co.

Và quả thật, trong suốt thời gian qua, Quân đội Cách mạng từ Dorsa đã vài lần phát động tấn công vào Karnak. Nhưng kết quả luôn như nhau. Khi quân ta còn đang bị chặn bởi sinh vật bất tử ngoài tiền tuyến, thì pháo trận của Giáo Phái Sự Giáng Lâm Của Đấng Cứu Thế nhận được tin liền tiến hành pháo kích không phân biệt mục tiêu, quét sạch cả sinh vật bất tử lẫn quân địch. Chẳng mấy chốc, quân tấn công tan rã trong hỗn loạn, còn lính ở tiền đồn thì chẳng cần thấy mặt kẻ thù cũng dễ dàng giành thắng lợi.

Trong tình thế ấy, binh sĩ nơi phòng tuyến tự nhiên khó mà giữ nổi tinh thần cảnh giác. Mặc dù cấp trên đã nhiều lần nghiêm lệnh phải “nâng cao cảnh giác, chuẩn bị chiến đấu”, tuy vậy, dưới sự bảo vệ của bức tường sinh vật bất tử hùng hậu đến vậy, việc bắt họ suốt ngày căng thẳng đề phòng thực sự là điều… khá khó khăn.

Thế là, trong bầu không khí uể oải và tản mạn ấy, các phòng tuyến tiền tiêu quanh Karnak đón chào buổi bình minh của một ngày mới. Nhưng ngay khi tia nắng đầu tiên còn chưa kịp soi rọi khắp doanh trại, một hồi kèn sắc bén và chói tai đột ngột vang dậy, xuyên thấu qua màn sương sáng sớm, ngân dài khắp doanh trại. Đám lính gác ca đêm vốn đang ngáp dài ngáp ngắn lập tức giật nảy mình, vội vàng bỏ dỡ việc trong tay.

Rõ ràng tất cả họ đều biết rõ thứ âm thanh này. Đó là tín hiệu cảnh báo khẩn cấp, chỉ những Kẻ Vượt Giới có khả năng giao tiếp với vong linh mới có quyền ra lệnh thổi kèn. Khi tiếng kèn này vang lên, nghĩa là vùng tuần tra của các sinh vật bất tử đã phát hiện ra quân địch, và toàn bộ phòng tuyến phải bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Nghe thấy tín hiệu, lính gác vội vã làm theo quy trình—gõ chuông báo động, gọi đồng đội dậy, buộc toàn bộ tiền đồn vào một thế trận chiến đấu. Tuy tiếng còi báo động dồn dập vang rền trong không trung, động tác của đám lính lại chẳng có vẻ gì là khẩn trương. Rốt cuộc, họ tự tin rằng kẻ địch vẫn còn cách xa ít nhất mười cây số, và họ vẫn có thừa thời gian để chuẩn bị.

Thế nhưng, ngay khi cả doanh trại còn đang lơ đễnh triển khai công tác chuẩn bị, thì…

Một tràng âm thanh rít gió đột nhiên vọng xuống từ trên trời. Một vài binh sĩ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì tiếng rít đó bỗng trở nên mãnh liệt gấp bội, rồi cuối cùng hóa thành một tiếng gầm xé trời.

BÙM!!

Một vụ nổ khổng lồ bùng lên mà chẳng hề có báo trước, xé toang toàn bộ chiến hào. Ở khu vực trận địa pháo, một khối cầu lửa khổng lồ cuộn trào, sóng xung kích và ngọn lửa dữ dội cày nát mọi thứ quanh đó. Cát bụi tung mù trời, binh lính và pháo trong khu vực vụ nổ bị nuốt chửng trong nháy mắt, không còn chút tăm tích. Xa hơn một chút, người bị thổi bay ngã dúi dụi, thân thể bê bết máu, la hét hoảng loạn. Những binh sĩ ở xa hơn chỉ biết ngã rạp xuống, để lớp bụi mịn từ vụ nổ như cơn mưa xám trút xuống người họ.

Chỉ trong tích tắc, toàn bộ chiến tuyến chìm trong lửa và tiếng gào. Tiếng hô, tiếng chửi, tiếng đổ vỡ hòa thành một hòa âm hỗn loạn. So với chuông cảnh báo, có vẻ vụ nổ này mới là âm thanh tốt nhất để đánh thức toàn trại. Tất cả binh lính đều bừng tỉnh khỏi giấc mộng, thất thanh hỏi han xem chuyện gì vừa xảy ra. Phần lớn đều tưởng rằng đám hậu cần ngu ngốc nào đó đã làm nổ kho đạn hay không.

Nhưng điều gì đến tiếp theo không để lại chỗ cho sự nghi ngờ.

BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!

Sau tiếng nổ đầu tiên, hàng loạt tiếng nổ tiếp nối nhau, dội khắp chiến tuyến. Hết đóa “hồng liên” này đến đóa khác nở rộ trên mặt đất và giữa sa mạc xung quanh, từng đợt chấn động như những nhát trống nặng nề đập thẳng vào tim người. Vô số binh sĩ chưa kịp chui vào công sự đã bị chuỗi pháo kích này cuốn sạch đi trong nháy mắt.

Phải đến khi ấy, họ mới bàng hoàng nhận ra. Đây không phải sự cố nổ kho đạn!

Bọn họ đang bị pháo kích! Kẻ địch đang pháo kích vào doanh trại!

Nhận rõ sự thật này, binh sĩ trong doanh trại hốt hoảng tìm cách tổ chức phản công, nhưng đã quá muộn. Pháo trận của phe họ đã bị hủy hoại nặng nề bởi đợt tấn công phủ đầu, số khẩu pháo còn lại chẳng đủ để đáp trả.

Giữa thương vong chồng chất, những người sống sót chỉ còn biết chui rúc vào công sự, vừa hoang mang vừa sợ hãi. Và trong đầu mỗi người, chỉ còn vang vọng một câu hỏi.

“Tại sao pháo binh kẻ thù lại bắn trúng chúng ta? Vùng giám sát của những sinh vật bất tử không phải là không thể vượt qua sao?!”

Cùng lúc đó, ở phía bên kia của vùng hoang mạc, hơn chục khẩu pháo hạng nặng được bố trí thành hàng, nòng pháo đen ngòm đồng loạt nâng cao, chĩa thẳng về phía chân trời. Dưới sự thao tác của các pháo thủ, từng họng pháo rung lên dữ dội, gầm rít từng hồi, trút bão đạn về nơi xa xăm.

Cùng lúc đó, ở một đầu khác của sa mạc, hơn chục khẩu pháo đã được xếp thành hàng, tạo thành một trận địa. Những nòng pháo đen ngòm ngẩng cao hướng lên bầu trời, dưới sự điều khiển của binh sĩ, không ngừng gầm rống khai hỏa, trút từng đợt đạn pháo về phía xa trong những tràng ầm rền rung chuyển mặt đất.

Cảnh tượng tương tự đang diễn ra khắp vùng hoang mạc. Ở rìa vùng giám sát của sinh vật bất tử, nhiều trận địa pháo đồng loạt dội hỏa lực xuống tuyến phòng thủ Karnak. Bình minh tĩnh lặng của sa mạc bị xé nát bởi tiếng gầm rú của những khẩu pháp nặng nề.

Những khẩu pháo này được huy động từ khắp nơi trên lãnh thổ Addus. Sau hơn một tuần vận chuyển liên tục, toàn bộ pháo binh, đạn dược và binh lính tinh nhuệ từ các mặt trận của quân cách mạng đều đã được tập trung về đây, chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng của cuộc nội chiến Addus.

Số pháo được chia thành nhiều loại, từ hàng sản xuất trong nước chất lượng thấp được dùng để oanh kích các tuyến phòng thủ thông thường, đến các loại pháo chính xác tiên tiến nhập từ các cường quốc của Lục Địa Chính được dành riêng để bắn phá pháo đài, trận địa và sở chỉ huy tiền tuyến của địch.

Sau nhiều năm chiến tranh, Addus đã tích lũy được một kho vũ khí khổng lồ. Lực lượng pháo binh của Quân đội Cách mạng tập trung quanh Karnak giờ đây đã vượt trội hơn phe phòng thủ ít nhất mười lần.

Khi vô số nòng pháo đang cùng lúc rót lửa dữ dội về phía trước, những sinh vật bất tử bên trong vùng giám sát bắt đầu phản ứng. Bóng ma, thây ma, và bộ xương tập hợp dưới một loại kiểm soát nào đó, ồ ạt phản công về phía các trận địa pháo. Chúng vừa chạy vừa nổ súng, từng viên đạn bay vùn vụt về phía pháo thủ.

Thế nhưng, toàn bộ đạn đều bị chặn lại bởi một bức tường băng khổng lồ bất ngờ dựng lên. Trong cái nơi khô hạn tưởng chừng không thể tồn tại hơi ẩm ấy, một bức tường băng dày và trong suốt vươn cao, rắn chắc đến mức đạn kim loại bật ngược ra ngoài, bảo vệ toàn bộ binh sĩ phía sau.

Từ phía sau bức tường đóng băng, Shadi trong bộ quân phục sĩ quan đầy đủ tung mình bước ra.

Đối mặt với đám đông sinh vật bất tử đang tràn tới, sắc mặt của anh không chút thay đổi. Anh giơ một tay, tung ra một phép trục linh diện rộng.

Ngay tức khắc, những hồn ma yếu hoặc không chịu sự điều khiển trực tiếp liền gào thét bỏ chạy tán loạn. Một số xác sống và bộ xương bị trúng sóng tâm linh, linh hồn bị xua sạch khỏi phụ thể, để lại những bộ xương rã rời và xác thối rữa đổ gục xuống đất. Còn lại vài nhóm bị hàng loạt lựu đạn từ phía sau tường băng ném tới thổi tung thành từng mảnh, khiến đội hình tiến công của sinh vật bất tử hoàn toàn sụp đổ.

Chứng kiến cảnh tượng quân đoàn bất tử đáng sợ như vậy sụp đổ trước Tướng Shadi, các binh sĩ thuộc Quân đội Cách mạng xung quanh đồng loạt nổ vang tiếng reo hò. Sự sợ hãi đối với đám chết đi sống lại trong lòng họ tan biến, thay vào đó là một niềm phấn khích và tự tin dâng trào.

Ngay lúc ấy, Shadi rút kiếm chỉ thẳng về phía chân trời, gầm giọng hô vang.

“Tiến lên, các chiến sĩ của Addus! Đây là trận chiến cuối cùng! Vì Addus!”

Theo tiếng hô của anh, tiếng kèn tiến quân cũng vang lên. Được tiếng kèn khích lệ, các chiến sĩ cách mạng lần lượt tiến lên. Khi đến bức tường băng, lớp băng trước mặt lập tức biến mất, các chiến sĩ cách mạng tiến về phía hoang mạc của người chết.

Đứng nguyên tại chỗ, Shadi dõi mắt nhìn đoàn quân đang tiến bước, rồi lại ngước nhìn bầu trời nơi pháo kích vẫn chưa trút xuống, khẽ thở phào một hơi. Sau đó, Shadi thò tay vào ngực áo, lục lọi một lúc rồi lấy ra một tờ giấy.

Khi mở ra, hiện trước mắt anh là bản đồ bố phòng hoàn chỉnh của Karnak, trên đó đánh dấu tỉ mỉ từng vị trí tiền tuyến và điểm hỏa lực pháo binh. Chính nhờ thông tin trên tấm bản đồ này mà pháo binh của Shadi có thể, ngay từ loạt đạn đầu tiên, áp chế được trận địa đối phương, đánh sập toàn bộ khả năng phản pháo của quân phòng thủ Karnak, mở đường cho đại quân của anh tiến lên an toàn.

“Không có bất kỳ phản pháo nào… Quả là năng lực tình báo chuẩn xác đến đáng sợ …”

Shadi khẽ lẩm bẩm, ánh mắt dừng lại trên bản đồ, trong lòng dâng lên một nỗi rùng mình. Giờ đây, anh thực sự cảm thấy chân thành biết ơn vì mình không đứng ở phía đối địch với giáo đoàn Phán Quan của Thiên Đường kia.

Trong tay nắm giữ thông tin chi tiết đến vậy, lại có ưu thế tuyệt đối về quân số và hỏa lực, đối với Shadi mà nói, trận chiến này, muốn thua cũng khó.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là phía địch không có sự can thiệp của các thế lực thần bí cấp cao hơn, mà khả năng đó… không phải là số không.

Ngay sau khi tiếng pháo đầu tiên vang lên, từ nhiều hướng ngoài vùng giám sát, nhiều mũi tiến công cùng lúc được phát động. Từ nhiều hướng khác nhau, bảy vạn quân cách mạng đồng loạt tấn công về phía Karnak, tạo thành một vòng vây khổng lồ.

Trận chiến nổ ra cùng lúc trên mọi mặt trận quanh thành phố, vô số binh sĩ cách mạng ào ạt xông vào vùng sinh vật bất tử. Dưới sự dẫn dắt của những Kẻ Vượt Giới Im Lặng, từng đợt binh sĩ sử dụng súng trường và lựu đạn để nhanh chóng dọn sạch từng tốp sinh vật bất tử chắn đường, vừa chiến đấu vừa mở đường cho đại quân xông thẳng về phía thành.

Trong chốc lát, cả vùng tuần tra rộng lớn chìm trong khói lửa giao tranh, kẻ địch ở khắp nơi, tiếng súng vang vọng khắp chân trời. Từ mọi hướng, quân cách mạng như lũ ập vào vùng đất. Và vô số hồn ma trinh sát đã liên tục truyền về những báo cáo chiến sự, tràn ngập trung tâm tình báo của Hắc Quan Giáo trong thành phố Karnak.

Nhưng vấn đề là, những linh hồn đưa tin này thiếu năng lực phân loại thông tin theo mức độ quan trọng, vì vậy mọi báo cáo—dù lớn hay nhỏ—đều được gửi về một cách lộn xộn. Trong vùng chiến tuyến kéo dài hàng chục dặm, bảy vạn quân, hơn chục hướng tiến công, cùng vô số cuộc đụng độ và pháo kích khác nhau… tất cả hợp lại thành một dòng lũ dữ liệu khổng lồ, trút xuống trung tâm tình báo.

Lượng thông tin khổng lồ ấy trong nháy mắt đã nhấn chìm trung tâm tình báo nhỏ bé của Karnak. Khối công việc chất cao như núi nhanh chóng đè bẹp các nhân viên tiếp nhận và phân tích dữ liệu, khiến họ dù cố gắng đến mấy cũng không thể xử lý hết biển báo cáo dồn dập.

Cả trung tâm lập tức rơi vào hỗn loạn—âm thanh, linh tín, giấy tờ và chỉ thị hòa thành một mớ hỗn độn đến mức chẳng ai còn phân biệt được đâu là trọng yếu, đâu là tin giả, đâu là trùng lặp. Lượng tin chiến trường khổng lồ đã vượt xa giới hạn xử lý của bộ não con người, và chẳng mấy chốc, toàn bộ hệ thống tình báo của Karnak bị khối lượng công việc khổng lồ trực tiếp đánh sập.

Những bản báo cáo do linh hồn trinh sát gửi về không thể kịp thời truyền đến các tuyến phòng ngự tiền phương, khiến các cứ điểm chiến đấu cũng dần rối loạn theo hiệu ứng dây chuyền.

Giữa cơn hỗn loạn, vô số bản tin phản hồi từ linh hồn bị bỏ qua, vì đơn giản là không ai còn đủ thời gian để đọc đến chúng. Trong đống dữ liệu bị lãng quên đó, có một báo cáo như sau:

“Tại một vị trí cách Karnak 20 km về phía đông, phát hiện một vật thể bay nhỏ đang di chuyển nhanh chóng về phía bắc. Dường như có hai người cưỡi trên một tấm thảm bay…”

Giữa chiến trường hỗn loạn, ở một khu vực xa hẳn tầm pháo kích, một bóng đen lao đi với tốc độ cực nhanh. Nhìn kỹ, đó là một tấm thảm đang lơ lửng cách mặt đất vài mét, phóng vun vút giữa làn gió nóng sa mạc. Trên tấm thảm là hai hình người quấn khăn và khoác áo choàng dài: Dorothy và Nephthys.

“Dorothy… Bên kia hình như đã bắt đầu giao chiến rồi. Chúng ta không đi hỗ trợ thật sao?”

Nephthys hỏi lo lắng, nhìn chằm chằm vào phía ánh lửa pháo chớp giật giữa đường chân trời. Nhưng Dorothy phản ứng lạnh lùng.

“Yên tâm đi. Mặt trận chính có Shadi lo rồi. Việc của chúng ta không kém phần quan trọng, thậm chí có thể nói họ mới là lực lượng yểm hộ, còn chúng ta mới là mũi chủ đạo.”

Nói dứt lời, Dorothy tăng tốc tấm thảm bay bên dưới họ. Cảnh tượng hai người cưỡi thảm bay giữa bầu trời hoang mạc thoạt nhìn chẳng khác gì một thứ bước ra trực tiếp từ một câu chuyện cổ tích Ả Rập, nhưng sự thật ít ảo diệu hơn: tấm thảm dưới chân Dorothy chỉ là một tấm thảm bình thường, và cơ chế bay thực tế là một tấm thép từ tính khổng lồ ẩn bên dưới nó, do Dorothy kiểm soát sử dụng bằng khả năng điều khiển từ tính của cô.

Đích đến của họ là Thung lũng Đại Bàng Chết nằm nép mình trong dãy Trường Đao Sơn, bây giờ có thể nhìn thấy phía trước. Với lộ trình và thời điểm mà Dorothy tính toán kỹ lưỡng, họ đang tiếp cận Lăng Mộ của Vua Rachman với tốc độ cực nhanh, mà không hề bị bất kỳ ai phát hiện.

Phía bắc Karnak, không xa thành phố lắm, giữa dãy núi cao chót vót có một thung lũng hoang tàn, đá tai mèo nham nhở, chẳng có nổi một cọng cỏ mọc. Trên vách đá một bên của thung lũng đó, có một hang động lớn đen ngòm. Trước miệng hang là đủ loại hàng tiếp tế và những chiếc lều mở tung.

Lui sâu vào bên trong vách hang, có thể nhìn thấy một bức tường cao chạm khắc những bức họa tinh xảo—và giờ đây trên bức tường ấy đã bị khoét thủng một lỗ lớn. Dọc theo lỗ thủng đó là một chuỗi các bức tường và cửa xuyên thẳng xuống, như những chỗ đã bị đánh sập bằng thuốc nổ. Vượt qua bức tường cuối cùng bị phá, là một khoảng không gian ngầm rộng lớn đến lạ.

Sáu trụ đá cao lớn xếp thành hai hàng đều tắp, nâng đỡ sảnh ngầm khổng lồ. Giữa các trụ là mặt bằng rộng rãi lát gạch phẳng phiu; ở giữa mặt bằng đó hiện ra một ma trận nghi lễ Im Lặng phát sáng yếu ớt.

Ở trung tâm ma trận, một chiếc chén sắt nhỏ in hoa văn vòng quanh đầu lâu đang lơ lửng. Ở cuối dãy trụ, bậc thang dẫn lên trên—tận cùng bậc thang là một cánh cửa đá khổng lồ, được khắc chìm vào vách núi, lạnh lẽo và tối om, cao gần chục mét.

Dưới chân cánh cửa ấy đang chứa đầy các thùng gỗ lớn. Trong mấy thùng đã mở ra, những thùng thuốc nổ được xếp ngay ngắn. Trước cánh cửa, vài bóng lính gồng gánh thêm thùng thuốc nổ, tiến về phía cánh cửa với vẻ gấp rút.

Cảnh này bị Mohn, người vừa bước xuống sảnh, nhìn thấy. Hắn cau mày, rồi hét lớn.

“Các người đang làm gì thế?! Đặt xuống ngay! Bây giờ chưa phải lúc chất thuốc nổ!”

Giật mình, một số binh lính tạm dừng. Sau khi nhìn thấy Mohn, một trong số họ trả lời.

“Ngài Mohn, tình hình đã phát sinh khẩn cấp. Shadi bên kia đã phát động tấn công toàn diện, và tình hình đang vô cùng nguy cấp. Ngài Shihab đã lệnh cho chúng tôi lập tức cho nổ Lăng Mộ ! Không thể chậm trễ!”