Đồng đội duy nhất của Anh hùng bị vứt bỏ

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

webnovel - Chap 45 - Khuân vác mà mất tập trung thế sao?

Chap 45 - Khuân vác mà mất tập trung thế sao?

Cảm giác thật sự rất sảng khoái.

Phong cảnh lướt qua cùng làn gió biển mặn mòi còn vương lại khiến tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Có lẽ vì đã ngủ rất ngon nên tình trạng của Lin vô cùng tuyệt vời.

Nhờ đó, cậu có thể thể hiện những cú ôm cua mượt mà mà không cần giảm tốc độ xe ngựa.

“Oa, tuyệt quá, Lin!”

“Hả? Thế này có là gì đâu.”

“Anh rẽ vào con hẻm đó mà không hề chao đảo chút nào luôn.”

Nhưng Lucy rõ ràng đã cường điệu hóa cử động của mình, cố tình ngã về phía Lin trong lúc rẽ.

Ngay cả bây giờ, cô vẫn đang bám lấy vai Lin, tựa đầu vào người cậu.

[Trông thật thảm hại.]

“Câm mồm.”

“Hửm? Cô nói gì à?”

“Không có gì!”

Khi thanh kiếm Abyss đeo bên hông cô cười khẩy, Lucy lập tức trở nên nghiêm túc.

Thanh ma kiếm chết tiệt này cố tình chỉ nói chuyện với mỗi Lucy.

Đôi khi nó cực kỳ im lặng, và những lúc khác lại lải nhải không ngừng nghỉ chẳng cho cô phút nào yên, khiến Lucy cảm thấy như mình sắp bị loạn thần kinh.

“Lucy, bây giờ hỏi câu này có thể hơi muộn, nhưng...”

Sau khi một con tàu buồm khác cập bến Quần đảo Zramun, Tổ đội Anh Hùng đã khởi hành đến thị trấn cảng, nhận được sự đối đãi vô cùng hào phóng.

“Chuyện gì vậy?”

Lucy đã hoàn toàn phớt lờ Tổ đội Anh Hùng trên tàu và cứ ru rú trong phòng với Lin cho đến khi họ đến nơi.

Và sau khi đến thị trấn cảng, Tổ đội Anh Hùng hiện đang di chuyển đến một thành phố gần đó có vòng tròn dịch chuyển, đi trên cỗ xe ngựa do Lin cầm lái.

“Tại sao cô không ngồi bên trong xe với các thành viên khác, mà lại ngồi ngoài này?”

“Em thích ở bên cạnh Lin.”

“Nhưng bên trong thoải mái và tốt hơn mà.”

“Em thích ở bên cạnh Lin.”

“Nhưng mà...”

“Nếu em ở trong đó, em sẽ là người duy nhất còn sống khi chúng ta đến nơi đấy.”

“Tôi hiểu rồi, ghế đánh xe cũng có nét quyến rũ riêng mà!”

“Tuyệt!”

Abyss không đặc biệt thích tình huống Lin đang chiều theo ý Lucy này.

“Lucy, muốn lại gần đây chút không?”

“N-như thế này sao?”

Nhìn cô tiến lại gần với khuôn mặt đỏ bừng khiến cô ả cảm thấy buồn nôn.

“Tôi sẽ nói cho cô nghe một điều quan trọng.”

“L-Lin. Em vẫn chưa... đủ tư cách hay sẵn sàng...!”

Cô nói thế, nhưng cái kiểu liếm môi thèm muốn một nụ hôn đó là sao chứ?

Ngay cả cách cô cọ quậy giữa hai đùi cũng cho thấy cô đang vô cùng động dục rồi.

Lucy ghé tai lại gần, tràn đầy mong đợi.

“Lucy.”

“Vâng! Lin...”

Người ta nói phụ nữ khi yêu rất xinh đẹp, nhưng cái cách cô cố tình nói ngọng nghịu khiến cô ả sởn gai ốc.

Lin sẽ nói gì với cô đây?

Làm tốt lắm? Cảm ơn vì đã cứu anh? Cảm ơn vì đã bảo vệ anh? Hay là... em là tuyệt nhất?

Kìm nén trí tưởng tượng hư hỏng của mình, cô ghé tai sát hơn nữa, và Lin thì thầm với sự nghiêm túc tột độ:

“Cô định làm gì với hôn ước giữa mình và Rainford?”

Rắc.

Vị Anh Hùng đông cứng với nụ cười trên môi.

Cơ thể cô không cử động, nhưng đồng tử đang rung lên dữ dội.

“Trước công chúng, họ nói cô đã biến mất cùng với Quỷ Vương, nhưng về mặt chính thức, cô vẫn còn đính hôn...”

“Em... hiểu rồi...”

Abyss liếm môi.

Dù không phải là loại thượng hạng, nhưng là một hương vị hối hận đủ đậm đà.

Không quá mặn, không quá nhạt—vừa vặn, giống như món khai vị vậy.

“Có lẽ... nếu vẫn còn tình cảm với hắn, tôi có thể nghĩ ra cách để duy trì mối quan hệ đấy?”

Ah, cái này hơi cay đấy.

Nụ cười đông cứng của Lucy chuyển thành cái cau mày khi cô cúi gằm mặt xuống.

Quá khứ giống như xiềng xích mà cô không thể thoát khỏi.

Vết thương trong tim cô do tội lỗi gây ra sẽ không bao giờ lành, vì tội lỗi nhìn người đàn ông khác trước mặt Lin còn sâu sắc hơn cả việc làm hại anh.

Chừng nào gã đàn ông đó còn sống.

“Lin, nếu em giết Rainford ngay tại đây, anh sẽ tin em chứ?”

“Lucy.”

“Tin em đi, Lin. Em chưa bao giờ thích loại đàn ông đó...”

“Lucy.”

Vị Anh Hùng nín thở trước ánh nhìn lạnh lùng.

“Đừng quay lưng lại với quá khứ của mình.”

Lin nói nhẹ nhàng trong khi vẫn dán mắt vào con đường phía trước.

“Con người có rất nhiều quá khứ mà họ muốn trốn tránh, nhưng chính nhờ những quá khứ đó mà chúng ta mới là chúng ta của ngày hôm nay.”

“Vâng... Em xin lỗi...”

Cô lấy nắm tay che miệng.

Sau khi tiếng nức nở nghẹn ngào trôi qua cổ họng, Lucy nói với Lin trong nước mắt.

“Em không còn yêu tên hiệp sĩ khiên đó nữa.”

Em yêu anh.

Đồng minh duy nhất của em, người đồng đội tuyệt vời nhất của em, Lin của em.

Nhưng cô vẫn không thể thốt nên lời, và trái tim cô cảm thấy vô cùng xa cách.

“Được rồi, tôi sẽ giúp cô việc đó.”

Lucy chỉ biết trân trọng mân mê sợi chỉ đỏ buộc quanh ngón tay út.

Mặc dù phép dịch chuyển tức thời có thể được sử dụng ở bất cứ đâu bởi các pháp sư bậc thầy đã đạt đến đỉnh cao, nhưng họ không thể đảm bảo kết quả.

Vì phải cân nhắc đến sự an toàn của tọa độ điểm đến, họ thường di chuyển qua các vòng tròn ma thuật kết nối các thành phố trừ khi đó là trường hợp khẩn cấp—đó là bối cảnh, nhưng thực ra chỉ là một lời giải thích dài dòng cho tính năng đi tắt trong game.

Làm gì có game RPG nào bắt người chơi chạy bộ qua mọi bản đồ chứ?

“Chuẩn bị hoàn tất, bắt đầu chuyển dịch.”

Khi Tổ đội Anh Hùng vào vị trí đội hình. Tigria trực tiếp truyền mana vào mạch, khiến vòng tròn ma thuật phát sáng rực rỡ.

“Nạp năng lượng, kích hoạt.”

Cô không cần phải nói ra vì đó không phải là phép thuật do cô trực tiếp thi triển, nhưng Tigria thực sự rất nhập tâm vào vai diễn của mình.

Lin đứng trong góc với những suy nghĩ vẫn vơ này.

Lucy, đứng ở vị trí đầu tiên, nuốt khan và căng thẳng vì phải chuyển ra xa khỏi Lin.

“Thi triển.”

Vù vù vù—!

Thông thường ma pháp dịch chuyển không phát ra âm thanh, nhưng họ cố tình thêm các công thức vào mạch để mọi người có thể biết liệu nó có hoạt động hay không.

Lóe lên—!

Khi luồng ánh sáng bất ngờ dịu đi và họ có thể khó nhọc mở mắt ra, Lin phát hiện các quý tộc đang vây quanh họ.

Và cả cô nữa.

“Anh Hùng Luciena Estel! Chào mừng trở về. Anh Hùng của Đế quốc, Anh Hùng của Lục địa! Ta, Linasien Karrun, Hoàng Thái nữ của Đế quốc Karlun, chân thành chào đón ngài.”

Cô vẫn xinh đẹp như vậy.

Mái tóc vàng, hàng mi dài, và đôi mắt ngọc bích bên trong đó.

Cảm xúc này giống như một gánh nặng trĩu hơn là nỗi đau, giống như tro tàn đã nguội lạnh còn sót lại.

Năm năm đã trôi qua kể từ khi tôi nói những lời xấc xược đó với người.

Vậy mà tôi vẫn chỉ là một tên khuân vác thấp hèn.

Không phải vì người, mà vì tôi muốn trốn tránh chính bản thân mình, xấu hổ về những gì tôi đã tuyên bố ngày hôm đó.

Tôi có thích cô ấy không?

Có, rất nhiều.

Vậy có phải là do tình yêu ngu ngốc không?

Là tình đơn phương. Nhưng không phải ngu ngốc, mà vì ngây thơ.

Quá ngây thơ để biết thân biết phận, quá ngây thơ để trưởng thành để đối mặt với tình yêu đơn phương.

Ngay cả khi đeo mặt nạ, Lucy vẫn có thể nhận ra.

Rằng Lin đang nhìn chằm chằm vào Hoàng Thái nữ.

Lucy cảm thấy tỵ tuông trước ánh nhìn truyền tải nỗi niềm tiếc nuối dù không thể nhìn thấy đó.

Đúng vậy, cô cảm thấy ghen tuông, chứ không phải tức giận, đối với Hoàng Thái nữ đã từng cố làm hại cô.

“Ta đã chuẩn bị một bữa tiệc để chiêu đãi ân nhân của thế giới. Ta hy vọng tất cả các vị sẽ cùng tham gia ăn mừng sự trở về của Anh Hùng và tận hưởng vui vẻ.”

Lông mày Rainford nhướn lên trước giọng điệu kết thúc gượng gạo.

Quả thực, Ganal Protek có phẩm giá tinh tế hơn nhiều khi nói chuyện.

Linasien nuốt nước bọt khi nhận thấy Rainford khẽ thở dài.

Hắn không hài lòng.

Điều đó khiến cô co rúm lại.

Và Lin cũng đang quan sát tất cả những điều này.

Khó chịu, Lucy bước lên phía trước.

Cử động đơn giản nhưng kỷ luật của cô thu hút sự chú ý của mọi người.

“Hèm.”

Hắng giọng, Lucy nhìn quanh với vẻ chán chường.

Sau khi câu giờ đủ lâu theo ý mình, vị Anh Hùng cuối cùng cũng lên tiếng.

“Ta, Luciena Estel, xin tuyên bố hủy bỏ hôn ước với Ngài Morgan Rainford, có hiệu lực ngay lập tức.”

Thế nào hả, Lin? Em đã làm như anh bảo rồi đấy.

Cuối cùng em cũng chấm dứt hoàn toàn mọi chuyện với gã đáng ghét đó.

Giờ em có thể đứng trước mặt anh với lương tâm trong sạch.

Đám đông xì xào bàn tán.

Cả Rainford và Linasien đều ngạc nhiên trước sự mở đầu bất ngờ này.

“Qua cuộc chinh phạt Quỷ Vương lần này, ta đã nhận ra nhiều điều.”

Em xin lỗi, Lin. Lẽ ra em nên xưng “thần” nhưng em lại xưng “ta”.

Em đã phạm sai lầm.

...Lin?

“Mặc dù đã tiêu diệt được Quỷ Vương, ta đã bị thương nặng nên phải tập trung hồi phục, và trước khi hoàn toàn bình phục, ta biết được rằng loài quỷ vẫn còn tồn tại trên thế giới. Do đó, ta...”

Lin, em đang nói chuyện ngay lúc này đây.

Em đang làm chính xác những gì anh bảo em làm.

“...với tư cách là một Anh Hùng, phải tập trung hơn vào sứ mệnh của mình và nỗ lực hết sức...”

Em hiểu rồi. Anh đang giận vì em vừa phạm sai lầm phải không?

Ngoài chuyện đó ra, em không bỏ sót một từ nào trong những gì anh bảo em nói cả.

“Do đó, ta hủy bỏ hôn ước với Morgan Rainford để trở thành một Anh Hùng cứu thế giới...”

Lin?

“Một Anh Hùng sẽ vượt qua cuộc khủng hoảng của thế giới...”

Lucy, đang phát biểu với những cử chỉ đơn giản, từ từ hạ tay xuống.

Giống như một con búp bê bị hỏng, cô bước đi giật cục về phía người khuân vác đang nhìn chằm chằm vào chỉ một người.

“Anh nên nhìn em chứ.”

Một giọng nói thật thảm thương.

Khi người khuân vác quay sang đối mặt với Lucy, nàng Anh Hùng không biết phải làm gì, rồi thở hắt ra một hơi thật sâu.

“Không phải người phụ nữ khác, mà là em, anh nên nhìn em chứ.”

Lin tỉnh giấc khỏi những ký ức cũ.

Nhận ra thái độ của cô đã đi quá giới hạn, Lin định mở miệng xin lỗi thì Hoàng Thái nữ ra hiệu về phía nào đó.

BỐP!

“Tên xấc xược ngu xuẩn!”

“...!”

Một hiệp sĩ đứng cạnh vòng tròn ma thuật đánh Lin bằng găng tay sắt.

Thấy Lin ngã xuống với một tiếng thịch, Lucy chết lặng.

“Sao ngươi dám nhìn đi chỗ khác trong khi Anh Hùng đang phát biểu hả!”

Tên hiệp sĩ không dừng lại ở đó, hắn giẫm lên Lin vài lần trong khi quát tháo.

Lin cuộn tròn người lại hết mức có thể để chịu đòn.

Lucy đứng chết trân nhìn cảnh tượng này.

Và Tổ đội Anh Hùng cũng bị sốc trước cảnh tượng đó.

Ngay cả Tigria cũng há hốc mồm không tin nổi.

“Thưa Anh Hùng! Chúng ta nên xử lý kẻ vô lễ này thế nào đây!”

Tên hiệp sĩ tự hào nhấc Lin lên.

Lucy lập tức chộp lấy cánh tay của gã đàn ông mặc giáp và xé toạc nó ra.

“...Hả?”

Đến khi hắn nhận ra cánh tay mình đã bị xé đứt, tên hiệp sĩ đã bị chính cánh tay của mình đập vào mặt ngã sấp xuống.

“Đồ sâu bọ...! Sao ngươi dám... đối xử...!”

BỐP! RẮC!

“Kẻ như ngươi... không có quyền... chạm vào anh ấy!”

Lucy không dừng tay ngay cả khi hộp sọ và cánh tay bọc giáp của tên hiệp sĩ đều đã bị nghiền nát.

“Lucy! Dừng lại đi!”

Chỉ khi Lin can thiệp, Lucy mới ném cánh tay bị xé đứt xuống sàn.

“Giờ anh nhìn em rồi...”

Lucy mang vẻ mặt đáng thương như một người mất trí, rồi nhanh chóng cười khúc khích trở lại.

“Tốt, tốt... Em thích anh nhìn em. Đồng minh duy nhất của em.”

Nắm lấy tay anh.

“Người đồng đội tuyệt vời nhất của em.”

Cọ má vào tay anh.

“Lin của em...”

“Lin?”

Và không hiểu sao cái tên thông thường đó lại lọt vào tai Hoàng Thái nữ.

“Ngươi kia, tháo mặt nạ ra...”

“Như các vị thấy đấy, Anh Hùng đang ở trong trạng thái rất bất ổn. Các vị có thể thấy trận chiến với Quỷ Vương khốc liệt thế nào và để lại những vết thương lớn ra sao không? Thật đáng tiếc, chúng ta sẽ phải hoãn buổi tụ họp tôn vinh ân nhân của thế giới này lại.”

Rainford nhanh chóng tuyên bố kết thúc buổi tụ họp, cắt ngang lời Hoàng Thái nữ.

Không ai phản đối sự thô lỗ này.

Hành động của vị Anh Hùng đã quá gây sốc.

“Chỗ bị đánh có sao không? Không chảy máu chứ? Nhỡ nó sưng lên thì sao?”

“Lucy, tôi ổn mà.”

“Không, anh không ổn! Anh bị đau mà!”

Và thế là, Lucy lại bật khóc.

“Em xin lỗi, em xin lỗi. Em xin lỗi vì anh bị đau dù em đang ở ngay bên cạnh…”

Lin ôm vị Anh Hùng đang nức nở và vỗ về lưng cô, vội vàng nói với Rainford.

“Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi sẽ về phòng trước. Tôi sẽ nhắn lại ngay khi cô ấy bình tĩnh.”

Mặc dù giọng điệu lạ lùng ngang hàng với mình, Rainford không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

Hắn lén lườm Linasien đã phá hỏng mọi thứ, khi nhìn hai người bước đi theo chỉ dẫn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!