Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Quyển 2: Thành Phố Con Rối - Chương 45: Hắn hèn hạ quá thể đáng!

Chương 45: Hắn hèn hạ quá thể đáng!

"Anh đang làm gì vậy?"

Dạ Tinh tò mò nhìn hành động của Xích Hào.

Lúc nãy trên đường gặp anh, cô cũng thấy anh làm việc tương tự, trông cứ như mấy gã kỳ quặc đi dán quảng cáo khoan cắt bê tông dạo vậy.

Đối mặt với câu hỏi đó, Xích Hào thản nhiên đáp.

"Chỉ làm một vài chuẩn bị nhỏ thôi, phòng trường hợp cục diện trở nên tồi tệ hơn."

"Ồ."

Chịu thôi, không hiểu nổi.

Cái thứ trông như quảng cáo dán tường này thực sự có thể gây ảnh hưởng đến đại cục sao?

Sau đó, Xích Hào đi đến bên cạnh Mạch Vũ, ngồi xuống hỏi: "Thế nào, còn cử động được không?"

Mạch Vũ gượng dậy: "Vẫn ổn, về căn cứ cho người trị thương một chút là có thể tiếp tục hành động."

"Khá đấy, vậy cố lên nhé, tôi đi đến địa điểm tiếp theo đây. Hai người cẩn thận."

Xích Hào tùy ý khen một câu rồi xoay người rời đi.

Dường như anh còn có việc quan trọng hơn phải làm, không có thời gian nán lại đây lâu.

Dạ Tinh chớp chớp mắt, cũng nói với Mạch Vũ: "Vậy em cũng đi đây, tạm biệt anh nha~"

"Ơ kìa..."

Mạch Vũ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, trong lòng càng lúc càng thấy nghẹn ngào.

Không lẽ nào?

Cứ thế mà bỏ mặc một thương binh như anh ở lại đây sao?

Ít nhất cũng phải đợi đến khi có bác sĩ tới rồi mới đi chứ, lỡ trong lúc này có tên nào tới "hôi của" thì sao?

Chết tiệt! Mạch Vũ ngồi phịch xuống, cảm thấy hơi thốn.

Quả nhiên cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình thôi.

......

Hướng đi của Dạ Tinh và Xích Hào không giống nhau.

Đợi sau khi Xích Hào đi xa, Aipal – người vẫn luôn quan sát trên trời – lại nhanh chóng hạ xuống bên cạnh Dạ Tinh.

"Cái anh chàng tóc đỏ lúc nãy lợi hại thật đấy, đó chính là Thủ Dạ Nhân sao? Chị cảm giác ngọn lửa anh ta phóng ra có thể thiêu chị thành tro bụi luôn, đáng sợ quá đi mất."

Aipal cảm nhận được mối đe dọa không nhỏ từ ngọn lửa lúc nãy, biết đâu nó thực sự có thể đốt bay một linh hồn u linh như cô.

Dạ Tinh nói quả không sai, sau này thấy Thủ Dạ Nhân là phải tránh xa mười thước mới được.

"Ưm....."

Dạ Tinh chẳng mảy may nghe Aipal lảm nhảm, cô đang mải suy nghĩ xem Mộc Ngẫu Sư rốt cuộc đang trốn ở đâu.

Thành phố Thượng Hợp rộng lớn thế này, tìm một người giữa những tòa nhà cao tầng san sát thực sự rất khó, dù người ta có đi bộ dưới phố cũng chưa chắc đã nhìn thấy.

"Ưm... quả nhiên vẫn nên tìm một nơi có tầm nhìn thoáng đãng thì hơn nhỉ?"

Dạ Tinh nhìn quanh quất, cuối cùng khóa mục tiêu vào tòa tháp cao ở trung tâm thành phố.

Đó dường như là kiến trúc cao nhất Thượng Hợp, nếu đứng từ trên đó nhìn xuống thì chắc chắn sẽ thấy được rất nhiều thứ.

Nhưng vấn đề là nơi đó cách cô quá xa.

Nếu đi bộ thì không biết đến bao giờ mới tới, mà giờ cũng không gọi được taxi, thật khó xử.

"Có nên chạy bộ qua đó không nhỉ? Nhưng lỡ giữa đường bị ngã thì sao? Biết đâu lại bị đám con rối đó bắt được, rồi 'ngỏm' ngay tại chỗ luôn."

Được rồi. Thú thật thì việc đứng trên tháp cao mà tìm được người cũng chỉ là suy nghĩ viển vông thôi.

Nếu Mộc Ngẫu Sư ở trong nhà thì tầm nhìn có rộng đến mấy cũng vô dụng.

"Haiz... khó quá đi mà."

......

Căn cứ Thủ Dạ Nhân.

Dạ Lan mang tâm trạng thất vọng tìm đến chỗ Mặc Đồ.

"Liên Hoa không nhận ra em, hơn nữa em còn để cậu ấy rời đi ngay trước mắt mình, em có phải rất vô dụng không?"

Mặc Đồ liếc nhìn cô một cái.

"Không phải là do tự em bỏ chạy sao?"

"Ưm... tình có thể bỏ qua mà, lúc nãy suýt chút nữa là bị cả đám đông bao vây rồi, không chạy chẳng lẽ đợi bị bắt sao?"

"À, phải phải phải."

Mặc Đồ không chia sẻ quá nhiều tâm trí để tán phét với Dạ Lan, anh tiếp tục dùng Tinh Đồ để tìm kiếm một lộ trình chính xác.

Dạ Lan ôm con rối Tiểu Liên đi tới trước bản đồ 3D, nhìn sản phẩm công nghệ cao trước mặt với ánh mắt tò mò.

"Em nghĩ Liên Hoa về nhà có lẽ là muốn tìm thứ gì đó, biết đâu là tìm con rối trong tay em. Xem ra Tiểu Liên thực sự rất quan trọng với cậu ấy, ngay cả khi biến thành Tinh Thực cũng không quên được."

"Đó là nơi chứa đựng chấp niệm."

"Vậy nếu em đem nó trả lại cho Liên Hoa, cậu ấy có khôi phục lại ký ức không?"

"Cũng có thể mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức hơn." Mặc Đồ vừa đánh dấu các điểm tinh chất màu đỏ, vừa nói tiếp: "Nếu không làm gì mà cứ thế trả lại con rối thì đúng là quá ngốc rồi. Em phải làm cái gì đó có ích đi chứ."

"Ưm... nói thì dễ, cậu ấy còn định biến em thành con rối của cậu ấy kìa, em không muốn bị đống dây kia điều khiển đâu."

"Sao không mạnh dạn một chút, thử làm những việc mình không dám làm, biết đâu nhờ vậy em có thể chạm tới chân tướng của thế giới này đấy."

"Hả? Giao tiếp với anh khó thật đấy."

"Cũng thường thôi."

Mặc Đồ mỉm cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười.

Mộc Ngẫu Sư dường như đã thêm vào "sân khấu" này một số thứ rất tệ hại, chúng đang gia tăng tốc độ đồng hóa các Thủ Dạ Nhân.

Giống như vị quản gia mà Dạ Tinh gặp lúc nãy, đó là một con rối quái dị có năng lực hành động cực mạnh, không bị gò bó bởi thiết lập "công dân gương mẫu", đang không ngừng săn lùng những Thủ Dạ Nhân đi lẻ, sau đó đánh bại và đồng hóa họ.

Cứ theo tốc độ này, Thủ Dạ Nhân có lẽ sẽ không trụ được quá một tuần.

Nhưng may mắn là các Thủ Dạ Nhân cấp Diệu Nhật khác đã ra tay xử lý. Xích Hào đã giải quyết một vị quản gia có lực chiến cực cao.

Diêu Tham cũng đã tiêu diệt một gã tiều phu cầm dao chặt củi.

Những kẻ còn lại vẫn chưa biết đang ở đâu.

Thật là gian nan.

Những Thủ Dạ Nhân bình thường e rằng khó mà phát huy tác dụng.

Đến cuối cùng, cục diện chỉ có thể trông chờ vào các Thủ Dạ Nhân cấp Diệu Nhật cứu vãn.

Trong đầu Mặc Đồ lóe lên lượng lớn thông tin, không ngừng cập nhật và thay thế, chờ đợi một kết quả mang tính quyết định.

......

Thời gian trôi qua, ngày hôm nay cũng dần kết thúc.

Nhóm Thủ Dạ Nhân quay trở về căn cứ, so với số lượng lúc xuất phát buổi sáng, có thể thấy quân số đã sụt giảm đáng kể.

Dạ Tinh cũng quay về bên cạnh Dạ Lan, cô mệt mỏi ôm lấy "chính mình" khác như để tìm kiếm sự an ủi về tâm hồn.

"Wa~ mệt quá đi..."

Dạ Tinh hiếm hoi lắm mới gặp được Liên Hoa trong ngày hôm nay nhưng lại không giữ được cậu ấy.

Sau đó cô cũng lên một tòa nhà cao tầng gần đó nhìn xuống, kết quả là chẳng thấy bóng dáng Liên Hoa đâu, chắc chắn cậu ấy đã trốn vào chỗ nào đó rồi.

"Ngày mai ra ngoài phải mang theo Tiểu Liên thôi... biết đâu vận may tốt lại gặp được Liên Hoa thì có cái để đem ra thử." Dạ Tinh lầm bầm, chuẩn bị cùng Dạ Lan đi ăn cơm.

Ngay sau đó trên đường đi, họ bắt gặp Lam Phong Tô Vũ và Mạch Vũ đang đi cùng nhau.

Lam Phong Tô Vũ có vẻ rất tò mò về tình trạng của Mạch Vũ, vì trên người anh quấn không ít băng gạc, trông giống như một xác ướp di động.

"Này này Mạch Vũ, sao anh lại thảm hại thế kia? Trông thê lương quá đi mất, bộ anh bị xe tải tông trúng hả?"

Mạch Vũ tức đến bật cười, vô tình động vào vết thương làm anh đau đến nhe răng trợn mắt.

"Cô thì biết cái gì, cô không biết tôi đã gặp phải cái thứ quái quỷ gì đâu. Đó là một con rối cực kỳ kinh khủng, hắn hèn hạ quá thể đáng, dám đánh lén tôi! Khốn kiếp, một cú đá của hắn suýt chút nữa làm gãy cả cột sống của tôi đấy."

"Hả... có khoa trương vậy không? Không phải là do anh quá sơ ý nên mới để người ta đắc thủ đấy chứ?" Lam Phong Tô Vũ tỏ vẻ nghi ngờ.

"Ờ... khụ khụ, không nói chuyện này nữa. Mà sao cô lại ra ngoài làm nhiệm vụ rồi? Chẳng phải cô nên ở căn cứ trông chừng cô nhóc tóc đen kia sao?"

Bị Lam Phong Tô Vũ nói trúng tim đen, Mạch Vũ dứt khoát chuyển chủ đề để tránh ngượng ngùng.

Phương pháp này khá hiệu quả, Tô Vũ dường như nhớ lại chuyện gì đó, vẻ mặt chuyển sang tức giận xen lẫn buồn bực.

"Đừng nhắc nữa... tất cả là tại cái tên đáng ghét nào đó đã cướp mất 'cục cưng' của tôi rồi."

Lam Phong Tô Vũ sụt sùi.

"Còn tiểu Dạ Lan nữa, rõ ràng người ta ở cạnh em ấy lâu như thế, còn mời em ấy ăn bao nhiêu đồ ngon, tình cảm phải sâu đậm lắm mới đúng chứ. Vậy mà em ấy chẳng thèm do dự chút nào đã bỏ đi theo người khác, tất cả là lỗi của cái tên xấu xa bỉ ổi đó!"

Nếu lúc này Mặc Đồ đứng trước mặt Lam Phong Tô Vũ, chắc cô sẽ không kiềm lòng được mà đấm cho anh một phát mất.

Thật là tức chết đi được mà!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Gốc của cả cụm này là 他太baby辣! (cũng là tên chương), từ "baby" đọc gần giống 卑鄙 (bēi bǐ) có nghĩa là hèn hạ.