Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Quyển 2: Thành phố con rối - Chương 20: Con người quả nhiên thật thú vị

Chương 20: Con người quả nhiên thật thú vị

Khi Dạ Tinh về đến nhà thì đã hơn tám giờ tối.

"Phù... Phải nhanh chóng đi tắm rồi lên giường nằm ườn thôi."

Dạ Tinh vừa chuẩn bị bước chân vào cửa nhà.

Đúng lúc này, một bóng hình mờ nhạt đột nhiên lao ra từ bóng tối.

"Rua!"

"Úi mẹ ơi!"

Dạ Tinh bị dọa cho dựng tóc gáy, cả người ngã ngửa ra sàn.

Bộp!

"Đau mông quá đi mất!"

Dạ Tinh rơm rớm nước mắt, lòng thầm muốn xiên luôn kẻ vừa dọa mình.

Và cô cũng đã nhìn thấy thủ phạm, không ai khác chính là cô nàng u linh Aipal đang lơ lửng trước mặt, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Có vẻ như cô nàng này sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để đùa dai, đặc biệt là với một đối tượng đặc biệt như Dạ Tinh.

Nhìn sợi tóc ngố trên đầu Aipal đang lắc qua lắc lại, Dạ Tinh không khỏi thấy hơi bực bội.

Đôi má mềm mại tức giận phồng lên, cô hận không thể tóm lấy Aipal rồi nuốt chửng như nuốt một miếng thạch rau câu cho bõ ghét.

"Sao chị lại làm thế hả! Đáng sợ lắm đấy!"

"Hì hì~"

"Hì hì là cái ý gì hả?!"

Dạ Tinh bật dậy khỏi sàn, rất muốn bóp cổ Aipal rồi lắc cho cô nàng chóng mặt luôn, nhưng tay cô chỉ xuyên thẳng qua hư không.

Aipal tò mò nhìn cảnh này, sợi tóc ngố uốn thành hình dấu hỏi.

"Dạ Tinh, em muốn chạm vào chị sao?"

"Hừ, nếu mà chạm được thì em nhất định sẽ cho chị một trận ra trò."

Lẩm bẩm xong câu này, cơn giận của Dạ Tinh cũng tan biến gần hết.

Vốn dĩ cô là một con cá mặn nhỏ không giận ai được lâu.

Nếu không phải chuyện gì quá đáng, chẳng đáng để cô phải bùng nổ cơn lôi đình.

"Chị đến đây từ lúc nào thế?" Dạ Tinh ngồi trên giường, cởi giày ra, để lộ đôi bàn chân nhỏ nhắn bọc trong lớp tất trắng tuyết.

Aipal bay đến cạnh cô, đáp: "Chắc là khoảng tầm sáu giờ, chị cứ ngỡ là em đã về rồi cơ."

"Vậy là chị đã ở đây đợi suốt từ lúc đó đến giờ sao?"

"Ưm."

"Hai tiếng đồng hồ cơ à... Vất vả cho chị rồi."

Nghĩ đến cảnh Aipal một mình ở trong căn phòng tối tăm lâu như vậy, Dạ Tinh có chút mủi lòng.

Nếu có thể làm gì đó để giết thời gian thì còn đỡ, đằng này là u linh, cô chẳng thể chạm vào bất cứ thứ gì, tay cứ thế xuyên qua thôi.

Tuy nhiên, Aipal dường như chẳng hề bận tâm, gương mặt vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, sợi tóc ngố hoạt bát lắc lư đã thể hiện rõ tâm trạng phấn khích của cô.

"Không vất vả đâu, vì chị quen rồi mà. Thời gian đối với chị chẳng có ý nghĩa gì cả. Ở một khía cạnh nào đó, chị là bất tử bất diệt đấy nhé, việc ở lì một chỗ trong thời gian dài là chuyện quá đỗi bình thường."

"Vậy thì đúng là lợi hại thật."

Dạ Tinh lấy một chai nước lớn từ tủ lạnh, trực tiếp mở nắp rồi tu ừng ực, chẳng màng gì đến hình tượng thanh tao.

"Hà~ thật sảng khoái."

Aipal bay lại gần, tò mò nhìn tư thế uống nước của Dạ Tinh, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Dạ Tinh liếc nhìn cô một cái, hỏi: "Ưm? Chị cũng muốn uống à?"

Aipal lắc đầu.

"Chị không uống được, cũng không cần thiết. Chị chỉ tò mò là một cô bé đáng yêu như em mà lúc uống nước lại hổ báo như vậy thôi."

Ý cô nàng chắc là nói đến việc tu trực tiếp từ chai lớn, vì thông thường người ta hay rót ra cốc.

"Ở nhà thì cứ thế này thôi, thoải mái là chính. Dù sao cũng chẳng có ai, cần gì phải giữ hình tượng."

"Ưm ưm, hóa ra là vậy." Trí tò mò của Aipal đã được thỏa mãn.

Dạ Tinh cất chai nước vào tủ lạnh, quay lại ngồi trên giường và bắt đầu chậm rãi cởi tất.

Tầm mắt hạ xuống, có thể thấy đôi bàn chân trắng nõn của nhóc loli tóc bạc sau khi cởi tất đang dẫm nhẹ lên tấm thảm hồng mềm mại.

Những sợi lông tơ màu hồng len lỏi vào kẽ chân trắng như tuyết, trông chẳng khác nào những miếng kem lạnh, mang lại cảm giác cực kỳ hút mắt.

Đến khi Dạ Tinh cởi hết tất ra, trên người chỉ còn lại chiếc áo thun ngắn tay và váy ngắn - trang phục mặc nhà giản dị.

Trong suốt quá trình đó, Aipal chỉ im lặng đứng bên cạnh quan sát, trông ngô nghê như một chú cún nhỏ.

"Phù~"

Trút bỏ những lớp phục trang rườm rà, Dạ Tinh đột nhiên cảm thấy tinh thần sảng khoái, một luồng khí mát rượi thổi qua làn da trắng mịn, mang lại cảm giác kích thích nhè nhẹ.

Sau đó, Dạ Tinh nhìn về phía Aipal, "Tiếp theo chị định làm gì?"

"Ưm... chị cũng không biết, ban đầu chị chỉ muốn đến đây để nói chuyện với em thôi."

Nghe vậy, Dạ Tinh suy nghĩ một lát.

"Ưm, vậy chị đợi em một chút, em đi tắm đã. Chị có muốn xem phim không?"

"Có chứ~"

Sau đó, Dạ Tinh mở đại một bộ phim mình thích cho Aipal xem, rồi cầm quần áo sạch bước vào phòng tắm.

......

Trong phòng tắm.

Ào ào ào.

Sau khi gội đầu xong, Dạ Tinh ngâm mình trong bồn tắm với vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

"Thoải mái quá~"

Quả nhiên trong một ngày, chỉ có lúc ngâm bồn là đáng mong chờ nhất.

Tiếc là Dạ Lan không ở bên cạnh, niềm vui nhân đôi coi như mất sạch rồi.

À thì, bên phía Dạ Lan cũng đang đồng bộ đi tắm, cửa đã được khóa chặt.

Chỉ sợ cô nàng ngây ngô Lam Phong Tô Vũ đột nhiên xông vào tắm chung thì đúng là... quá đáng sợ.

Dạ Lan hoàn toàn không nghi ngờ gì về việc dì ấy có thể làm như vậy.

Tuy nhiên, đúng lúc này, khóe miệng Dạ Tinh khẽ giật giật, hoàn toàn đồng bộ với Dạ Lan.

"Cái đồ ngốc này..."

Tại căn cứ Thủ Dạ Nhân.

Dạ Lan cạn lời ngâm mình trong bồn tắm, nhìn bóng người mờ ảo ngoài cửa.

Giọng nói của Lam Phong Tô Vũ vang lên:

"Ơ kìa~ Dạ Lan sao lại khóa cửa thế? Tắm chung không phải tốt hơn sao? Mau mở cửa đi mà."

Khóe miệng Dạ Lan khẽ nhếch lên, sau đó thực hiện một cú "ngả người chiến thuật", vẻ mặt đắc ý vì đã liệu trước mọi chuyện.

Cái gì gọi là tiên đoán?

Đây chính là tiên đoán.

Cô nàng có vẻ ngoài ngây thơ vô số tội kia chắc chắn là muốn đụng tay đụng chân với mình đây mà, Dạ Lan sẽ không cho cô ấy cơ hội đó đâu.

"Không cần đâu, em tắm xong ngay đây."

"Thất vọng quá đi..."

Khóe miệng Dạ Lan giật giật, biểu cảm vô cùng cạn lời, cô vục nửa mặt xuống nước thở dài.

Sủi bọt sủi bọt~

Cái bà này rốt cuộc đang mong chờ cái gì vậy?

Để bảo vệ liêm sỉ của mình, quả nhiên vẫn phải đề phòng nghiêm ngặt mới được.

Ngay khi Dạ Tinh đang thổi bong bóng dưới nước, đột nhiên cô thấy một cái đầu màu xám trắng nhô lên khỏi mặt nước ngay trước mắt.

"Oáp~"

"Ahhh!!!"

Dạ Tinh phóng ra khỏi bồn tắm với tốc độ cực nhanh, đến cả kỹ năng "Thần Tốc" do Tinh Tú ban cho cũng được đem ra sử dụng.

Gần như chỉ trong chớp mắt, cô đã nép vào góc phòng tắm.

Dạ Lan ở căn cứ Thủ Dạ Nhân cũng đồng thời có phản ứng tương tự.

Lam Phong Tô Vũ ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động bên trong, lo lắng hỏi: "Sao thế Dạ Lan, cần chị giúp gì không?"

Dạ Lan giật khóe miệng, ôm ngực cố gắng bình ổn nhịp tim, bắt đầu giả vờ bình tĩnh: "Không... không sao, em sắp xong rồi."

"Thật không vậy?" Giọng điệu của Lam Phong Tô Vũ có vẻ nghi hoặc.

Vì nghe tiếng động vừa rồi, hình như Dạ Lan vừa bị dọa cho khiếp vía thì phải, xem ra là đáng sợ lắm đây.

Nhưng Dạ Lan đã nói không sao thì cứ coi như là vậy đi.

"Thế chị không làm phiền nữa nhé, chị đi trước đây."

Nghe tiếng bước chân Lam Phong Tô Vũ rời đi, Dạ Lan thở phào một cái, quay lại bồn tắm và bắt đầu... dỗi.

Cùng lúc đó, ở bên kia.

"Ưm..."

Dạ Tinh nghiến răng trợn mắt nhìn Aipal đang lơ lửng giữa không trung cười khúc khích, hận không thể cắn cho cô nàng một phát.

"Ha ha ha~ Con người quả nhiên thật thú vị~"

"Sự nhẫn nại của con người cũng có giới hạn đấy nhá Kora!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!