Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 16

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Quyển 1: Một người, hai thân xác - Chương 14: Đây là giới hạn của mình sao

Chương 14: Đây là giới hạn của mình sao

Dạ Lan và Linh Miêu trên đường quay về thì bắt gặp nhóm Bạch Đồ.

"Dạ Lan, sao em lại ở đây?" Bạch Đồ bước đến trước mặt Dạ Lan, vẻ mặt lộ rõ sự nghi hoặc.

Dạ Lan chỉ tay vào Linh Miêu đang mồ hôi đầm đìa bên cạnh, không hề giấu giếm: "Là tiền bối Linh Miêu đưa em ra ngoài ạ."

Thế là, ánh mắt của ba người nhóm Bạch Đồ tập trung hết vào Linh Miêu đang im thin thít.

Thái Tuân xoa cằm, nheo mắt nhìn.

"Để tôi đoán xem, có phải nhóc con này tự ý kéo Dạ Lan đến hiện trường nhiệm vụ không nhỉ?"

"Nya~"

Linh Miêu đổ mồ hôi hột.

Bốc Kiệt cũng nhảy vào hóng hớt.

"Suỵt~ Cái đồ Loli ngốc nghếch này, tự mình chơi ngu chưa đủ còn muốn kéo đồng bọn xuống nước à? Phen này chắc phải báo cáo lên trên để nhốt phòng kín mười ngày nửa tháng mới được. Đây không phải chuyện đùa đâu nha."

"Ư..."

Linh Miêu đổ mồ hôi như mưa!

Sau đó, cô nhìn Bạch Đồ với vẻ mặt đáng thương, định dùng chiêu mè nheo để lấp liếm cho qua chuyện.

Chỉ thấy Bạch Đồ lắc đầu: "Quả thực không nên. Thực hiện nhiệm vụ đối với các em vẫn còn quá sớm, gặp nguy hiểm thì gần như không có khả năng giải quyết. Hơn nữa lần này Linh Miêu còn dẫn theo Dạ Lan mới gia nhập Thủ Dạ Nhân, cái gì cũng chưa biết, thật sự là không nên."

"Oa~"

Linh Miêu đổ mồ hôi như thác đổ!

Tiêu đời rồi, lần này chắc chắn bị nhốt phòng kín lâu lắm đây.

Linh Miêu lúc này giống như một chú mèo mất đi ước mơ, nếu có tai mèo và đuôi thì chắc chắn là đang rũ rượi xuống, trông cực kỳ tội nghiệp.

Dạ Lan đứng bên cạnh lặng lẽ ăn dưa, cũng đại khái nắm bắt được tính cách của Linh Miêu.

Đây chính là một bé Loli khá nghịch ngợm, nhưng cũng biết nhận lỗi.

Dù luôn mang khí thế "lần sau vẫn dám làm", nhưng vẫn rất đáng yêu, đương nhiên, nếu không bày trò hành hạ cô bé thì tốt hơn.

Thế là Dạ Lan quyết định ra mặt.

"Đợi đã, thực ra là em đã nhờ tiền bối Linh Miêu đưa em ra ngoài ạ. Em hơi tò mò về hiện trường xảy ra hiện tượng Tinh Thực nên muốn đến tận mắt xem một chút, không phải bị ép đi đâu ạ. Hơn nữa tiền bối Linh Miêu rất chăm sóc em, không cho em ra ngoài mà chỉ để em xem livestream thôi, nên xin mọi người hãy tha cho chị ấy đi ạ."

Dạ Lan nhìn về phía Linh Miêu nháy mắt một cái cực kỳ đáng yêu. Linh Miêu hiểu ý ngay lập tức, vội vàng gật đầu lia lịa, một luồng cảm động trào dâng trong lòng.

[Đây là thiên thần nhỏ đáng yêu gì thế này nya!]

Linh Miêu quyết định rồi, nhất định phải bám lấy Dạ Lan để làm bạn thân nhất!

Ba người Bạch Đồ đương nhiên thấy rõ ám hiệu nhỏ giữa hai người, nhưng cũng không chỉ ra.

"Lần này tha cho hai đứa đấy, nhớ là không được có lần sau, nếu không thì đi nhốt chung luôn."

"Rõ thưa đại ca nya!"

Linh Miêu là người đầu tiên hứa hẹn, còn độ tin cậy thế nào thì chẳng ai biết.

Tiếp đó qua cuộc trò chuyện, Dạ Lan mới biết ba người Bạch Đồ chính là người giới thiệu của Linh Miêu.

Nói cách khác, cũng chính họ là người đưa Linh Miêu vào Thủ Dạ Nhân, trải nghiệm gần như y hệt Dạ Lan.

Chẳng trách Linh Miêu lại nghe lời họ như vậy, cũng không dám cãi lại quá trớn.

Ngay sau đó Bạch Đồ sực nhớ ra điều gì đó, nói: "Nếu hai đứa đã quen biết nhau rồi, thì sau này Dạ Lan cứ để Linh Miêu dẫn dắt đi. Hai đứa cùng lứa tuổi chắc sẽ dễ hòa hợp hơn. Tuy Linh Miêu hơi nghịch ngợm một chút nhưng những gì cần biết thì nó đều biết, Dạ Lan có gì không hiểu cứ hỏi nó, tốt nhất là nên nắm vững các kiến thức thường thức của Thủ Dạ Nhân càng sớm càng tốt."

"Tuyệt vời!"

Linh Miêu nhảy cẫng lên vui sướng, giống như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi mới.

Dạ Lan cũng không phản đối, tóm lại là có thời gian để lười biếng là tốt rồi.

Chỉ có tiền kiếm được từ việc mô ngư mới là tiền thực sự kiếm được!

Tinh Thực hay gì đó, cô chẳng muốn đụng vào đâu.

Bốc Kiệt bước tới xoa đầu Linh Miêu, cười nhạo: "Nói thì nói thế, nhưng nhóc con này đừng có dạy hư bé Dạ Lan nhà người ta đấy nhé. Con bé do nhóc phụ trách, nhất định phải có trách nhiệm vào."

"Không cần anh nói tôi cũng biết." Linh Miêu né tránh tay của Bốc Kiệt, lộ ra chiếc răng khểnh trông rất "hung dữ", "Còn nữa, đừng có tự tiện xoa đầu tôi, không tôi cắn đấy! Rồi tôi đi báo cáo anh bắt nạt trẻ con bây giờ."

"Được rồi được rồi, đúng là cái đồ nhóc con chẳng đáng yêu gì cả."

Sau đó, nhóm Bạch Đồ rời đi.

Đoàn Kịch Bi Ảnh sẽ không dễ dàng rời khỏi một thành phố trừ khi buổi biểu diễn thành công.

Nhưng lần này Thủ Dạ Nhân đã ngăn cản họ, chắc chắn họ sẽ tìm cơ hội để quay trở lại.

Trong tình huống này, tìm ra những điểm bất thường đang ẩn náu trong thành phố chính là nhiệm vụ tiếp theo của Thủ Dạ Nhân.

Nhưng nhiệm vụ này nói thì dễ hơn làm.

Người sở hữu Tinh Thần sau khi trở thành kẻ gây ra Tinh Thực thì không còn được coi là con người nữa, mà đã hóa thành một dạng tồn tại quỷ dị khác.

Họ không cần ăn, không cần ngủ, không cần nghỉ ngơi, chỉ dùng tư duy con người để đạt được chấp niệm của mình.

Cảm giác như đã chuyển hóa từ sinh vật gốc carbon sang một dạng sống khác vậy.

Đến cả nội bộ Thủ Dạ Nhân cũng chưa hiểu rõ hoàn toàn tổ chức quỷ dị này, chỉ biết khi họ kết hợp lại sẽ tạo ra một Tinh Thực sánh ngang với "Siêu Tân Tinh".

Không chỉ vậy, phương thức ẩn náu của họ còn khiến Thủ Dạ Nhân đau đầu hơn, cực kỳ khó tìm.

Dù sao thì mức độ phiền phức của Đoàn Kịch Bi Ảnh, Thủ Dạ Nhân ở các thành phố khác đã nếm trải từ lâu và chia sẻ lại cho toàn thể tổ chức.

Hiện tại trong Thủ Dạ Nhân còn lập hẳn một "Nhóm Chinh Phục Đoàn Kịch Bi Ảnh", đủ thấy mấy cái Tinh Thực này gây thù chuốc oán đến mức nào.

Loại kẻ địch dai như đỉa này mới là đáng ghét nhất.

Sau khi nhóm Bạch Đồ rời đi, Linh Miêu và Dạ Lan cũng quay trở về căn cứ Thủ Dạ Nhân theo đường cũ.

...

Trong phòng của Thủ Dạ Nhân.

Một bé Loli tóc đen và một bé Loli tóc trắng đang ngồi trên ghế, tay cầm bảng vẽ, tay cầm bút lông đang vẽ gì đó trên bảng.

Chính là Dạ Lan và Linh Miêu.

Chuyện là thế này.

Sau khi về đến căn cứ, Linh Miêu đã tự ý kéo Dạ Lan về phòng mình.

Cái hành vi sặc mùi "phạm tội" này, giả sử Linh Miêu không phải là con gái thì chắc chắn đã bị mấy ông Thủ Dạ Nhân chặn đường từ lâu rồi.

Dạ Lan có hỏi lý do, nhưng Linh Miêu chỉ nói: "Đến thì biết thôi nya, mau lên."

Cảm giác cứ thấy quen quen thế nào ấy.

Sau khi về phòng, Linh Miêu nói sở thích của mình là vẽ tranh, sẵn tiện hỏi Dạ Lan có biết vẽ không.

Dạ Lan nghĩ bụng mình dù sao cũng lăn lộn trong giới 2D bao nhiêu năm, nhân vật giấy nào mà chưa thấy qua, chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi chứ?

Thế là cô trả lời: "Biết một chút."

Sau đó Linh Miêu đưa cho Dạ Lan một bảng vẽ, hai người bắt đầu vẽ.

Ừm, đúng là kỳ quặc thật.

Gần mười phút trôi qua, Dạ Lan đau khổ nhìn nội dung trên bảng vẽ của mình.

"Đây là... giới hạn của mình sao?"

Lúc này Linh Miêu ghé đầu qua.

"Ê nya~ Dạ Lan vẽ xong chưa?"

"Đại khái là rồi..."

"Cho tôi xem với!"

Dạ Lan đưa bảng vẽ ra, Linh Miêu nhận lấy nhìn kỹ, cái nhìn đầu tiên đã khiến cô bé cười sặc sụa.

"Hahaha nya~ Cái gì đây, chẳng phải là người que trong truyền thuyết sao, thế mà bảo là biết một chút."

"Ư... Là em đã đánh giá cao bản thân rồi."

Dạ Lan che mặt, cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Linh Miêu không tiếp tục trêu chọc nữa mà bắt đầu an ủi.

"Không sao đâu mà, ai cũng có thứ mình không biết thôi, chắc chắn cô cũng có năng lực sở trường của riêng mình!"

Ý là chạy trốn hả?

Cái đó thì đúng là sở trường thật.

Nhưng mà sao cảm thấy càng bi thảm hơn vậy nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cách fan dùng để chỉ nhân vật 2D