Độ Ẩm Của Amemori Junna Rất Cao

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19541

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14212

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Tập 1 - Quà Tặng Đặc Biệt Cửa Hàng A: Amamori Junna Không Muốn Tình Cờ Chạm Mặt

Tôi đeo khẩu trang, nghiêng ô về phía trước che đi đôi mắt, bước đi trên con phố mưa.

Tôi đeo tai nghe màu đen lên đầu. Dùng tính năng chống ồn để cách ly những tạp âm của thế giới, chỉ đón nhận thứ âm nhạc khiến tai mình dễ chịu.

Bây giờ là hơn chín giờ một chút, tiết học đầu tiên cũng trôi quá nửa rồi, nhưng đối với tôi thì đây không tính là trễ, mà là giờ tôi vẫn thường đến trường.

Tôi chọn thời điểm có càng ít người càng tốt, đi vào trường từ cổng sau.

Tôi là một hồn ma. Không ai nhìn thấy, cũng không ai tìm thấy tôi. Vừa nghe《Ghost In The Rain》của HIATUS, tôi vừa nhanh chóng đi qua bãi đậu xe.

"À..."

Cuối cùng cũng đến cửa thang máy. Tôi nhìn thấy một chiếc ô trong suốt và dừng lại. Là người đến trễ sao? Dù đã canh lệch giờ đến trường nhưng đôi khi vẫn xảy ra những chuyện không may như thế này. Tôi cúi đầu, giả vờ nghịch điện thoại, chờ người này vào trường.

Ngay lúc đó,

có người vỗ vai tôi từ phía sau. Tôi giật mình thót tim, suýt nữa làm rơi điện thoại. Quay đầu lại, một người phụ nữ đeo khẩu trang trắng đang đứng đó.

"Chào buổi sáng, Amamori."

"Cô, cô Akagi..."

Đó là cô Akagi, y tá trường, cũng là người đã chăm sóc tôi. Cơ thể cứng đờ của tôi giãn ra, tôi thở dài một hơi, nói với giọng yếu ớt.

"Xin cô đừng hù em mà. Lỡ đâu em bị bệnh tim thì sao."

"Tôi gọi em chắc em cũng không nghe thấy đâu. Nếu em bị bệnh tim thì tôi sẽ dùng AED cho em thôi."

Tôi tháo tai nghe ra, trừng mắt nhìn cô Akagi, nhưng cô ấy chỉ nhún vai đáp lại.

Trong lúc chúng tôi đối thoại thì tôi cũng tranh thủ nhìn về phía cửa thang máy, người kia đã không còn bóng dáng.

"Rồi, xíu nữa chúng ta gặp nhau ở phòng y tế nhé."

Cô Akagi vẫy tay, đi về phía lối vào dành cho giáo viên. Chiếc ô màu đỏ tươi nổi bật trong thế giới xám xịt dần dần rời xa tôi.

"Cô Akagi, cô cũng trễ rồi đúng không? Sao mà không nghiêm túc chút nào vậy cà..."

Hoàn toàn không để tâm đến tình cảnh của mình, tôi gập ô lại, đặt vào giá ô, rồi lại tình cờ liếc thấy một chiếc ô khác. Trên tay cầm có dán logo của YOHILA. Đó là một chiếc ô nhựa trong suốt giá rẻ. Có vẻ như nó vừa được đặt ở đó, nước vẫn còn đang chảy xuống từ ô. Tôi trợn tròn mắt.

"Chiếc ô này... là của người ban nãy sao?"

Mùa mưa sắp đến. Bây giờ là cuối tháng Năm. Đây là chuyện đã xảy ra một tuần trước khi tôi và "anh ấy" hoàn thành cuộc gặp gỡ định mệnh.

Con vợ có thực sự nghe không? Hay là lão tác nghe -.- Máy khử rung tim tự động, dùng cho cấp cứu