Độ Ẩm Của Amemori Junna Rất Cao

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Tập 1 - 6-2: 『Ưu』&『Ái』

Khi bão đến càng lúc càng gần, còn mưa thì ngày càng dữ dội, tất cả hoạt động câu lạc bộ sau giờ học đều bị buộc phải dừng lại. Nhà trường khuyến khích học sinh chúng tôi về nhà sớm. Cơ mà suy cho cùng, đó chỉ mới là "khuyến khích", chứ không phải "bắt buộc".

"Amemori?"

Tôi vừa đến phòng y tế liền vội hỏi về Junna, cô Akagi nhíu mày.

Ban đầu tôi cũng định về thẳng nhà luôn, nhưng khi nhìn thấy chiếc ô của Junna trong giá để ô, lòng tôi chợt lay động, liền quay trở lại.

"Chắc con bé đang ở phòng nghe nhìn ấy mà."

Cô Akagi ngồi vắt chân trên ghế, chán nản nghịch chiếc điện thoại màu đỏ.

"Nhưng mà... có vẻ như con bé đang rất tập trung đấy, nên tốt nhất đừng làm phiền nó. Nếu thật sự tệ quá thì tôi có thể lái xe đưa con bé về."

Cô ấy nói vậy. Bão dí đến nơi rồi mà cô ấy vẫn còn định nán lại đến khi muộn nhất có thể sao?

Tôi đã do dự rất lâu vào giờ nghỉ trưa, cuối cùng chỉ gửi một tin nhắn "Bão đến rồi. Đến trường thì chú ý an toàn.", nhưng đến giờ tin nhắn ấy vẫn chưa được đọc. Tôi bắt đầu lo lắng cho Junna.

"Có phải là gặp khó khăn khi sáng tác nhạc mới không...?"

"Hình như thế ấy."

Cô Akagi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, gật đầu.

"Nghe nói dạo này con bé đang bị kẹt ý tưởng. Không viết ra được những bài hát như của YOHILA nữa. Tuy con bé không nói với You, cái người quản lý ấy, nhưng vẫn nói riêng với tôi vài câu."

Cô ấy nói với giọng điệu thờ ơ, nhưng lời cảm thán khi đang buột miệng đó lại khơi dậy trong tôi một cảm giác bất an đã lâu không gặp.

"Kẹt ý tưởng... những bài hát như của YOHILA?"

Lần cuối cùng tôi và Junna gặp nhau khi tan học, tôi đã nói rằng tôi rất mong chờ bài hát mới của cô ấy,

Nhưng khi đó, dù câu trả lời của cô ấy có vẻ rất kiên định, nhưng khí chất lại yếu ớt lạ thường.

『Tôi nhất định sẽ hô biến ra kiệt tác tuyệt vời nhất.』

Đằng sau câu nói đó, rốt cuộc đã ẩn chứa những nỗi đau và đấu tranh nhường nào?

Cái gọi là những bài hát như của YOHILA... Chính là những ca khúc mang giai điệu và lời ca u uất, phong cách âm nhạc u tối ấy. Là Utsu Rock. Nếu cô ấy đã không thể sáng tạo ra những tác phẩm như vậy nữa, thì lý do có thể là,

"...Là do mình."

"Kurimoto?"

"Xin lỗi, em xin phép ạ."

Tôi quay người, chẳng màng đến ánh mắt nghi vấn của cô Akagi mà rời khỏi phòng y tế. Bước trên hành lang, tôi đi thẳng đến lối vào, thay giày.

"...Hóa ra là tại tôi à, Junna."

Nhìn chiếc ô màu cẩm tú cầu ở góc giá để ô, tôi khẽ lẩm bẩm.

"Là tại tôi... đã làm thay đổi『màu sắc』của YOHILA..."

Tôi nắm lấy cán ô dán logo của ban nhạc YOHILA rồi rút nó ra, nghiến chặt răng. Mở chiếc ô trong suốt ra, tôi bước vào cơn bão. Đó là một thế giới xám xịt, u ám và lạnh lẽo.

Tôi thật sự rất yêu thích ban nhạc YOHILA, yêu thích nhạc sĩ JUN, là một fan cuồng của cô ấy.

Cũng chính vì vậy, khi nghĩ đến sự tồn tại của mình đã ảnh hưởng không nhỏ đến cô ấy, thậm chí khiến những tác phẩm cô ấy sáng tạo ra phải『thay đổi』, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, không biết phải làm sao.