Độ Ẩm Của Amemori Junna Rất Cao

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Tập 1 - Khoảng Nhạc Lặng: Mưa Rơi Hay Nắng Rọi (Interlude Rain or Shine)

"Vất vả rồi. Tiến độ sao rồi?"

Tôi về nhà sớm hơn mọi khi một chút, giờ đang làm việc trước bàn viết thì tôi nhận được điện thoại của người quản lý Kotegawa. Tôi chuyển sang chế độ loa ngoài, trả lời cô ấy.

"Cũng tàm tạm rồi ạ."

"Ý là sao?"

"Bài hát, cũng gần xong rồi."

"Ừm. Vậy thì chỉ còn phần lời nữa thôi nhỉ. Thế thì xem ra vẫn kịp tiến độ đấy."

Kotegawa nói với vẻ yên tâm.

Kotegawa, người đã trở thành quản lý mới của tôi sau khi chuyển công ty, là bạn của cô Akagi. Cô ấy có cử chỉ điềm đạm, rất có phong thái của người lớn. Giọng nói ôn hòa, hoàn toàn khác kiểu với cô Akagi.

"Vâng, chắc là vậy ạ..."

"Chắc là? Vừa rồi có phải em đã nói nhỏ hai từ 'chắc là' không?"

Nhưng mà, thỉnh thoảng cô ấy đột ngột dò xét tôi như này cũng đáng sợ lắm chứ. Cơ mà cô ấy có thể thân thiết với cô Akagi thì tôi cũng hiểu được. Khí chất của hai người họ đều rất mạnh mẽ.

"Mà, trễ một chút cũng không sao đâu."

Khi tôi đang cảm thấy như hơi muốn co rúm lại, Kotegawa liền tỏ vẻ đồng tình.

"Cứ thoải mái sáng tạo một tác phẩm khiến JUN hài lòng đi nhé. Dù sao cũng là ca khúc đầu tiên khi ra mắt thị trường mainstream mà. Phải làm một cú thật mạnh vào đấy? Giống như đấm một cú thật mạnh vào dạ dày người ta vậy, BÙM một tiếng, tấn công vào toàn bộ giới âm nhạc!"

"Vâng, vâng ạ..."

...Người này chắc hẳn thuộc kiểu từng là dân anh chị rồi. Bề ngoài thì ôn hòa, nhưng thực chất còn liều lĩnh hơn cả cô Akagi. Có thể nghe ra điều đó từ tiếng đàn của cô ấy.

"Trước đây... bọn này đã từng thất bại một lần rồi."

Trong giọng nói của Kotegawa, xen lẫn một chút ưu tư nhàn nhạt.

Không khí chợt căng thẳng như dây đàn sắp đứt, tôi cũng không kìm được mà nín thở.

"Khi chuyển từ indie sang mainstream, chúng tôi đã chiều theo kỳ vọng của mọi người xung quanh và nhu cầu thị trường, thay đổi hoàn toàn phong cách âm nhạc. Dù cuối cùng đúng là bán rất chạy... Mà không, chính vì bán quá chạy, mới dẫn đến hạt giống méo mó đã được gieo mầm thuở đó... Cuối cùng, lại khiến ban nhạc của chúng tôi tan rã, vỡ vụn."

Kotegawa You, người được biết đến với biệt danh YO, từng là cựu guitarist của ENDY. Ba năm trước sau khi ban nhạc tan rã, cô ấy đã ngừng công việc biểu diễn, thành lập một công ty âm nhạc nhỏ.

Vì sao cô ấy lại đưa ra lựa chọn như vậy, đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện ra sao, tôi không rõ ràng, cũng không thể hiểu nổi. Nhưng...

"Tôi không muốn YOHILA, và cả JUN nữa, đi vào vết xe đổ của chúng tôi."

...Tấm lòng của cô ấy, tôi đã cảm nhận được. Tình cảm chân thành không chút méo mó đó dành cho ban nhạc YOHILA, cho tôi, và cho cả âm nhạc.

Chính vì vậy, tôi quyết định nắm lấy bàn tay mà họ đã chìa ra.

Nắm lấy tay của cô Akagi và Kotegawa.

"Không cần để ý có thịnh hành hay không, phản ứng của người nghe thế nào, môi trường thị trường ra sao... Tất cả những thứ đó, không cần phải suy nghĩ đến. Giống như tôi đã nói nhiều lần rồi, dù các em đã bước vào thị trường mainstream thì cũng không cần phải chiều theo số đông... JUN à, em chỉ cần kiên trì với cách của mình, tiếp tục là YOHILA nguyên bản là được rồi."

"...Cảm ơn chị ạ."

Kotegawa luôn rất tôn trọng và công nhận âm nhạc của YOHILA.

Và việc không muốn gượng ép thay đổi phong cách âm nhạc, đây cũng chính là điều kiện tôi đưa ra khi chuyển công ty, cho nên vốn dĩ...

Không nên có vấn đề gì cả.

"Haiya..."

Sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi thở dài một hơi thật dài.

Trên tờ giấy file trắng tinh...

Đến nửa chữ cũng không được viết xuống.