Dịch Vụ Chuyển Nhà Của Nàng Phù Thủy

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11553

Vol 01 - Chương 15: Cuộc Chuyển Nhà Của Vị Thần Thú (4)

Khi họ mang các lõi phân thân đến chỗ Tiên Long, ngài ấy trước hết thở phào nhẹ nhõm khi thấy nhóm của Sophie vẫn bình an, nhưng ngay lập tức thở dài khi nhìn thấy cậu bé đang hờn dỗi ở bên cạnh.

"Xin lỗi. Xem ra Al đã gây phiền phức rồi."

"Tiên Long! Mẹ không cần phải xin lỗi mấy người này! Bọn họ muốn bắt mẹ đi—hưm!?"

Bàn tay khổng lồ của Tiên Long, bàn tay có thể dễ dàng quật ngã cả một cây đại thụ, nhẹ nhàng đè cậu bé xuống đất. Tiên Long lại một lần nữa thở dài thật sâu. Chòm râu dài của ngài ấy bay múa trong không trung theo hơi thở.

"Tên cậu bé là Al ạ."

"...Phải."

Trước câu hỏi của Sophie, Tiên Long vừa đè Al xuống vừa xác nhận.

"Al, là đứa trẻ do ta nuôi nấng."

"...Nuôi nấng?"

Nhóm của Sophie nghiêng đầu thắc mắc. Thấy Al đã ngoan ngoãn hơn, Tiên Long mới bỏ tay ra. Vừa đứng dậy, Al đã mở miệng với vẻ mặt không vui.

"Tôi bị bỏ rơi. Ở đây."

Có lẽ vì không muốn bị thương hại, Al không nhìn vào mắt của bất kỳ ai. Tiên Long bắt đầu kể lại như để giải thích thêm.

"Mười năm trước... cùng với những cánh hoa anh đào, có một vật gì đó nhỏ bé trôi trên dòng sông này. Ta đùa nghịch đưa tay vớt lên, thì ra đó là một cái giỏ làm bằng rơm... và bên trong, có một đứa trẻ sơ sinh."

Chắc đó chính là Al.

"Cho đến tận bây giờ, ta vừa bối rối vừa nuôi nấng nó. May mắn là ta hiểu được ngôn ngữ của con người nên có thể dạy dỗ về mặt ngôn ngữ, nhưng như các ngươi thấy đó, nó đã trở thành một đứa trẻ có tính cách khá thô lỗ... Chắc là đến tuổi nổi loạn rồi."

"Không phải!"

Al gào lên, hai má hơi ửng hồng.

"Ra là vậy... nên cậu bé mới nói chúng tôi là kẻ xấu."

Louis lẩm bẩm bằng một giọng nhỏ. Kẻ xấu muốn bắt Tiên Long đi—Al đã nhìn nhóm của Sophie và nói như vậy. Với Al, Tiên Long là người đã nuôi nấng mình. Nếu vậy, đối với một người đang định mang cha mẹ mình đi nơi khác như Sophie, thì việc họ trông giống kẻ xấu cũng là điều dễ hiểu.

"Cậu bé tên Al phải không. Xin lỗi, nhưng chúng tôi cũng không thể nhượng bộ được."

"...Tại sao chứ."

"Thần Thú có một sứ mệnh là phải phục hồi những vùng đất khô cằn... Ngài Tiên Long đã tĩnh dưỡng ở vùng đất này trong một thời gian dài, và trong lúc đó, đã có rất nhiều vùng đất khác bị suy thoái. Nếu ngài ấy không sớm quay trở lại với sứ mệnh của mình, những vùng đất của đất nước này... không, của cả thế giới này sẽ chết hết."

Tuy không được công bố rộng rãi, nhưng tình hình rất nghiêm trọng. Đến mức các Pháp sư Hoàng cung phải ra mặt. Với họ, đây cũng là một nhiệm vụ không thể thất bại.

"Với lại, thần khí giúp phục hồi đất đai đó, lại là chất độc đối với con người."

"...!"

Nghe Louis nói, gương mặt của Al cứng lại.

"Cậu cũng cảm nhận được điều đó, phải không?"

"Làm gì... có."

"Nói dối không tốt đâu."

Louis lại gần Al, rồi vạch áo cậu bé lên. Một phần hông của Al có màu nâu xỉn, trông như rễ cây, sờ vào có cảm giác thô ráp.

Francesca mở to mắt kinh ngạc, nhưng Louis và Sophie thì đã nhận ra. Lúc nãy, khi bị Al tấn công, áo cậu bé đã bị tốc lên để lộ ra vùng da màu nâu này.

"Con người nếu tiếp xúc với thần khí liên tục, cơ thể sẽ bị biến đổi. Ban đầu chỉ là thay đổi vẻ ngoài, nhưng dần dần nó sẽ ảnh hưởng đến cả bên trong, và cuối cùng dẫn đến cái chết... Nếu ngài Tiên Long còn tiếp tục ở đây lâu hơn, có thể thần khí sẽ rò rỉ đến những vùng đất có con người sinh sống. Vì vậy, chúng ta không thể rút lui."

Thần Thú luôn tỏa ra một thứ gọi là thần khí. Với đất đai, đây chính là liều thuốc để phục hồi, nhưng đúng như lời Louis nói, với con người thì nó là chất độc. Al, người đã phải chịu ảnh hưởng của nó, rõ ràng hiểu được lý lẽ này.

"Al. Con cũng hiểu mà, đúng không? Chúng ta không thể nào tiếp tục sống cùng nhau được nữa."

"...!"

Nghe lời nói của Tiên Long, Al nghiến chặt răng. Nhìn thấy Al như vậy, Tiên Long như bị giày vò bởi cảm giác tội lỗi, cái cằm to lớn của ngài ấy khẽ động đậy, nhưng có lẽ không tìm được lời nào để nói với Al nữa, ngài bèn nhìn về phía Sophie.

"...Cô chủ tiệm chuyển nhà. Ta muốn cô thu hồi nốt các phân thân còn lại."

"...Tôi hiểu rồi ạ."