Đều đã trọng sinh rồi, ai còn yêu đương nữa chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 21

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 310

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

[101-200] - Chương 118: Mưu công tâm

Chương 118: Mưu công tâm

"Tại sao trên đời này chỉ có tôi sống thảm hại như vậy?"

"Thực ra rất nhiều người cũng giống anh, chỉ là ai cũng chọn khoe ra mặt tốt. Lúc anh cảm thấy cô đơn, có khi người khác còn cô đơn hơn."

"Vậy tại sao chỉ mình tôi thấy cuộc sống khổ sở đến vậy?"

"Mỗi người đều có khổ riêng, chỉ là chưa đến mức sụp đổ thì chẳng ai muốn kể ra. Suy cho cùng, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, mình không gồng thì ai gồng thay được."

Cao Đại Vĩ nhíu mày: "Cậu lấy ví dụ coi!"

"Chú tôi có lần sinh nhật, đuổi theo xe tưới nước khóc suốt cả con đường."

"Gì cơ? Vì sao?"

"Vì hôm đó, chỉ có xe tưới nước hát mừng sinh nhật cho ông ấy."

"..."

"Nào, uống một ly."

Cao Đại Vĩ thoáng ngơ người, trong đầu tưởng tượng ra cảnh mình đuổi theo xe tưới nước mà thấy lòng quặn thắt. Ông hít vào một hơi dài: "Tôi thì không sao, nhưng Giang Cần, cậu nói xem, nếu ba mẹ tôi biết chuyện, họ đau lòng biết chừng nào?"

"Cao ca, họ chỉ buồn vì anh sống không tốt, chứ sẽ không buồn vì anh làm điều đúng."

"Nhưng tôi đã ngoài bốn mươi rồi, một đứa con cũng không có!!"

"Ngay cả bản thân còn lo chưa xong, sinh con ra chẳng phải chỉ để nó chịu khổ à? Trên đời mấy chục tỉ người, chuyện duy trì nòi giống đâu phải việc riêng của mình."

Câu nói ấy như nhấn thẳng vào lòng Cao Đại Vĩ, ông ta ngồi lặng người một lúc lâu.

...

Quán trà sữa của Cao Đại Vĩ không phải dạng nhỏ như "Hỉ Điềm", mà là tiệm mặt bằng rộng hơn bốn mươi mét vuông, có cả khu nghỉ ngơi, nhà vệ sinh và một kho chứa nhỏ phía sau không tính diện tích. Chính nhờ những yếu tố đó mà nơi này trở thành điểm nóng mà ai cũng muốn tranh giành.

Lúc Giang Cần cùng Cao Đại Vĩ cụng ly tâm sự, bên ngoài quán đã tụ tập không ít người.

Có người là thương nhân đến hỏi giá.

Có người là bạn bè thân thiết tới thăm.

Nhưng cánh cửa lớn của quán đã bị Giang Cần khoá trái, nên tất cả chỉ có thể đứng ngoài chờ.

Nửa tiếng sau, cửa mở.

Giang Cần bước ra, đứng trên bậc thềm hít một hơi thật sâu giữa vô vàn ánh mắt ngạc nhiên.

"Boss, sao rồi, chốt được chưa?" – Ngụy Lan Lan từ trong xe chạy tới, ánh mắt rực sáng.

"Xong rồi, cậu cầm hợp đồng về đi."

Giang Cần đưa tập giấy cho cô, quay người lững thững rời đi, tiện tay kéo khoá áo để gió đêm lùa vào ngực cho mát.

Ngụy Lan Lan sửng sốt, mở hợp đồng ra kiểm tra, nhìn thấy chữ ký phía sau thì chớp chớp mắt, nội tâm rung chuyển.

Cô quá hiểu Cao Đại Vĩ là người thế nào. Cả tổ thị trường gọi điện suốt ba ngày cũng không lay chuyển được một tệ. Vậy mà giờ thật sự chịu ký?

Cùng lúc đó, trong quán "Tương Ngộ" truyền ra tiếng nức nở, giọng đàn ông nghẹn ngào, chất chứa bao cay đắng mà người trưởng thành chẳng mấy khi nói ra.

"Gì vậy?"

"Hình như bị nói tới mức bật khóc rồi."

Lũ bạn bè và người tới hỏi giá đều bước vào xem thử.

Họ thấy Cao Đại Vĩ đang ngồi bưng ly rượu, nước mắt lưng tròng, nhưng khuôn mặt lại nhẹ nhõm hơn trước rất nhiều.

Cảnh tượng ấy khiến mọi người nhìn nhau tròn mắt.

Một cậu trai chưa tới hai mươi, có thể nói chuyện làm một ông chú bốn mươi gục đầu bật khóc?

Không nói đến khác biệt tuổi tác, chỉ riêng kinh nghiệm và tầm nhìn cũng cách nhau cả một thế hệ, sao có thể làm được chuyện đó?

Có vài người tỏ vẻ nghi ngờ, cho rằng Giang Cần lợi dụng lúc người ta say để lừa ký giấy.

Nhưng sau khi vào xem thì thấy hai chai rượu chỉ uống hết nửa chai, chai còn lại còn nguyên niêm phong.

Hoá ra, khiến người ta say chẳng phải là cồn, mà là câu chuyện.

"Anh Cao, anh không sao chứ?"

"Không sao, tôi nghĩ thông rồi. Mai tôi sẽ về quê thăm bố mẹ. Cứ kéo dài thế này cũng chẳng phải cách. Quán tôi cũng chuyển nhượng rồi, các cậu giải tán đi."

...

Trong khi ấy, Giang Cần ngồi xuống băng ghế gần đó, nhấp môi cảm nhận vị rượu vẫn vương trong miệng.

Dùng cách chạm vào nỗi đau để lay chuyển tâm lý là một chiêu thường thấy trong đàm phán.

Bởi một khi tạo được sự đồng cảm, đối phương sẽ dần có xu hướng phụ thuộc tình cảm vào mình.

Đặc biệt là những người vừa chia tay, ly hôn, hay gặp biến cố. Họ dễ bị tác động vì đang cần nơi bám víu tinh thần.

Giống như năm đó, khi Sài Tĩnh phỏng vấn Châu Tinh Trì, ông ấy nói: “Cảm ơn cô.” – liên tiếp hai lần. Ba chữ “Cô hiểu tôi”, thật sự là vô địch.

Nhưng có lẽ vì giữa Giang Cần và Cao Đại Vĩ có quá nhiều điểm tương đồng trong cuộc đời, nên trong quá trình công tâm, cậu lại cảm giác như đang đối diện với chính mình.

Vậy thì nơi bám víu của cậu là gì?

Cậu trầm mặc một lúc, bỗng nhận ra ngón tay mình đang khẽ xoay nhẹ theo thói quen.

Giang Cần thở dài: “Bắt được rồi nhé, cậu cũng có suy nghĩ riêng mà.”

"Boss, anh say rồi hả?" – Ngụy Lan Lan cầm hợp đồng chạy tới.

Giang Cần xua tay: "Không, rượu với tôi như nước lọc. Nhưng xe thì không lái đâu, cậu tự bắt xe về nhé, tôi đi dạo chút."

"Vâng, anh cẩn thận."

"Không sao."

Đi bộ một lúc, Giang Cần gọi cho Quách Tử Hàng, biết cậu đang ở ký túc xá.

Lão Quách sống kiểu sinh viên chuẩn chỉnh: game, tiểu thuyết, chẳng khác gì dân FA hệ cổ điển. Tóm lại là chưa có người yêu.

Giang Cần cũng không vội, bèn ghé phòng ký túc trò chuyện.

"Giang ca, anh thật sự chốt được quán trà sữa đó rồi à?"

"Ừ, nhưng chưa triển khai ngay đâu. Đợi đã. Sau này để cậu mua chiếc xe đạp điện xịn, chở em gái đẹp phía sau, phong độ ngời ngời."

Quách Tử Hàng nhăn mặt: "Em thích người lớn hơn cơ."

Giang Cần khựng lại: "Ờ ha, suýt quên. Thế thì khỏi cần gái đẹp, để cậu chở dì luôn, phong tình muôn kiểu."

Nghe xong, Quách Tử Hàng thấy vui lên hẳn. Bỗng cậu nhớ ra gì đó, ghé tai nói nhỏ:

"À đúng rồi Giang ca, dạo gần đây Sở Tư Kỳ nhắn tin cho em liên tục. Từ tám giờ tới mười một giờ tối, không ngừng nghỉ, làm em mất ngủ cả đêm."

"Rồi sao?"

"Cô ấy hỏi anh có phải đang yêu Phùng Nam Thư không, còn hỏi từ bao giờ. Em không trả lời thì cứ nhắn mãi."

Giang Cần hít sâu: "Đừng nói là cuối cùng cậu lại khai sạch nhé?"

"Không có! Lần này em rút kinh nghiệm rồi. Em chỉ bảo không biết."

"..."

Giang Cần biết rõ tính lão Quách, cười hiền với tất cả, chẳng giận ai được. Chỉ cần không phải kẻ thù thì cậu ấy không bao giờ làm ngơ tin nhắn.

Nhưng dám nói ba chữ “không biết”, lão Quách này đúng là trưởng thành thật rồi.

"Chỉ cần bảo không biết là được, đừng nói gì thêm nữa."