Chương 1: Ngồi Trong Phòng Thi, Bị Ép Cưới Liền Tay
Đầu tháng Tám, kỳ thi đầu năm của lũ "trâu ngựa" lớp 12, tại phòng thi Toán.
"Đường conic chết dẫm."
Lâm Mặc đeo lên mặt nạ đau khổ. Cho dù bên phải đang có một mỹ thiếu nữ ngồi đó, cậu cũng hoàn toàn chẳng có tâm trạng nào mà ngắm nghía.
Cái cảm giác bất lực khi làm toán này, hệt như lúc nhìn thấy Erii gầy gò ốm yếu ở Tokyo vậy.
Đã... là gợn sóng cuối cùng rồi sao?
Đều tại Bạch Lê Mộng!
Bạch Lê Mộng là cô bạn thanh mai trúc mã sống ngay nhà kế bên, từ nhỏ mặc chung một cái quần đùi mà lớn lên. Cô nàng này biết tung Nhất Tự Mã , biết Taekwondo, biết Yoga, eo thon chân dài da trắng bóc, chỉ có điều tâm địa xấu xa thì không ai bằng.
Cô nàng thích vứt lung tung tất và đồ lót đã mặc qua, thậm chí còn trùm luôn lên gối của cậu, bảo là để giúp cậu dễ ngủ! Thể loại người gì thế này!
Học kỳ trước, cậu đã trải qua một mối tình đơn phương thất bại. Dù biết rõ là không có kết quả, cậu vẫn bị Bạch Lê Mộng xúi giục đi tỏ tình, để rồi bị từ chối phũ phàng.
Đáng lý ra, một người sau khi thất tình sẽ cảm thấy không cam tâm và cần gấp sự phấn chấn. Thực tế đúng là như vậy.
Lúc đó, cậu trở về nhà, ngửa mặt lên trời gầm thét, gào lên một trăm lần câu "Đừng khinh thiếu niên nghèo!". Có thể nói là hăng hái bừng bừng, oai phong lẫm liệt!
Nhưng trăm mật vẫn có một sơ , lúc gầm thét cậu lại quên cách âm với nhà cô thanh mai hàng xóm.
Thế là, thanh mai trúc mã mượn cớ muốn giúp cậu tìm lại chính mình mà vác mặt tới tận cửa.
Cả một mùa hè, cô ấy vừa dùng lời lẽ mê hoặc, vừa phát "phúc lợi", cho tiền tiêu vặt, lại còn mua cho cậu mô hình figure Bunny Girl... thậm chí còn hỏi cậu có muốn mua gói Nhu Tình Miêu Nương giá 98 tệ không , cô ấy có thể đích thân giúp cậu hâm nóng sạc pin...
Lâm Mặc cứ tưởng thanh mai đang thực sự quan tâm mình, lúc đó còn vô cùng cảm kích rơi nước mắt. Nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy sai sai!
Cả kỳ nghỉ hè cậu cái gì cũng làm, chỉ duy nhất việc học là không!
Bạch Lê Mộng chắc chắn là cố ý! Cô ấy chỉ muốn nhìn cậu từ từ sa ngã, để cuối cùng đứng trên cao giẫm lên ngực cậu, che miệng cười khẩy đắc ý:
"Tạp ngư, tạp ngư~"
Giờ đây bộ dạng thảm hại của cậu, hệt như một ông chồng vô dụng đang nhìn chằm chằm vào tờ đề toán thế này, tất cả đều là lỗi của cô ấy!
Khốn kiếp! Hừ, hừ, a a a...
Không được... Bình tĩnh, phải bình tĩnh trước đã, nếu thực sự mất đi sự tỉnh táo, chẳng phải sẽ trúng ngay bẫy của Bạch Lê Mộng sao.
Lần này dù thi không tốt, không thăng được lớp, thì cũng phải cố kiếm thêm chút điểm, đỡ bị Bạch Lê Mộng cười nhạo lúc về nhà.
Lâm Mặc hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm bài toán, một tay nắm đấm tì dưới cằm, co một gối lên, nheo mắt lại, quyết định cosplay bức tượng "Người Suy Nghĩ" ngồi trên bồn cầu.
Một nhịp thở.
Hai nhịp thở.
Ngạt thở luôn.
Vẫn không biết làm.
Hết cách rồi, toán không biết làm thì tức là không biết làm. Thậm chí nghĩ ngợi một hồi, cậu bắt đầu suy ngẫm về ý nghĩa nhân sinh, hồn bay phách lạc, tiến thẳng vào Hiền Giả Mode.
Cậu bắt đầu ảo tưởng, mình xuyên không đến một thế giới song song nữ tôn, trở thành đệ nhất mỹ nam Chén Thánh được săn đón cuồng nhiệt. Nữ đế Liên Hợp Quốc vì tranh giành cậu mà khơi mào Thế chiến thứ 3. Nhưng thực ra cậu có dị năng cưỡng chế ly hôn 100%, sau khi bị Nữ đế chiếm đoạt, cậu lật lọng ly hôn chia luôn một nửa tu vi của Nữ đế, xuyên không trở về, coi đề toán như kiến cỏ...
[Hệ Thống Đào Phốt Nhân Sinh]
Hả?
Cậu có ảo tưởng ra hệ thống đâu, chuyện gì thế này?
Lâm Mặc vừa dứt dòng suy nghĩ.
Trong đầu liền lóe lên những dòng chữ của hệ thống:
[Xét thấy tương lai nhân sinh của ngài có kết cục bi thảm, hệ thống dốc sức để xoay chuyển tương lai cho ngài]
Không ổn rồi.
Chotto matte! Khoan đã!
Sao kết cục của cậu lại bi thảm được? Mới thi một bài thôi mà đến mức đó sao?
[Để xoay chuyển nhân sinh, trước tiên cần bù đắp khoảng trống thông tin trong nhận thức. Đã căn cứ theo tình huống khẩn cấp hiện tại liệt kê danh sách các đối tượng bóc phốt...]
[Ghi chú: Các đối tượng bóc phốt đều là những người trực tiếp dẫn đến sự "hủy diệt" mang tính bi kịch trong cuộc đời ngài]
Lâm Mặc ngẩn người một lát. Nhìn đến đây, cậu dám chắc đây không phải do mình suy diễn lung tung, hệ thống này tồn tại độc lập trong đầu cậu...
[Đối tượng bóc phốt: Bạch Lê Mộng]
Cái tên đầu tiên hiện ra đã làm cậu không nhịn được. Điểm này thì vô cùng khớp với suy nghĩ của cậu, thanh mai trúc mã chính là hòn đá tảng trên con đường thành công của cậu! Phanh phui phốt! Nhất định phải bóc phốt!
[Đối tượng bóc phốt: Hứa Linh Tịch]
Ơ... Đây là tên của cô gái đã từ chối cậu. Học kỳ trước cô còn học chung lớp phổ thông với cậu như một đệ tử ngoại môn, giờ đã là đệ tử nội môn của lớp chọn. Nhưng mà... cậu đã bỏ cuộc rồi, sao có thể còn dính dáng gì nữa?
[Đối tượng bóc phốt: Lý Chỉ Hàm]
Dòng chữ trong đầu dừng lại ở đây. Lâm Mặc cảm thấy một trận xa lạ.
Như nhớ ra điều gì, Lâm Mặc liếc nhìn thiếu nữ ngồi bên phải.
Động tác của cậu rất cẩn thận, bởi vì cô gái này để lại cho cậu một ấn tượng rất khác biệt... Đã vượt mức cao ngạo lạnh lùng rồi, mà là kiểu mang theo sự thù địch, như đi ngược lại với tất cả mọi người, tỏ rõ thái độ "người lạ chớ lại gần".
Thiếu nữ ngồi thẳng tắp, mái tóc dài ngang vai mượt mà như mực hắt, buông thõng trên bờ vai và tấm lưng, càng tôn lên vóc dáng mảnh mai yếu ớt. Trên tóc không hề có đồ trang sức, bộ đồng phục màu trắng đơn giản, khí chất thanh thuần không tô vẽ khiến người ta say mê.
Góc nghiêng lấp ló dưới những lọn tóc như một bức tranh nổi hoàn mỹ. Hàng mi thỉnh thoảng khẽ rung, tựa như đang phất lên cái se lạnh của mùa thu.
Sự đoan trang tao nhã của cô, hệt như một chiếc lông vũ được gió nhẹ cuốn lên.
Lâm Mặc đưa mắt nhìn theo mép bàn của cô... Thông tin phòng thi mờ mờ ảo ảo, xác nhận được số ghế và tên của cô...
Lý Chỉ Hàm.
Cậu chợt nhớ ra, cô rất nổi tiếng trong trường, hay bị đám nam sinh treo trên cửa miệng, ca tụng là đóa hoa cao ngạo bạch nguyệt quang gì gì đó... Mặc dù cậu không tin vào những danh tiếng này, nhưng cũng phải thừa nhận tiếng tăm của cô không phải là hữu danh vô thực.
"Này này, nam sinh bàn sau kia, không được ngó ngoáy lung tung!"
Đột nhiên, giám thị nhìn thấy hành động nhỏ của cậu, liền lớn tiếng nhắc nhở về phía này.
Lý Chỉ Hàm nghe vậy liền giật mình, bờ vai gầy guộc khẽ run lên. Mỹ nhân an tĩnh lạnh lùng dường như đột ngột chuyển từ mùa thu sang mùa đông.
Cô liếc mắt nhìn cậu, đáy mắt trong veo tràn ngập sự cảnh giác và một loại cảm giác thù địch khó nói thành lời...
Lâm Mặc bị ánh mắt này làm giật mình một chốc, vội vàng thu hồi tầm nhìn, giải thích:
"Dạ dạ, thưa thầy, cổ em hơi mỏi ạ."
"Đừng có làm hành động mờ ám đấy nhé!"
Lâm Mặc hơi ngượng, tập trung sự chú ý trở lại bài thi. Trong đầu lại lần nữa hiện lên dòng chữ của hệ thống:
[Ngài đã bước đầu làm quen với Lý Chỉ Hàm]
[Phốt sơ cấp của Lý Chỉ Hàm đã được mở khóa...]
[Mười năm sau, ngài cắt đứt quan hệ với Bạch Lê Mộng, nhưng cuối cùng khởi nghiệp thất bại, ngài triệt để trở thành một kẻ thất bại vô danh giữa biển người mênh mông...]
[Ngài trở nên lầm lì ít nói]
[Ngài quay lại trường cấp 3, định xin làm thủ thư trong thư viện trường, sống qua ngày đoạn tháng trọn kiếp này...]
[Nhưng một ngày nọ, trong lúc đang tận hưởng sự cô độc tại thư viện, ngài phát hiện ra một người phụ nữ nhìn qua là biết không phải học sinh. Cô ấy rất đẹp, nhưng trông cũng rất khó đụng vào. Dường như để ngụy trang thành nhân viên, mỗi khi có học sinh, cô ấy cứ đứng trân trân tại khu vực làm việc của ngài]
[Ngài vốn định lên tiếng, nhưng nhìn cách ăn mặc xa xỉ của đối phương, ngài từ bỏ ý định giao tiếp mang sự chênh lệch to lớn này. Dù không biết mục đích là gì, nhưng ít ra không nói chuyện, ngài cũng được thanh nhàn...]
[Cô ấy đứng đó suốt một ngày, cho đến trước khi thư viện đóng cửa mới lảo đảo rời đi...]
[Ngày thứ hai, cô ấy lại đến, lần này ngài chủ động lấy một chiếc ghế ra cho cô ấy ngồi]
[Cô ấy không nói lời nào, vẫn đứng đó. Ngài cũng không bận tâm, lòng tốt đưa ra, nhận hay không là chuyện của người ta, không liên quan đến ngài]
[Ngày thứ ba, cô ấy đến sớm hơn, lần này đứng nửa ngày, cuối cùng cũng ngồi xuống ghế, nhưng cũng chẳng nói một tiếng cảm ơn]
[Ngày thứ tư, cô ấy mang đến một thùng sữa, không nói không rằng, đặt lên bàn làm việc của ngài]
[Cách bày tỏ có phần trẻ con này khiến ngài bật cười. Nghĩ bụng có qua có lại mới toại lòng nhau, hôm sau ngài mang cho cô ấy một cái đệm lót ghế]
[Một tháng sau, trong nhà ngài đã có thêm hơn chục thùng sữa. Hai người dần đạt được sự ăn ý, ngài sẽ chuẩn bị sẵn cơm nước cho cô ấy, cô ấy sẽ mang tặng ngài những món quà nhỏ. Nhưng ngài và cô ấy chưa từng nói với nhau một lời nào, ngài chỉ tình cờ biết được tên của cô ấy... Lý Chỉ Hàm, các người là bạn học cấp 3]
[Ngài nhận ra, ngài và cô ấy giống hệt nhau, đều chìm đắm trong sự cô độc và tĩnh lặng mang tính tự hành xác]
[Một ngày nọ, cô ấy đến rất muộn, phần cơm ngài chuẩn bị sẵn đã nguội ngắt. Trong bóng tối, cô ấy nhìn ngài lẳng lặng đi hâm nóng thức ăn, cuối cùng cũng mở lời...]
[Ngài ngẩn người, bởi vì giọng của Lý Chỉ Hàm rất êm tai, lúc cất tiếng hỏi lại vô cùng dè dặt và nhút nhát. Dáng vẻ khi cô ấy nói chuyện hoàn toàn khác một trời một vực với dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng khi im lặng...]
[Hóa ra cô ấy là một người mắc chứng... sợ xã hội cực đoan đến mức trở thành bệnh tâm lý]
[“...Kết hôn, với tôi được không?”]
[“Nếu được, xin hãy giúp tôi.”]
[Cô ấy nắm lấy tay ngài, khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ...]
[“Không cần sính lễ đâu.”]
[Lần đầu tiên cô ấy mở lời, đã khiến ngài luống cuống tay chân]
[...]
[Các phốt còn lại đang chờ mở khóa]
[Nhận được phần thưởng: Sữa Bổ Não (Sau khi uống, trí não và độ tập trung tăng mạnh, kéo dài trong một giờ, thời gian hồi chiêu một ngày, mỗi lần hai hộp)]
《Về chuyện chớp nhoáng kết hôn với mỹ thiếu nữ sợ xã hội mang tương phản cực lớn》
Lại còn không cần nổ ra mảnh vỡ sính lễ? Thế này có chuẩn bài không vậy?
Đến Lưu Từ Hân cũng chẳng dám viết kịch bản như thế này.
Trong lúc Lâm Mặc đang ngây người, đột nhiên cảm giác túi quần căng phồng. Đưa tay sờ thử, cậu lôi ra hai hộp sữa có bao bì vô danh.
Lần trước lúc lôi ra thứ nằm ngoài phạm vi nhận thức từ trong túi quần, là khi Bạch Lê Mộng vò viên đôi tất của cô nàng nhét vào túi cậu, lừa cậu là mua bữa sáng cho, bảo đó là bánh bao.
Cậu tới trường, đang muốn ăn chút đồ sáng, lôi ra lại cắn ngay phải cái tất.
Nhưng rõ ràng là, Bạch Lê Mộng không thể mọc cánh bay tới nhét sữa cho cậu được. Người ảnh hưởng đến tương lai của cậu, cũng không chỉ có Bạch Lê Mộng, mà còn có cả quý cô họ Lý không thích nói chuyện này nữa.
Cậu bàng hoàng mất một lúc, triệt để ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Trong vô thức, cậu cắm ống hút vào hộp sữa, hút một ngụm nhỏ.
Ngay lập tức, đầu óc minh mẫn, tờ giấy thi trước mắt bỗng trở nên yếu đuối nhỏ bé hệt như Lộ Minh Phi.
Cậu sặc một cái.
Là thật rồi.
Không phân biệt được nữa, thực sự không phân biệt được đâu là thật đâu là mơ nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Uesugi Erii trong Drangon Raja Dù cẩn thận đến mấy cũng vẫn có chỗ sơ hở Đồ chơi người lớn dành cho nam giới... Quá rủi ro để minh họa
