Đàn chị xinh đẹp hơn tôi một tuổi nuông chiều tôi hết mực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18687

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Web Novel - Chương 7: Hai chị em, kẻ tám lạng người nửa cân

"Xin lỗi vì đã làm phiền."

"Tuy nhà em hơi chật chút nhưng chị cứ thoải mái đi nhé."

"Fufu. Được em hộ tống thế này, chị cảm giác như mình là công chúa vậy."

Trên đường dẫn Hina-senpai vào nhà dọc theo hành lang ngắn, tôi vừa trò chuyện vừa không kiềm được mà ngắm nhìn bộ trang phục hôm nay của chị ấy – dù tôi thừa biết làm vậy có hơi bất kính.

Hôm nay senpai buộc gọn mái tóc đen nhánh suôn mượt thường thấy ở trường thành một búi đuôi ngựa phía sau. Cứ mỗi bước đi là mái tóc ấy lại nhẹ nhàng đung đưa, để lộ phần gáy trắng ngần quyến rũ. Nếu nhìn thẳng quá lâu thì đúng là nguy hiểm (chủ yếu là... phần bên dưới), nên tôi vội chuyển ánh nhìn từ kiểu tóc sang trang phục.

Về phần trang phục, đúng chất Hina-senpai – nhẹ nhàng và kín đáo.

Áo tay bồng màu lavender, váy màu xanh navy đậm, kèm tất cao tới gối. Tổng thể mang tông màu trầm ổn nhưng lại cực kỳ hài hòa với khí chất trưởng thành của chị. Tôi cảm thấy phong cách này giống sinh viên đại học hơn là học sinh cấp ba. Nhưng thật ra, Hina-senpai mặc gì mà chẳng hợp chứ?

Vừa nghĩ vậy, tôi lại vô thức nhìn chằm chằm chị ấy. Và rồi tôi chợt nhận ra ánh mắt chị cũng đang hướng về phía mình.

"Ừm... trang phục chị mặc hôm nay lạ lắm à?"

"Không, không có đâu ạ! Ngược lại, em thấy rất hợp với chị luôn đó!"

"Vậy à. Nghe vậy thì chị yên tâm rồi. Chị còn tưởng mình mặc không hợp nên cứ thấy lo."

"…Làm gì có chuyện có trang phục nào không hợp với chị chứ, senpai."

Tôi vội vàng thanh minh khi thấy chị hiểu lầm ánh nhìn của mình. Chị ấy nghe vậy thì trông nhẹ nhõm hẳn, đưa tay vỗ vỗ ngực như vừa trút được gánh nặng.

Tôi thấy hơi khó hiểu khi chỉ với lời nhận xét của tôi mà chị ấy lại có thể yên tâm đến vậy. Nhưng hơn hết, tôi cảm thấy có lỗi vì đã khiến chị hiểu lầm. Dẫu vậy, được ngắm nhìn trang phục thường ngày của Hina-senpai ở khoảng cách gần như thế này cũng là cơ hội hiếm có – mắt tôi thật sự muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận võng mạc. Một cảm xúc mâu thuẫn, đúng nghĩa tình thế tiến thoái lưỡng nan.

"Nhưng mà, thật may là Miyabi-kun ở nhà. Nếu em cũng ra ngoài chơi thì chắc giờ này chị đang đứng thẫn thờ trước cửa nhà mất rồi."

"Em không phải kiểu người thích ra ngoài vào ngày nghỉ đâu ạ. Ở nhà nằm dài vẫn thích hơn."

"Ồ. Thế thì trái ngược hẳn với Mayuki nhỉ?"

"Chị em thì thích đi mua sắm lắm."

"Chị biết. Chị cũng bị kéo đi mua sắm suốt mà."

"Em thật sự xin lỗi vì bà chị em đã làm phiền chị ạ!"

"Không sao đâu. Nhờ vậy mà chị cũng đỡ chán hơn đó."

Nghe chị ấy nói vậy, với tư cách là em trai của bà chị phiền toái kia, tôi cũng thấy nhẹ lòng phần nào. Dù thật lòng thì cái bao tử vẫn cứ đau âm ỉ thôi.

Vừa nói chuyện phiếm, tôi và Hina-senpai cũng đã đến phòng khách. Tôi mời chị cứ tự nhiên thư giãn rồi định quay vào bếp. Nhưng ngay khoảnh khắc đó…

"Fufu. Hôm nay thì ngược lại với bữa trước nhỉ."

"Bữa trước… à."

Tôi hơi bối rối trước nụ cười bất ngờ của senpai, nhưng tôi đã hiểu những gì chị nói ngay sau đó nên cũng bật cười theo.

"Phải ha. Lần trước là em đến nhà chị, rồi được chị mời trà."

Dù cuộc trò chuyện hôm đó đã phai mờ trong trí nhớ của tôi, nhưng khoảng thời gian bên senpai tại nhà chị ấy hôm đó tôi vẫn còn nhớ rõ.

Với tôi, dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng khoảng thời gian được ở riêng với chị ấy là một kỷ niệm quý giá, nó là một ký ức sẽ mãi mãi đọng lại trong trái tim tôi.

"Chị thích trà hay cà phê hơn ạ?"

"Ừm, vậy cho chị trà nhé."

"Rõ ạ. Em pha không giỏi như chị đâu, nên đừng kỳ vọng nhiều quá nha."

"Fufu. Đừng nói vậy chứ. Chị đang mong chờ lắm đó."

Tôi không có kỹ thuật pha ngon lành hay gì, nhưng ít nhất, tôi muốn dồn hết sự chân thành để rót một tách trà mà senpai sẽ thấy ngon miệng.

Trước nụ cười dịu dàng kèm câu nói “Cảm ơn” của Hina-senpai, tôi siết nhẹ hai bàn tay, hít sâu một hơi rồi bước vào bếp.

màu chàm màu xanh hải quân,