Đàn chị xinh đẹp hơn tôi một tuổi nuông chiều tôi hết mực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

61 350

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

40 157

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

20 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

14 921

Web Novel - Chương 25: Điều không thể chấp nhận

Chương 25: Điều không thể chấp nhận

Tôi muốn trở thành một người có thể đứng cạnh Hina-san.

Dĩ nhiên, tôi không phải siêu nhân có thể thay đổi bản thân trong ngày một ngày hai, nên trước mắt chỉ có thể kiên trì làm từng việc mà mình có thể làm.

Vậy nên, tôi đã lập một danh sách “những điều tôi có thể làm”.

Đầu tiên, vào top 15 trong kỳ thi cuối kỳ. Thứ hai, rèn thể lực cho những lúc cần thiết. Thứ ba, đàn ông thời nay thì chí ít phải biết nấu ăn và làm việc nhà. Thứ tư, tích góp dần dần cho tương lai.

Đó là danh sách những việc tôi có thể làm. Hay đúng hơn là, những việc tôi sẽ bắt đầu làm từ bây giờ.

Về cơ bản, đây đều là những mục tiêu mà nếu kiên trì thì hoàn toàn có thể đạt được. Mục thứ nhất chỉ đơn giản là tập trung học hành. Còn mục thứ hai thì, hồi sơ trung tôi từng ở câu lạc bộ điền kinh, nên thể lực và cơ bắp cũng thuộc dạng có căn bản. Tuy nhiên, tôi đã giải nghệ hơn nửa năm nay nên chắc cũng rớt phong độ kha khá rồi.

Riêng mục thứ ba thì tôi phải nỗ lực hết sức, đặc biệt là khoản nấu nướng. Dù không dám mơ đến trình độ của Hina-san, tôi vẫn muốn tiến bộ ít nhất đến mức khiến người khác mỉm cười khen ngon. Nhưng vấn đề là việc nhà. Dọn dẹp thì thi thoảng vẫn làm nên không sao cả, nhưng giặt giũ thì từ giờ phải bắt đầu học hỏi mới được.

Còn về mục thứ tư thì kiếm một công việc bán thời gian là xong. Cần động lực đấy, nhưng nếu vì Hina-san thì tôi có thể làm đủ mọi thứ trên đời.

Không quá dày đặc, nhưng cũng là một lịch trình khá bận bịu. Gạt qua một bên cảm giác “đang cố sống như người hướng ngoại”, tôi tập trung vào những việc trước mắt. Tôi là kiểu người có thể làm được mọi thứ nếu cố gắng dù bình thường không hay làm. Một sự tự tin chẳng hiểu từ đâu ra đã thúc đẩy tôi, nói với tôi rằng mình sẽ xoay sở được lịch trình chật ních này bằng một cách nào đó, mặc dù tôi vẫn chưa bắt tay vào chuyện gì cả.

Cứ như thế, kế hoạch dài hơi để trở thành một người đàn ông xứng đáng đứng cạnh Hina-san chính thức bắt đầu.

__________________________________

“Shuma. Dạo này tâm trạng mày tốt ghê nhỉ?”

“Gì? Trông tao giống vậy lắm hả?”

Giờ nghỉ giải lao, khi tôi đang ngẩn người nhìn những đám mây trôi ngoài cửa sổ thì Kagura bước đến tận chỗ tôi, chớp chớp mắt rồi nhìn tôi chằm chằm.

“Ừ. Đôi mắt cá chết của mày bỗng nhiên có sức sống trở lại.”

“Ngay từ đầu nó đã chẳng phải mắt cá chết rồi!”

Tôi phản bác và đấm một cú vì cái miệng độc địa của cậu ta, nhưng đã bị né rất gọn.

“Lại có chuyện gì vui à?”

“Ừ thì… dạo này cuộc sống chán ngắt của tao đã thú vị hơn một chút.”

Khi tôi tựa lưng vào ghế mà đáp, Kagura mở to mắt như thể đang nói “ghê vậy sao”.

“Không ngờ ngày mà Shuma nói những lời như vậy cũng đã tới. Hôm nay chắc có bão to quá!”

“Này. Sao mỗi lần tao làm gì hơi khác thường tí là ai cũng lo thời tiết hết vậy?”

Tôi liếc cậu ta một cái, bảo đừng có mà phản ứng giống y hệt người nhà tôi thì Kagura lại “là do…”, rồi nói tiếp:

“Một Shuma lúc nào cũng vô hồn, không làm gì, cứ để dòng thời gian cuốn mình đi mà tự dưng lại bắt đầu hành động. Ai mà không bất ngờ chứ?”

“Tao không phải rùa. Chỉ là kiểu khởi động chậm thôi.”

“Vậy là giờ mày cuối cùng cũng định sống một cuộc sống trung học rực rỡ rồi hả?”

“Đừng có nói như kiểu tao sẽ biến thành mấy đứa sáng chói ấy. Tao lúc nào cũng chỉ mong một cuộc sống học đường yên bình mà thôi.”

Nhưng mà…

“Tao nhận ra rằng cứ thế thì không được, nên mới đành lấy hết can đảm để nhấc mông lên đây”

“――――”

Hình bóng người quan trọng thoáng hiện trong đầu khiến nắm tay tôi vô thức siết lại. Cảm giác ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực lan rộng. Nghĩ mình hơi quá sến súa, tôi quay sang thì thấy thằng bạn thân duy nhất của mình đang nhìn tôi như thể vừa chứng kiến sấm sét giữa trời quang.

“Mày là ai thế?”

“Mày đang nói cái khỉ gì đấy. Miyabi Shuma đây.”

“Có đúng là Shuma mà tao quen biết không vậy?”

“Chuẩn không cần chỉnh! Người đang đứng trước mặt mày là Miyabi Shuma đích thực!”

“Shuma đời nào lại làm vẻ mặt nghiêm túc như vậy chứ.”

“Này, mày thô lỗ vừa phải thôi!”

Nghĩ tôi không dễ tổn thương nên muốn nói gì thì nói à?

Tôi liếc cậu ta như muốn nói “đồ thô lỗ”, còn Kagura thì ôm trán, lắc đầu thở dài.

“Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là thấy suy nghĩ thay đổi chút thôi.”

“Vẫn còn quá sớm để mơ đến chuyện isekai đó?”

“Vừa phải thôi nha mày!”

Chắc chắn là nó đang coi thường tôi. Thật đấy.

Đang suy nghĩ có nên đấm một quả vào bụng nó không thì một kẻ còn ồn ào hơn nữa xuất hiện.

“Ây dô~ hai người trông vui quá ha. Đang tám chuyện gì vậy?”

“Chẳng có gì vui cả.”

Thấy Yuzuha lao tới, tôi lập tức thấy có điều chẳng lành nên xua tay muốn cắt chuyện nhưng quá trễ, Kagura đã buột miệng nói.

“Ê Yuzuha. Shuma dạo này kỳ lạ lắm.”

“Tên này bình thường cũng đã kỳ lạ sẵn rồi mà?”

“Quyết định rồi. Tôi tuyệt giao với hai người.”

Trước hai đứa cứ hết lần này đến lần khác coi mình như trò hề, giới hạn chịu đựng của tôi rốt cuộc cũng đã sụp đổ. Khi tôi quay mặt đi chỗ khác, Yuzuha lại còn chọc chọc vào má tôi và bảo: ‘Thôi nào thôi nào, đừng bận tâm thế chứ!’. Trời ạ, phiền chết được!

Gạt tay cô nàng ra, tôi nghe Yuzuha hỏi Kagura:

“Rồi, cậu ta bị gì thế?”

“Đôi mắt cá chết của nó có sức sống rồi!”

“Đúng thật. Lấp lánh hơn mọi khi một chút.”

“Xin lỗi vì một đôi mắt lúc nào cũng như cá chết nhé.”

Khi tôi đẩy mặt Yuzuha ra xa, cô nàng lại tiếp lời:

“Cái này thì hiểu được. Chắc cậu ta có chuyện đó vui thôi. Còn gì nữa không?”

“Nhìn vào vở nó đi. Ghi chép gọn gàng từng dòng luôn kìa.”

“Ồ. Thật luôn này. Cái đứa lúc nào cũng chỉ chụp bảng bằng điện thoại hôm nay lại viết đầy đủ cơ đấy!”

“Nói cho bà biết, trước giờ tan học tôi vẫn chép lại tử tế hết mấy tấm ảnh đó, rõ chưa?”

“Nhưng qua loa đúng không?”

“Ugh!”

Bị nói trúng tim đen, tôi bĩu môi tỏ vẻ khó chịu, còn Yuzuha thì cười khúc khích.

“Rồi sao? Còn gì nữa không?”

“Hình như nó bắt đầu cảm thấy cuộc sống chán ngắt này đỡ chán hơn.”

“Tình hình bắt đầu khẩn cấp rồi đấy!?”

“Đó mới là điều khiến bà sốc nhất hả?”

Tôi thở dài ngao ngán nhìn Yuzuha tròn mắt. Mấy đứa này đúng là thô lỗ thật.

“Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy Shuu!?”

“Không gì cả.”

“Xạo! Không có chuyện gì mà tự dưng nghĩ như vậy được à?”

“Có chuyện đi nữa tôi cũng không nói cho hai người biết đâu!”

“Phiền quá rồi đấy!” Tôi gắt lên. Yuzuha nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn, nói: “Nhưng…”

“Hồi cấp hai ông có năng khiếu vậy mà chỉ vì thiếu động lực nên mới từ chối tham gia trại tuyển chọn! Ấy vậy mà tự dưng giờ lại có động lực! Không ngạc nhiên mới lạ đó!?”

“…Haa. Này Yuzuha, bà hiểu lầm rồi. Tôi chẳng có tài cán gì đâu. Chuyện trại tuyển chọn đó cũng không phải do tôi từ chối. Chỉ là ứng cử viên đầu tiên bị thương, nên họ mới đề nghị tôi thay mà thôi.”

“Nhưng cậu ông có đi?”

“Ừ. Phiền lắm. Thời gian đó thà tôi để chơi game vẫn hơn”

“Đó, thấy chưa! Lạ lắm còn gì?”

Xét theo cách cô nàng trách móc thì đúng là hành vi của tôi có hơi bất thường thật.

Nhưng mà…

“Tôi muốn có động lực hay không là chuyện của tôi!”

“Cái đó thì đúng, cơ mà…!”

Tôi chấm dứt cuộc hỏi cung lằng nhằng này bằng tông giọng cộc cằn, nhưng Yuzuha vẫn chưa chịu buông.

Cô cắn môi, nói với giọng như sắp khóc:

“Nếu ông không nói lý do đàng hoàng… tôi không thể chấp nhận được.”

“Hở? Tôi có động lực thì cần gì sự chấp nhận của bà chứ?”

Người phản ứng lại câu nói đó không phải Yuzuha, mà là Kagura.

“Shuma. Nói như vậy không hay đâu. Xin lỗi Yuzuha đi.”

“Hả? Cả mày cũng bị gì vậy…”

Câu nói tiếp theo bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, bởi Kagura đang nhìn tôi bằng ánh mắt giận dữ mà tôi chưa từng thấy trước đây.

Kagura giận đỏ mặt, Yuzuha cắn môi sắp khóc, còn tôi thì chẳng hiểu gì cả. Bầu không khí giữa ba đứa căng như dây đàn.

Và rồi, tiếng chuông báo hiệu tiết học kế tiếp phá tan bầu không khí ấy.

“…Yuzuha. Về chỗ thôi”

“Ừm.”

“…………”

Kagura gọi, Yuzuha gật đầu yếu ớt rồi cùng nhau quay về chỗ. Khi tôi còn đang ngây người nhìn theo thì Kagura bỗng quay lại, ném cho tôi một ánh nhìn trách móc.

“Nếu mày không nói rõ lý do tại sao thì tao sẽ không bao giờ nói chuyện với mày nữa.”

“――――”

Để lại câu như một lời nguyền rủa, Kagura trở về chỗ ngồi của mình.

“Thật sự thì tụi nó bị cái gì vậy trời?”

Câu lẩm bẩm ấy chính là tâm trạng chân thật nhất của tôi vào lúc này.

Tự tiện dò chuyện người ta, tự tiện nổi giận. Trong mắt tôi, tụi nó mới là những đứa khó hiểu. Vậy mà ánh nhìn trách móc kia cứ lởn vởn trong đầu tôi mãi không thôi.

_________________________________

[Lời bạt]

Tôi thích những câu chuyện ngọt ngào, nhưng cũng thích những câu chuyện có chút u tối. Vì đó là lúc cảm xúc của các nhân vật bộc lộ rõ nhất.

Nếu bạn nghĩ tác giả này không phải người bình thường, xin hãy để lại đánh giá.

Nếu bạn nghĩ tác giả đang đùa giỡn với độc giả, cứ thoải mái comment nhé, tôi sẽ rất vui đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!