Chương 1.3: Yukina-senpai muốn được xoa đầu
Trans: EmlaMob; Edit: mmyyy
Từ giờ chuyển xưng hô về chị - em, nào ra tình tiết tày trời gì đấy thì chị - nhóc, chị mày - nhóc con sau nha
***---***
Khi tôi về tới nhà, vẫn như mọi ngày, bóng hình của Yukina-senpai trong bộ đồng phục đã ở đó rồi.
“Yukina-senpai, chào chị.”
Tôi cất tiếng chào chị ấy nhưng không thấy có phản hồi.
Thì ra là Yukina-senpai đang mải mê đọc truyện tranh.
“Chị đang đọc truyện gì thế?”
Yukina-senpai cuối cùng cũng nhận ra sự tồn tại của tôi, chị ấy nhẹ nhàng giơ bìa truyện lên cho tôi xem.
Truyện chị đang đọc là bộ truyện thuộc thể loại shoujo khá nổi tiếng mấy ngày nay. Nội dung câu chuyện đại khái là một người thiếu nữ có thể nói là lạnh lùng trong lớp bắt đầu rơi vào lưới tình khi gặp gỡ một cậu thiếu niên tốt bụng. Nữ chính trong bộ truyện này có khí chất cũng khá giống Yukina-senpai. Có lẽ vì thế nên tôi rất đồng cảm với tính cách không thành thật của nữ chính đó.
“Bộ truyện đó thú vị nhỉ chị.”
“Em nói thật đấy à?”
“Vâng. Em cũng muốn có một tình yêu như trong bộ truyện đó lắm.”
“Dù chẳng có người nào à? Đúng là ảo vọng bi thảm mà.”
Chị thôi đi! Đừng có bắt em phải đối mặt với sự thật phũ phàng chứ.
“Bỏ qua chuyện của em đi, thế còn Yukina-senpai thì như nào? Chị có muốn một tình yêu như trong bộ truyện đó không.”
“Không. Chị chẳng có hứng thú gì với ba cái đó cả.”
“Thế sao lúc nãy chị đọc chăm chú thế...”
“Chỉ là đọc để giết thời gian thôi. Chứ chị chán cái cách phát triển ảo diệu này lắm rồi. Ví dụ như… Cái này chẳng hạn.”
Yukina-senpai cho tôi xem một trang truyện.
“À. Cảnh xoa đầu sao.”
Đó là cảnh nhân vật chính xoa đầu nữ chính một cách nhẹ nhàng. Mặt cô gái đó thì đỏ còn trong lồng ngực thì tim lại đập liên hồi.
“Keita-kun nghĩ sao?”
“Không được sao ạ? Em cũng muốn được xoa đầu người mình thích lắm chứ”
“Đúng suy nghĩ ăn sâu trong máu của mấy tên trai tân nhờ.”
Yukina gạt phăng ảo vọng của tôi rồi còn bồi thêm câu “Cặn bã hết chỗ nói.” Đừng gọi một đứa con trai đang trong tuổi dậy thì, độ tuổi trong sáng và đẹp đẽ như này là cặn bã chứ chị ơi.
“Thế Yukina-senpai không muốn được xoa đầu ạ?”
“Không muốn.”
“È–. Thật không đấy?”
“Hừ. Chị đây không phải loại người dễ dãi chỉ cần được xoa đầu một cái là yêu đâu.”
Yukina-senpai cười như thể đang khinh thường tôi. Nhưng tôi biết thừa. Yukina-senpai lúc nào chả nói ngược lại ý mình. Chị ấy chắc chắn là rất muốn được xoa đầu, đúng nhận sai kiểu gì được. Thuyền đã đóng ván.
“Yukina-senpai à. Em xin phép nhé.”
Với tinh thần quyết tử. Tôi xoa đầu Yukina-senpai.
Ngay lập tức, toàn thân tôi bị ôm trọn bởi sát khí.
“... Keita-kun. Phận là kẻ vô lại mà xấc xược quá đấy nhỉ.”
“Nh, nhanh thíii, ối!”
“Yukina-senpai ngay sau đó đẩy tôi ra xa và lập tức tung đòn vật xuống.
Cổ và cánh tay tôi bị cặp chân của Yukina-senpai kẹp chặt. Chiêu này tên là “Siết tam giác”.
“Chưa nói với Keita-kun là chị đây từng kinh qua Judo đâu nhỉ.”
“Ư… Cái, Cái này là…!”
Động mạch cảnh tôi đang bị bóp nghẹt. Cái này toang thật. Nhưng mà bị kẹp giữa cặp đùi của Yukina-senpai cũng toang không kém nữa! Thêm nữa, Yukina-senpai còn đang mặc đồng phục. Cái gì đang diễn ra thế này? Đây là phần thưởng hay là một cửa hàng phong cách độc lạ vậy? Không ổn rồi. Tôi đang ở ranh giới giữa đau đớn và sung sướng, tâm trí cũng dần mờ nhạt đi rồi.
“Thế nào? Keita-kun, chị đặc biệt cho phép nhóc mở miệng nói chuyện đấy. Nói đi.”
“Cái, cái tình huống này, nhiều điểm không ổn quá ạ… Ự.”
“Trông bộ mặt thảm hại chưa kìa. Đúng chuẩn gương mặt của kẻ thua cuộc đang nếm trải nhục nhã khi sức còn thua cả đàn bà rồi đấy.”
Chị nhầm rồi. Đó là gương mặt sắp thăng thiên, theo nhiều nghĩa đấy.
“Em… Đầu… Hàng…”
Tôi đập tay xuống sàn, cuối cùng thì Yukina-senpai cũng thả tôi ra. Đau, đau thật đấy… Tôi cũng có chút tiếc nuối nhưng mà thôi, giữ được cái mạng là tốt rồi.
“Đừng có mà tùy tiện động chạm chị đây. Lần tới còn tái phạm là chị xử lý nhóc bằng đòn khóa tay chữ thập đấy.”
Lại là một ngón đòn có thể dẫn tới một tình huống dâm dê nào khác. Có vẻ như chị này giỏi mấy chiêu thức đè người ra lắm.
“Thấy gương mặt đau đớn của Keita-kun thế đủ rồi. Chị về đây.”
Dứt lời, Yukina-senpai đi ra ngoài.
“Hàaaaa…. Tưởng chết tới nơi rồi cơ chứ…”
Tôi lầm bầm sau khi mất một lúc để lấy lại giọng mình.
Yukina-senpai à, chị kích thích nhiều quá rồi. Một đứa đang trong tuổi dậy thì như em không chịu nổi đâu. Nên là hạn chế mấy đòn vật với kẹp chân không đúng mực đó lại với… À không, em nói dối đấy, thỉnh thoảng một hai lần cũng không tệ đâu nhé!
Cũng đến giờ rồi nhỉ.
Tôi đi về phía góc phòng và áp sát tai vào vách tường.
『Lại nữa rồi… Lại lỡ nữa rồi trời ơiii!』
Từ căn phòng bên cạnh, tiếng hét từ đáy lòng của Yukina-senpai vang lên.
『Mình chắc chắn bị Keita-kun ghét rồi… Làm gì có ai không sợ khi bị hàng xóm bên cạnh dùng đòn siết cổ đó lên mình cơ chứ. 』
Này này, em không ghét đâu nhá Yukina-senpai. Không, ngược lại phải nói là em thích nó đấy chứ. Ban đầu em cũng nghĩ『Chị hàng xóm này nguy hiểm thật!』nhưng ngay lập tức em bị đốn tim trước sự đối lập đầy đáng yêu của chị mất rồi.
『Keita-kun. Tự dưng đi xoa đầu người ta. Quỷ quyệt thật chứ. Nhưng… Chị đã rất vui đó. Lần tới chị muốn được kabedon cơ… Gì chứ, mình cũng mơ tưởng quá rồi. Keita-kun nào có thích mình đâu. Không nên hy vọng quá nhiều. Giờ chỉ cần được bên cạnh em ấy là cũng đủ để mình hạnh phúc rồi.』
Yukina-senpai nói, xen lẫn chút cô đơn.
…Tôi hét lên có được không?
YUKINA-SENPAI DỄ THƯƠNG QUÁAA!
Cách chị hờn dỗi cũng quá gian xảo rồi đấy, đúng chuẩn nữ chính kia luôn rồi! Đã thế chị còn muốn kabedon nữa cơ, ra dáng thiếu nữ thế còn gì! Cái chị nhõng nhẽo tham lam này! Để lần tới em làm cho chị xem!
Nói mới nhớ, đừng có tự ý định đoạt là em không có thích chị! Vì em thích chị lắm luôn đấy! Chỉ là để tán được chị khó quá nên vẫn chưa tán được thôi! Em chỉ cần được ở bên cạnh chị là cũng hạnh phúc lắm rồi đó! Em đã phổ lời bài hát cho những cảm xúc này rồi đấy, chị hãy nghe đi! Và sau đây là bài 『Đòn siết độc địa của tình yêu』!
… Nói thế chứ hát lên thì Yukina-senpai sẽ nghe thấy mất, nên là tôi chỉ kiềm lòng mà lăn lộn vật vã tại chỗ thôi.
『Phải cố gắng trở thành mẫu hình người con gái Keita-kun thích hơn nữa mới được! Cố lên nàoo!』
Trước trái tim dũng cảm của Yukina-senpai, lồng ngực tôi như thể bị bắn trúng một phát chí mạng.
Vì chính những điều này mà tôi không tài nào ghét nổi Yukina-senpai được.
“Yukina-senpai. Em cũng sẽ cố gắng trở thành một người xứng để bên cạnh chị.”
Tôi hướng những quyết tâm tới với Yukina-senpai, người đang vô tình để lộ những cảm xúc thật lòng ở phía bên kia bức tường kia.
Đương nhiên là nói nhỏ thôi, vì để chị ấy nghe được thì sẽ rắc rối lắm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Có thể tìm hiểu: Sankaku jime hoặc triangle choke nhé