Đàn Bồ Câu

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 162

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2100

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3962

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18463

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2247

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1003

Quyển 3: Điểm kỳ dị không - thời gian - Chương 83: Ánh sáng và bóng tối

Chương 83: Ánh sáng và bóng tối

Hầu hết các thành phố ven biển phía Bắc đều có những đại lộ ven biển rộng lớn và những cây cầu tàu vươn dài hàng chục mét ra biển. Trong suốt những năm tháng hồi cao trung, Phương Thành rất thích ra đó đứng một lát để hóng gió biển.

Ánh sáng và bóng tối giao hòa tuyệt diệu, khói sóng mênh mông cuồn cuộn; dòng nước xanh nối liền với đỉnh núi, những rặng núi từng lớp chồng lên nhau, tươi tốt và xanh mướt.

Đứng trước những con sóng cuộn trào không biết mệt mỏi suốt bốn mùa, mọi cảm xúc của con người nhỏ bé đều sẽ bị cuốn trôi sạch sẽ trong nháy mắt, chỉ còn đọng lại trong ánh mắt một màu xanh thẳm và sự cô đơn.

Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã bắt đầu đứng trước biển và suy tư: Liệu phía bên kia của biển có vẫn là biển không?

Nếu cứ đi mãi xuống dưới, liệu nơi sâu thẳm màu xanh u tối kia có chôn giấu một thế giới khác hay không?

Sau này khi lớn lên, cậu mới hiểu ra rằng bên kia đại dương là những hòn đảo và lục địa, còn dưới đáy biển quả thực tồn tại một thế giới khác mà cho đến tận ngày nay, nhân loại vẫn biết rất ít về nó.

Khi trưởng thành, đối tượng suy tư của cậu đã chuyển từ biển cả sang vũ trụ. Phía bên kia của vũ trụ là gì? Liệu những thế giới khác nhau có những định luật vật lý khác nhau hay không?

Nếu có một ngày nhân loại chạm đến tận cùng của vũ trụ, vậy đối tượng mà chúng ta tò mò sẽ biến thành thứ gì?

...

Cầu tàu ngay lúc này đây, dưới bức màn màu xanh thẳm là một cái bóng đen khổng lồ.

Đó là một thực thể hữu cơ được cấu tạo từ kim loại. Các thành phần khác nhau trên cơ thể nó được kết nối với nhau thông qua việc trao đổi các hạt, từ trong ra ngoài cơ thể đều chằng chịt đủ loại đường vân.

Đây là lần đầu tiên Phương Thành quan sát con quái vật bằng kim loại này ở khoảng cách gần đến thế. Hơn nữa, do hiện tại cậu có thể đi xuyên qua không gian, nên cậu có thể từ từ quan sát từng chi tiết của con quái vật này từ trong ra ngoài.

Điểm khác biệt lớn nhất giữa dạng sống này và sinh vật gốc carbon là bên trong cơ thể nó hoàn toàn không có chất lỏng. Từ đó có thể thấy, năng lượng cần thiết để duy trì sự sống và các sản phẩm chuyển hóa sinh ra từ các phản ứng không được vận chuyển thông qua hệ thống ống dẫn chất lỏng phân bố khắp cơ thể.

Không chỉ vậy, thực thể sống này cũng không giống với hình mẫu "robot" mà nhân loại vẫn tưởng tượng. Bên trong cơ thể nó không hề có bất kỳ dây điện, đường ống hay khớp nối nào, chỉ có một vài đường vân nhỏ xíu bao phủ trên bề mặt đang lờ mờ nhấp nháy ánh sáng màu xanh lục yếu ớt.

Mặc dù sự chuyển động với tốc độ cao của không gian sẽ khiến mọi vật thể vĩ mô trông như bị ngưng đọng thời gian, nhưng tốc độ ánh sáng là vĩnh viễn bất biến. Ánh sáng phát ra từ thế giới này vẫn sẽ bay vào mắt người quan sát với tốc độ nhanh nhất trong vũ trụ đã biết.

Phương Thành đặt tay lên phía trên nguồn sáng, ánh sáng xanh lục u tối chiếu rọi vào lòng bàn tay cậu, tựa như một ngọn lửa trại đang nhảy múa.

Nếu luồng sáng xanh này thực sự là các hạt photon, thì chúng đang không ngừng xuyên qua mặt biên của không gian, đi từ không gian tĩnh lặng của Trái Đất đến không gian kết nối nơi cậu đang đứng.

Phương Thành nhận ra rằng trong lý thuyết siêu dây, điều này là không thể xảy ra, bởi vì sóng điện từ không thể xuyên qua mặt giao giới của các màng, chỉ có lực hấp dẫn mới có thể xuyên qua lại giữa các không gian khác nhau. Nhưng mọi thứ trước mắt vẫn đang tĩnh lặng, điều này chứng tỏ bản thân cậu hiện tại vẫn đang là một người quan sát siêu thoát khỏi vũ trụ này.

Vậy thì chỉ có hai khả năng: hoặc là lý thuyết siêu dây đã sai; hoặc là ánh sáng xanh trước mắt này không phải là photon, mà là một loại trường mới, một loại hạt căn bản mới có khả năng xuyên thấu màng không gian và di chuyển không chút trở ngại giữa các vũ trụ khác nhau.

Hơn nữa, loại hạt căn bản mới này còn có thể chiếu lên võng mạc của con người, ngụy trang thành ánh sáng mắt người nhìn thấy được để đánh lừa bộ não.

Nếu chấp nhận giả thuyết về loại hạt căn bản mới này, vậy thì vì dạng sống này được sinh ra trên Trái Đất, nên loại hạt căn bản mới này vốn dĩ cũng đã tồn tại sẵn trên Trái Đất rồi, chỉ là nhân loại chưa phát hiện ra, hoặc chưa phân biệt được nó với hạt photon mà thôi.

Nghĩ đến đây, trong đầu Phương Thành lại nảy sinh thêm một đống câu hỏi. Loại hạt căn bản mới đóng vai trò như một trường này là một loại hạt boson. Nếu chúng ta giả sử trên Trái Đất không có loại hạt fermion mới nào mà nhân loại chưa biết đến, thì loại hạt boson này hẳn là được trao đổi bởi các vật chất đã biết, làm nhiệm vụ truyền năng lượng giữa các thực thể tồn tại khách quan.

Hơn nữa, một khi các phân tử cấu tạo nên võng mạc có thể cảm nhận được nó, chứng tỏ loại tương tác này có thể ảnh hưởng đến các electron bên trong những phân tử đó. Điều này càng củng cố thêm nhận định rằng loại hạt boson mới này có thể phản ứng với các hạt lepton cấu tạo nên vạn vật trên thế gian.

Nếu đi xa hơn một bước, chấp nhận sự thật rằng nó sẽ phản ứng với các vật chất đã biết, vậy thì nếu loại hạt boson mới này thực sự tồn tại, liệu tất cả các kết quả từ máy gia tốc hạt trước đây có bị nó làm ảnh hưởng hay không?

Đây là một kết luận vô cùng kinh khủng, làm lung lay tận gốc rễ của vật lý năng lượng cao.

Nếu là một giáo sư hay nghiên cứu sinh tiến sĩ chuyên nghiên cứu về vấn đề này, chắc hẳn họ sẽ vô cùng phấn khích vì bản thân đã phát hiện ra một nền vật lý mới. Dù sao thì việc giải thích loại hạt hoàn toàn mới này lại có thể giúp họ xuất bản cả đống bài báo, và thời đại hoàng kim của vật lý hạt căn bản rất có khả năng sẽ quay trở lại.

Nhưng Phương Thành chỉ cảm thấy sợ hãi, bởi vì những khái niệm quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ. Thứ cậu cần bây giờ không phải là những phát kiến mới, mà là cảm giác an toàn.

Cậu không dám nghĩ tiếp nữa. Nếu tất cả những điều này là sự thật, vậy thì lý thuyết siêu dây mà cậu vừa dùng để phán đoán sự tồn tại của loại hạt mới này chính là sai lầm, bởi vì nó cũng được xây dựng dựa trên Mô hình chuẩn và hệ thống lý thuyết trường lượng tử hiện có.

Đây lại là một lỗi sai mà ngay cả một người chỉ biết chút đỉnh về lý thuyết siêu dây như cậu cũng có thể phát hiện ra.

Nếu tất cả những suy luận trước đó ngay từ đầu đã không đúng, vậy thì toàn bộ vòng lặp logic của cậu cũng sẽ sụp đổ tan tành, hóa ra nãy giờ cậu chỉ đang suy luận công cốc.

Bây giờ cậu rốt cuộc cũng bắt đầu hiểu tại sao người ngoài hành tinh lại nói lý thuyết trường không phải là một mô hình ổn...

Hiện tại cậu chỉ có thể tự cưỡng ép thôi miên bản thân rằng: chỉ có lý thuyết siêu dây là sai, còn phần lớn nội dung của lý thuyết trường vẫn là đúng. Như vậy ít nhất khi suy nghĩ, cậu vẫn còn có một nền tảng logic cơ bản.

Dù sao thì tính đúng đắn duy nhất của lý thuyết siêu dây cho đến nay vẫn chưa được bất kỳ thí nghiệm nào của nhân loại chứng minh. Cùng lắm nó cũng chỉ là một món đồ chơi lớn, việc không thể áp dụng trong những điều kiện mới cũng là điều hết sức hợp lý.

Niềm tin của Phương Thành đối với khoa học nhân loại về cơ bản đã bị bào mòn sạch sẽ.

...

Ngoài những đường vân phát sáng này, cậu còn nhìn thấy bên trong cơ thể của nguyên sinh thể chứa đầy đủ loại lỗ hổng. Đường kính của những lỗ hổng này cực kỳ nhỏ, kích thước vừa vặn ở mức mắt thường chỉ vừa mới nhìn thấy được.

Phương Thành cẩn thận quan sát chúng hồi lâu, nhưng vẫn không thể nhìn ra được manh mối gì từ sự phân bố của những đường vân này.

Là ống dẫn thần kinh sao? Hay là mạch máu của nó? Hoặc có thể là khí quản? Nhưng loại sinh vật này không có quá trình hô hấp, chắc là không cần đến khí quản đâu nhỉ.

Lần theo hướng đi của những đường ống này, cậu chậm rãi tiến đến vị trí cốt lõi bên trong cơ thể con quái vật khổng lồ.

Đó là một khối lập phương. Khác với bộ não dạng lát mỏng mà hai người họ tạo ra trước đó, mười hai cạnh của khối lập phương này dường như có chiều dài hoàn toàn bằng nhau, và những đường vân vi mô trên đó dường như cũng khác biệt hoàn toàn so với những gì được khắc ra ban đầu.

"Ông vẫn chưa xem xong à?"

Cùng với giọng nói của cô vang lên từ phía sau là một xúc cảm ấm áp truyền đến.

"Không làm phiền ông chứ... Tôi thấy ông cứ đứng ngẩn ngơ trong cái bóng đen này lâu quá, nên qua xem thử..."

"À ừ, không sao đâu, tôi đang suy nghĩ một vấn đề... Hay là bà đi dạo với tôi một lát đi."

Hiện tại đầu óc cậu đang rối như tơ vò, thay vì đứng một mình thì thà tìm người nói chuyện còn hơn.

Dù sao thì cũng đang có khối thời gian.

"Thật ra tôi đúng là có một vấn đề muốn hỏi bà một chút..."

"Hả? Ông hỏi tôi á?"

"Cấu trúc não của thực thể sống mới này hoàn toàn khác biệt so với cái mà chúng ta tạo ra lúc ban đầu. Tôi thấy rất kỳ lạ, tại sao quá trình tự phục chế của nó lại có thể làm thay đổi hình thái của bộ não được?"

Ninh Vũ An ngẩn ra một chút, không ngờ cậu lại thực sự đi hỏi cô chuyện này.

"Tại sao ông lại nghĩ là tôi sẽ biết chuyện này..."

"Chẳng phải bà học ngành này sao?"

"Tôi... tôi... thứ bọn tôi học là não của sinh vật Trái Đất cơ mà?"

"Thế đây không phải là sinh vật Trái Đất à?"

Nói đi cũng phải nói lại, đúng là vậy thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!