Chuyện bắt đầu
Tiếng chuông "Keng keng keng koong" quen thuộc vang vọng. Đó là tiếng chuông mang ý nghĩa đặc biệt, giải thoát Kaga Ryosuke và bạn bè khỏi "nhà tù" của mình.
Ít nhất là cho đến cái ngày họ phải chịu phán xét chia thiên đường và địa ngục, tất cả mọi người đều được tự do cùng tiếng chuông này, được ca tụng tuổi trẻ của mình.
Phải rồi, cuối cùng thì kỳ thi cuối kỳ trước kỳ nghỉ hè đã hoàn toàn kết thúc!
Hãy quên hết những chuyện tầm thường như "được ăn cả ngã về không" đi!
「Xong rồi──────!」
Ngồi ở ghế bên cạnh Ryosuke đang tràn đầy cảm xúc, Lisara Restall – một Thần chết cấp cao đang ẩn mình tại Học viện Momozono – quăng cây bút chì kim đi, vươn vai thư giãn trong khi giơ hai tay lên trần nhà.
Lisara Restall, thiếu nữ là tiểu thư của gia tộc Restall danh giá nhất trong giới Thần chết và cũng là ứng cử viên cho chức gia chủ tiếp theo. Cô có mái tóc đỏ rực, một khuôn mặt được coi là đẹp tuyệt trần, với vòng eo thon gọn và đôi chân thon thả, đúng chuẩn một mỹ nữ không chút sai biệt. Tuy nhiên, vòng một của cô lại phẳng lì một cách đáng tiếc.
Mặc dù vẻ đẹp khỏe mạnh ấy không cần bàn cãi, Ryosuke vẫn mong chờ khi cô vươn vai, không biết có thể thoáng thấy cái rốn đang yên vị trên vòng eo tuyệt đẹp đó không.
Không, một khi đã giơ hai tay lên trần nhà, còn có cả sự bí ẩn từ những lần lấp ló vùng dưới cánh tay nữa!
Ryosuke nhận ra khả năng này và bắt đầu dũng cảm thử thách giới hạn của con người, xem liệu có thể nhìn vùng dưới cánh tay bằng mắt trái và nhìn rốn bằng mắt phải cùng lúc không.
Không được.
Mắt anh đờ đẫn, đôi môi chỉ méo mó một cách kỳ lạ. Không, có lẽ chính biểu cảm này mới là biểu cảm thiêng liêng khi một con người tên Ryosuke thách thức giới hạn mà Chúa đã tạo ra.
「Anh đang làm cái mặt buồn cười gì thế?」
Lời nhận xét về hành động cao cả ấy của anh đã bị Lisara đang vươn vai tóm gọn trong một câu “buồn cười”…
「Tôi đang cố gắng xem liệu có thể phá vỡ xiềng xích của thể xác này không đấy」
Ryosuke ngoan ngoãn nhìn vào rốn. Anh thấy một chút rốn lấp ló giữa khoảng cách của váy và áo sơ mi.
Cái rốn ướt át khi đi bơi cũng tuyệt vời.
Nhưng cảnh tượng thoáng qua như thế này lại ẩn chứa một nét gợi cảm hòa hợp với wabi-sabi mà người Nhật đã không ngừng theo đuổi.
Lisara nhận ra ánh nhìn đó, vội vàng lấy áo che rốn lại và lườm Ryosuke.
「Ryosuke, cái đồ con người như anh, sao lại dám thản nhiên đến thế khi cứ liếc nhìn con gái người ta một cách biến thái như vậy hả!」
「Có sao đâu, là Lisara mà. Với lại, có mất mát gì đâu」
「Bình thường của tôi giảm đi đấy!」
「Chết tiệt, đúng là một vấn đề. Đằng nào nó cũng đâu có nhiều lắm」
「Anh vừa nói gì cơ chứ!」
「Thấy chưa, nóng tính rồi… Hửm?」
Ryosuke vừa đắc thắng, đột nhiên cảm thấy sát khí từ phía sau lưng và quay đầu lại.
Fukumune Iria, một người mẫu ảnh nữ sinh cấp ba đang hoạt động – thực chất là Nhất cấp Thần chết Iria, cấp dưới trực thuộc đơn vị chuyên viên liên minh đảm bảo cuộc sống Merlot – đang mỉm cười và nhắm mũi bút chì kim vào Ryosuke…
「Này, thứ đó đâm được đấy!」
「A ha, nhưng mà, Ryosuke-kun cứ lờ tịt đi dù Iria đã gọi đó thôi mà♡」
「Chỉ vì vậy mà đâm người ta ư, cái đồ giả—」
「Đây, phiếu trả lời. Nhanh chóng chuyển lên trước nhé♡」
Iria đẩy một chồng phiếu trả lời vào mặt Ryosuke, như thể bịt miệng anh lại khi anh đang quay lưng. Đúng vậy, bộ ngực đồ sộ tưởng chừng như thật của Iria lại là ngực giả. Cô đã sử dụng một thuật thức độc đáo của mình, với tư cách là một Nhất cấp Thần chết, biến những miếng độn ngực trở thành trông như thật và có cảm giác như ngực thật.
À tiện thể nói luôn, bộ ngực giả ấy đã bị phát hiện trước toàn trường trong cuộc thi áo tắm cách đây vài ngày, nhưng cô ấy đã sai phái Paoi Malbec, một Tứ cấp Thần chết dưới quyền Iria, đồng thời là giảng viên giải thích về hợp đồng Thần chết, xóa sạch ký ức của tất cả mọi người.
「Ryosuke-kun, nếu không chuyển phiếu trả lời lên, thầy Ranbashi-sensei sẽ giận đấy」
Okura Mina ở bàn phía trước khẽ lên tiếng. Cô là bạn từ thời thơ ấu của Ryosuke, và khác với Iria ngực lép hoặc Lisara ngực phẳng lì, Mina lại sở hữu một bộ ngực đồ sộ đích thực.
Cô ấy còn là một trong ba người ngực lớn nhất trường chỉ mới năm thứ hai (theo điều tra của Hội Những người yêu thích quan sát nữ sinh “Manucapack Party”).
「Moga…」
Ryosuke giật lấy chồng phiếu trả lời từ Iria – người vẫn đang ấn chúng vào mặt anh – sau đó chồng phiếu của mình lên và đưa cho Mina.
「Cảm ơn nhé. Cô làm bài thế nào?」
「Cứ để đó cho tôi. Chắc chắn là tôi sẽ không phải học phụ đạo đâu!」
「Vậy thì tốt rồi」
Mina mỉm cười rạng rỡ, chồng phiếu trả lời của mình lên và đưa cho người ngồi phía trước.
「Tôi nghĩ, điều đó có đáng tự hào không nhỉ?」
Lisara chống cằm lên lòng bàn tay, nhìn Ryosuke với vẻ kinh ngạc.
「Điểm số bình thường của tôi còn tệ hơn nhiều. Nhưng mà, học phụ đạo có nghĩa là một trang quý giá của tuổi trẻ, kỳ nghỉ hè, sẽ bị giảm đi. Cho nên, tôi đã cố gắng học trong phạm vi không cần học phụ đạo đó thôi」
「Chuyện đó chẳng có gì đáng tự hào cả」
「Vậy ư? Tôi cảm thấy việc chỉ học những thứ cần thiết tối thiểu rồi dành thời gian còn lại cho sở thích và vui chơi là một cách sử dụng thời gian hiệu quả, đáng nể mà. Rất khó để nhìn ra giới hạn tối thiểu cần thiết đấy. Mặc dù không thể bì được với Sugiura-senpai, người luôn đạt sáu mươi chín điểm mỗi lần」
「À, một trong Bát kỳ chúng à. Haiz, tiền bối đó cũng là ứng cử viên cho dị nhân, nên chúng ta cũng phải điều tra. Thật sự, tôi thấy chán nản quá」
Dị nhân── là những con người tiềm ẩn linh lực mạnh mẽ, được cho là bằng mười triệu người bình thường.
Điều đó trở thành mục tiêu thèm khát của giới Thần chết, vốn đặt linh lực con người làm nền tảng sinh hoạt.
Do đó, các Thần chết cấp cao, từ cấp một đến cấp ba, sẽ ký hợp đồng độc quyền với những con người hiếm có được gọi là anh hùng hay thiên tài, và hỗ trợ họ suốt đời. Sau đó, họ sẽ thu được linh lực kết tinh – Đá Sinh Mệnh – phát sinh từ cái chết của những người đó.
Đây là một hình thức hợp đồng tinh vi hơn và có trách nhiệm lớn hơn so với việc các Thần chết bình thường ký kết hợp đồng Thần chết với nhiều người và hỗ trợ họ.
Đương nhiên, Thần chết đã ký hợp đồng độc quyền sẽ đạt được danh tiếng đáng kể trong giới Thần chết. Đó chính là lý do Lisara nắm được thông tin tối mật về sự tồn tại của dị nhân và trà trộn vào Học viện Momozono.
À, tiện thể nói luôn, hợp đồng mà người bình thường thực hiện – hợp đồng Thần chết thông thường – là hợp đồng mà một Thần chết ký với nhiều người, nên đương nhiên việc hỗ trợ cũng rất qua loa.
「Vậy sao? Tôi thấy Sugiura-senpai là một tiền bối rất đàn ông khi thích từ 'six nine' và luôn cố gắng đạt sáu mươi chín điểm đó chứ」
「Đám con trai ở trường này toàn lũ biến thái…」
「Con trai lúc nào cũng là biến thái mà. Mà này, trước khi đó không phải phải hỏi thông tin từ Iria sao?」
「…………」
Lisara im lặng.
「Trong cuộc thi áo tắm, cô và Iria đã đánh cược với nhau phải không. Cược về thông tin dị nhân của Merlot Life Insurance mà cô ấy thuộc về ấy!」
「Phải. Tôi đã cược thanh 《Kiếm Gram》 đang ghim vào linh hồn của anh đó」
「Đang ghim cái gì mà đang ghim, không phải cô đã ghim nó vào sao! Để hút linh lực vẫn còn tồn tại trong thế giới con người từ tôi đó!」
「Chịu thôi chứ biết làm sao. Thông thường, chúng tôi sẽ nhận linh lực từ nhiều người đã ký hợp đồng Thần chết và sử dụng thuật thức 《Sonzai Bodourisu》 để duy trì sự hiện diện của Thần chết ở thế giới con người mà」
「À, à, tôi biết mà. Nhưng cô lại tự tiện bỏ đi không có sự cho phép của gia đình Restall để đến đây. Vậy nên cô đâu có nguồn bổ sung linh lực nào đâu」
「Bởi vì tôi nghe được thông tin về dị nhân nên mới tự tiện bỏ đi mà. Chứ làm gì có chuẩn bị gì kịp đâu」
「Hơn nữa, còn bị Quele lừa nữa chứ!」
「Thôi thôi, đừng giận vậy chứ. Chẳng phải là tốt sao, chỉ cần ghim 《Gram》 vào linh hồn của anh và nhận linh lực từ sức sống sâu thẳm trong linh hồn anh đó thôi mà」
「Tâm hồn biến thái, lẽ sống của tôi sẽ biến mất đấy. Thật trống rỗng, thật buồn bã!」
「Không ngờ sức sống của anh lại là tâm hồn biến thái, đến tôi cũng không tưởng tượng nổi đâu…」
Lisara lắc đầu đầy vẻ chán nản.
「U, im đi! Dù sao thì, tôi đã thắng cược với Iria rồi, vậy mau nói cho tôi biết cơ sở nào mà lại nói ở Học viện Momozono này có dị nhân đi」
Lisara lại im lặng.
「Cô, lẽ nào…」
「Tê hê, vì bận học thi quá nên tôi quên mất mình đã cược rồi♡」
「Cái đồ cô này! Bây giờ 《Gram》 và tôi là một thể đó! Tức là cô đã đem cả chính bản thân tôi ra làm vật cược mà còn làm vậy thì không được đâu. Vì 《Gram》 này mà tôi, tôi… thường xuyên bị hút cạn tâm hồn biến thái, trở thành một người đàn ông khô cằn, và gặp phải đủ thứ khó khăn rồi đấy…」
「Thôi thôi, con trai thì đừng để ý những chuyện nhỏ nhặt làm gì」
Lisara vỗ vỗ vai Ryosuke rồi nhìn Iria ở ghế phía sau.
「Vậy thì, chúng ta lên sân thượng đi thôi nhỉ?」
「Ể, ừm, Iria không hiểu Lisara-san đang nói gì hết á」
Iria đặt hai nắm đấm dưới cằm, mỉm cười đáng yêu. Lisara tiến lại gần cô và thì thầm vào tai.
「Về thuật thức đang yểm trên vòng một của cô ấy, nếu tôi nói rằng tôi đã giải mã được rồi thì sao?」
「N, nói cái gì… Không thể nào lại dùng thủ đoạn hèn hạ như thế được, Lisara-san!」
「Ồ, tôi thì không từ thủ đoạn nào vì dị nhân đâu. Huống hồ, đối thủ lại là Iria – một kẻ đã trở thành Thần chết tại trường đào tạo của gia tộc Restall nhưng lại phản bội một cách hèn hạ mà đi sang Merlot đó thôi」
「Ư, gư gư gư」
「Vậy thì sao? Cô có nói không? Hay là ở đây, tôi sẽ giải trừ thuật thức đang yểm trên bộ ngực giả của cô?」
「Ưm, sau chuyện này thì mình lên sân thượng ngay nhỉ. Vâng, Iria đã rõ rồi ạ!」
Iria nghiêm túc chào kiểu quân đội.
Có vẻ như lợi ích của bộ ngực mình còn quan trọng hơn lợi ích của Merlot Life Insurance đối với Iria, mà không cần suy nghĩ gì…
※ ※ ※
「Ư, tại sao tôi cũng…」
Malbec, được Iria gọi đến bằng một cuộc điện thoại, đang quỳ gối ngay ngắn trên sân thượng, vai rũ xuống.
Paoi Malbec. Cô là một Tứ cấp Thần chết thuộc Merlot Life Insurance, phụ trách giảng dạy hợp đồng Thần chết tại Học viện Momozono, với một thân hình đầy đặn. Đồng thời, cô cũng là cấp dưới trực thuộc của Iria.
「Đằng nào cũng phải nói, nếu Malbec-san cũng cùng nghe luôn thì đỡ tốn công sức mà~」
「Vậy là có chuyện cô chưa nói với Malbec-san sao?」
Iria nở nụ cười gian xảo đáp lại câu hỏi của Ryosuke.
「Bởi vì, nếu nhiệm vụ mà bị trốn thì, phiền phức lắm mà~」
「Híc, n, nhiệm vụ đó nguy hiểm đến thế sao?」
「Chuyện đó thì~ cứ nghe rồi sẽ biết thôi mà~」
「Nói gì cũng được, mau nói đi」
Lisara đổi tư thế bắt chéo chân trên ghế băng, sốt ruột gõ ngón tay vào lưng ghế.
「Ôi trời, Lisara-san lúc nào cũng nóng vội như vậy, từ hồi còn ở trường đào tạo Thần chết của Restall rồi đó mà~」
「Ồ, tôi lại nghĩ người đã được Merlot chiêu mộ ngay sau khi tốt nghiệp mới là người nóng vội hơn đấy chứ?」
Hai người mỉm cười nhìn nhau đầy thách thức.
「A ha ha, mấy chị cứ như trẻ con vậy đó」
Quele Zeria làm mặt kinh ngạc. Cô là họ hàng của gia tộc Restall, và cũng là tiểu thư của gia tộc Zeria danh giá.
Dù là một cô bé đáng yêu như búp bê với mái tóc màu hạt dẻ gợn sóng, nhưng tính cách của cô lại méo mó và hiểm độc. Dù chưa phải là Thần chết chính thức, cô vẫn nhắm đến vị trí gia chủ tiếp theo của Lisara, dùng thông tin về dị nhân để đẩy cô ấy vào thế giới con người nhằm hãm hại.
Kết quả là kế hoạch của Quele đã thất bại do 《Gram》 cắm vào ngực Ryosuke mất kiểm soát, và cô cũng buộc phải ở lại thế giới con người.
Hiện tại, cô đang tạm thời nghỉ học ở trường đào tạo Thần chết và trà trộn vào trung học của Học viện Momozono để tìm kiếm dị nhân.
Quele tìm sự đồng tình từ Mina.
「Mina-san cũng nghĩ vậy phải không?」
「Ể, tôi thì, tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục câu chuyện thì tốt hơn…」
「Đúng vậy. Ở dưới nắng thế này mà cứ phải tham gia vào mấy trò cãi vã vô nghĩa của mấy chị thì sẽ bị cháy nắng mất thôi」
Vừa nói, Quele vừa xoay chiếc dù che nắng.
「Haiz, khởi đầu là vào khoảng thời gian này năm ngoái đó mà~」
Iria rời mắt khỏi Lisara, nhìn quanh Ryosuke và bạn bè rồi bắt đầu kể chuyện.
「Trong một khoảnh khắc, thực sự chỉ là một khoảnh khắc thôi, radar kiểu mới của Merlot đã phát hiện ra nhiều linh lực khổng lồ đó~」
「Chờ một chút, Iria. Nhiều sao, có nghĩa là có nhiều dị nhân ở đây ư? Thật vớ vẩn」
Lisara nhún vai trước lời nói của Iria.
「Merlot cũng nghĩ vậy mà~ Họ còn cho rằng đó là do radar kiểu mới bị lỗi nữa chứ. Nhưng mà~ vẫn phải điều tra cho chắc chắn đúng không? Thế nên, họ đã cử khoảng năm Thần chết đến khu vực này đó~ Và rồi…」
Iria hạ thấp tông giọng.
「Một Thần chết được cử đi điều tra Học viện Momozono này đã biến mất đó~」
Malbec-san「Híc」một tiếng kêu và lùi lại.
「Chuyện đó cũng~ bất ngờ hơn nữa là khi đang hoạt động trong trường, có tín hiệu liên lạc đến, nhưng rồi lại bị cắt ngang ngay tại câu『Bị cướp nội y và… trong số học sinh…』cho nên~ Merlot không thể không hành động đó~」
「Chẳng phải là chỉ do đuổi theo tên trộm đồ lót rồi bị phản đòn sao?」
Iria lộ rõ vẻ khó chịu trước lời nói của Ryosuke.
「Một Thần chết bị tiêu diệt bởi tên trộm đồ lót thì thảm hại đến mức nào cơ chứ?」
「Không, nhưng mà nếu nghe bình thường thì chỉ có thể hiểu là vậy thôi mà」
「Không phải bình thường! Đó là báo cáo trong nhiệm vụ đó mà. Chắc chắn là có ý nghĩa nào đó trong những lời đó mà」
「Thật vậy sao?」
「Là như vậy đó!」
「Vậy cô đã biết ý nghĩa của nó là gì chưa?」
「Ư, gư…」
Iria nghẹn lời.
「Nhưng Ryosuke, vì có phản ứng trên radar, tôi nghĩ lời Iria nói cũng có lý đấy」
Lisara cũng khúc khích cười, đó là bí mật.
「Ờ, đúng là vậy. Có lẽ, tên trộm đồ lót, à không, tên cướp ấy, có thể là dị nhân thật」
「Đã thử điều tra theo hướng đó rồi đó mà~ Trong hơn một năm qua, số nạn nhân bị trộm đồ lót ở Học viện Momozono mà bị lộ ra thì bằng không đó~」
Iria chán nản trả lời.
Chà, có lẽ cũng có những cô gái không dám báo cảnh sát về việc bị trộm đồ lót…
Ngay cả việc một tên trộm đồ lót lại sở hữu linh lực của một anh hùng thì cũng không thể chấp nhận được.
Ryosuke tự nhủ, bản thân mình là một tên biến thái lịch thiệp không gây tội ác, vậy mà linh lực lại kém hơn người thường. Anh cảm thấy hơi ghen tị.
「Haiz. Thôi được rồi. Dù sao thì, nếu nghĩ bình thường, có nghĩa là có dị nhân trong số học sinh phải không?」
「Tôi cũng đồng ý với Ryosuke. Chỉ là không hiểu tại sao Thần chết được cử đi điều tra lại biến mất thôi」
Lisara khoanh tay lại.
「Đúng vậy đó~ Merlot cũng vậy, đã phán đoán rằng khả năng có dị nhân trong số học sinh của Học viện Momozono này là rất cao đó~」
Iria dừng lại, nhìn quanh Ryosuke và bạn bè.
「Dù có chuyện cướp đồ lót hay không thì, việc biến mất vẫn là một câu hỏi đó~ Dù có là dị nhân đi chăng nữa thì~ thông thường làm gì có cửa thắng Thần chết chứ?」
「Vâng, đương nhiên. Con người không thể trực tiếp biến linh lực thành sức mạnh được. Dù độ lớn của linh lực có ảnh hưởng đến tài năng đi chăng nữa」
Lisara gật đầu với Iria.
「Đúng vậy đó~ Cho nên Merlot đã phán đoán rằng có dị nhân ở trường và có một số rắc rối xung quanh đó. Điều đó có nghĩa là các điều tra viên thông thường không thể giải quyết được phải không?」
「Đúng là những người bình thường của Merlot tham gia điều tra là Thần chết cấp dưới hạng sáu hoặc năm. Với trình độ của họ, gần như không thể sử dụng các thuật thức chiến đấu nào cả」
Malbec, một Tứ cấp Thần chết phụ trách quản lý các Thần chết cấp dưới, bổ sung lời giải thích của Iria, không hiểu sao lại hơi run rẩy.
「Đúng vậy, đúng vậy. Bởi vậy~ Lệnh điều tra đã được gửi xuống chi nhánh Viễn Đông của Phòng Đặc nhiệm trực thuộc Liên đoàn chuyên viên Merlot mà Iria đang làm chi trưởng đó thôi, hiểu chưa?」
「Hí, hiểu cái gì mà hiểu, t, tôi chưa từng nghe nói đây là một nhiệm vụ nguy hiểm như vậy đó! Lại còn có Thần chết biến mất nữa chứ! Tôi cũng là cấp bốn mà! Này, dù có nói là có thể sử dụng thuật thức chiến đấu thì cũng chỉ một chút thôi mà, 《Trang phục Disulard》 cũng chỉ là nửa vời thôi, nếu bị tấn công thì chắc chắn là nguy kịch đó!」
Malbec run rẩy nhìn Iria. Iria, trong khi ném ánh mắt lạnh lùng về phía cô, lạnh lùng nói.
「Nói ra thì mày chạy mất」
Iria đột nhiên chuyển giọng địa phương.
Trước lời nói đó, Malbec bỗng tái mét mặt mày.
Iria, xuất thân từ một vùng quê hẻo lánh của giới Thần chết, mang trong mình một phương ngữ quê hương ăn sâu gốc rễ. Bình thường, Ryosuke và Lisara đều nghĩ rằng cứ nói vậy cũng được, nhưng cô lại cố chấp sử dụng những lời lẽ đáng yêu. Và khi cô tức giận, ngạc nhiên, hay mất bình tĩnh, cái giọng địa phương ăn sâu gốc rễ ấy sẽ bùng phát ra ngay!
Tất nhiên, bây giờ thì ai nhìn cũng thấy cô đang tức giận. Rất tức giận.
「Dạ, ờm, tôi, tôi sẽ không chống lại lệnh của Trưởng phòng đâu ạ, ờm, nhưng mà」
Malbec lắp bắp nói, Iria liền quay sang cười tươi.
「Hì hì hì, không cần sợ đến thế đâu mà~ Này, mấy điều tra viên khác đều đã trở về an toàn rồi mà~」
「D, dù sao đi nữa, chẳng phải điều tra viên bị biến mất là người duy nhất đã tiến gần đến sự thật nên đã bị tiêu diệt sao… không phải vậy sao ạ?」
「Ừm, Iria cũng nghĩ vậy đó♡」
「Híiiiiiiiii」
「Nhưng mà, Iria cũng đâu có nghĩ Malbec-san lại có năng lực đến mức tiếp cận được sự thật đâu mà~ Nếu Malbec-san điều tra trước thì Iria sẽ đỡ vất vả hơn mà đúng không?」
Malbec nhìn Iria đang mỉm cười, trên mặt hiện đầy dấu chấm hỏi.
「Tức là cô vô dụng nên không mong đợi gì sao, haiz, tính cách thật tệ」
Đối với Ryosuke, một fan hâm mộ lớn của người mẫu ảnh Iria, Iria ngoài đời thật thật sự đáng thất vọng. Tính cách thì méo mó, và hơn nữa──,
「Là ngực giả mà」
Ryosuke lẩm bẩm đầy vẻ suy tư.
Ryosuke là phái ngực lớn, nhưng anh cũng hiểu rõ rằng ngực lép cũng có những ưu điểm riêng (trong những tưởng tượng trong đầu). Việc cô ấy lại dám độn ngực, hơn nữa còn dùng thuật thức để biến thành ngực giả có cảm giác và độ rung động như thật thì thật sự là một sự phản bội tột độ đối với các bộ ngực vĩ đại!
Ngay cả những bộ ngực được san phẳng và đổ bê tông như Lisara cũng có vẻ đẹp chân thật mà đồ giả không có. Việc giả dối như vậy, chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt của các bộ ngực.
Đúng vậy, Ryosuke thật lòng nghĩ như vậy.
「Ryosuke, ngực ai được san phẳng và đổ bê tông thế?」
「Giả dối… Hì hì hì, một thằng con trai như Ryosuke-kun thì biết gì chứ?」
Khi nhận ra, Ryosuke đang ngồi trên ghế băng, suy nghĩ vẩn vơ, Lisara và Iria đã đứng dậy, kẹp anh ở giữa và nhìn xuống.
「Hai cô, hai cô đã đọc được suy nghĩ của tôi sao!」
「Ryosuke-kun, anh đã lẩm bẩm từ đoạn 'phản bội' rồi đó…」
Mina hơi nghiêng người về phía trước và nói. Chỉ vậy thôi cũng khiến bộ ngực đồ sộ tự nhiên của Mina đung đưa. Dù là bạn từ thời thơ ấu, Ryosuke không có tình cảm yêu đương với Mina, nhưng anh vẫn luôn nghĩ bộ ngực này thật tuyệt vời. Thật sự tuyệt vời. Một bộ ngực siêu tuyệt vời.
「Bộ ngực này so với hai cô kia. Ngay cả việc so sánh cũng không thể vì kích thước quá khủng」
「A, ờm, Ryosuke-kun, lại nói to…」
Mina mặt đỏ bừng nói. Và Lisara cùng Iria, những người đang kẹp Ryosuke, chăm chú nhìn Mina đang đỏ mặt.
「Cả chuyện của Iria nữa…」
「Con người đâu thể có kỹ thuật như vậy…」
Vừa lẩm bẩm, hai bàn tay của họ vươn tới.
「Ế, ế ừm, cái—Kyaaaah!?」
Mina kêu lên một tiếng đáng yêu. Lisara và Iria mỗi người một bên, xoa nắn bộ ngực của cô.
「Hiaaahh, a, ừm Lisara! An~m! Ưm! I, Iria-san cũng vậy màaa!」
Mina la hét. Lisara và Iria vẫn tiếp tục xoa nắn một cách kỹ lưỡng, không hề bận tâm.
「Mấy chị ơi, như vậy thì sẽ không rõ được đâu ạ?」
Quele đã đứng sau lưng Mina từ lúc nào.
「Nếu muốn biết thật hay giả, thì phải làm thế này chứ」
Quele khẽ động tay sau lưng Mina.
「Ể, ch, chút nữa thôi Quele-chan!?」
「Eih!」
Tiếng “cạch” vang lên, có thứ gì đó đã được tháo ra. Đồng thời, Lisara và Iria kéo áo ngực của Mina lên trên áo.
「Hyahhhnnn, k, không được! Kh, không được hơn nữa đâu, chuyện đó!」
「Ư, ưm, sao mà mềm thế này. Mềm mại và nhũn nhẽo quá đi」
「Đây là, ực… sự ấm áp và mềm mại này, độ đàn hồi chắc chắn dù mềm mại… Có vẻ thuật thức của Iria vẫn còn nhiều chỗ để cải tiến đó~」
「A, ưm, làm, làm ơn dừng lại đi ạ! Aaahh, Ryosuke-kun! Cứu em với!」
Do Lisara và Iria đang xoa nắn ngực cô với ánh mắt nghiêm túc, Mina xoắn vặn người nhìn Ryosuke. Còn Ryosuke thì,
「Đ, đây là cái gọi là bách hợp sao, một thế giới tuyệt vời chỉ dành cho các cô gái mà ai cũng mơ ước, bách hợp đang ở ngay trước mắt… Đội ơn, đội ơn」
Anh chắp hai tay lại như cầu nguyện, chiêm ngưỡng cảnh tượng này. Đương nhiên là anh không nhắm mắt. Anh nhìn chằm chằm, mắt đỏ ngầu, để có thể tái hiện cảnh tượng này trong tâm trí suốt đời.
「Aaaah, đã biết là không đáng tin cậy rồi mà」
「Ư ư, nhìn và sờ kiểu gì cũng là thật. Ờm, cũng có chỗ cứng lại nữa chứ」
「Ừm, hình như là thật. Aaahh, cái này tuyệt vời thật đó, muốn có quá」
「Về điểm đó thì cái này là giả rồi」
Quele nhẹ nhàng vuốt ve ngực Iria.
「Ế, a… L, làm cái quái gì thếeeee!?」
Cùng với ánh sáng, vòng một của Iria nhanh chóng teo lại, à không, biến mất. Nó trở lại kích thước ngực phẳng lì vốn có của Iria, gần như giống Lisara.
「Đúng là với bộ ngực này, tôi hiểu cảm giác ghen tị với Mina-san rồi. Nhưng mà, nếu làm quá nhiều, Ryosuke-san sẽ lại mất kiểm soát đó?」
Dù chính là người đã tháo móc áo ngực của Mina, Quele lại khúc khích cười, như thể không liên quan.
「Nh, nhớ, nhớ mặt mày đó! Cái đồ loli ngực khủng này!!」
「Cái đó, Quele nghe như một lời khen vậy đó?」
「Ư, ưaaaaaaah, cái đồ ngực đáng ghétttttt!!」
Iria ôm lấy miếng độn ngực, nước mắt lưng tròng chạy đi.
「A, khoan đã Trưởng phòngg!」
Malbec vội vàng đuổi theo sau.
「Đi đâu rồi?」
Lisara nhún vai trả lời câu hỏi của Ryosuke.
「Chắc là lại đi dùng thuật thức để làm to vòng một ra nữa thôi」
「Iria cũng thật cố chấp với bộ ngực trống rỗng đó… Hừm, ngực trống rỗng thì là 'ngực hư' sao?」
「Không hay lắm đâu」
Lisara, người cũng có bộ ngực được “san phẳng”, hơi bĩu môi.
「Về điểm đó, Quele và Mina-san đều có những bộ ngực đầy đặn đó thôi. Chà, Quele cũng không thể bì được với bộ ngực nảy nở của Mina-san…」
Quele nhìn ngực Mina với vẻ ngưỡng mộ. Bị lôi kéo, Ryosuke và Lisara cũng chăm chú nhìn ngực Mina.
「Kho, khoan đã, cái đó!」
Lisara và Quele giữ chặt hai tay Mina, người đang vội vàng che lại.
「Tại saoooooo!?」
「Không, cái này quả thực quá gian lận」
「Vâng, chỉ có thể nghĩ đây là bộ ngực phi thực tế mà thôi」
「Nó có thật màaaaa」
Mina hét lên gần như thành tiếng kêu.
「Không, cái này quả thực có thật mà」
Ryosuke bình tĩnh, điềm đạm khẳng định, như một giáo sư đang tiếp tục quan sát qua kính hiển vi.
「Ryosuke-kun… Híc!?」
Mina nghi ngờ nhìn Ryosuke── và đông cứng lại.
Ryosuke đưa mặt gần sát ngực Mina, chăm chú nhìn. Anh không chạm vào như Iria hay Lisara. Anh chỉ nhìn chằm chằm. Anh không nhìn toàn bộ bộ ngực. Anh chỉ nhìn chằm chằm, một cách tĩnh lặng, vào cái mà anh nghĩ là trung tâm của bộ ngực.
「Anh đang… làm gì vậy?」
「Vâng, anh đang làm gì thế?」
Lisara và Quele nhìn Ryosuke với ánh mắt như thể đang nhìn một sinh vật khác.
「Hai người không hiểu sao?」
「Không hiểu nên mới hỏi đó thôi」
「Bên phải cũng vậy ạ」
「Khởi nguồn. Mọi hiện tượng đều có ý nghĩa. Ngực cũng vậy. Tức là, nếu nhìn kỹ đường cong bộ ngực của Mina, thì sẽ tìm thấy một đường cong không thể có ở bộ ngực nào khác」
「Thật vô nghĩa」
「Bên phải cũng vậy」
「Không hiểu sao? Vùng mà đường cong mềm mại của bộ ngực đột ngột thay đổi, tức là vùng trung tâm này」
Anh chỉ tay mà không chạm vào.
「Đây sẽ là một vị trí không phải là ngực. Điều đó có nghĩa là…」
Ryosuke nuốt lời một lần. Đó là một lời nói thiêng liêng. Một lời nói diễn tả một vị trí đầy bí ẩn mà đàn ông không thể tùy tiện chạm vào.
Nhưng Ryosuke lấy hết dũng khí.
Anh cảm nhận được NÓ qua lớp đồng phục. Đó là điều mà tất cả học sinh nam trung học phổ thông trên toàn thế giới mơ ước, một điều có cấp độ linh hồn cao hơn nhiều so với chiếc áo ngực lấp ló sau lưng. Bây giờ, Ryosuke, với tư cách là đại diện cho các học sinh nam trung học phổ thông, phải long trọng tuyên bố rằng điều đó thực sự có thể xảy ra.
「Đúng vậy, có thể nhìn thấy hình dáng núm vú qua lớp đồng phục!」
Cắn môi, hít hà mũi, nước mắt chảy dài, Ryosuke tuyên bố mà không rời mắt.
「Núm vú nổi thật sự có tồn tại」
「Ryosuke…」
「…Ể, sao lại làm cái mặt đó. Cái mặt như nhìn tờ giấy ăn trong thùng rác ấy」
「Mỗi sáng, tôi sẽ chắc chắn hút hết linh hồn dơ bẩn đó của anh vậy…」
「Kh, không phải! Không phải là dơ bẩn! Đây mới chính là sự tỏa sáng của tuổi trẻ mà…」
Anh bị lườm một cách cực kỳ dữ dội.
「…À, ừm, tôi xin lỗi!」
「Vậy thì, trước hết, quay lưng lại!」
「Vâng!」
Ryosuke không kháng cự mà quay lưng lại, Lisara đặt tay lên vai Mina.
「Mina, trước hết hãy chỉnh lại áo ngực cho ngay ngắn đi. Làm vậy chẳng khác nào cho con quái vật này ăn mồi. Mà nói thẳng ra, cô đáng lẽ phải giận chứ?」
「Ưm, tôi, tôi đã bị bất ngờ」
「Cô không nên chủ quan đâu. Mina khác với tôi, nếu bị tấn công, cô không thể hút tâm hồn biến thái từ Ryosuke được đâu」
「Ryosuke-kun sẽ không làm những chuyện như vậy với em đâu…」
Vừa cài lại áo ngực, Mina khẽ lẩm bẩm đầy vẻ buồn bã.
「Thật ra thì em không bận tâm đâu, nhưng mà anh ấy lại làm với Lisara và mấy người khác, thật là không công bằng…」
Cô ấy tiếp tục lẩm bẩm nhỏ nhẹ hơn nữa.
「Ể, tôi không nghe rõ lắm?」
「A, a ha ha, không có gì đâu ạ」
Mina đã cài lại áo ngực xong, mỉm cười.
「Ưm, Quele nghĩ nếu có bộ ngực này, thì tương lai sẽ không biết thế nào được」
「Đúng chứ, có thể sẽ bị tấn công đó」
Quele nở một nụ cười khổ nhẹ nhàng.
「Thật là hết nói nổi. Phải không, Mina-san?」
「À, ừm… không có gì đâu ạ」
Quele nhún vai cười với Mina đang đỏ mặt cúi đầu. Lisara chỉ để dấu chấm hỏi hiện trên mặt.
「Vậy, tôi đã có thể quay lại chưa?」
「Được rồi đó. Nếu không nhìn chằm chằm vào ngực thì」
Ryosuke vẫy tay và quay lại trước lời nói của Quele.
「Về cơ bản thì, ngực của Mina tôi đã quá quen rồi. Trừ khi có tình huống bất thường như vậy, tôi đâu có nhìn chằm chằm làm gì」
「Ừm, em biết mà…」
Mina thở dài.
「Thôi rồi, đúng là chuyện xa xỉ mà. Bộ ngực đồ sộ như vậy, ngay cả ở giới Thần chết cũng hiếm khi có」
「À, Quele-san cũng vậy, chỉ vài năm nữa thôi thì, cái đó…」
Mina vội vàng che ngực lại, đỏ mặt nói.
「Vài năm nữa thì có thể lớn đến mức đó sao ạ?」
「À mà nói đến, ngực của Mina đã to ra nhanh chóng đó nhỉ」
「Ể, vậy sao ạ?」
Đồng thời Mina nghiêng đầu, Quele nghiêng người tới.
「Lẽ nào, đó là sữa bò sao? Đúng là bí quyết là sữa bò, linh dược thần bí tăng kích cỡ ngực được lưu truyền ở thế giới con người sao?」
「T, tăng kích cỡ ngực ư?」
Mina cứng đờ mặt.
「Ở giới Thần chết rất nổi tiếng đó. Ở thế giới con người có một linh dược tên là sữa bò giúp ngực phát triển. Ngay cả Merlot cũng biết tin đồn đó nên mới dùng 'Moo Moo Rabbit' với hình ảnh bò và chai sữa trên huy hiệu đó thôi mà」
「Thật sao!」
「Thật đó. Phát triển ngực cũng liên quan đến sự thịnh vượng mà」
Lisara nghiêm túc gật đầu.
「Không, nhưng mà mấy cô cũng uống trà rồi đó. Vậy là ở giới Thần chết cũng có sữa phải không? Mà ngay từ đầu, mấy cô cũng uống sữa ở đây mà」
「Sữa và sữa bò là cùng một thứ sao? Không phải chỉ loại đựng trong chai mới là sữa bò sao?」
Trước câu trả lời đó, Ryosuke không khỏi ôm đầu.
「Đúng là sữa của nhà tôi là hộp sữa ghi là sữa bò đó. Mà nói đúng hơn thì, kiến thức của giới Thần chết có quá thiên lệch không vậy. Nào là đàn ông con người ai cũng thích ngực lớn, rồi còn có hạng mục kiểm tra kích cỡ ngực nữa chứ…」
「Ồ, vậy sao? Vậy thì truyền thuyết về sữa bò là giả sao?」
「Vâng, về phần đó thì Quele cũng muốn nghe chi tiết ạ. Khác với bộ ngực “san phẳng” đã ngừng phát triển của chị, Quele vẫn còn rất nhiều khả năng lớn hơn nữa mà」
「Quele, em vừa nói gì đó…?」
Lisara phát ra một giọng nói thấp trầm, như vọng từ dưới đáy địa ngục.
「Ừm, là bộ ngực lép khiêm tốn, gọn gàng và tuyệt vời đó thôi ạ」
「Không nghe giống lời khen đâu!!」
「A ha~ ha~」
「Queleeeeee!」
「Giờ mới để ý, Mina thích sữa bò đó nhỉ?」
Trước lời lẩm bẩm của Ryosuke, Lisara và Quele quên cả tranh cãi, nhìn chằm chằm vào Mina.
「Dạ, ờm, vì nó giàu dinh dưỡng và tốt cho sức khỏe lại còn ngon nữa nên em thích ạ, chứ không phải vì kích cỡ vòng một mà uống đâu ạ…」
「Nhưng mà, khả năng có hiệu quả của sữa bò cũng không thể phủ nhận được đâu nhỉ」
「Vâng, hoàn toàn đúng vậy đó. Nếu không có phép màu của sữa bò, thì bộ ngực này…」
Từ lúc nào không hay, cả hai đều thêm kính ngữ “-sama” cho sữa bò. Không biết sữa bò được thần thánh hóa đến mức nào trong giới Thần chết nữa. Đó là khi Ryosuke vừa kinh ngạc vừa thắc mắc.
Tiếng chuông “Keng keng keng koong” vang lên, và có một thông báo từ loa của trường.
『Học sinh Igarashi-san lớp 3C, Onizaki-san lớp 3D, Okura-san lớp 2B, Kaga Lisara-san, Kaga Ryosuke-kun, Fukumune Iria-san, Kaga Quele-san lớp 1 trung học. Ủy ban thực hiện lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ đang gọi, xin mời đến phòng hội học sinh』
Igarashi và Onizaki, nếu nói đến, đó là những tiền bối của Bát kỳ chúng Học viện Momozono, được biết đến với biệt danh 《Dã thú thanh tú》 và 《Quái vật đáng yêu》. Họ lần lượt là chủ tịch câu lạc bộ trà đạo và chủ tịch câu lạc bộ đấu vật chuyên nghiệp nữ. Tuy nhiên, Onizaki lại là một nam sinh trông như mỹ nữ, người đã gây ra vết thương lòng cho Ryosuke khi anh đã bỏ phiếu cho cô ấy trong cuộc thi sắc đẹp…
「Ryosuke, cái Ủy ban thực hiện lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ đó là cái gì vậy?」
「Đúng như tên gọi đó thôi, đó là ủy ban tổ chức lễ hội do hội học sinh chủ trì trong kỳ nghỉ hè sau kỳ thi cuối kỳ mà?」
Ryosuke trả lời câu hỏi của Lisara như thể điều đó là đương nhiên.
「Cái lễ hội gì vậy chứ…」
「Không, trong kỳ nghỉ hè trước kỳ nghỉ hè, mọi người sẽ chỉ đi chơi với những người bạn thân thôi phải không?」
「Chắc là vậy rồi」
「Và trước kỳ thi cuối kỳ, mọi người bận học thi, tập trung vào kỳ nghỉ hè. Vậy thì, đương nhiên là sẽ không có cơ hội gặp gỡ mới nào để hướng tới kỳ nghỉ hè đúng không?」
「Ế, lẽ nào…」
「Đúng vậy, để tạo ra những cuộc gặp gỡ mới hướng tới kỳ nghỉ hè, hội học sinh tự tổ chức một sự kiện hàng năm, đó chính là Lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ. Còn được nhà trường cấp phép hẳn hoi nữa đó」
「Trường này chắc là chỉ toàn những người đầu óc màu hồng thôi nhỉ…」
「Vì là Momozono mà!」
「Không hay lắm đâu…」
Lisara thở dài.
「Nhưng mà, năm nào cũng vui lắm. Kết bạn thêm thì vui mà」
Mina mỉm cười rạng rỡ, nhưng Lisara lắc đầu trước nụ cười ấy.
「Mina, cô có thể nghĩ vậy, nhưng Ryosuke thì không hề mong muốn có bạn đâu」
「Ể?」
「Đầu óc của tên này chỉ toàn 'tưởng tượng biến thái' thôi」
Lisara nhìn Ryosuke chằm chằm.
「K, sao cô lại biết chứ?」
「Ryosuke-san, anh nghĩ không ai biết thì mới lạ đó ạ…」
Đến cả Quele cũng nhìn chằm chằm.
「Không, nhưng mà, ờm, bình thường mà phải không. Người ta nói mùa hè làm con gái trở nên phóng khoáng hơn, và việc tôi muốn lợi dụng điều đó để bước một bước vào tuổi trưởng thành, cái đó đó, là điều đương nhiên mà phải không? Trước và sau kỳ nghỉ hè, tôi muốn mọi người thấy tôi đã trưởng thành như thế nào mà. Để đạt được điều đó, cần phải có những cuộc gặp gỡ. Một cuộc phiêu lưu tình ái mùa hè!」
Ryosuke lớn tiếng giải thích, cố gắng rũ bỏ những ánh mắt chằm chằm bám riết lấy anh. Vâng, anh muốn truyền tải sự nhiệt huyết và tuyên ngôn của một thanh niên đang ở giữa tuổi trẻ.
「Ể?」
Khi nhận ra, xung quanh anh không còn ai là người tiếp nhận tuyên ngôn và nhiệt huyết của anh nữa.
「Nhưng mà, đúng là một nhóm người kỳ lạ nhỉ. Đến cả những người thuộc Bát kỳ chúng cũng được gọi nữa chứ」
「Vâng, mà tiền bối Sugiura 《Số 69》 lại không được gọi」
「Tiền bối Tamano cũng không được gọi ạ. Thôi, cứ đến đó rồi sẽ biết thôi」
Lisara và bạn bè nhanh chóng bước về phía cầu thang.
「Tôi chỉ nói những điều hết sức trong sáng thôi mà! Chết tiệt, xin hãy tiếp nhận trái tim thuần khiết của một chàng trai đi chứ! Sự dịu dàng đó mới là quan trọng chứ, cái đó mới là đáng yêu của con gái chứ! Ư ư, xin hãy dịu dàng…」
Không thể tiếp tục nói những tuyên ngôn không có người tiếp nhận, Ryosuke vừa lẩm bẩm than phiền vừa đuổi theo Lisara và bạn bè.
Anh cảm thấy khá thảm hại…
Và khi đến phòng hội học sinh,
「Chào, rất vui vì các em đã đến」
Tamano Hikaru dang rộng cả hai tay chào đón. Tamano Hikaru, con nhà giàu có, chủ tịch câu lạc bộ boxing, là tay chơi số một của Học viện Momozono. Chính vì thế, anh ấy cũng được liệt vào Bát kỳ chúng với biệt danh 《Võ sĩ hồng》, là người đàn ông nổi bật nhất trường này. Mặc dù, linh lực của anh ấy đã được xác định là cấp độ thấp, giống như Ryosuke.
Hơn nữa, vì đã tán tỉnh Lisara nên anh ấy từng suýt chết vì bị Quele lợi dụng.
Nhưng nhờ đó, anh lại là một trong số ít người ở trường này biết Lisara và bạn bè là Thần chết.
「Tại sao tiền bối Tamano lại ở đây?」
Lisara và bạn bè cũng gật đầu trước câu hỏi của Ryosuke.
「Ha ha ha, đương nhiên rồi còn gì nữa. Vì ta chính là chủ tịch Ủy ban thực hiện lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ mà!」
「Anh còn là chủ tịch Ủy ban thực hiện khai mạc bể bơi nữa mà…」
「Đúng vậy. Ta rất thích những lễ hội như thế này! Và nếu tự tay thực hiện, nó sẽ trở thành lễ hội đúng ý ta hơn, và cuộc phiêu lưu tình ái mùa hè cũng sẽ chắc chắn hơn!」
「Ô, ồ, thì ra là vậy!」
Ryosuke không khỏi bắt tay chặt với Tamano.
「Tiền bối muốn có cuộc phiêu lưu tình ái đúng ý mình, sau khi chinh phục được cô gái đúng ý mình trong tình huống đúng ý mình phải không, tiền bối!」
「Đúng vậy đó, Ryosuke-kun. Đây là cơ hội tuyệt vời để khiến cô gái mà ta để ý mặc trang phục theo ý ta, và thu hút ta bằng những màn trình diễn tôn lên vẻ đẹp của ta hơn!」
「Giỏi đó, tiền bối. Hì hì, nhưng mà, em đã đọc rõ ý đồ của tiền bối rồi đó」
「C, cái gì?」
「Mùa hè thì phải là yukata rồi. Nét đẹp cổ điển sau gáy thấp thoáng dưới bộ yukata, vốn nắm giữ trái tim người Nhật, trái tim truyền thống đó, mới là thứ làm con gái mùa hè trở nên đẹp nhất!」
「Hô hô, quả đúng là Ryosuke-kun. Giỏi đó… nhưng mà, vẫn chưa đủ」
「Chưa đủ?」
「Đúng vậy. Như thế thì chỉ có thể ngắm nhìn và thưởng thức thôi. Như vậy thì không thể có cuộc phiêu lưu tình ái được!」
Tamano chỉ thẳng vào Ryosuke.
「Chết tiệt!」
「Ngây thơ! Vẫn còn quá ngây thơ!」
Tamano đắc thắng nhìn xuống Ryosuke đang ôm đầu. Lisara, trong khi lạnh lùng nhìn vở kịch ngắn của hai người,
「Này, tôi chán rồi nên tôi về được không?」
Cô lại nói một cách lạnh lùng.
「Chờ chút, xin hãy chờ một chút. Lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ lần này, nhất định cần sự giúp đỡ của các em」
「Dù anh có nói vậy thì. Tiền bối cũng biết là chúng tôi bận tìm kiếm dị nhân mà phải không?」
Lisara khoanh tay lại, lạnh nhạt nói. Tuy nhiên, Ryosuke chỉ muốn chen vào rằng cô ấy còn bận học thi đến mức quên mất nữa chứ.
「À, ta biết mà. Nhưng mà, đề xuất này của ta nghĩ cũng sẽ giúp ích cho việc tìm kiếm dị nhân đó」
「Giúp ích ư?」
「Đúng vậy. Vì lễ hội nghỉ hè thi cuối kỳ là một sự kiện mà tỷ lệ tham gia gần như một trăm phần trăm mỗi năm mà」
「Cái đó, chẳng phải các tiết học bình thường cũng vậy sao?」
「Đó chính là điểm khác biệt đó. Trong sự kiện này, việc kiểm tra từng người một sẽ dễ dàng hơn」
Ryosuke lườm Tamano đang gật đầu đầy tự tin.
「Chờ một chút, tiền bối. Chẳng lẽ, năm nay cũng…」
「Đúng vậy. Năm nay cũng sẽ tổ chức thử thách gan dạ!」
「Năm nay cũng ư, hình như từ khi tiền bối vào cấp hai là đã luôn có thử thách gan dạ rồi mà!」
「Đúng vậy. Vì ta vẫn chưa có kinh nghiệm được ôm khi cô gái『Kyaaaah, sợ quá!』nói」
「…Cái đó thì chịu thôi」
「Đúng chứ?」
Ryosuke và Tamano gật đầu nhìn nhau. Lisara bực bội nói với hai người họ.
「Thế thì liên quan gì đến việc tìm Đặc dị giả chứ?」
「Chuyện đơn giản thôi. Mấy người tôi gọi đến đây hôm nay sẽ đóng vai hù dọa. Như thế thì mới có thể kiểm tra từng người một được chứ?」
「Nhưng mà, học sinh toàn trường thì số lượng lớn lắm đấy ạ?」
Mina mỉm cười đáp lại câu hỏi của Quele.
「Chúng ta sẽ làm từng hai khối một, trong vòng ba ngày.」
「Ba ngày ư, nghe có vẻ mệt mỏi lắm đấy ạ.」
Quele lộ rõ vẻ chán nản trên mặt.
「Thế nhưng, nếu từng hai khối một thì việc mượn địa điểm thử thách lòng dũng cảm để tìm Đặc dị giả cũng không phải là bất khả thi nhỉ.」
Lisara gật gù, lẩm bẩm.
「Hơn nữa, nếu là bên đi hù dọa thì cũng không đến nỗi nào...」
「Lisara, cô không lẽ lại sợ sao?」
「Không đâu. Tôi làm gì có chuyện sợ hãi. Tại sao cái tôi đây lại phải sợ mấy con ma giả dối chứ. Đúng vậy, tôi không sợ đâu. Tuyệt đối không, tuyệt đối không!」
Lisara liên tục gật đầu mạnh mẽ, khẳng định chắc nịch.
「Mà nói mới nhớ, mấy chuyện ma quỷ hay thử thách lòng dũng cảm hình như có tác dụng chiêu gọi ma quỷ thật thì phải.」
Nghe lời của Ryosuke, Lisara và Quele đồng thanh 「Húy!」 kêu lên.
「Chuyện Thần Chết lại sợ ma quỷ, đúng là tôi vẫn không thể tin nổi...」
「Hoàn toàn khác nhau đó chứ! Đừng có đem mấy cái đó, cái, cái mê tín đó với Thần Chết mà gộp chung lại như thế chứ!」
「Rồi rồi, tôi biết rồi. Vậy Tamano-senpai, những thành viên này là để hợp tác tìm Đặc dị giả đúng không?」
「Ừm, mà, cũng có một phần là thế.」
Tamano đưa ra một câu trả lời khó hiểu.
「Nhưng mà, Igarashi-senpai và Onizaki-senpai cũng được gọi đến thì phải. Dù bây giờ không có ở đây.」
「Hai người đó liên lạc bảo là đang trong giờ câu lạc bộ. Lát nữa tôi sẽ giải thích cho họ.」
「Thế gọi đến có ý nghĩa gì chứ?」
「Hằng năm, cái trò thử thách lòng dũng cảm này luôn có những cô gái xinh đẹp đóng vai hù dọa. Bị người đẹp hù dọa thì cũng có cái thú vị riêng chứ, đúng không?」
「Đó là do Senpai là một kẻ mê-tra tấn thì có...」
「Vô, vô lễ! Cái tôi đây còn có một niềm vui khác. Đúng vậy, đó là một sứ mệnh cao cả khi được hù dọa những cô bé dễ thương và khiến họ hét lên những tiếng "Kyaaa!" đáng yêu. Rồi ngay lập tức vươn tay ra an ủi những cô bé đang sợ hãi đó, để họ tin tưởng mình mà thốt lên "Kyaa, sợ quá!". Thế nào, cái kế hoạch được tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết này!」
「Năm nào Senpai làm vậy cũng thất bại thì có...」
「À, không hiểu sao mọi người cứ thấy tôi đưa tay ra là sợ hãi rồi bỏ chạy mất thôi.」
Tamano buồn bã cúi gằm mặt.
「Kiểu gì Senpai cũng không kiềm chế được sự phấn khích, thở hổn hển rồi xáp lại gần các cô gái ấy mà.」
「Ưm!」
Nghe lời của Quele, Tamano ôm ngực. Xem ra đã bị nói trúng tim đen...
Kệ cái tên ngốc đó, Ryosuke nhìn Lisara.
「Thế, cô định sao đây?」
「Cũng phải. Việc tìm kiếm trong kỳ nghỉ giữa kỳ và nghỉ hè thành thật mà nói tôi đã rất băn khoăn, và theo lời của Iria thì việc có Đặc dị giả ở học viện này gần như là chắc chắn, nên tôi sẽ thử tham gia vậy.」
「Nhưng chị ấy nói rằng có thể sẽ có rắc rối xảy ra đấy ạ?」
Lisara cười ranh mãnh với Quele.
「Quele, đừng có so cái tôi đây với mấy tên điều tra viên hạng thường của Merlot chứ. Vài ba rắc rối vặt vãnh thì tôi xoay sở cái một thôi.」
「Mong là vậy ạ.」
Quele định nói gì đó với Lisara nhưng rồi lại nuốt lời, chỉ cười gượng. Chắc là cô bé định nói những lời thừa thãi như "vẫn tự tin thái quá như mọi khi" gì đó. Mà thật ra, Ryosuke cũng có cùng suy nghĩ đó.
「Chuyện đã được chốt rồi chứ?」
Lisara gật đầu trước lời của Tamano.
「Thành viên chỉ có chúng tôi ở đây, cộng thêm Igarashi-senpai, Onizaki-senpai, và Iria thôi sao?」
「Những công việc lặt vặt khác, các câu lạc bộ sẽ chia nhau đảm nhận. Vai trò hù dọa sẽ là những người vừa kể, cộng thêm Ranbashi-sensei và Marbeck-san.」
Ranbashi-sensei, chủ nhiệm lớp của Ryosuke và bạn bè, là một giáo viên nữ được yêu quý và trêu chọc với biệt danh 《Bất Tử》 vì vẻ ngoài trẻ trung dù đã gần ba mươi.
「Vai nam giới có ít quá không ạ?」
「Thế sao. Tôi có ở cạnh con trai thì cũng chẳng vui vẻ gì.」
「Không, không ai nói theo nghĩa đó cả.」
「Mà thôi, Onizaki-kun thật ra cũng là con trai, thế là được rồi chứ.」
「Ưm! Đừng, đừng nhắc lại chuyện không hay đó chứ...」
Nỗi đau trong lòng vì đã bỏ phiếu cho Onizaki nam giới trong cuộc thi hoa hậu khiến Ryosuke nhói lên.
「Vậy, khi nào thì tổ chức thử thách lòng dũng cảm vậy?」
Nghe Lisara hỏi, Tamano bắt đầu giải thích một cách rành mạch.
「Kỳ nghỉ thi cuối kỳ sẽ kéo dài đến buổi lễ bế giảng vào thứ Sáu tuần sau. Sự kiện sẽ diễn ra vào thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm. Buổi diễn tập sẽ vào thứ Hai. Trước đó, Ban Chấp hành Lễ hội Nghỉ học Cuối kỳ sẽ chuẩn bị bối cảnh và trang phục. Chi tiết hơn thì có ghi trong tập tài liệu này.」
Tamano phát tập tài liệu ra. Trên đó ghi 『Hướng dẫn dành cho nhân viên Lễ hội Nghỉ học Cuối kỳ』. Lật từng trang ra, Ryosuke thấy tên của mình và bạn bè được liệt kê đầy đủ trong danh sách nhân viên.
「Senpai, anh không nghĩ đến chuyện bị từ chối sao...?」
「Đương nhiên rồi. Bởi vì tôi đây đã ra mặt nhờ vả mà.」
Trước lời tuyên bố hùng hồn của Tamano, Ryosuke chỉ biết thở dài...
「Tamano-senpai, em có thể nhờ một việc được không ạ?」
Quele đóng tập tài liệu lại, nhìn Tamano.
「Chuyện gì vậy, Quele-kun?」
「Caesar cũng có thể tham gia được không ạ?」
「Caesar... À, con chó nhà Ryosuke-kun đó à. Tôi nhớ là nó là một con chó khá là nam tính, chẳng giống chủ nó chút nào.」
Ryosuke trong lòng không khỏi lẩm bẩm, không cần phải nói "chẳng giống mình chút nào" đâu chứ.
「Vâng, là một chú chó nam tính và có linh lực mạnh mẽ, chẳng giống Ryosuke-san chút nào ạ. Nếu tìm thấy Đặc dị giả, chúng ta không biết điều gì có thể xảy ra vào ngày hôm đó đâu.」
Chẳng giống chút nào là thừa thãi đó, Ryosuke lại tự lẩm bẩm trong lòng. Tại sao lại không nói ra ư? Đơn giản thôi. Vì đó là sự thật mà. Một sự thật đáng buồn.
「Có Caesar thì sẽ giải quyết được vấn đề gì sao?」
「Cũng giống như chị Lisara đã đâm 《Thanh Kiếm Gram Bị Gãy》 vào linh hồn của Ryosuke-san và hút Linh Lực vậy, linh hồn của Caesar có Ryzhil Diệt Rồng của Quele đâm vào ạ. Quele bổ sung Linh Lực từ đó ạ. Bởi vậy, em muốn dẫn nó theo. Hơn nữa, với sự thông minh của Caesar, nó hoàn toàn có thể đảm nhận vai trò hù dọa tốt đó ạ.」
「Ra vậy. Đúng là cậu ấy cũng đã hoàn thành xuất sắc vai trò giám khảo cuộc thi áo tắm, nên chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ. Dù tôi không mấy vui vẻ khi có một chàng trai đào hoa ngang hàng với mình đi cùng.」
「Fufufu, Caesar không cùng đẳng cấp với Tamano-senpai đâu ạ.」
「Ừm, thế sao. Hahahahah, đúng vậy, đúng vậy, ừm. Được rồi, để Caesar-kun tham gia luôn đi.」
Tamano vui vẻ gật đầu và viết vào tờ giấy. Nhìn dáng vẻ đó, Quele khẽ lẩm bẩm.
「Khác với Tamano-senpai, Caesar có nội hàm hơn nhiều ạ. Nếu nói cùng đẳng cấp thì Caesar tội nghiệp lắm, khúc khích.」
「Đồng ý đó.」
「Vâng, em cũng...」
Lisara và Mina cũng nhỏ giọng đồng tình với Quele.
Phụ nữ thật đáng sợ. Ryosuke nghĩ vậy.
※Lưu ý: Đây là 『Tôi Không Thể H Được, Nên Mới Có Bộ Ba』. Không hề nhầm lẫn.
Sửa chữa thế giới.
Nghe có vẻ thật đơn giản khi nói ra.
Nhưng trên thực tế, đó là một công việc vĩ đại.
Phải thay đổi cả nhận thức của những Thần Chết đã sa đọa.
Vì lẽ đó, tôi đã không ngừng nghiên cứu.
Đúng vậy, tôi đã không ngừng tìm kiếm sự đổi mới công nghệ.
Và giờ đây, công nghệ ấy đã mang lại kết quả giúp tôi tự thỏa mãn bản thân.
Nếu nghiên cứu này hoàn thành, Thần Chết sẽ không còn bị con người lợi dụng thông qua Hợp đồng Thần Chết nữa.
Họ sẽ chỉ sử dụng các thuật thức, thành quả của nghiên cứu này.
Một số người chắc chắn sẽ vui vẻ chấp nhận thuật thức này.
Ai cũng muốn được giải thoát khỏi những xiềng xích kiềm hãm bản thân.
Ai cũng thật sự ghét sự gò bó.
Đúng vậy, đối với những người chứng kiến, đó cũng là điều khó chịu.
Nếu bị gò bó như thế, chỉ có thể nói là đáng thương mà thôi.
Chính vì vậy, cái tôi đầy lòng từ bi này, nhân tiện sửa chữa Thần Giới, sẽ giải phóng luôn cả Nhân Giới.
Đúng vậy, tôi sẽ xé toạc cái áo ngực đang ghì chặt và siết lấy vòng một của con người!
Không có chiếc áo ngực nào mà thuật thức của tôi không thể xé toạc được!
※Lưu ý: Thấy chưa, đúng là 『Tôi Không Thể H Được, Nên Mới Có Bộ Ba』 mà.
