Đại Công Tước bé nhỏ của tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15188

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 822

Đại Công Tước Bé Nhỏ Của Tôi (WN) - Prologue

Rầm!

Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Tôi nín thở. Chờ đợi phản ứng của em ấy. Nhưng em ấy vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào xấp giấy, chẳng buồn liếc mắt về phía tôi lấy một lần.

Cuối cùng, khi những ngón tay ấy ngừng lại, đôi mắt xanh biếc kia bắt gặp ánh nhìn của tôi—và chỉ một khoảnh khắc thôi, sống lưng tôi lạnh toát.

“…Chị định rời đi sao?”

Giọng nói ấy—trầm hơn mọi khi, lạnh như đá—khiến mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Nhưng tôi vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, ráng dùng giọng nhẹ nhàng để trả lời.

“Đại Công Tước bây giờ đã là người trưởng thành rồi, tôi cũng… cũng có ước mơ riêng, tôi muốn…”

Em ấy lặng thinh nghe tôi nói. Rồi rất chậm rãi, đặt cây bút xuống. Cùng lúc đó, một luồng khí áp nặng nề bắt đầu tụ lại quanh người cô—

…Bắt đầu rồi.

“Chị định rời đi?”

Câu hỏi ấy lặp lại.

Một tiếng nấc khô khốc bật ra khỏi cổ họng tôi. Như có sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ.

Ánh mắt em ấy khóa chặt tôi lại.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ—

Nơi đáy mắt kia cuộn trào một thứ cảm xúc không thể gọi tên.

“Sao chị dám.”