Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 263

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

35 98

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

(Đang ra)

Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Amadeus_

Vì một lý do nào đó, các nữ chính liên tục tỏ ra quan tâm đến tôi.

80 2093

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

12 36

Web Novel - Chương 4: Trúng Mánh! Trúng Mánh Lớn Rồi!

Chương 4: Trúng Mánh! Trúng Mánh Lớn Rồi!

“Cả lớp bắt đầu học nhé. Thầy sẽ điểm danh.”

Cũng tại vị giáo sư này mà tôi mới rơi vào cái nhóm khó xử này, nhưng cũng chính thầy là người đã cứu tôi khỏi tình huống bế tắc vừa rồi.

Cảm giác thầy giống như kiểu người vừa gieo rắc bệnh tật rồi lại ban phát thuốc giải vậy. Nhưng nếu Doah thực sự là Luka, thì liều thuốc giải này có thể sẽ trở thành thứ gì đó quý giá tựa như nhân sâm ngàn năm.

“Na Sunghoon.”

“Bae Yooncheol.”

Giáo sư gọi tên từng người một. 

Vì mang họ Kim nên tên của Doah được gọi khá sớm.

Dù sao thì, sữa chuối... và chỉ uống loại ít béo... Hừm...

Tính cả giờ nghỉ giải lao, buổi học kéo dài hai tiếng rưỡi. Trong tiếng đầu tiên, giáo sư giảng bài, sau đó dành thời gian còn lại cho chúng tôi tự thảo luận nhóm.

Nhưng dĩ nhiên, chẳng có mấy nhóm thực sự bàn bạc về dự án trong khoảng thời gian đó. 

Những nhóm gồm bạn thân thì bắt đầu tán gẫu ngay lập tức, còn những nhóm có không khí gượng gạo thì chỉ nói khi cần thiết, thời gian còn lại đều dán mắt vào điện thoại.

Riêng với tôi, đây là cơ hội để khơi lại chuyện bộ phim công tố viên sau khi cả nhóm thảo luận xong.

“Được rồi. Sau giờ nghỉ giải lao ngắn, các em có thời gian để thảo luận với các thành viên trong nhóm.”

“Taemin. Đi cà phê không?”

Junseok hích vào khuỷu tay tôi ngay khi giờ nghỉ bắt đầu.

“Đi chứ.”

“Hai đứa đi không?”

Junseok hỏi hai cô gái trong nhóm và họ cũng theo chúng tôi ra ngoài.

“Tôi không nghĩ là chỉ trong một tiếng mà tụi mình có thể bàn bạc được gì nhiều đâu.”

Junseok lầm bầm vẻ bực bội. Minji đi bên cạnh liền chêm vào.

“Thế vẫn tốt hơn là phải ngồi học thêm hai tiếng nữa mà.”

“Cũng đúng, nhưng cứ phải giả vờ đang làm gì đó thì cũng phiền thật. Hay là mình lôi bài tập chuyên ngành ra làm nhỉ?”

“Thà ngồi tán dóc còn hơn là bị bắt quả tang rồi để lại ấn tượng xấu đấy, anh ạ.”

Junseok và Minji đi phía trước, còn tôi và Doah lững thững theo sau. 

Doah chỉ dán mắt vào màn hình điện thoại, có lẽ là để tránh chạm mắt với tôi. 

Tôi cứ ngỡ cô ấy đang nhắn tin, nhưng hóa ra cô ấy đang chơi một trò rất cổ điển: Brick Breaker. 

Đó là trò chơi tôi từng chơi qua loa trước đây, chỉ dùng để giết thời gian. 

Chắc chắn không phải kiểu game mà bạn nên đầu tư tâm huyết vào.

“Mọi người uống gì nào?”

Khi đến quán cà phê, Junseok rút thẻ ra và bảo để cậu ấy bao cả nhóm.

“Em uống Americano đá!”

Minji là người đầu tiên trả lời, tiếp theo là tôi, tôi đáp lại mà chẳng cần suy nghĩ nhiều.

“Tôi cũng vậy.”

Đúng lúc đó, tôi nhớ lại Luka từng nói về chuyện đi cà phê. Tôi nín thở chờ đợi cô ấy chọn món đồ uống mình muốn.

“Em... Ừm... Cho em Matcha Latte.”

Nhưng câu trả lời đó chẳng giúp ích gì cho tôi cả. 

Theo như những gì tôi hệ thống lại từ các buổi stream của Luka...

「Dạo này mình hay mua mấy thứ như sữa chua dâu ấy, các bạn biết không? Nhưng cũng có những ngày mình không thèm đồ ngọt cho lắm. Ai hiểu thì sẽ hiểu thôi.」

「Những ngày đó thì Matcha Latte là sự lựa chọn hoàn hảo. Không bao giờ sai được. Vậy mà chẳng có mấy người uống món đó cả.」

「Wao. Mọi người đúng là không biết thưởng thức đồ ăn gì cả. Thật đáng thương cho Quân đoàn Pinky khi không biết Matcha ngon đến nhường nào~」

Luka kiên quyết bảo vệ quan điểm trước hàng loạt những tiếng la ó ngập tràn kênh chat. 

Và tôi, lúc đó cũng nằm trong số những người phản đối gay gắt khi Luka cố thuyết phục chúng tôi thử Matcha Latte.

“Của em đây.”

Khi Junseok đưa đồ uống, Doah đưa tay nhận lấy chiếc cốc nhựa.

“Em cảm ơn.”

“Về thôi nào. Sắp muộn rồi.”

Trên đường trở lại lớp học, tôi khẽ đi chậm lại một chút để quan sát bóng lưng của Doah.

「Kênh chat ơi, mình cá là dù có gặp mình ngoài đời các bạn cũng chẳng nhận ra đâu.」

「Mình nhát lắm, nên hay che mặt và cũng chẳng nói năng gì nhiều.」

「Hì hì~ Mình có thể nói năng thoải mái thế này là vì đang ở trên stream thôi~」

Luka trên stream hoàn toàn là một người bình thường. 

Cậu ấy rất giàu biểu cảm và cực kỳ giỏi trong việc dẫn dắt người xem. 

Nếu phải liệt kê tất cả những điều tôi thích ở cậu ấy, tôi có thể kể ra hàng trăm lý do, nhưng nếu buộc phải dùng một câu duy nhất, tôi sẽ nói là...

[Luka là một người cực kỳ có sức hút.]

Dù các Vtuber có thiết kế mô hình đẹp đến đâu hay chú trọng vào các chi tiết như cử động và biểu cảm khuôn mặt kỹ lưỡng thế nào, thì người đứng sau nhân vật ảo đó cũng phải có sức hút tương xứng. 

Trong thế giới ảo, về ngoại hình, ai cũng có cơ hội trở nên hấp dẫn như nhau. 

Suy cho cùng, bạn có thể nâng mũi hay làm mắt to hơn chỉ bằng một cú click chuột. 

Để tồn tại ở nơi đó, bạn phải sử dụng sức hút của mình hơn là vẻ ngoài, và Luka đã làm cực tốt điều đó.

“Được rồi, các em có thể bắt đầu thảo luận.”

Tiếng ồn ào dịu đi sau lời nói của giáo sư khi chúng tôi chính thức bắt đầu buổi thảo luận.

“Trước hết, tụi mình cùng xem qua đống tài liệu đã chuẩn bị nhé?”

Vì Junseok đã tổng hợp tất cả dữ liệu của chúng tôi từ trước giờ học, cậu ấy đề nghị cả nhóm cùng xem lại trên máy tính bảng.

“Đây là phần của tôi...”

Đúng phong cách của một sinh viên ưu tú, Junseok chuẩn bị tài liệu rất hệ thống.

“Dù sao thì, tôi thấy có vẻ nhiều người đang sử dụng kỹ thuật này.”

“Ồ... Trông không tệ chút nào.”

“Tôi đồng ý.”

“Ok, tiếp theo là tài liệu của Doah.”

[Sự Trỗi Dậy Của Thị Trường Metaverse]

Vừa nhìn thấy tiêu đề, tôi liền ho sặc sụa.

Khụ, khụ, khụ.

“Này, Taemin? Cậu ổn chứ?”

“À, ừ. Tiếp tục đi.”

Tôi tự hỏi liệu cô ấy có đang nhắm vào tôi, kẻ suốt ngày dán mắt vào màn hình, chỉ đắm chìm trong những nội dung liên quan đến metaverse hay không. Bài báo mà Doah mang đến dường như đang vô tình vả vào mặt tôi, cứ như thể nó vừa chạm đúng vào dây thần kinh nhạy cảm của tôi vậy.

“Những công nghệ mới này chắc chắn đang là tâm điểm dạo gần đây.”

Khác với tôi, kẻ đang đồng cảm sâu sắc với bài báo và cực kỳ bị thu hút bởi nó, Junseok lại đọc tài liệu của Doah một cách rất máy móc.

“Nhưng anh không chắc là sau này tụi mình có thể đưa bao nhiêu phần của cái này vào video nữa.”

“Vậy sao ạ?”

Khi không nhận được phản hồi tích cực cho bài báo của mình, biểu cảm của Doah bỗng chốc trở nên giống như một chú cún con đang buồn bã.

“Anh không bảo nó tệ, chỉ là anh chưa hình dung ra kết quả cuối cùng thôi. Dù sao thì cứ xem hết phần của mọi người đã, rồi lát nữa bàn bạc thêm.”

Sau khi xem qua tài liệu của Minji và của tôi, cuối cùng cả nhóm quay lại điểm xuất phát và quyết định lấy tài liệu của Junseok làm nền tảng cho dự án.

“Vậy thì tụi mình sẽ làm theo phần của tôi, và tôi nghĩ sẽ tốt nếu lồng ghép thêm một vài ý tưởng của các cậu vào giữa.”

“Nghe ổn đấy!”

Tôi muốn nhanh chóng chuyển sang chuyện phiếm, nên giống như một kẻ nịnh bợ giả tạo, tôi tâng bốc Junseok, người đang nỗ lực làm việc bên cạnh mình.

“Doah, nếu có cách nào lồng ghép ý tưởng về metaverse vào thì tụi mình sẽ thêm sau nhé.”

“Vâng.”

“Được rồi, tạm thời cứ thế này đã. Tôi sẽ viết bản kế hoạch dự án.”

“Vậy là xong buổi thảo luận hôm nay rồi chứ?”

“Chắc vậy?”

Ngay khi nhóm trưởng đồng ý, tôi liền tung mồi nhử như một tay ngư lão lành nghề.

“À mà này mọi người. Dạo này có bộ phim công tố viên đang hot lắm. Mọi người có xem không?”

“Có chứ, anh cũng xem hả?”

Minji, người có vẻ là người bình thường nhất trong đám chúng tôi, trả lời tôi ngay lập tức.

“Mọi người bàn tán về nó nhiều lắm, nhưng tôi vẫn chưa xem.”

Mọi người đều chia sẻ ý kiến của mình, nhưng Doah, người mà tôi tò mò về ý kiến nhất, lại im như thóc, chẳng nói lời nào.

“Còn em thì sao, Doah?”

Cuối cùng, tôi không kìm được mà hỏi thẳng cô ấy.

“À... em xem thấy cũng hay ạ.”

“Xem đến tập mới nhất luôn rồi à?”

“Vâng.”

Mọi chuyện vẫn ổn cho đến lúc đó, nhưng câu hỏi thực sự nằm ở vế tiếp theo.

“Trong số các nhân vật, em thích ai nhất?”

“Em đoán là em thích nữ chính nhất...”

Câu trả lời của cô ấy khớp hoàn toàn với Luka, nhưng đáng tiếc là tôi không thể đào sâu hơn. Hay đúng hơn là tôi không có cơ hội để làm điều đó.

“Được rồi, nhóm này tiến hành đến đâu rồi?”

Ngay khi giáo sư, người đang kiểm tra tiến độ của từng nhóm, bước đến bàn chúng tôi, Junseok liền thẳng lưng và giải thích về concept của nhóm.

“Chủ đề này cũng tốt đấy.. Ừm.. Tạm thời các em cứ làm theo hướng đó đi. Tuần sau thầy sẽ kiểm tra tiến độ và cho biết có thể tiếp tục hay không.”

“Em hiểu rồi ạ. Em cảm ơn thầy.”

“Em cảm ơn thầy ạ~”

Chết tiệt... Sao thầy giáo lại xuất hiện đúng lúc oái oăm vậy chứ? 

Tôi đành phải để sổng mất con cá đã cắn câu dù đã cố gắng hết sức để dẫn dắt câu chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.

Tiếp theo tôi nên hỏi gì cô ấy đây? Chẳng lẽ lại chơi trò Hai Mươi Câu Hỏi sao...?

Đến thời điểm này, dù chưa hỏi được nhiều, nhưng tôi tin rằng Doah rất có thể là Luka.

Suy cho cùng, những câu trả lời của cô ấy đều trùng khớp với sở thích cá nhân mà Luka đã chia sẻ trên stream.

Và ngay khi tôi nghĩ rằng mình chưa thể chắc chắn vì thiếu một yếu tố quyết định...

“Doah. Mai là sinh nhật tớ, nên tớ tính đi uống với mấy đứa con gái. Cậu đi cùng không?”

“Mai chắc tớ không sắp xếp được rồi. Tớ có việc bận mất rồi...”

“Tiếc nhỉ. Có cả Hyunji với Jisun đi nữa đấy.”

“Thật à? À... nhưng tuần này tớ thực sự bận quá...”

Khi chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Minji và Doah, mắt tôi bỗng mở to trước những gì nghe được tiếp theo.

“Hầy. Vậy thì sinh nhật cậu tụi mình lại tụ tập sau cũng được. Doah này, sinh nhật cậ là khi nào ấy nhỉ?”

“Vẫn còn lâu lắm.”

“Thế là ngày nào?”

“Tớ á? Ngày 25 tháng 10.”

...Trúng mánh rồi!

Tôi đã trúng mánh lớn rồi!!!

Tôi chỉ biết nhìn Doah với cái miệng há hốc và vẻ mặt bàng hoàng tột độ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!