Cựu Vực Quái Đản

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 01: Trẻ Thơ - Chương 019: Kiến Quốc

Chương 019: Kiến Quốc

Nằm gọn trong vòng tay gã thỏ, Trương Văn Đạt cảm giác như dư âm sự cộng hưởng từ Cung Thiếu Nhi vẫn còn vương vấn đâu đây. Trong lòng cậu dợn lên một nỗi tủi thân vô cớ. Rành rành mình chẳng làm gì nên tội, sao cứ phải chịu đựng những thương tổn triền miên và phi lý thế này?

Song, nó rất mau đã bị Trương Văn Đạt rũ bỏ, bởi cậu thừa hiểu cái thứ cảm xúc bi lụy này chẳng giải quyết được gì ngoài việc tự làm khổ mình. Cái xã hội này đâu ai cho phép mày tỏ ra yếu đuối.

“Thầy có biết phải làm sao không?” Trương Văn Đạt hỏi lại lần nữa.

Gã thỏ buông lỏng vòng tay, không nói một lời, chỉ có cái miệng ba mảnh trề xuống.

Nhìn vẻ mặt ấy, Trương Văn Đạt tự khắc hiểu ra câu trả lời.

Nghĩ cũng phải, có thể gã có chút năng lực, nhưng đâu có nghĩa gã đủ sức giải quyết rắc rối của cậu.

Dẫu lòng thất vọng tràn trề, cậu vẫn làm bộ tỉnh bơ mà nói: "À, không sao đâu, em hỏi chơi ấy mà. Chuyện vặt vãnh này em tự lo được, chả chết ai đâu. Thôi, em về đây, chào thầy nhé."

Nói rồi, Trương Văn Đạt vẫy tay qua loa rồi bước vào cầu thang tối om của khu tập thể cũ.

Lê những bước chân nặng trịch về đến cửa nhà, cậu ngoái nhìn qua lan can, thấy gã thỏ vẫn đứng yên chỗ cũ, lặng lẽ dõi theo mình.

“Không sao đâu ạ, thầy đi làm việc của mình đi. Người lao động cố lên!” Trương Văn Đạt nặn ra nụ cười, ra sức vẫy tay với gã.

Ngay sau đó, Trương Văn Đạt thấy gã thỏ chỉ tay vào túi quần bên phải của cậu, “Đến nhà sách Tân Hoa hỏi thử xem, biết đâu ở đó có câu trả lời cho trò.”

Nói xong câu đó, gã liền quay lưng rời đi.

Trương Văn Đạt ngẩn ra một lúc rồi thò tay vào túi quần bên phải mình. Rất nhanh, một tấm phiếu nhựa màu xanh lá cây, kích thước bằng chiếc bật lửa, được cậu lấy ra. Trên đó có viết ba chữ phồn thể: Phiếu Dị Năng.

“Đây là thứ gì? Tại sao gã thỏ lại bảo mình mang thứ này đến nhà sách Tân Hoa? Chả nhẽ đây là hy vọng để thoát khỏi mớ quy tắc?”

Mắt Trương Văn Đạt sáng rực lên. Hy vọng lại một lần nữa được nhen nhóm!

Gã thỏ đời nào lại đưa cho mình tấm phiếu này khơi khơi. Biết đâu đấy, đây mới là phần thưởng ẩn giấu thực sự của gã!

Có khi thứ này giải quyết được cái rắc rối to đùng hiện tại. Mấy cái quy tắc trói buộc trên người, cậu chẳng muốn chịu đựng thêm một giây một phút nào nữa.

Trương Văn Đạt hớn hở về nhà. Vừa đẩy cửa bước vào, cậu bỗng đứng hình. Trên bàn đặt một bát mì đã nguội ngắt từ bao giờ.

Liếc nhìn tấm rèm che góc tủ vải, lại nhìn đôi giày một nam một nữ để trước rèm, nét mặt Trương Văn Đạt dần trở nên lạnh tanh.

Cậu lẳng lặng bước đến ngồi ghế sô pha, bưng bát mì lên và bắt đầu lùa vào miệng ngấu nghiến. Mì đã trương, vị lại hơi mặn, nhưng cậu mặc kệ, cứ thế tọng từng đũa lớn vào miệng.

“Khụ~” Một tiếng ho vang lên từ sau tấm rèm. Trương Văn Đạt đang phồng mồm trợn má bỗng khựng lại. Cậu liếc nhìn tấm rèm lần nữa, rồi lại cúi đầu ăn tiếp.

Lấp đầy cái bụng rỗng, Trương Văn Đạt rửa bát thật nhanh, vệ sinh cá nhân qua loa rồi leo tót lên giường.

Có lẽ vì hôm nay quá mệt, lại xảy ra bao nhiêu chuyện, nên chẳng mấy chốc Trương Văn Đạt đã chìm vào giấc ngủ. Trong căn phòng chật hẹp, ba nhịp thở đều đều vang lên trong thinh lặng.

Hôm sau, Trương Văn Đạt cố tình ngủ nướng. Đến khi cậu mở mắt, căn nhà cũ kỹ, đông đúc thường ngày chỉ còn lại một mình cậu.

Trương Văn Đạt ngáp dài ngáp ngắn, vùng dậy mặc quần áo rồi lao vút ra ngoài, tay nắm chặt tấm phiếu mà gã thỏ đưa.

Cậu chẳng biết nó là cái gì, nhưng trực giác mách bảo rằng gã thỏ sẽ không lừa cậu.

“Hôm qua là thứ Sáu, nay là thứ Bảy, được nghỉ học. Mình có hai ngày để xử lý cái cái hình phạt quy tắc trên người.” Trương Văn Đạt vừa đi vừa nhẩm tính.

Đang đi, mùi thơm nức mũi bỗng níu chân cậu lại. Bên kia đường là một sạp bán quẩy nóng, những chiếc quẩy vàng ruộm đang lăn lộn trong chảo dầu sôi sùng sục, phát ra tiếng xèo xèo vui tai.

“Ông chủ, cho một quẩy.” Trương Văn Đạt chưa ăn sáng, liền gọi.

“Có ngay! Một xu!”

Nhai miếng quẩy giòn rụm thơm phức, Trương Văn Đạt vừa đi vừa thầm nghĩ: “Được đấy, vật giá ở cái chốn này cũng mềm."

Chẳng biết có phải do người bị thu nhỏ lại hay không, mà cậu thấy cái quẩy hôm nay sao mà to và dài thế.

Ăn được nửa cái, khóe mắt cậu bỗng bắt được một bóng đen vọt ra từ bụi cỏ ven đường. Cái màu đen ấy quen lắm.

Miệng vẫn ngậm quẩy, cậu rẽ vào bụi cây bên lề đường. Đi được chừng một phút, Trương Văn Đạt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Là con mèo đen! Con mèo đen ở Cung Thiếu Nhi!

Chưa kịp gọi, con mèo đã xù lông khè một tiếng về phía chiếc xe tải đang lao vút qua, rồi ba chân bốn cẳng chạy biến về phía Công viên Nhân dân.

“Này! Đợi đã! Tao đây mà!” Trương Văn Đạt gọi với theo, nhưng chẳng biết con mèo có nghe thấy không, nó chạy nhanh như bay.

Đúng lúc tưởng chừng lại mất dấu lần nữa thì cậu thấy con mèo bám vào một cây cột điện, thoăn thoắt leo lên cao.

Tầm mắt của Trương Văn Đạt dõi theo nó, lên cao dần, và cuối cùng dừng lại ở một cái tổ chim khổng lồ trên đỉnh cột điện.

Đó là một ngôi nhà trên cây cực kỳ dị hợm. Ngay cả trong cái thế giới quái đản này, nó vẫn cực dị.

Khung xương của nó được kết từ một chiếc móc áo dài tới bảy tám mét, chắp vá với đủ loại rác thải đô thị, tạo thành một kiến trúc đầu nặng đuôi nhẹ chênh vênh. Gọi là nhà trên cây thì hơi sang, trông giống tổ chim hơn, mà đúng ngữ cảnh thì phải gọi là tổ cột điện.

Trương Văn Đạt còn đang ngẩn tò te nhìn lên thì thấy một bóng người mảnh khảnh chui ra từ nhà cây. Đó là một cô gái, trông lớn hơn hắn vài tuổi. Tóc ngắn cũn cỡn, cắt tỉa nham nhở bên dài bên ngắn, toát lên vẻ tùy tiện, bất cần. Làn da cô bé rám nắng, lấm tấm vài nốt tàn nhang.

Cô bé ăn mặc xuề xòa, cánh tay phải được bọc kín trong một ống tay bằng da thú. Nhưng điều khiến Văn Đạt sững sờ nhất là trên đỉnh đầu nó vểnh lên một chiếc tai mèo.

Trương Văn Đạt tưởng mình hoa mắt, đưa tay dụi dụi mấy lần. Nhưng không nhầm đi đâu được, ngoài đôi tai người bình thường, trên đầu cô bé đích thực mọc thêm một cái tai mèo.

Trương Văn Đạt giờ mới muộn màng nhận ra, con mèo đen ban nãy đang nằm gọn trong lòng cô bé.

Khi Trương Văn Đạt nhìn thấy cô bé, nó cũng nhìn thấy cậu. Cô bé hơi nghiêng đầu nhìn về phía cậu rồi lại chui tọt vào trong. Ngay sau đó, một sợi dây thừng được thả xuống.

Trương Văn Đạt gãi đầu. Thôi thì, nể mặt con mèo đen, cậu bèn nắm lấy dây thừng, hì hục leo lên.

Chật vật mãi mới trèo lên được, cậu nhận ra trong này không chỉ có một con mèo đen. Rảo mắt một lượt, ngôi nhà cây rộng vài mét vuông này lúc nhúc toàn là mèo đen đang nô đùa.

“Tao có nghe Cục Than nhắc tới mày. Cảm ơn mày đã cứu mạng nó.” Nó lên tiếng, giọng nói non nớt lại lẫn chút khàn đặc khói thuốc.

Không đợi Trương Văn Đạt mở miệng, nó đã chìa một tay về phía cậu, “Tao tên Tống Kiến Quốc, cứ gọi tao là Kiến Quốc. Còn mày tên gì?”

Trương Văn Đạt ngập ngừng nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt. Cô gái này toát ra một thứ khí chất lấn lướt quá mạnh mẽ, khiến cậu cảm thấy không mấy dễ chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nhà sách Tân Hoa (新华书店): Chuỗi nhà sách quốc doanh lớn nhất và lâu đời nhất tại Trung Quốc, có mặt ở hầu hết các địa phương. Có thật ngoài đời.