Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Tập 10 - Truyện ngắn đặc quyền bản E-book: "Bên lề cuộc khải hoàn"

Truyện ngắn đặc quyền bản E-book: "Bên lề cuộc khải hoàn"

"...Cơ binh vạn tuế!"

"...Marberia vạn tuế!"

Ồ, sôi động ghê ha.

Cuộc khải hoàn vẫn đang tiếp diễn.

Con phố chính nơi những Cơ binh hỏng hóc và xác Trùng được vận chuyển qua vẫn đang náo nhiệt một cách kỳ lạ.

Vẫn còn tiếp tục sao. Chà, vì số lượng Trùng bị tiêu diệt nhiều quá mà.

Liếc nhìn sự ồn ào đó, tôi cùng Sylhane và Akashi sau khi hội ngộ với Rinoquis và lũ trẻ, bàn bạc nhanh về dự định sắp tới.

Cứ như thể sự náo nhiệt kia chẳng liên quan gì đến mình.

...Mà vì ồn quá nên chúng tôi cũng đi vào trong ngõ một chút.

Nhân tiện thì đang là giờ đi học về. Cặp sách các thứ đã được người hầu của Shinobazu thu hồi. Hôm nay họ sẽ đi theo trong bóng tối và kiêm luôn việc xách đồ. Thật biết ơn.

"Đầu tiên chắc là quần áo."

Trong vụ tập kích đêm hôm nọ, chúng tôi mất sạch từ hành lý đến mọi thứ.

Để bù đắp lại, giờ chúng tôi sẽ đi mua sắm.

Ngoài ra, chi phí hôm nay toàn bộ do Marberia chi trả. Nên tôi định cho lũ trẻ mua sắm thả ga. Nhìn xem, hãy nhìn khuôn mặt rạng rỡ của lũ trẻ khi nghe "được mua cho bất cứ thứ gì" kìa. Tươi sáng chưa? Trẻ con là phải thế này chứ.

Tiện thể tôi cũng định mua loại hồng trà đắt tiền mà không cần khách sáo.

"Đúng đấy ạ. Đầu tiên là quần áo ạ."

Sylhane và Akashi nói muốn đi mua quần áo trước. Giờ họ đang mặc tạm đồ do phía Marberia chuẩn bị.

Quần áo là cần thiết.

Mùa đông sắp đến rồi, không chỉ đồ để thay đổi mà còn phải sắm sửa đồ chống rét nữa.

Chỉ là...

"Chọn quần áo tốn thời gian lắm, hay là để cuối cùng đi ạ?"

Rinoquis đề xuất.

Chà, là thứ tự mua sắm thôi mà.

"Đúng đấy, con gái mua sắm lâu la lắm."

"Vậy sao?"

"Sylhane-sama không phải con gái đâu nhé. Bên trong là con trai rồi nhé."

"Bên trong là con trai là sao. ...Giống con trai lắm à?"

Đừng có hỏi tôi.

"Vẫn chưa quen biết lâu, nên tôi không nói chắc được."

Chỉ có thể nói thế thôi.

"K, không có, chuyện đó, đâu nhỉ?"

"A, đây là con gái rồi. Ừ ừ. Sylhane là con gái."

Mặc kệ Sylhane đang lằng nhằng cái gì đó, tôi nói.

"Bắt đầu từ quần áo cũng được mà. Dù sao thì cứ đến cửa hàng đi đã, còn thời gian mà."

Nếu đã quyết định đi thì thứ tự thế nào chả được.

Cứ đứng đây nói chuyện chỉ tổ tốn thời gian.

Với lại, nhìn xem.

Lũ trẻ đang làm vẻ mặt muốn đi nhanh lên kìa. Đừng bắt chúng chờ chứ.

...Và rồi, hối hận.

Chúng tôi đến một cửa hàng quần áo cũ lớn.

Hướng đến bình dân nên số lượng quần áo cực kỳ phong phú.

Nằm dọc phố chính nên cửa hàng cũng lớn, không khí cởi mở dễ vào. Có cả khu vực nghỉ ngơi, thật đáng quý.

Vừa đến nơi, lũ trẻ và Akashi đã tản ra vèo một cái. Rinoquis cũng biến mất từ lúc nào.

Và rồi, tôi ngồi đợi cùng Sylhane ở khu nghỉ ngơi một lúc nhưng...

Sigu và Barja chọn đại khái rồi quay lại, nhưng đám con gái mãi không thấy về.

Thỉnh thoảng thấy bóng dáng Kalua, Mito và Akashi đang tíu tít vui vẻ... nhưng chẳng thèm nhìn về phía bọn tôi đang chờ đợi mòn mỏi. Mắt cũng không chạm nhau. Rinoquis thì tôi chưa thấy mặt mũi đâu lần nào. Ả ta đang làm cái gì ở đâu thế. Có ở trong cửa hàng không đấy?

"Lâu thật đấy..."

Tôi ngồi nói chuyện bâng quơ với Sylhane và mấy đứa con trai trong lúc chờ đợi nhưng... đúng là lâu thật.

Mua sắm lâu la, mà lại còn sung sức nữa.

Bên này chờ thôi mà cũng thấy mệt rồi đây.

"Nia tiểu thư không cần quần áo sao ạ?"

"Ngốc. Đâu phải cửa hàng dành cho tiểu thư đâu."

Sigu trả lời thay cho câu hỏi của Barja. Không, không phải do cửa hàng hay gì đâu.

"Quần áo của tôi là do Rinoquis chọn."

Nói đúng hơn là ả không cho tôi chọn.

Mà tôi cũng chẳng cầu kỳ chuyện ăn mặc, sao cũng được.

...Cơ mà chậm thật đấy. Sau đây còn định đi xem đồ tạp hóa nữa.

"Để tôi đi xem chút."

Giao lũ trẻ lại cho Sylhane, tôi quyết định lao vào biển quần áo.

"Akashi."

Tôi lại gần bộ ba Kalua, Mito và Akashi trông có vẻ vui vẻ nhất.

"A, Nia-chan. Cái này thế nào?"

Trước khi tôi kịp hỏi xem còn tốn bao lâu nữa.

Akashi quay lại, tạo dáng kỳ quặc khoe đồ.

"Sao cả cô cũng chọn thế?"

Thế nào là thế nào. Cô là hộ vệ của Sylhane cơ mà. Đừng có mặc cái áo khoác lông thú trông đắt tiền đó một cách lộ liễu thế.

"Tiểu thư ơi, cái này thế nào?"

Kalua dễ thương thật. Mặc gì cũng dễ thư... hả? Cái áo sơ mi họa tiết kỳ quặc gì thế kia. ...Cái gì đấy? Chim à? Chó à? ...Cái gì? Họa tiết gì?

"T, Tiểu thư. Cái này được không ạ?"

Mito cũng dễ thương quá. ...Dễ thương thật! Mũ len trắng à, hợp với thời tiết sắp tới, hợp lắm, dễ thương lắm!

"Có cái nào ưng ý thì cứ mua hết đi? Đằng nào cũng được bao... ặc!?"

Vừa nói, tôi vừa nhìn thấy.

Cái giỏ mua sắm mà ba người dùng chung.

Trời đất ơi.

Đã tốn ngần ấy thời gian mà bên trong mới có hai, ba món là sao.

Tại sao. Tốn bao nhiêu thời gian thế này, sao lại ít đến mức đó. Chỉ định chọn chứ không định mua à? Mua đi. Hôm nay là buổi tụ tập để mua sắm mà. Mua đi. ...Mua đi chứ!

"Akashi, lại đây chút."

"Hửm? Quả nhiên nên mua cái áo khoác này ha?"

Tôi kéo mạnh tay Akashi đang nói mớ ngủ, thì thầm để lũ trẻ không nghe thấy.

"Mua đi."

"Hả?"

"Thôi được rồi, mấy cái đang phân vân thì mua hết đi."

"...Hả?"

"Còn lịch trình tiếp theo nữa. Nếu chỉ ngắm thôi thì để dịp khác."

"...Ừm, giận rồi hả?"

"Cô nghĩ sao?"

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô nàng.

"A, đã rõ ạ... Mấy đứa ơi nhanh lên nào! A, cái đó đang phân vân hả? Mua luôn mua luôn!"

Tốt rồi, có vẻ đã hiểu.

Thế này thì bên này chắc ổn rồi.

Nào, người hầu rắc rối nhà mình đâu rồi nhỉ. Ả ta cũng là hộ vệ cơ mà.

Kia rồi.

Rinoquis đang đứng sững sờ với khuôn mặt nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức khiến người ta ngại bắt chuyện.

Trước tầm mắt là đồ lót.

Đồ lót dành cho bé gái.

"..."

Giá mà cô làm vẻ mặt nghiêm túc cỡ này khi tu hành nhỉ.

Nghiêm túc với cái gì thế không biết.

"Đang làm gì thế?"

Thú thật là tôi muốn giả vờ không quen biết, nhưng...

Cứ thế này thì cảm giác chẳng đi đến đâu, nên tôi miễn cưỡng bắt chuyện. Có lẽ giọng tôi hơi lộ cảm xúc một chút.

"A, Tiểu thư. Em đang tuyển chọn đồ lót cho Tiểu thư ạ."

Ừ, ta biết.

...Cảm xúc của tôi có vẻ không truyền tải được rồi. Vừa thấy may, lại vừa muốn nó truyền tải quách cho xong.

"Đã bảo đồ của ta cứ dùng tạm là được mà."

Hiện tại, Shinobazu đang dốc toàn lực tìm kiếm hành lý của chúng tôi. Vì có khả năng không tìm lại được nên tôi không nói cho lũ trẻ biết.

Thế nên, tôi đã bảo chuyện sắm sửa quần áo cho tôi thì để sau khi xác nhận xem hành lý có về hay không đã. Vì là con gái nhà quý tộc nên tôi dùng đồ khá tốt đấy.

"Dù là dùng tạm cũng quan trọng lắm chứ ạ."

Thế á? Đồ lót á?

"Sao cũng được mà, đồ lót dùng tạm thôi thì."

Cái đang mặc cũng là đồ do Shinobazu chuẩn bị.

Rinoquis có vẻ không ưng ý, nhưng tôi thấy thế là đủ tốt rồi. Tuyệt đối không phải hàng cũ nát gì đâu.

"Không được đâu ạ."

Nói rồi, Rinoquis cầm một chiếc quần lót lên với vẻ mặt nghiêm túc. Loại dành cho bé gái.

"Em không muốn Tiểu thư mặc đồ lót quê mùa đâu. Ví dụ như cái đang mặc là không được. Tuyệt đối không."

Quê mùa cái gì. Đồ lót bình thường mà.

"Với Tiểu thư nhé, đồ lót có chút gợi cảm mới hợp ạ."

...

"Quần lót trắng vô duyên là không bàn tới. Đúng là màu trắng rất hợp. Nhưng chỉ thế thôi thì chưa đủ. Chiếc quần lót khơi gợi tối đa sức hút của Tiểu thư không phải như thế. Tất nhiên người vẫn còn là một cô bé nhỏ, em không bảo là phải tấn công táo bạo. Nhưng trắng trơn là không thể chấp nhận được. Ở Tiểu thư toát lên một vẻ gợi cảm và bí ẩn mơ hồ. Phải chọn màu sắc và thiết kế tận dụng được điều đó.

...Thật tình, người hầu của Shinobazu chẳng hiểu gì cả. Dám để Tiểu thư của tôi mặc cái quần lót quê mùa đó. Đầu óc có vấn đề rồi."

Là ngươi đấy.

Làm ơn đừng có cầm quần lót bé gái mà thao thao bất tuyệt mấy lời bệnh hoạn đó.

...Được rồi, tạm thời cứ bỏ lại ả ở đây đi.

Vì tôi không muốn bị người ta nghĩ là đi cùng hội.

====================

Khi quay lại khu vực nghỉ chân nơi nhóm Sylhane đang đợi, tôi thấy các cô gái và Akashi đã tập hợp đông đủ. Ồ, mua sắm xong nhanh thế sao? Hóa ra nếu cố thì vẫn làm được đấy chứ.

"Mọi người mua xong hết rồi à? Vậy đi thôi nào."

"Hả? Còn cô hầu gái của cô đâu?"

"Có vẻ vẫn còn lâu mới xong."

Trả lời xong, tôi dẫn tất cả mọi người rời khỏi cửa hàng.

Phải đến tận chiều tối Rinokis mới quay về.

Cô nàng sụt sùi khóc, bảo rằng đừng có bỏ cô ấy lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!