Chương 5: Ra mắt giới Mạo hiểm giả
Tôi cứ ngỡ mình đã lên kế hoạch và dự đoán đại khái mọi thứ.
Nhưng trái lại, việc Rinokis vắng mặt đã khiến những kẻ không ngờ tới bắt đầu hành động.
Nói trắng ra là tính toán sai lầm.
"Thưa tiểu thư Nia. Người có thể chỉ dạy cho tôi được không?"
Giờ học kết thúc, khi tôi trở về ký túc xá, cô ấy vẫn ở đó, đợi tôi.
Hầu gái riêng của anh trai tôi, Linette.
Cô gái tôi nhờ chăm sóc sinh hoạt cá nhân trong lúc Rinokis vắng mặt lại thốt ra những lời như vậy.
Hình như Rinokis và cô ấy là bạn cùng khóa, hồi còn ở học viện cũng từng lập tổ đội ở khoa mạo hiểm.
Cả hai đều là hầu gái được nhà Liston thuê từ hai năm trước. Tuy nhiên do hình thức công việc nên hai người hiếm khi gặp mặt, cũng chẳng có cơ hội nói chuyện.
Sự giao lưu bắt đầu lại từ khi tôi nhập học và chuyển vào sống ở ký túc xá. Nghe đâu họ bắt đầu gặp gỡ và trò chuyện những lúc tôi và anh trai vắng mặt. Chắc là rủ nhau uống trà rồi.
Tiện thể thì Rinokis và Linette cũng gặp gỡ Esuera, hầu gái của Leliared, và hình như cả ba đã trở nên thân thiết.
Hồi mới gặp, Rinokis và Esuera trông có vẻ cơm không lành canh không ngọt lắm... nhưng sống gần như cùng một chỗ, ra vào chạm mặt nhau suốt thì quan hệ cũng thay đổi thôi.
Trong lúc tôi không hay biết, một mạng lưới trao đổi thông tin giữa những người hầu đã được hình thành.
"Chỉ dạy? Cái gì cơ?"
"——Từ hai năm trước, khi nhìn thấy người tại dinh thự, tôi đã luôn chú ý đến tiểu thư. Từ lúc người dùng mộc kiếm chém đứt mộc kiếm ấy."
Dùng mộc kiếm chém mộc kiếm...?
À, vụ đó hả.
Cái hồi tôi còn bệnh tật đi lại khó khăn, đã chen ngang vào buổi tập kiếm thuật của anh trai để thể hiện ấy hả. Nhắc mới nhớ, Rinokis cũng thích vụ đó lắm. Cô ấy từng nài nỉ tôi làm cho xem mấy lần.
"Cô lôi chuyện cũ rích ra nói đấy nhỉ."
Bây giờ khỏe thế này rồi, nhưng hồi đó tôi dồn hết ý thức vào cái cơ thể yếu nhớt ấy, nên ấn tượng về những chuyện xung quanh khá mờ nhạt.
Vì ngày nào cũng phải cố gắng hết sức mình mà.
"Tôi thì không sao, nhưng chẳng phải cô không có thời gian à?"
Linette còn kiêm nhiệm vụ hộ vệ cho anh trai. Nếu sự an toàn của gia chủ tương lai nhà Liston được đảm bảo thì việc cô ấy mạnh lên là điều tôi hoan nghênh.
Nhưng vấn đề là thời gian.
Rinokis là người theo hầu tôi, nên việc xoay sở thời gian còn dễ. Nếu cần thì tôi nương theo lịch của cô ấy là xong.
Tuy nhiên, đối tượng mà Linette theo hầu vốn dĩ đã khác.
"Ngài Niel ngày nào cũng về muộn và đi ngủ khá sớm. Nếu là đêm muộn sau giờ đó thì tôi có thể dành ra chút thời gian."
Một chút, hả.
"Hơn nữa, tôi cũng được Rinokis nhờ cậy. Như vậy sẽ tiện hơn."
"Rinokis nhờ?"
"Vâng. Cô ấy nhờ tôi giám sát tiểu thư làm bài tập về nhà đầy đủ."
............
"Với lại, cô ấy còn dặn phải canh chừng không để tiểu thư xem mấy chương trình có hại trên Magic Vision. Và ban đêm tôi sẽ giữ Ma Tinh Bản mang đi."
............
"Trong lúc tiểu thư làm bài tập, tôi sẽ luyện tập. Người thấy sao?"
............
Rinokis, cái đồ...! Ngươi phá hỏng hết niềm vui nho nhỏ thầm kín của ta rồi!
...Không, mà, đành chịu thôi.
Đệ tử đã cố gắng theo lệnh sư phụ thì sư phụ cũng không thể không cố gắng được. Ít nhất mấy cái quy tắc hay lời hứa thì tôi cũng phải giữ chứ.
Không ra khỏi học viện, làm bài tập đầy đủ, không quên chuẩn bị và ôn bài, tắm rửa mỗi ngày, không thức khuya, không xem các chương trình bị cấm, mỗi sáng nếu lười chải tóc thì ít nhất cũng phải buộc lại.
Và, khi gặp rắc rối thì hãy nhờ cậy hầu gái của Leliared vì đã nói chuyện trước rồi.
Do Linette sống cùng anh trai ở ký túc xá nam dành cho quý tộc, khoảng cách cũng xa, nên ban đêm có những lúc không gọi được.
Nhớ lại thì hứa hẹn cũng nhiều phết. Tại cứ "vâng vâng" cho qua chuyện nên cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại, thành ra tôi nhớ mang máng luôn.
——Biết rồi. Ta sẽ tuân thủ hết, Rinokis.
"Thế cũng được. Đằng nào thì cũng kiêm luôn việc giám sát tôi đúng không? Hãy ở bên cạnh tôi nhiều nhất có thể."
Tôi có tiền án "trốn trại đi đến đấu trường ngầm", nên sự lo lắng và cảnh giác của Rinokis chắc sẽ không bao giờ hết đâu.
Chà, miễn không ảnh hưởng đến sinh hoạt của anh trai thì cứ giám sát bao nhiêu tùy thích.
Với lại, tôi vừa nảy ra một ý.
"Linette là... cái đó nhỉ? Hầu gái của anh trai, tức là đồng minh của nhà Liston đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi ạ."
"Giả sử, giả sử thôi nhé? Nếu anh trai bảo cô cống nạp 1 tỷ Clam, cô sẽ làm gì?"
"Chưa bàn đến chuyện khả thi hay không, tôi sẽ cống nạp ở mức tối đa."
——Đậu.
Cái cách trả lời không chút do dự đó, tôi cảm thấy từ Linette một sự bất an chẳng kém gì Rinokis.
Kiểu không thắc mắc hay hỏi lại, ánh mắt không dao động, biểu cảm không thay đổi, cảm xúc không mảy may lung lay; tôi cảm nhận được một sự mù quáng khó tả đối với anh trai.
Nếu vậy thì cô ấy sẽ ổn thôi.
Trong những chuyện sắp tới đây, việc tôi là Anh Linh có thể sẽ bị lộ, nhưng lộ với cô ấy thì cũng không sao. Miễn là không có chuyện gì xảy ra với anh trai, cô ấy chắc cũng chẳng bận tâm đâu.
Đã đến nước này rồi thì hãy rèn luyện tất cả những kẻ dính dáng đến tôi trở thành những kẻ cống nạp 1 tỷ Clam cho tôi nào. Người giúp việc thì có bao nhiêu cũng tốt, chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Vụ 1 tỷ, suy cho cùng cũng là vấn đề tài chính của nhà Liston. Phải giải quyết vụ này thôi.
Để làm được điều đó thì phải nhắm mắt làm ngơ vài chuyện nhỏ nhặt.
Được rồi, nếu đã quyết định như thế thì lôi kéo luôn cả Gandolf, kẻ đáng lẽ phải bị nhắm đến đầu tiên vào luôn.
Phải rồi, phòng này hơi chật, hay là mượn cái võ đường Thiên Phá Lưu kia làm nơi tu luyện nhỉ.
"——Dĩ nhiên là được rồi! Xin Sư phụ cứ tự nhiên sử dụng từ góc này đến góc kia!"
Sau giờ học ngày hôm sau.
Tôi cùng Linette đến võ đường Thiên Phá Lưu. Vừa yêu cầu Gandolf cung cấp địa điểm "Ta muốn tu luyện nên cho mượn chỗ này", ông ta không những đồng ý ngay tắp lự mà còn chấp thuận với cái khí thế như muốn dâng hiến cả bản thân mình.
"Được rồi mọi người! Hôm nay không tập luyện nữa, về đi!"
"Ấy khoan đã."
Đừng có đuổi mấy đứa nhỏ đang ở trong võ đường đi chứ. Chỉ cần ban đêm là được rồi. Giờ thì lo chăm sóc cho đám trẻ đó đi.
"Nhân tiện đó, thật sự chỉ là nhân tiện thôi cũng được, nếu Người có hứng thú thì xin hãy... làm ơn... tu luyện cho tôi với...!"
"Được thôi. Ta sẽ dạy cho ngươi phương pháp chắc chắn trở nên mạnh mẽ theo hình thức thực chiến, một cách thực sự đơn giản, chỉ tay tận nơi day tận mặt."
"Ôi, ôi... Sư phụ...!"
——Cái cơ thể này, Gandolf làm người khuân vác là chuẩn bài. Khi nào đi săn ma thú ở Phù Đảo, sẽ nhờ ông ta vác mấy con ma thú đã hạ được về.
Lấy việc khuân vác làm chủ đạo, tiện thể mà mạnh lên được thì mạnh bao nhiêu lời bấy nhiêu. Tất nhiên đây cũng không phải chuyện xấu với ông ta. Nếu nghĩ rằng thù lao cho việc khuân vác là trở nên mạnh mẽ hơn.
...Thực tế thì nền tảng đã có sẵn rồi. Chỉ cần rèn giũa một chút là thành chiến lực ngay.
"Dạ, có chuyện gì sao ạ...?"
Tôi nắn người Gandolf để kiểm tra.
Hừm... cánh tay to lớn này, bắp đùi rắn chắc này... cứ như một khối cơ bắp cứng như đá tảng vậy. Chẳng có vẻ gì là sẽ đạt được tốc độ cả, nhưng thế này cũng không tệ.
Chắc sẽ yếu thế trước mấy kiểu chú trọng tốc độ như Rinokis, nhưng cái đó còn tùy vào cách rèn luyện... Ừm, Gandolf có khi sẽ lột xác cũng nên.
Hướng tới đại hội hai năm sau, kẻ mạnh thì có bao nhiêu cũng tốt. Có khi đông vui lại càng xôm tụ.
Việc tôi muốn Rinokis chiến thắng vẫn không thay đổi, nhưng nếu không có đối thủ cạnh tranh thì người xem cũng chán, mà Rinokis cũng chẳng có động lực để rèn luyện.
Thi đấu thì phải ngang tài ngang sức mới nhiệt. Tử chiến mới là hoa của võ thuật.
"Ta nghĩ là bõ công rèn luyện đấy."
"Vâng, vâng ạ! Dù là khổ hạnh hay ác hạnh tôi cũng xin quyết tâm chịu đựng đến cùng!"
Ừ, cố lên nhé.
Thế là tôi đã có được những nhân tài đáng tin cậy là Linette, hầu gái của anh trai, và Gandolf, kẻ có vẻ sắp vứt bỏ Thiên Phá Lưu thật rồi.
Cảm giác như có thể lôi kéo cả Lilimi con gái thứ ba nhà Silver, và Sanowil Baddle của trung học bộ - người mà sang học kỳ hai vẫn đòi đấu tập như thường lệ - về phe mình, nhưng tạm thời cứ quan sát đã. Dù sao bắt học sinh giúp việc cũng thấy hơi ngại.
Nhưng tôi vẫn còn do dự.
Nếu tăng thêm những đầu tàu kiếm tiền thì 1 tỷ Clam không phải là giấc mơ.
Rinokis hiện đang làm những việc chỉ Rinokis mới làm được. Nên tôi cũng định sẽ làm những việc chỉ mình tôi làm được.
Đúng vậy, tôi sẽ dùng chính đôi tay này đào tạo ra những kẻ mạnh tiếp bước Rinokis.
Để bắt họ kiếm tiền thay cho tôi.
Để bắt họ cống nạp.
◆
"——Nào, thì."
Rời khỏi học viện, Rinokis trước tiên đi đến căn hộ sẽ trở thành cứ điểm sau này.
Là nơi ở được Thương hội Sedoni chuẩn bị cho.
Nằm lệch khỏi trục đường chính, trong một khu dân cư hơi lộn xộn.
Tại Artwall, nơi không tồn tại khu ổ chuột, đây là khu dân cư thuộc phân khúc bình dân giá rẻ. Tuy nhiên, đối với một mạo hiểm giả mới vào nghề, nơi này có lẽ vẫn hơi xa xỉ.
Những vật dụng thiết yếu tối thiểu đã được chuyển đến từ trước.
Kiếm, dao, giáp da, cùng các dụng cụ cơ bản như dây thừng và đèn. Vài bộ quần áo để thay đổi. Giường và bàn ghế là đồ có sẵn, nhưng có vẻ cũng chẳng mấy khi dùng đến.
Căn phòng chỉ toàn những vật dụng thiết yếu, chẳng thể nhìn ra sở thích hay gu thẩm mỹ của chủ nhân. Cảm giác vừa có hơi người, lại vừa như không.
Đây là phòng của một mạo hiểm giả, nhưng là loại người thế nào thì chịu. Cảm giác chính là như vậy.
Mọi thứ sẽ bắt đầu từ đây.
Hai năm kể từ khi tốt nghiệp Khoa Mạo hiểm thuộc Sơ trung bộ, hoạt động mạo hiểm giả giờ mới chính thức khởi động.
Vừa kiểm tra vũ khí, Rinokis vừa nghĩ, chẳng ngờ mình lại trở thành mạo hiểm giả theo cách này.
"——Chị Rinokis, có đó không?"
Người cần gặp đã đến.
Nghe tiếng gõ cửa, cô đáp "Mời vào", cánh cửa liền mở ra.
Đứng đó là nữ diễn viên tân binh mới nổi, Shalo White. Vì không ăn diện cầu kỳ mà chỉ mặc thường phục, trông cô bé hệt như một thiếu nữ bình thường, chẳng thấy chút hào quang minh tinh nào.
"Xin lỗi vì đã gọi cô đến đây, Shalo. Mời vào."
"A, ừm... Nhìn chị Rinokis mặc đồ thường thế này thấy mới mẻ ghê."
Cũng phải, vì bình thường cô luôn mặc đồ hầu gái tháp tùng Nia.
Dù có quen biết Shalo ở mức độ nào đó, nhưng đây là lần đầu tiên Rinokis để lộ khía cạnh riêng tư. Hào quang người hầu cũng biến mất.
"Cơ mà chị chuyển đến đây thật đấy hả?"
Việc tái ngộ với Shalo hoàn toàn là tình cờ.
Hóa ra cô bé cũng sống trong khu căn hộ mà Thương hội Sedoni chuẩn bị cho Rinokis. Hôm trước, khi đang chuyển đồ đạc, cô đã vô tình chạm mặt cô bé.
Lúc đó cả hai đều ngạc nhiên.
"Là nghề tay trái nhỉ?"
"Vâng. Vì tôi có chút việc cần tiền gấp."
Rinokis đã giải thích sự tình cho Shalo ngay lúc đó.
Cô bé biết chuyện Rinokis đang sống cùng Nia tại ký túc xá học viện. Dù có chút do dự, nhưng nhận ra chẳng có lý do gì phải giấu giếm, Rinokis đã nói rõ nguyên do mình ở đây.
Rằng: "Vì cần tiền nên tôi định làm mạo hiểm giả kiếm thêm. Chuyện này tiểu thư Nia cũng biết."
Cô giải thích như vậy và thuyết phục được đối phương.
Nói ra cũng chẳng sao. Dù gì cô cũng thực sự đã được Nia cho phép. Chà, nếu để gia chủ nhà Liston biết được thì cũng đáng sợ thật đấy... nhưng mệnh lệnh của Nia là ưu tiên tối cao.
Về chuyện này, suy cho cùng cũng là vì nhà Liston nên Rinokis hoàn toàn đồng tình. Lý do Nia cần mười tỷ vàng là để phổ cập Magic Vision. Tức là vì nhà Liston.
Tuy có giấu vài chi tiết, nhưng thực tế mười phần đều là sự thật, nên nói cho Shalo biết cũng không sao. Miễn là giữ kín mục đích sử dụng tiền là được.
Quan trọng hơn là——
"Em đã dùng tiền chị Rinokis đưa mua đủ một bộ rồi, nhưng mấy thứ này không phải hàng hiệu xịn đâu nhé. Gặp mồ hôi hay nước mưa là trôi ngay. Chị cứ coi như dùng để tập luyện thôi."
"Ra vậy."
"Cũng có loại sử dụng dược liệu ma pháp đấy. Loại đó mạnh đến mức không có thuốc tẩy thì không trôi được, nhưng đắt lắm. Cỡ quý tộc mới dùng."
"..."
Tùy trường hợp có lẽ cũng cần đến loại đó, Rinokis thầm tính toán.
"——Vậy, bắt đầu luôn nhé."
Shalo hớn hở bày ra bàn bộ dụng cụ trang điểm đầy đủ.
Từ giờ trở đi, Rinokis sẽ không hoạt động với tư cách "Hầu gái nhà quý tộc đệ tứ đẳng Liston" mà là "Mạo hiểm giả mới vào nghề".
Để không ảnh hưởng đến cả hai công việc, cô định sẽ hành xử như một người hoàn toàn khác.
Vì thế, cải trang là điều bắt buộc.
Trang phục là đương nhiên, nhưng cô cũng muốn học thêm kỹ thuật biến hóa bằng trang điểm——đúng lúc đang đau đầu vì chuyện đó thì cô gặp lại nữ diễn viên sân khấu này.
Việc giải thích sự tình cũng một phần để nhờ cô bé dạy kỹ thuật trang điểm của diễn viên.
Rinokis cũng biết trang điểm, nhưng chỉ dừng lại ở mức cơ bản, không giỏi đến thế.
Vì lẽ đó, cô đã hẹn gặp Shalo hôm nay để nhờ dạy trang điểm.
"Chị Rinokis, muốn trở thành mỹ nhân không nào?"
Shalo cười tủm tỉm.
"Xin cô nương tay cho. Tôi không có nhiều thời gian, chỉ cần kiểu trang điểm đơn giản làm thay đổi ấn tượng khuôn mặt là được."
Mỹ nhân hay gì đó không quan trọng. Miễn là cải trang được thì——
"Hả? Em sẽ làm cho đến khi chị thành mỹ nhân mới thôi đấy nhé."
Vẫn giữ nụ cười tủm tỉm, nhưng giọng Shalo trầm xuống.
"Trang điểm là vũ khí và áo giáp của phụ nữ. Làm dở dở ương ương thì chẳng những vô dụng mà còn phản tác dụng. Chỉ tổ bị người ta coi thường thôi. Thà đừng làm còn hơn.
Thế nên, đã làm là em sẽ biến chị thành mỹ nhân tuyệt đối, và chị cũng phải nhớ cách làm đấy."
Ánh mắt sắc lẹm và chất giọng đầy nội lực phát ra từ bụng.
Sự nghiêm túc của cô bé khiến Rinokis hơi bị áp đảo.
"...Vâng."
Vất vả thật sự.
Thời gian trôi qua chưa lâu, nhưng cảm giác như đã trải qua một quãng thời gian cực kỳ đậm đặc.
Đầu tiên, Shalo vừa giải thích vừa trang điểm cho Rinokis.
Rinokis có thể tự làm những kiểu đơn giản, nhưng kỹ thuật của Shalo rất tỉ mỉ. Chi tiết, chính xác và lại còn nhanh. Đã thế cô bé còn vừa làm vừa nói chuyện tỉnh bơ.
Qua tay cô bé, khuôn mặt Rinokis bỗng chốc sáng bừng lên, ấn tượng thay đổi hoàn toàn, trông cứ như một người khác.
Cô cũng đã hoàn thành thủ tục bắt buộc là nhìn vào gương và kinh ngạc thốt lên "Đ, đây là mình sao...!?" trước vẻ đẹp của bản thân.
Đến đó thì vẫn ổn.
Vấn đề là sau đó.
Lần này đến lượt cô tự làm. Không thể lần nào cũng gọi Shalo đến nhờ vả, nên nếu bản thân không học được thì chẳng có ý nghĩa gì. Nếu không thì ngay cả việc dặm lại lớp trang điểm bị trôi cũng không làm nổi.
Tự mình tái hiện lại một vẻ đẹp vẫn còn giữ lại những nét của bản thân.
Việc này quả thực vô cùng gian nan.
Thất bại rồi làm lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cô cũng nhận được điểm đạt của Shalo.
"Quan trọng là quen tay thôi. Quen rồi thì làm vèo cái là xong. Mà cái đó còn tùy thuộc vào chị Rinokis, nhưng vì chính tay em dạy nên em không cho phép chị trở thành thứ gì khác ngoài mỹ nhân đâu đấy."
Cô bé bảo thế.
"Cơ mà, bình thường chị Rinokis xuề xòa quá đấy. Dáng chị đẹp thế này em đã nghĩ chắc chắn trang điểm lên sẽ rất ăn ảnh, quả nhiên là xuất sắc."
Cô bé bảo thế.
Hiện tại Rinokis không có hứng thú với chuyện yêu đương trai gái, nên mỹ nhân hay gì đó cũng chẳng quan trọng.
Mà thôi, nếu Shalo đã thấy hài lòng thì cứ coi như vậy là được.
Dù sao thì cũng mệt phờ người——nhưng mới chỉ là buổi trưa.
Tập trang điểm từ sáng đến giờ, nhưng hoạt động chính của Rinokis bây giờ mới bắt đầu.
Tuy đã hơi mệt, nhưng cô sẽ đến Hội Mạo Hiểm Giả đăng ký, rồi đi kiếm tiền.
Thương hội Sedoni đã chuẩn bị tàu bay, điểm đến cũng đã được quyết định.
"——Ơ, thật á? Thế thì em không khách sáo đâu nhé."
Để cảm ơn công dạy trang điểm, Rinokis mời Shalo ăn trưa, tiện thể mua vài chiếc kẹp tóc theo lời khuyên của cô bé.
Muốn cải trang thì phải đổi cả kiểu tóc, cô bé bảo thế.
Đúng là lời khuyên của một nữ diễn viên chuyên đóng giả nhiều người trên sân khấu.
Chia tay Shalo, người nói sắp đi làm thêm, Rinokis quay trở lại phòng.
Và rồi, thay đồ.
"Được rồi."
Quần áo vải dày, giáp da chỉ che những chỗ yếu hại. Bên hông đeo một thanh đoản kiếm.
Trang bị thực sự thô sơ, và trong chớp mắt, một mạo hiểm giả tân binh điển hình đã hoàn tất.
"...Nặng thật."
Với Rinokis, người đã chuyển sang chiến đấu bằng tay không kể từ khi bái Nia làm sư phụ, thanh kiếm giờ đây lại trở nên vướng víu. Dù rằng hồi còn ở học viện, ngày nào cô cũng vung kiếm.
Thôi kệ, đến nơi thì tháo ra là được.
Nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi, cô xách theo hành lý đủ dùng cho vài ngày và rời khỏi phòng.
Băng qua con phố chính, rẽ vào con hẻm nhỏ duy nhất, ở đó có một tòa nhà lớn treo tấm biển cũ kỹ.
Hội Mạo Hiểm Giả.
——Hồi còn học sơ trung bộ, đến được đây là ước mơ của cô.
Rinokis từng muốn trở thành mạo hiểm giả.
Vì thế cô mới vào Khoa Mạo hiểm của sơ trung bộ để học tập.
Cô được nhà Liston thuê ngay sau khi tốt nghiệp. Để chuẩn bị vốn liếng hoạt động như một mạo hiểm giả, cô đã ứng tuyển vào công việc bao ăn ở có mức lương hậu hĩnh này, và xuất sắc được nhận.
Nội dung công việc là toàn bộ việc nhà của người hầu, và chăm sóc một đứa trẻ ốm liệt giường tưởng chừng sắp chết.
Vì thời gian ràng buộc trong ngày dài nên lương rất cao, Rinokis đã định bụng chỉ coi đây là công việc thuần túy.
Và rồi, chuyện này nối tiếp chuyện kia, dẫn đến ngày hôm nay.
Cảm xúc muốn làm mạo hiểm giả ngày xưa, giờ đây không còn lại bao nhiêu.
——Bởi vì cô nhận ra ở bên cạnh Nia vui hơn. Thế này cũng tốt.
Hơn hết, bản thân việc chăm sóc Nia cũng đã có rất nhiều lúc giống như một cuộc phiêu lưu.
Xoay quanh kỹ thuật chưa từng được biết đến là Magic Vision, những công việc lạ lẫm, những con người, địa điểm và sự việc mà trước đây cô chưa từng có duyên gặp gỡ. Việc tiếp xúc với những thứ đó kích thích vô cùng, quả thật chẳng khác nào một chuyến phiêu lưu.
Mà, giờ thì sao cũng được.
Nia sắp tới sẽ làm gì, sẽ đi đến đâu? Cô tò mò về mọi việc Nia làm, nên muốn được ở bên cạnh chứng kiến.
Vì Nia cần điều đó nên cô sẽ trở thành mạo hiểm giả. Rinokis của hiện tại cảm thấy như vậy là đủ.
"——Kính chào quý khách."
Không chút rụt rè, cô mở cửa bước vào hội quán, nhân viên tiếp tân liền lên tiếng chào đón.
"..."
Ngay lối vào là sảnh lớn được bài trí như một quán rượu với bốn cái bàn. Những kẻ ngồi đó, trông đúng chất mạo hiểm giả, ném những ánh nhìn soi mói không chút kiêng nể về phía cô.
Nhưng chỉ có thế thôi. Không ai động đậy.
Nghe nói Hội Mạo Hiểm Giả ở nước nào ngày xưa cũng đầy mùi sát khí, nhưng thời đại này bầu không khí có vẻ đã tươi sáng hơn nhiều. Đặc biệt là ở Artwall, nơi được mệnh danh là "ngủ quên trong hòa bình".
Ở các nước khác, nghe đâu đến tận bây giờ vẫn là cái ổ của những kẻ thô lỗ, nơi đám mạo hiểm giả chẳng khác gì côn đồ ra vào tấp nập, chỉ cần chạm mắt là lao vào đánh nhau. Chà, ở thế giới nào thì cũng có những kẻ hoạt động hào nhoáng, và cũng có những kẻ mục rữa dưới đáy xã hội.
Mạo hiểm giả được chia làm hai loại chính.
Một là loại chuyên Săn Bắt, lấy việc săn thú làm hoạt động chủ đạo.
Hai là loại Điều Tra - Thám Hiểm, chuyên khảo sát những hòn đảo nổi chưa được khai phá.
Làm cả hai cùng lúc thì hiệu suất kém, nên xu hướng của thời đại này là tập trung vào một trong hai mảng.
"Tôi muốn đăng ký."
Cô nói mục đích của mình với người phụ nữ đã chào đón cô tại quầy tiếp tân.
Đó là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Chị ta cười tủm tỉm đon đả, nhưng cô cảm thấy một khí thế không thể xem thường. Có lẽ chị ta cũng là cựu mạo hiểm giả đã quen với bạo lực.
"Được rồi, em điền vào giấy tờ này nhé. Có đồng đội không? Nếu muốn chị có thể giới thiệu cho."
"Dạ không, khỏi cần. Tôi định hoạt động một mình cho đến khi quen việc."
Cô vừa trả lời vừa viết thoăn thoắt.
"——Vậy sao. Nếu là em thì chắc một mình cũng ổn thôi."
"...?"
"Mạnh đấy."
Khi Rinokis ngẩng mặt lên, người phụ nữ cười nhếch mép đầy ẩn ý.
Lần này không phải nụ cười xã giao nữa.
"Không phải trình độ tân binh, cũng không có vẻ gì là dân lương thiện. Em từ đâu đến? Nước khác à?"
Trông mình giống thế sao, Rinokis thầm nghiêng đầu thắc mắc.
Không, mà...
Đúng là từ khi bái Nia làm sư phụ, cô thấy mình mạnh lên đáng kể. Nhưng vì đối tượng so sánh chỉ có mỗi Nia, nên cô không thực sự cảm nhận được sự tiến bộ.
Với lại, cô chắc chắn là dân lương thiện. Nghề chính là hầu gái riêng cho tiểu thư nhà Liston cơ mà.
"Thế này được chưa?"
Không trả lời câu hỏi, cô đẩy tờ giấy ra.
"Không muốn nói à? Mà thôi cũng được.
Ưm... Lino-san nhỉ. Chào mừng đến với Hội Mạo Hiểm Giả, Lino-san."
Đăng ký với cái tên giả Lino, nghe vài lời lưu ý, nộp phí và nhận thẻ chứng nhận.
Thế là đường hoàng trở thành mạo hiểm giả.
——Mạo hiểm giả Lino, người sau này danh tiếng vang dội khắp thế giới, đã ra đời một cách lãng xẹt như thế đấy.
Dù lịch trình sắp tới đã được định sẵn, cô vẫn nhìn lên bảng thông báo cho ra dáng mạo hiểm giả.
"Hừm."
Đây là nơi dán các yêu cầu và công việc để mạo hiểm giả nhận làm.
Đa phần là săn bắt ma thú cụ thể, hoặc viễn chinh đến những vùng đất chưa được khai phá.
Những việc thú vị thì có tìm chó mèo lạc, tìm ma dưới cống ngầm, điều tra lý lịch, hộ tống cá nhân hay lái thử tàu bay mẫu (có phụ cấp nguy hiểm). Còn mấy việc sặc mùi mờ ám thì có thử nghiệm ma dược, hay thậm chí là đi đòi nợ thuê.
Dẫu có vài ủy thác trông khá thú vị, nhưng lịch trình đã được ấn định. Có lẽ sau này, mình cũng chẳng còn dịp nào để tìm việc trên bảng thông báo nữa.
Suy cho cùng, mọi hoạt động của Rinokis cũng chỉ nhằm mục đích kiếm tiền gây quỹ.
Và muốn kiếm tiền nhanh trong thời gian ngắn, đi săn là lựa chọn duy nhất.
"—Này lính mới, đang tìm việc gì đấy?"
Ngoảnh lại, tôi thấy một gã mạo hiểm giả trạc hơn tôi một hai tuổi, y phục lấm lem bụi đất. ...Trông có vẻ cợt nhả nhưng không mang tà khí, nên tôi quyết định không lờ đi.
Nếu đang làm nhiệm vụ hầu gái hay trong giờ nghỉ riêng tư, tôi đã mặc kệ rồi. Còn nếu hắn dám bén mảng đến gần Nia, tôi sẽ "loại bỏ" ngay lập tức.
Nhưng hiện tại, Rinokis đang là mạo hiểm giả Lino.
"Mục tiêu đã định rồi. Tôi chỉ đang xem có ủy thác nào khác không thôi."
"Hả? Định nhắm con gì?"
"Rùa."
Rùa—nhắc đến rùa với dân mạo hiểm giả ở Artwall thì chính là Cường La Quy.
"Con đó hả? Biết cách săn không đấy? Thứ đó không hợp với lính mới đâu nha."
Cường La Quy là loài ma thú nổi tiếng cứng, nặng và cực kỳ khó nhằn. Tuy không mạnh nhưng chúng lì lợm vô cùng.
Tân binh mà không biết cách săn thì chẳng làm gì được nó đâu.
"Hay là thế này? Có muốn đi săn hải ly với bọn này không? Sắp đến giờ tàu bay chạy rồi."
"Xin lỗi nhưng tôi xin kiếu. Có hẹn trước rồi."
Hải ly—Hải Ly Ăn Đá thì kiếm chác được bao nhiêu. Giá trị thấp, đi theo tổ đội thì phần chia trên đầu người lại càng ít. Hơn nữa, nếu bị lộ lớp cải trang thì phiền phức lắm.
"Lần tới hãy rủ tôi đi hẹn hò nhé."
Tôi đáp xã giao cho qua chuyện rồi rời khỏi hội quán.
Muốn tạo dựng danh tiếng mạo hiểm giả, giữ quan hệ tốt với người trong nghề là điều nên làm. Nguồn thông tin sẽ dồi dào hơn và rắc rối cũng giảm bớt.
Mà, với lính mới thì chuyện đó cũng chưa quan trọng lắm, chỉ cần không để bị gây sự là đủ.
"Xin chào. Tôi là mạo hiểm giả được Tiểu thư Nia Liston giới thiệu."
Tôi ghé qua trụ sở chính của Thương hội Sedoni và trình tấm tín vật.
Tấm tín vật chứng nhận cho giao dịch giữa Nia và hội trưởng Thương hội Sedoni hôm trước cũng có tác dụng thay thế giấy tờ tùy thân. Mục tiêu trước mắt là phải bán được cái tên này đến mức có thể đi lại tự do mà không cần kiểm tra.
Nhân viên dường như đã nắm được tình hình, bảo tôi: "Tàu đã chuẩn bị xong, hãy ra cảng đi", nên tôi liền rảo bước về hướng đó.
"—Ồ, là cô đấy à. Lên đi."
Tôi hội ngộ vị thuyền trưởng đang hút thuốc trước mũi tàu, đưa tín vật xác nhận thân phận, rồi bước lên chiếc tàu bay cỡ nhỏ in logo của Thương hội Sedoni.
Thuyền viên có hai người. Tính cả thuyền trưởng là ba.
Tàu nhỏ ít phòng, hẳn là loại tàu hàng chú trọng tính cơ động. Tàu lớn khó xoay sở lại tốn nhiên liệu, cỡ này là vừa đẹp.
"Đã nghe qua mấy điểm lưu ý chưa?"
Vừa cho tàu cất cánh, thuyền trưởng đã rời bánh lái và hỏi. Tạm thời tàu sẽ bay thẳng nên không cần điều khiển nhiều.
Rinokis trả lời "Cũng đại khái thôi", thuyền trưởng bèn tiếp lời: "Vậy để tôi giải thích lại sơ qua."
"Tiền thuê tàu và thù lao cho bọn tôi là năm trăm ngàn clam. Chú ý là cứ lố một ngày sẽ tính thêm một trăm ngàn. Bọn tôi sẽ đợi tối đa mười ngày, quá hạn mà cô không quay lại là bọn tôi tự động rút đấy nhé. Số tiền này hơi chát với lính mới, nhưng thế này là rẻ chán rồi đấy."
Rinokis gật đầu.
Tôi biết chứ. Theo giá thị trường, riêng tiền thuê tàu và ba thuyền viên thôi cũng phải hơn một triệu rồi.
Mạo hiểm giả mới vào nghề thường phải đi chung với người khác để chia đôi chi phí hoặc đi tàu định kỳ. Chỉ những tay lão luyện kiếm được nhiều tiền mới dám sở hữu tàu riêng hoặc thuê nguyên chuyến.
Coi như đây là dịch vụ của Thương hội Sedoni, hay là họ đang muốn bán ân huệ cho Nia đây.
Mà, sao cũng được.
Dù có uẩn khúc gì bên trong thì Rinokis cũng chỉ việc làm tới thôi.
Xuất phát lúc quá trưa, khi mặt trời bắt đầu ngả bóng thì chúng tôi đến đích.
Tên hòn đảo là Đảo Đầm Lầy Metora.
Một hòn đảo đầm lầy từng thuộc sở hữu của gia tộc Metora thuộc Đệ Lục Giai Cấp. Cơ mà gia tộc Metora quan trọng ấy giờ chỉ còn lưu danh trong sử sách mà thôi.
Mặt đất chứa nhiều hơi nước, nguồn nước phong phú. Nghe nói cây trồng ưa bùn phát triển rất tốt ở đây, nhưng người ta bảo nơi này không thích hợp để định cư.
"—Vậy phần còn lại cô tự lo nhé. Bọn tôi sẽ ở quanh đây, lúc nào cần giúp thì cứ ới một tiếng. Đừng ngại, cơ mà không miễn phí đâu đấy."
Và, đây cũng là hòn đảo nổi tiếng là điểm câu cá lý tưởng.
Vừa cập cảng, thuyền trưởng và các thuyền viên đã hớn hở chuẩn bị cần câu.
Trông họ như đang ngầm giục "đi nhanh giùm cái", nên Rinokis nhanh chóng rời tàu.
Khu dân cư chỉ tập trung quanh cái cảng nhỏ này. Nghe đâu vì thoát nước kém nên không có mấy chỗ thích hợp để xây nhà.
Tóm lại, cứ điểm là ở đây.
Điểm đến cũng đã xác định đại khái rồi, không cần thiết phải ngủ ngoài trời. Tối cứ quay lại đây nghỉ ngơi là được.
"Nào, trước tiên là—"
Trước tiên là tìm nhà trọ.
Nhờ người dân địa phương xác nhận bản đồ, thu thập thông tin về hòn đảo, rồi mới bắt đầu hoạt động.
Thời gian lưu trú là từ ba đến năm ngày.
Di chuyển một lúc trên con đường đơn sơ lót bằng ván gỗ, tôi đã đến được vùng nước mục tiêu. Nghe nói đất ở đảo này rất lầy lội, nên chỉ giẫm phẳng thôi thì không thành đường đi được.
"—Làm thôi."
Tháo thanh đoản kiếm bên hông, tôi treo hành lý lên cành cây gần đó.
Bôi loại kem chống côn trùng—vật bất ly thân khi hoạt động trên đảo—lên khắp người, tôi nhìn quanh.
Ma thú mục tiêu chẳng cần tìm đâu xa, chúng nằm la liệt quanh đây.
Cường La Quy.
Mà, nói trắng ra thì chỉ là mấy con rùa khổng lồ thôi.
Chúng không di chuyển nhanh nhẹn, cũng chẳng hiếu chiến. Phía trước tầm với của cái đầu thì nguy hiểm vì chúng sẽ cắn, nhưng chỉ cần nhắm vào phía sau là xong chuyện.
Chúng cũng chẳng mấy khi di chuyển, hầu hết chỉ nằm phơi mai đường hoàng thế kia thôi.
Đặc điểm nổi bật là cực kỳ cứng.
Mai cứng, da cũng cứng. Dao hay kiếm cùn chém vào là mẻ lưỡi ngay. Không biết cách săn thì dù có làm gì cũng chẳng gây nổi một vết xước.
Cách săn thông thường là lùa chúng xuống cái hố có kích thước vừa vặn, đổ dầu vào rồi châm lửa. Con rùa không thể thoát ra sẽ bị thiêu chết trong hố. Nhưng cách này rốt cuộc chỉ là "săn được" thôi, chứ cả nguyên liệu lẫn thịt đều hỏng bét.
Tiếp theo là dùng "độc". Cách này có lẽ giữ lại được nhiều nguyên liệu hơn cách trước một chút.
Kết luận là, nhắm vào rùa hiệu suất rất kém.
Dùng vũ khí thì hỏng vũ khí, dùng độc thì phải loại cực mạnh mới giết được nên chi phí đội lên, bẫy hố hay dầu cũng tốn công tốn thời gian. Giết xong thu hồi xác cũng vất vả.
Đã thế, so với chi phí và công sức bỏ ra thì bán cũng chẳng được giá cao.
Tóm lại, nó được xem là loại ma thú "xương xẩu".
—Tuy nhiên, đổi góc nhìn thì đây lại là điều thuận lợi.
Bởi suy cho cùng, chúng là những cái "bia đỡ đạn di động".
Tôi đứng ra sau con rùa, tuy thấp hơn tôi một cái đầu nhưng trọng lượng chắc chắn phải gấp đôi tôi.
Thủ thế.
Điều chỉnh hô hấp.
Nhanh chóng dậm chân lao tới, tung quyền.
Một tiếng "Cốp" khô khốc vang lên.
"Á...!"
Rinokis quằn quại.
Đau. Đau tay quá. Đau như thể vừa đấm vào tấm thép vậy.
Hơn nữa, hiển nhiên là con rùa chẳng hề hấn gì, cũng chẳng có phản ứng. Nó thậm chí còn không nhận ra mình vừa bị tấn công.
Quả nhiên là không ra được "Lôi Âm".
Nhưng dù vậy, đó vẫn là nắm đấm đã dồn "Khí" được tôi luyện. Nếu là người thì sơ sảy một chút là chết như chơi. Vậy mà hoàn toàn không có tác dụng.
"...Tiểu thư ơi..."
Cái này chắc không làm nổi đâu—Rinokis rơm rớm nước mắt nghĩ thầm.
Người chọn con rùa này làm đối tượng đi săn là Nia.
Cô ấy bảo hãy chọn con này vì nó là đối thủ luyện tập vừa tầm. Cô ấy nói nhẹ tênh.
Rinokis cũng nhẹ nhàng chấp thuận.
Vì tôi cứ nghĩ chắc dùng "Khí" là thắng dễ thôi.
Trong cơn đau tưởng chừng như nát cả nắm đấm, Rinokis đã ngộ ra.
—Đây quả thực là tu luyện.
Hãy trở nên mạnh mẽ đến mức săn được rùa rồi hẵng về.
Nia đã gửi gắm ý nghĩa đó khi chỉ thị "nhắm vào rùa".
"...Nghĩa là mình vẫn còn non lắm."
Tạm thời chưa tính đến chuyện đánh trúng đích.
Trước tiên là phải tung ra được "Lôi Âm" dù chỉ một lần.
Kể từ khi được dạy vào kỳ nghỉ dưỡng đó, cứ hễ có thời gian là tôi lại tập đánh gió.
Chưa một lần nào tung ra được.
Bình tĩnh mà nghĩ, đánh gió còn chưa thành công thì làm sao đấm vào mục tiêu sống ngay được chứ.
Ăn may hay ngẫu nhiên cũng được, tóm lại là phải được một lần.
Phải cảm nhận xem nó như thế nào và ghi nhớ bằng cơ thể.
Tròn hai ngày trôi qua.
"...Cháu không sao chứ?"
Bà chủ nhà trọ lo lắng hỏi han khi thấy cô mạo hiểm giả mới vào nghề ngày nào cũng lết xác về trong bộ dạng tơi tả.
Đêm thứ ba kể từ khi đến Đảo Đầm Lầy Metora.
Rinokis hôm nay cũng lê cơ thể mệt mỏi về nhà trọ.
Mồ hôi nhễ nhại, sự mệt mỏi cũng lên đến đỉnh điểm.
Nhà trọ này không có bồn tắm, nên sau khi dùng nước nóng và khăn lau người, rồi nhét đại cái gì đó vào bụng, tôi chỉ còn đủ sức để lao lên giường.
Tính từ lúc đến đây đã ba ngày lặp đi lặp lại cùng một việc, nên không sai vào đâu được.
"Hôm nay có săn được gì không?"
Ngày nào cũng đi từ sáng đến tối, về nhà trong tình trạng rã rời. Thu nhập trong hai ngày của cô mạo hiểm giả tân binh ấy là con số không.
Bà chủ lo tiền trọ là một chuyện, nhưng cũng lo cho tay nghề mạo hiểm giả của tôi nữa.
Nhưng mà.
"Hôm nay cũng trắng tay!"
Gương mặt Rinokis khi đáp lại câu y hệt hôm qua, ngược lại trông rất rạng rỡ.
—Công sức chuyên tâm tu luyện đã được đền đáp.
Cuối cùng, tôi cũng thành công phát ra "Lôi Âm" vài lần.
Số lần thử nghiệm đã vượt quá một vạn, cuối cùng cũng thành công một lần, rồi tôi lặp đi lặp lại nhiều lần để không quên cảm giác đó.
Giờ thì cũng đạt đến mức khoảng năm mươi lần thì ra được một lần.
Thế này là cuối cùng cũng có thể săn rùa rồi.
Quyết thắng từ ngày mai!
—Đã có lúc tôi nghĩ như thế.
Ngày hôm sau, tôi hừng hực khí thế đến đúng chỗ cũ với ý định lần này nhất định sẽ săn được rùa, nhưng mà.
"...Tiểu thư ơiii...!"
Số lần thử nghiệm: ba mươi bảy.
Đối mặt với con rùa trơ ra như đá, sau ba mươi sáu lần thất bại, cuối cùng "Lôi Âm" cũng thành công.
Tạo ra âm thanh như sấm sét đánh xuống, một đòn mang uy lực khác hẳn nắm đấm thường đã trực tiếp đánh vào mai rùa.
Nhưng.
Chẳng có phản ứng gì sất.
Con rùa không di chuyển. À không, nó có nhúc nhích một chút. Hình như đang tìm mồi gì đó. Việc bị đấm dường như chẳng quan trọng. Hay đúng hơn, có khi nó còn chẳng nhận ra. Thật nhục nhã.
—Vô lý! "Lôi Âm" mà cũng không săn được sao! Đau tay nữa chứ!
Rinokis gào thét trong lòng, vừa xoa xoa bàn tay phải suýt chút nữa trở thành vật hy sinh cao cả. Mắt rưng rưng.
Săn rùa đâu chưa thấy, chỉ thấy tay sắp nát đến nơi rồi.
Tình hình này thì có giã bao nhiêu phát "Lôi Âm" vào cũng chẳng săn được. Nói đúng hơn là tay tôi sẽ phế trước khi săn được nó.
Thế này là hỏng rồi.
Mồ hôi tuôn ra theo một nghĩa khác.
Dự định hôm nay hoặc ngày mai là rút quân rồi, thế mà có khi lại kết thúc tay trắng thật.
Không kiếm được đồng nào, thậm chí còn âm tiền chi phí.
Một thất bại thảm hại khiến tương lai trở nên bất an.
Tôi phải báo cáo kết quả này cho Nia sao? Mà, với tính cách của cô ấy thì chắc sẽ không giận đâu. Nhưng có thể sẽ khiến cô ấy thất vọng. Với Rinokis thì điều đó còn đau khổ hơn.
Không thể bỏ cuộc được.
...Nhưng mà, phải làm sao đây?
Hơn cả thanh đoản kiếm làm cảnh hay bất cứ thứ gì, "Lôi Âm" có khả năng sát thương cao nhất. Nếu cái này mà không có tác dụng thì Rinokis hết cách.
Cứ đà này, có đấm bao nhiêu phát cũng không hạ được nó. Vì làm gì có sát thương đâu. Cứ lặp lại một cách mù quáng thì chỉ tổ làm nát tay mình thôi. Hành động tự sát.
"Làm sao đây..."
Là nhận định của Nia sai, hay đơn giản là độ thuần thục của "Lôi Âm" vừa mới thành công này chưa đủ?
Không, e là vế sau.
Đúng như dự tính, việc tu luyện đã có thành quả. "Lôi Âm" đã thành công.
"Lôi Âm" mà Nia thi triển có uy lực chẻ đôi cả mặt hồ. Nhưng với "Lôi Âm" mà Rinokis vừa mới học được thì không làm được chuyện đó.
Tức là, đơn giản là thiếu uy lực. Thiếu độ thuần thục.
Bảo là độ thuần thục, nhưng tôi không nghĩ ngày một ngày hai mà giải quyết được.
Vậy thì.
"...Chẳng hiểu lý lẽ kiểu gì nữa."
Hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi lúc này là cú đá kèm "Lôi Âm" mà Nia đã thi triển trong hầm ngục hôm nọ.
Nếu uy lực của "Lôi Âm" từ đòn tay là chưa đủ, vậy dùng đòn chân với sức mạnh lớn hơn thì sao?
Nia quả thực từng nói như vậy.
Rằng uy lực của cú đá lớn hơn, nhưng độ khó cũng cao hơn.
Đòn tay trầy trật mãi mới thành công, giờ lại đến thứ khó nhằn như đòn chân, làm sao mà... Tuy nghĩ vậy, nhưng cô chẳng còn cách nào khác.
Nếu không thể dùng "Lôi Âm" từ chân để săn đám này, cô đành bó tay chịu trói thật sự. Chắc chỉ còn nước vừa khóc vừa rút lui thôi.
Khoan đã, nói đi cũng phải nói lại.
Ngay từ đầu cô đã không hiểu nguyên lý của "Lôi Âm" khi dùng chân. Thậm chí còn chẳng biết thế (kata) của nó ra sao.
Giờ đây, khi đã thành công tung ra vài đòn tay, cô mới dám khẳng định một điều.
"Lôi Âm" được phóng ra nhờ tốc độ dậm chân. Hãy tưởng tượng nó giống như dùng nắm đấm để húc cả thân người vào đối thủ vậy. Ít nhất thì Rinokis đã thành công nhờ tâm niệm đó.
Vậy với chân thì sao?
Nếu phân giải "Lôi Âm" của đòn tay sẽ thế này:
Bắt đầu từ chân trụ, lực truyền sang chân dậm, đồng thời xoay toàn thân với tốc độ cực đại để gia tăng vận tốc. Những động tác liên kết đó tập trung vào một điểm trên nắm đấm, và khi tất cả thời điểm khớp lại với nhau, nó sẽ tạo ra chuyển động siêu tốc.
Sau đó dùng "Khí" để hỗ trợ và cường hóa động tác.
Đó chính là "Khí Quyền・Lôi Âm" mà Rinokis đã lĩnh hội.
Lúc nghe giải thích, cô từng nghĩ "cái thứ khó như quỷ thế ai mà làm được", nhưng... giờ nghĩ lại thì nếu quyết tâm cũng làm được đấy chứ.
Thế nếu áp dụng quy trình này vào chân?
Chân trụ hay chân dậm? Đơn giản là sẽ thiếu mất một trong hai. Vì phải dùng một chân để đá vào mục tiêu mà.
Tuy nhiên, vì đã thành công với "Lôi Âm", cô có thể khẳng định chắc nịch.
Nếu thiếu một trong hai yếu tố đó, tuyệt đối không thể tung chiêu.
Chân trụ và chân dậm.
Không thể làm mất đi hai yếu tố này. Ngược lại, chính vì có cả hai thì "Lôi Âm" mới được hình thành.
Lúc đó, phải rồi—
"—Đá thì dậm chân kiểu gì ạ!?"
Trong hầm ngục, Rinokis đã hỏi Nia câu đó.
Rằng phải làm thế nào.
"Chính vì thế ngươi mới cần hiểu và đạt đến cực hạn của 'Lôi Âm'. Có hiểu thì mới ứng dụng được."
Nia đã trả lời như vậy.
Tiếp đó, sau khi buông một câu "Ta không dạy lý thuyết đâu", Người liền tung chiêu.
—Động tác của Nia rất khó lưu lại trong ký ức.
Dù có tập trung ngưng thần quan sát để ghi nhớ, hình ảnh vẫn cứ trôi tuột đi.
Kỹ thuật của Người đẹp đến nao lòng.
Động tác mượt mà đến kinh ngạc, không thể phân biệt ranh giới giữa cử động thường ngày và chiêu thức. Hay nói đúng hơn, khi nhận ra thì chiêu thức đã hoàn thành.
Sự luân chuyển giữa tĩnh và động... chắc chắn nhanh đến mức đáng sợ. Sự bất thường khi bắt đầu ra đòn không hề lộ ra. Chỉ có thể nghĩ rằng Người đã bỏ qua các bước chuyển động.
Vì thế, lúc đó cũng vậy.
Vừa thấy chân Người nhẹ nhàng rời khỏi sàn, cú đá đã được tung ra.
Với điệu bộ như đang bước đi, Người đã đá bay con Slime.
Không thủ thế, không cần thời gian luyện "Khí", cũng chẳng toát ra sát khí, cú đá nằm ngay trong những cử động bình thường nhất.
Đó là tốc độ mà nếu không được nhắc trước "Ta đá đây, nhìn cho kỹ" thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ. Mà không, dù có nhắc trước cũng chẳng nhìn thấy đâu. Vì khi nhận ra thì mọi chuyện đã xong rồi.
Chính vì biết Nia là Anh Linh nên cô mới chấp nhận được chuyện đó... nhưng nó ghê gớm đến mức cô chẳng hiểu nổi nữa. Càng hiểu về "Khí", cô càng thấy như vậy. Võ của Người đã hòa tan vào đời sống thường nhật, không thể tìm thấy mối nối. Ngay cả chiến đấu cũng trông như một phần của cuộc sống bình thường.
Vậy mà Người còn bảo cơ thể này chưa hoàn thiện, rèn luyện "Khí" chưa đủ, cảm giác chiến đấu chưa phục hồi nên sức mạnh chưa bằng một phần trăm thời toàn thịnh.
Chắc là không nói dối đâu.
Người chẳng có lý do gì để nói dối cả. Dù có là chém gió thì sức mạnh hiện tại cũng đã quá dị thường rồi, có sao cũng chẳng quan trọng nữa.
Phải rèn luyện bao lâu mới đạt đến cảnh giới đó đây?
...Mà, chuyện đó cứ để sang một bên đã.
"—A, phải rồi."
Nhớ lại dáng vẻ của Nia lúc đó, Rinokis chợt nhận ra.
Có chân trụ.
Vì quá nhanh nên cô không nhớ chi tiết... hay đúng hơn là không nhìn thấy, nhưng cô nhớ mang máng chân trụ vẫn còn đó.
"Lôi Âm" không thể thiếu chân trụ và chân dậm.
Đã biết như vậy thì hai yếu tố đó chắc chắn phải được sử dụng ở đâu đó. Dù là đòn đá thì nguyên lý cũng không thay đổi.
Nghĩ vậy thì—chân trụ là điểm khởi đầu của kỹ thuật, điểm khởi đầu của chính động tác. Không thể bỏ qua cái này. Thực tế Nia cũng đã dùng chân trụ. Điều này là chắc chắn.
Vậy vấn đề là xử lý chân dậm thế nào.
Đúng rồi.
Đã hiểu đến đó thì có thể khoanh vùng được.
Chẳng phải có chỗ để dậm đó sao.
Bình thường là dậm xuống đất, nhưng mà—cứ dùng chính cái chân dậm đó để đá là được.
"Ồ?"
Đầu tiên, thử tập thế (kata) trước.
Cô xác nhận lại động tác thật chậm rãi, điều chỉnh, rồi tái hiện lại "Lôi Âm" bằng chân mà Nia đã làm.
Trong lúc đó, cô nhận ra.
Dễ dồn "Khí" hơn cô tưởng. Thậm chí cô còn cảm thấy mình điều khiển nó mượt mà hơn cả tay.
"...Hả? Thiệt đó hả?"
Chính cô cũng thấy bất ngờ.
Chỉ sau vài lần thử nghiệm, cô đã làm được.
Dù chỉ là đá gió, nhưng khi đá vào không trung, nó phát ra âm thanh như sấm sét. Cảm giác như không khí vẫn còn rung động bởi dư âm.
"...Là cước pháp sao."
Lúc này Rinokis chợt nghĩ, có khi nào mình thực sự có tài dùng chân không nhỉ.
Không phải theo nghĩa thích hay ghét, mà là về mặt tài năng ấy.
—Được rồi.
Sau khi luyện tập nhiều lần, "Lôi Âm" bằng chân bắt đầu thành công với số lần thử ít hơn so với nắm đấm. Chắc khoảng hai, ba mươi lần thì ra được một lần.
Tu luyện miệt mài từ sáng đến chiều, cô lại một lần nữa đứng ra sau lưng con rùa.
Nếu cái này mà không ăn thua nữa là xong phim.
Chắc tối nay cô sẽ phải lên tàu bay, vừa khóc vừa đi về thật. Chẳng những không kiếm được đồng nào mà còn bị âm tiền, đúng là bất tài vô dụng hết chỗ nói.
"—Hự."
Cô thở hắt ra một hơi sắc lẹm, dùng một bước để lấy vị trí chân trụ—rồi xoắn cả toàn thân lại, tung đòn.
Cô đang mô phỏng lại cú đá trong ký ức mơ hồ của Nia. Vì thực tình cô có nhìn thấy quỹ đạo cú đá đó đâu.
Sau vài lần thất bại, cú đá thành công đã vang lên một tiếng va chạm nặng nề.
Giữa tiếng động như sấm sét rền vang, hình như có lẫn cả tiếng "Rắc" khô khốc.
"Đau—Áaaaaaaaaaaaaaaa!?"
Sở dĩ cô cảm thấy "hình như", là vì Rinokis đã bị thổi bay về phía sau do không chịu nổi phản lực. Chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa.
Cô lăn lộn dữ dội trên mặt đất ẩm ướt, mãi mới dừng lại được.
"Đau! Đau quá đi mất!"
Cơn đau kịch liệt chạy dọc theo chân dậm khiến cô quằn quại.
Cái âm thanh như bẻ cành cây khô lẫn trong tiếng va chạm đó, cô nghĩ là tiếng xương chân mình gãy rồi.
Thực tế thì... sau một hồi quằn quại, cơn đau cũng giảm dần. Cô cố gắng đứng dậy, xác nhận xương không có vấn đề gì.
Có vẻ chưa gãy.
Cơ mà, vẫn đau.
Lê cái chân đau quay lại bên cạnh con rùa vẫn nằm im bất động—cô đã biết chân tướng của âm thanh khô khốc kia.
"...Hả? Xử được... rồi sao..."
Lớp mai dày cộp đã vỡ.
Từ chỗ Rinokis đá, một vết nứt chạy dọc xuống, chia cái mai làm hai mảnh trái phải.
Hơn nữa—con rùa đã chết.
Cái cổ dài ngoằng rũ xuống không chút sức lực, máu từ miệng chảy ra ròng ròng.
Đúng như Nia đã nói.
Bên ngoài thì cứng nhưng nội tạng thì không.
Xung kích của "Lôi Âm" đã phá hủy cơ thể nó từ bên trong.
"...Làm được rồi..."
Chẳng thấy vui sướng gì, chỉ có tiếng thở phào nhẹ nhõm thốt ra.
May quá.
Hơn cả tiền bạc, điều quan trọng nhất là không mang về kết quả khiến Nia thất vọng. Thật sự là may quá.
Vừa làm vừa nghe ngóng tình trạng cái chân, rốt cuộc Rinokis cũng săn thành công sáu con rùa.
Làm thêm nữa thì gãy xương thật, nên cô dừng lại ở đây.
Mệt mỏi và thể trạng kém sẽ làm giảm sự tập trung, ảnh hưởng đến việc thao tác và kiểm soát "Khí". Với độ thuần thục hiện tại, chỉ cần sai sót thao tác "Khí" một chút là "rắc" ngay. Gãy chân thì đúng là vừa khóc vừa lê lết đi về thật.
Mệt mỏi cũng tích tụ rồi, an toàn là trên hết, rút lui thôi.
Cô quay lại cảng một chuyến, dẫn theo thuyền trưởng và thủy thủ đang chờ, rồi quay lại bãi săn.
"—Ồ ồ, khá đấy chứ."
Từ lúc đến nơi chẳng có thành quả gì nên thuyền trưởng có vẻ lo lắng. Thấy hôm nay cuối cùng cũng kiếm chác được, ông ấy cũng vui lây.
Họ đưa thuyền đơn chở hàng ra, bốn người hì hục khiêng xác rùa chất lên rồi chở về cảng. Cố lắm cũng chỉ được ba con một chuyến nên phải đi hai vòng.
Nhờ vả việc xử lý chiến lợi phẩm xong, Rinokis quyết định nghỉ ngơi một chút.
Về phòng, cô nhờ chuẩn bị nước nóng rồi dùng khăn lau người. Hôm nay mồ hôi nhễ nhại, lại còn lăn lộn trên đất nên quần áo lấm lem hết cả.
Có đồ thay rồi, việc giặt giũ để về nhà làm cũng được.
Chợp mắt một chút trên giường, sau đó cô ghé qua Guild Mạo Hiểm Giả trên đảo, được dẫn đến nhà kho nơi đang xẻ thịt rùa.
Vài thợ chuyên nghiệp đang xẻ thịt dưới sự giám sát của thuyền trưởng và nhân viên Guild.
Thấy Rinokis, thuyền trưởng cất tiếng gọi.
"Nghe đâu khoảng hai mươi vạn một con đấy. Nếu mai không vỡ thì được thêm ba mươi, nhưng mà vỡ sạch sành sanh rồi."
Một con 20 vạn Clam. Chắc cũng đúng giá thị trường rồi.
Tính đơn giản là 120 vạn. Trừ chi phí tàu bay các thứ mất khoảng 100 vạn, vậy tiền lãi thực sự là khoảng 20 vạn sao.
Nếu bỏ qua thời gian tu luyện, chỉ tính thực tế làm việc, thì cô đã săn sáu con rùa trong chưa đầy nửa ngày.
Nửa ngày kiếm được 20 vạn Clam, tính ra là thu nhập cao đấy chứ. Không phải con số mà mạo hiểm giả mới vào nghề có thể kiếm được.
Nói xa hơn, dù tính cả mấy ngày tu luyện vào để kiếm được 20 vạn, thì vẫn là mức cao.
"Cô làm cách nào hạ được chúng vậy? Lần đầu tiên tôi thấy xác Rùa Cường La mà không có chút ngoại thương nào thế này đấy."
Trước câu hỏi của nhân viên Guild, Rinokis cười lấp liếm: "Bí mật".
Bảo là đá chết thì chắc họ cũng chẳng tin.
Mà có bảo làm mẫu cho xem thì cô cũng chẳng muốn. Chân vẫn còn hơi đau đây này.
"Vậy sao. Dù gì thì, da và thịt có thể định giá cao hơn một chút. Đặc biệt là da nguyên vẹn thế này khá là quý đấy."
Nướng, luộc, dùng độc, vân vân.
Phương pháp săn rùa thì có nhiều, nhưng cách săn để rùa nguyên vẹn thì hiện tại chưa có. Dùng độc thì hỏng thịt, nướng hay luộc thì tình trạng da và thịt sẽ kém đi.
Tuy mai bị vỡ, nhưng ngoài nội tạng ra thì mọi thứ đều nguyên vẹn.
Dù không phải nhân viên Guild, bất cứ ai từng săn rùa nhìn vào cũng sẽ tò mò về nguyên nhân cái chết và phương pháp hạ thủ.
—Đương nhiên, việc mạo hiểm giả giấu nghề là chuyện thường tình. Vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập mà.
Thế nên nhân viên kia cũng không truy cứu sâu thêm.
"Thuyền trưởng, xử lý rùa xong thì mình về vương đô nhé."
Rinokis truyền đạt ý định rút lui.
"Hiểu rồi. Thương hội Sedoni bên tôi sẽ thu mua toàn bộ theo hình thức bao tiêu, được chứ?"
"Thế cũng được."
Thương hội sẽ thu mua tạm thời, sau đó phân phối thịt và da đi đâu đó... đại loại vậy. Họ kiếm lời từ việc chọn nơi phân phối và điều chỉnh giá cả.
Cá nhân làm đến bước đó thì tốn công tốn sức lắm, giao hết cho thương hội là khỏe nhất.
"Sắp xong rồi, cô chuẩn bị hành lý rồi đợi quanh đây hoặc lên tàu chờ đi. —Này, chuẩn bị nhổ neo!"
Thuyền trưởng gật đầu với Rinokis rồi quay sang chỉ đạo đám thủy thủ ở đằng xa.
Vậy là bước đầu tiên trong sự nghiệp mạo hiểm giả cũng kết thúc.
"Cái này là quà đặc sản."
"...Ồ. Cảm ơn nhé."
Khi mặt trời lặn và trời đã tối hẳn, Rinokis đã trở về vương đô.
Ghé qua thương hội Sedoni làm thủ tục kết thúc giao dịch, cô đi đến quán rượu trong hẻm nhỏ mang tên "Quán Chuột Bóng Mờ".
Nơi đây dự kiến sẽ là quán ruột, một trong những cứ điểm của mạo hiểm giả Lino.
Hiện tại cô chỉ là lính mới nên chưa có ý nghĩa gì mấy. Nhưng sau này khi đã có chút tiếng tăm, đây sẽ là địa điểm quan trọng để Rinokis và Lino hoán đổi thân phận.
"Cái gì đây?"
Fressa đi tới bên cạnh Rinokis đang ngồi ở quầy.
"Thấy bảo là quà đấy... Thịt khô à?"
"Thịt khô Rùa Cường La. Nghe bảo làm mồi nhắm rượu là nhất đấy."
Vì sống ở vùng đầm lầy gần hồ nên thịt rùa rất hôi mùi bùn.
Hôi đến mức nấu hay nướng cũng không ăn nổi, nên người ta phải tốn thời gian khử mùi rồi chế biến thành thịt khô để bảo quản lâu dài.
Ăn thử thì thấy thịt hơi dai nhưng vị rất ngon. Mùi hôi đã được khử sạch, ăn bình thường.
Thế nên cô mới mua về làm quà.
Mục đích là để tạo ấn tượng rằng tôi có mối quan hệ thân thiết với chủ quán rượu quen thuộc.
"Hừm. Cũng không tệ nhỉ."
"A, có khi em sẽ thích cái này đó."
Chủ quán và cô nhân viên phục vụ liền nếm thử ngay.
"Anzel, nhập cái này về đi. Bán trong quán ấy."
"Còn tùy vào giá cả nữa. Cái quán rách nát này làm sao bán nổi hàng cao cấp chứ. Có đắt không?"
"Cảm giác như là... giá 'chặt chém' khách du lịch ấy."
"Hơi chát một chút hả?"
"Thế thì không hợp với quán rượu bình dân của chúng ta rồi. Mà thôi, cứ thử hỏi giá xem sao."
Cuộc trò chuyện đang rôm rả bỗng nhiên khựng lại.
Fressa nhìn chằm chằm vào Rinokis.
"Tự dưng cô niềm nở thế làm tôi hoang mang đấy."
"Đúng đó. Đến tôi còn thấy hoang mang nữa là."
Trước đây... từ trước khi được Nia giới thiệu, Rinokis đã lui tới quán rượu này. Ý họ là phản ứng của cô lúc đó và bây giờ quá khác biệt.
Bản thân Rinokis cũng nghĩ "không phải là không hiểu được".
Bởi vì Rinokis của cái thời chưa được giới thiệu đàng hoàng, trong trường hợp xấu nhất, đã đến đây với ý định giết sạch toàn bộ nhân viên và khách khứa để bịt đầu mối. Cô đã hoàn toàn nghiêm túc.
"—Vì tôi có trách nhiệm trên cương vị của mình."
Ánh mắt cô chợt đanh lại, lạnh lùng tuyên bố.
Câu nói đó là phát ngôn với tư cách hầu nữ nhà Liston.
Tuy nhiên, cô cũng ngầm truyền đạt rằng người đang ngồi đây chỉ là một mạo hiểm giả mới vào nghề mà thôi.
"A, quả nhiên là Rinokis rồi. Tôi cứ tưởng là người khác chứ."
"Trang điểm ghê thật đấy. Trông cứ như người lạ ấy."
—Đối với Anzel và Fressa, miễn không phải là kẻ địch thì không có vấn đề gì.
"Nè Fressa, chị có loại mỹ phẩm nào muốn giới thiệu không?"
"Giới thiệu hả? Mỹ phẩm thì thượng vàng hạ cám lắm, thay vì chọn thương hiệu thì nên chọn theo mục đích sử dụng ấy. Ví dụ như loại chịu được mưa hay mồ hôi. Hoặc loại dùng được trong thời gian dài. Hay là loại dùng cho dã chiến?"
"Dã chiến?"
"Đúng rồi. Loại dùng khi 'chiến đấu' với đàn ông trên giường ấy."
"Ồ?"
"Này, khách gọi kìa. Quay lại làm việc đi."
Rinokis uống khoảng hai ly rồi rời đi bằng cửa sau.
Cổng học viện sẽ đóng vào buổi chiều tối. Nghe nói quy định hạn chế nghiêm ngặt đến mức người có liên quan cũng không được vào, nên giờ này cô không thể về đó được.
Vì vậy, cô hướng về phía khu căn hộ.
Đêm nay cô sẽ ngủ lại đằng đó, mai mới quay về.
"—Này cô em, làm gì ở cái chốn này thế?"
"—Đi chơi không? Đi chơi nhé?"
Cô nhẹ nhàng "chăm sóc" đám côn đồ đang kiếm chuyện với mình.
Tuy nổi danh là "Hầu nữ nguy hiểm", nhưng với tư cách là mạo hiểm giả thì cô vẫn còn vô danh. Vì đang hành động dưới thân phận khác nên phải làm lại từ đầu.
Mà, đây cũng là một trong những hoạt động để đánh bóng tên tuổi. Cô chỉ hành hạ chúng một chút, ở mức độ để chúng không biến mất khỏi khu vực này là được. Để chúng còn giữ mạng mà đi lan truyền tin đồn về mạo hiểm giả Lino nữa chứ.
Cứ thế, cô quay trở lại căn hộ.
Chà, làm gì bây giờ nhỉ.
Trời đã tối, nhưng vẫn còn sớm để đi ngủ. Bụng cũng đói, nhưng vẫn còn lương khô nên cô muốn giải quyết cho xong chỗ đó.
Mới chỉ lau qua người nên cô cũng muốn đi tắm... nhưng thú thật là khá mệt rồi, nên cô muốn ngủ quách cho xong. Chân cũng hơi đau nữa.
Nhưng mà—
"Rinokis ơi."
Sharo, người sống cùng khu căn hộ, đi tới.
Có vẻ cô ấy cũng vừa mới về, nhìn thấy bóng lưng Rinokis đang về phòng nên đã đuổi theo.
"Giờ cậu mới về hả? Đi tắm với ăn tối đi. Cậu vẫn chưa rành khu này đâu nhỉ?"
Có vẻ đây là sự quan tâm theo cách riêng của cô ấy. Cô ấy dường như muốn hướng dẫn cô quanh đây.
"Tôi hơi mệt, nên định đi ngủ luôn."
Ngày mai phải quay lại học viện rồi, nên cô muốn nghỉ ngơi thư thả để hồi phục sức lực.
Đi tắm cũng hấp dẫn đấy, nhưng cô không có đủ khí lực để đi.
"A, thế hả? Có cả chị Lucida đi cùng nữa nên tớ tưởng cậu sẽ thích chứ."
"Tôi đi."
Lý do để từ chối đã biến mất.
Nếu một nửa của "Cặp Song Sinh Băng Vương", Lucida, cũng đi cùng thì không thể không đi được. Tắm và ăn tối cùng nữ diễn viên mình ngưỡng mộ. Cứ như mơ vậy.
"Quả nhiên cậu là fan của trưởng đoàn Julian và chị Lucida hả?"
"Vâng, là fan ạ."
Những con người tuyệt vời cô từng thấy trên Magic Vision, khi nhìn ngoài đời thực vẫn là những con người tuyệt vời. Không trở thành fan mới là lạ.
Hôm trước, trong buổi quay phim mà họ tham gia, cô đã được rửa mắt đến mức sướng tê người. Mong chờ đến ngày phát sóng quá đi mất.
"Không phải fan của tớ sao? Tân binh đầy triển vọng Sharo White thì thế nào?"
"Hả? A, vâng, ừm. Mà, cũng được. Thôi được rồi đi nhanh lên nào?"
"Cậu vừa gật đầu một cách cực kỳ mập mờ đấy nhé. Mà thôi kệ. Sớm muộn gì tớ cũng nổi tiếng thôi. Tớ sẽ khiến cậu phải thốt lên là 'biết thế xin chữ ký trước cho rồi'."
Ngày mai quay lại học viện, lại bắt đầu cuộc sống nội trú.
Cô định báo cho Sharo biết là sẽ vắng nhà một thời gian, nên gặp được cô ấy lúc này thật đúng lúc.
—Đừng nói là Lucida, cô còn được đi tắm, ăn tối và uống rượu cùng các thành viên của đoàn kịch Băng Kết Hồng Hoa, bao gồm cả Julian.
Với tư cách là một người hâm mộ, một đêm tràn ngập niềm vui sướng tột độ đã trôi qua như thế.
Hoạt động của mạo hiểm giả Lino đã bắt đầu như vậy đấy.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
