Chương 161: Đúng là Thần
Giáng sinh, tôi đã về nhà bố mẹ đẻ rồi quay lại.
"Yuta-san."
"Alyssa! Sốt thế nào rồi?"
Alyssa mặc pijama xuất hiện ở phòng khách. Tôi đứng dậy đi đến bên cạnh cô ấy.
Sắc mặt cũng... ừm, tốt lên rồi!
"Nhờ ơn Ngài, em đã hồi phục hoàn toàn rồi ạ ♡"
"May quá đi mất~"
Dù nghe bảo chỉ là cảm lạnh thôi nhưng tôi vẫn lo lắm chứ. Thật tốt vì cô ấy đã khỏe lại.
"Là nhờ Yuta-san đấy ạ ♡"
"Này, Alyssa. Nghĩa là sao? Nhờ Yuuta là thế nào?"
Michiru mang cốc nước đến đưa cho Alyssa. Ý là bảo bổ sung nước đây mà. Chu đáo ghê.
"Vì Yuta-san đã cập nhật Digimas liên tục ạ."
"Hả!? Đùa sao!"
Michiru vội vàng lấy điện thoại ra, kiểm tra trang Narou.
"Thật kìa! Hơn nữa là cả một chương, tận 100 nghìn chữ sao!? Ủa, chẳng phải hôm nay đã cập nhật rồi sao?"
"Đúng thế."
Đúng lúc đó.
"Yuu-kun, chị về rồi đây~!"
"Mei-san! Mừng chị về."
Biên tập viên phụ trách, cô bạn gái lớn tuổi hơn Sakudaira Mei-san đã về.
"Mô~! Yuu-kun! Chị đọc chương mới của Digimas rồi nhé! Mô~, sao em lại viết được câu chuyện tuyệt vời thế này chứ!"
Có vẻ như chất lượng cũng làm hài lòng biên tập viên Mei-san. May quá.
"Cơ mà Yuu-kun, em viết tích trữ cả một chương như thế từ lúc nào vậy?"
"Hả? Em đâu có viết tích trữ đâu ạ."
"""Hả?"""
Ủa, mọi người sao thế nhỉ? Thế rồi Kou-chan đang nằm ngửa nói với tôi.
'A~, Kami-nii-sama lâu lắm rồi mới ra dáng nhân vật chính Narou kìa~'
Em ấy nói gì đó bằng tiếng Nga, nhưng chắc là vô nghĩa thôi.
'Mọi người nhớ không đấy? Vị thần này, là Thần Tác Giả đấy nhé?'
Tôi nói với nhóm chị Mei.
"Em đâu có tích trữ bản thảo đâu?"
"Hả, hể? V-Vậy, vậy là cậu viết cả một chương sau lần cập nhật sáng nay sao!? Trong một ngày á!?"
"Không phải."
"Thế là sao!?"
Thế là sao cái gì chứ.
"Thì lúc biết Alyssa bị cảm, anh phải về quê đúng không. Sợ Alyssa tỉnh dậy buồn chán nên anh viết thôi. Trong lúc đi về quê ấy."
"""Hả?"""
A rể, nói thế mà vẫn không hiểu sao?
"Y-Yuuta... hình như, cậu về quê mất khoảng 1 tiếng đúng không?"
"Đúng rồi."
"1 tiếng viết được 1 chương 100 nghìn chữ á!?"
"Không phải."
"Rốt cuộc là sao chứ hảaaaaa!!!!!!"
Michiru ôm đầu. E hèm...
"Thì là, trên đường từ nhà mình đến nhà bố mẹ đấy."
"""............"""
A rể? Sao mọi người lại câm nín thế kia...?
'Để tôi giải thích cho. Kami-nii-sama sở hữu năng lực và tốc độ viết văn phi thường nhưng lại nghĩ đó là chuyện bình thường, cái gọi là nhân vật chính hệ mạnh nhất vô tư lự đấy!'
"Ơ, ơ, nh-nhưng mà từ nhà mình về nhà bố mẹ mất chưa đến 10 phút mà?"
Hả?
"Ừm, có 10 phút thì, nếu là web novel, viết được khoảng 100 nghìn chữ chứ nhỉ? Tầm một cuốn sách in."
"""Không viết được đâu...!!!!!!! Mà cậu viết kiểu gì thế hả!"""
"Dùng điện thoại gõ loáng cái là xong mà."
Tay trái cầm điện thoại, mở ghi chú lên, rồi dùng một tay gõ flick thôi mà.
'Kami-nii-sama, chẳng lẽ trong suốt các tập trước, anh vẫn luôn vừa cầm điện thoại tay trái vừa viết sao? Thủ thuật dẫn truyện kiểu gì thế này! Ai mà nhận ra được chứ!'
"Chàaa, gõ flick dùng được dự đoán từ nên gõ nhanh hơn bàn phím ấy chứ."
'Chỉ có mỗi mình anh ấy là Fantasy thôi, cái sự tồn tại ấy.'
A rể? Mọi người câm nín hết rồi. Sao thế nhỉ.
'Mọi người theo kịp không đấy? Đây là Kami-nii-sama đấy nhé? Trong tiêu đề tác phẩm này cũng có chữ đó còn gì? Chữ "Thần" ấy. Là Thần thì làm được thế này là đương nhiên rồi?'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
