“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 72: Mặc Yukata và đi lễ hội thôi nào

Cuối tháng 8, tôi quyết định cùng nhóm Seiyuu Yurie đi lễ hội mùa hè.

Tôi đang đợi họ ở phòng khách.

"Yuuta-kun! Để cậu đợi lâu rồi!"

Người mở cửa kéo phòng kiểu Nhật bước vào là Yurie.

"Thế nào, có hợp không?"

Cô ấy đang mặc một bộ Yukata. Bộ Yukata màu hồng đáng yêu, mái tóc dài được búi gọn gàng.

"Oa! Tuyệt quá... hợp lắm đấy!"

"Ehehe ♡ Yatta. Được Yuuta-kun khen thế này tớ vui lắm."

Từ sau lưng Yurie, ca sĩ Alyssa, thần họa sĩ Kou-chan, và bạn thuở nhỏ Michiru lần lượt bước ra.

Tất cả đều mặc Yukata.

"Mọi người dáng đẹp nên mặc Yukata hợp ghê!"

"Cảm ơn Ngài ạ. Được Yuta-san nói thế, em vui lắm."

"H-Hừ! Đ-Được khen cũng chẳng có gì đâu... mà, cảm ơn."

Alyssa và Michiru ngượng ngùng. Và...

"............"

Kou-chan với vẻ mặt u ám đang sờ ngực mình.

"Sao thế?"

'Hứ... không sao đâu ạ. Đằng nào thì em cũng là lép kẹp mà...'

Kou-chan lầm bầm gì đó bằng tiếng Nga.

'Được thôi mà. Nhân vật Loli thì định mệnh là ngực lép rồi. Tóm lại là, Kou-chan ngực lép là vận mệnh do thần linh sắp đặt rồi.'

"Kou-chan cũng hợp lắm đấy. Quả nhiên người đẹp thì mặc gì cũng đẹp ha."

'Hya~! Được Kami-nii-sama khen kìa~! Vui quá điii~! Hyahho~!'

Vẻ mặt u ám biến mất, Kou-chan nhảy cẫng lên vui sướng.

"Ừm, Kou-chan mặc hợp lắmmm~ ♡"

Yurie cười tươi khen ngợi.

'Kích thước ngực đâu có quan trọng đúng không! Ngực lép là đẳng cấp, là giá trị khan hiếm, thần linh cũng bảo thế mà!'

Kou-chan phấn khích vỗ vỗ vào ngực Yurie.

"Thế nào Yu-chan. Mọi người đều là mỹ nhân đúng không~ ♡"

Mẹ tôi từ phòng kiểu Nhật bước ra. Nhân tiện thì mẹ cũng đã thay Yukata. Một bộ Yukata màu đen kiểu người lớn.

"Vâng, hợp lắm ạ. Nhưng mà... sao nhà mình có nhiều Yukata thế?"

"Của mẹ với Utako đấy, mẹ sửa lại chút là được ấy mà~"

Ra là vậy.

"Nhân tiện thì Yukata của Kou-chan là cái Utako mặc hồi tiểu học đấy~"

'Ti-Tiểu học!? Đây là Yukata của học sinh tiểu học á!? Uuu... tàn nhẫn quá... !'

Kou-chan lại ủ rũ.

"Ohho~! Mọi người mặc hợp lắm!"

Bố tôi vừa lăn lộn trên sàn vừa nói. Lúc nãy khi quyết định mặc Yukata, để bố không làm phiền, mẹ đã trói bố lại như bó giò.

"Ara ara, mình à... anh thích mấy cô gái trẻ mặc Yukata đến thế sao?"

Mẹ vẫn cười... nhưng tỏa ra luồng khí lạnh.

"Hửm? Em nói gì thế. Anh bảo là mọi người mà? Em mặc cũng hợp lắm đấy."

"................................................"

"Quả nhiên mẹ nó lúc nào cũng là mỹ nhân mà."

"................................................d-dừng lại đi."

"Hửm? Sao thế mẹ nó?"

Mẹ im lặng đi ra khỏi phòng.

"Bố làm gì sai à ta~?"

Bố nghiêng đầu thắc mắc.

'A, ra là thế.'

Kou-chan gật gù một mình như đã hiểu ra điều gì đó.

'Kami-nii-sama vô tình sát gái là do thừa hưởng dòng máu của bố nhỉ. Yo! Cha con hai đời nhân vật chính Romcom chậm tiêu!'

Hú hú, Kou-chan huýt sáo. Chẳng hiểu tiếng Nga nói gì nhưng chắc cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu.

"Mà Yuuta, đi cẩn thận nhé. Lễ hội ở đó người dân quanh đây đến đông lắm, chen chúc đấy."

"Vâng, con biết rồi bố."

Bất chợt, tôi nói ra suy nghĩ của mình.

"Nè, bố không đi lễ hội sao?"

"Ể~, bố mệt lắm rồiii~. Muốn nằm ườn ở nhà cơ~"

"Nhưng mà... hình như mẹ muốn đi cùng bố đấy? Kìa, mẹ cũng thay Yukata rồi mà."

Nếu không thì mẹ đâu có tự mình mặc Yukata làm gì.

"A, ra là vậy. Cũng phải ha, lâu rồi không hẹn hò với mẹ nó."

"Thế thì tốt quá. Con cầm chìa khóa đi đây, hai người cứ vui vẻ nhé."

"Ừm, ok Yuuta. Vậy, mọi người đi cẩn thận nhé~"

"""Chúng con đi đây ạ!"""

5 người chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi cửa. Đồng hồ chỉ 18 giờ, ngoài trời vẫn còn sáng và oi bức.

'Mẹ nó ơiii. Đi lễ hội khônggg~'

'................................................Vâng.'

'Ủa, ngoan thế? Wahaha sao mặt đỏ bừng thế kia! Chẳng lẽ em ngại à~? Đùa thôi!'

'................................................Vâng.'

Hình như tôi nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện thấp thoáng sau cánh cửa.

Nhà tôi lúc nào cũng hòa thuận như thế đấy.

"Nào đi thôi."

"Ừm!"

Khoảnh khắc đó, cánh tay phải của tôi bị 3 người nắm lấy.

"""Hả?"""

Yurie, Alyssa và Michiru... nắm lấy tay tôi rồi đứng hình.

"""............"""

Họ im lặng nhìn nhau. C-Cái tình huống gì thế này.

'Shuraba đến rồiii! Cuộc chiến đẫm máu của 3 cô gái tranh giành nắm tay hẹn hò lễ hội! Tường thuật trực tiếp bởi tôi, Misayama Kou-chan.'

Kou-chan thở phì phò nói.

Và cũng tranh thủ nắm lấy tay trái của tôi luôn.

"Buông ra."

Michiru lườm hai người kia nói.

"Không thích! Tớ muốn nắm tay Yuuta-kun cơ!"

"Tôi không chấp nhận. Yuta-san muốn hẹn hò cùng tôi."

"Hả? Gì cơ, ý cô là bọn tôi chỉ là đồ khuyến mãi đi kèm hả?"

"Cô muốn hiểu sao thì tùy."

"Cô nói cái gì cơ!"

Michiru và Alyssa cãi nhau nảy lửa.

"Th-Thôi nào hai người, cãi nhau không tốt đâu."

"Đúng đấy, mọi người phải hòa thuận chứ! Thế nên là, tớ sẽ nắm tay Yuuta-kun, còn Alyssa-chan nắm tay Michiru-chan đi."

"""Bác bỏ!"""

Kết cục là Oẳn tù tì để thay phiên nhau nắm tay tôi.

Tôi nghĩ là không cần nắm tay cũng được mà... có đông lắm đâu, nhưng bị mọi người lườm cháy mặt nên đành chịu.