Chương 145: Deadline Winter Comiket đang đến gần
Vào đêm ngày chị Mei chuyển đến.
Tôi chợt tỉnh giấc đi vệ sinh thì...
"Ủa? Kou-chan?"
Ánh sáng lọt ra từ phòng Kou-chan. Em ấy đang ngồi trước máy tính, đeo tai nghe.
Kou-chan là kiểu người sống về đêm (dù chủ yếu là chơi game).
"Em ấy bảo deadline đang nguy ngập lắm, chắc là đang làm bản thảo ha, chắc thế."
Tôi gặp Kou-chan đã được nửa năm. Thời gian sống chung cũng kha khá rồi. Đứa trẻ này là người thế nào. Tôi biết rõ chứ.
Tôi rón rén lại gần từ phía sau, nhìn vào màn hình máy tính.
'Shit! Oh! Shit! Yes! Kill! One kill! Yeah!'
"Kou-chan lại chơi Epe rồi..."
Epe là game bắn súng. Con bé này thật sự là hễ rảnh ra là lại cắm đầu vào chơi Epe suốt.
"Kou-chan."
"!"
Gigi. Cổ em ấy quay về phía tôi chậm chạp như dây cót bị rỉ sét.
"Không phải đâu."
"Anh đã nói gì đâu."
Kou-chan tắt trình duyệt web đi, vừa nhìn tôi vừa nói.
'Cái này nhé, không phải đâu. Em chỉ nghỉ giải lao chút thôi. Thật ra nãy giờ em làm bản thảo suốt đó chứ? Vừa đúng lúc mệt quá nên nghĩ là chơi game 5 phút thôi!'
"Rồi rồi. Tiến độ thế nào rồi thưa Misayama-sensei."
Kou-chan nở nụ cười tươi rói, dang rộng hai tay sang ngang. Và rồi tạo thành hình tròn. Ara ma.
"Hiếm thấy nha. Nghĩa là tiến độ OK rồi hả?"
"No."
"Hả?"
"Tiến độ... là Zero ạ!"
Không phải hình tròn mà là số 0. Dễ gây hiểu lầm quá.
"Kou-chan... em còn có bản thảo cho Winter Comiket nữa đúng không?"
Hôm nay là 23 tháng 12. Tuần sau là diễn ra sự kiện fan-made lớn nhất Tokyo, Winter Comiket. Kou-chan sẽ làm Doujinshi để bán ở đó. Mùa hè cũng thế rồi.
Vút, Kou-chan quay mặt đi chỗ khác.
"Bản thảo Winter Comiket sao rồi?"
"............4 trang."
"Trên tổng số bao nhiêu trang?"
"............32 trang."
"Deadline là bao giờ?"
"............Hôm nay."
Phù.
"Năm nay không tham gia được rồi."
'T-Tham gia chứ!'
Kou-chan nói gì đó bằng tiếng Nga. Chắc là bảo sẽ tham gia.
"Nhưng mà trong hôm nay sao mà xong được gần 30 trang chứ."
'Sẽ xong ạ! Nếu nhiệt huyết Max Fire!'
Chắc là em ấy bảo làm được.
"Nhưng mà em vừa có bản thảo Winter Comiket, vừa có bản thảo Light Novel đúng không?"
"Nyufun."
Kou-chan giơ hai tay lên trời. Tư thế đầu hàng sao?
"Anh nghĩ từ lâu rồi, Kou-chan quản lý lịch trình dở tệ, tại sao cứ nhận hết việc này đến việc khác thế?"
Hừm. Kou-chan cười nhếch mép. Rồi giơ ngón cái lên. Good.
"Nhu cầu được thừa nhận, được thỏa mãn!"
"............"
'A, đợi đã Kami-nii-sama. Đừng có im lặng bỏ về mà~'
Kou-chan bám chặt lấy eo tôi. Không phải vì ý thức chuyên nghiệp, mà là vì nhu cầu được thừa nhận nên mới nhận việc lung tung sao.
'Anh nghĩ Kou-chan làm bản thảo để làm gì hả? Là để được mọi người tung hô đấy!'
"Rồi rồi. Vậy thì cố gắng làm bản thảo nhé."
'Aaan, Kami-nii-sama, Kou-chan không có hứng thú làm đâunn~'
Kou-chan chu mỏ lên nhìn tôi.
"Cái mặt đó là sao."
'Không có hứng thì không làm việc được đâu ạ.'
Chắc là đang viện cớ không muốn làm việc. Con bé này là thế đấy. Dù không hiểu ngôn ngữ nhưng tôi vẫn biết tỏng.
"Mei-san, vậy để anh đi gọi chị Mei nhé?"
'Ngươi là ác quỷ sao !!'
Chị Mei khá là không nương tay với người không chịu làm việc, nên tôi nghĩ chị ấy sẽ đét mông Kou-chan cho xem.
"Chị Mei vẫn đang làm việc, để anh thử gọi xem."
'Dừng lại điii! Anh định giết Kou-chan hả!?'
Kou-chan bám chặt lấy eo tôi. Tôi cứ thế bước ra khỏi phòng.
Mở cửa phòng chị Mei.
"Ara Yuu-kun, và Kou-chan nữa, sao thế?"
"Chào buổi tối, Mei-san. Thực ra là Kou-chan..."
Đang giải thích.
"Hahan, ra là thế. Vậy để chị sang phòng Kou-chan làm việc cùng cho vui nhé ♡"
'Hiii...! Không chịu đâuuu!'
Kou-chan tái mét mặt mày, lắc đầu nguầy nguậy. Chị Mei cầm laptop của mình, đi vào phòng Kou-chan.
"Nào Misayama-sensei. Bản thảo Winter Comiket cũng quan trọng, nhưng bản thảo Light Novel đã trễ deadline quá trời rồi, nên làm cái đó trước nhé~"
'N-Nooo! Bản thảo Winter Comiket của Kou-chan! Làm cả bản thảo Light Novel nữa thì em điên mất!'
"Hả, em sẽ cố gắng vẽ tranh sao? Tinh thần tốt lắm! Nào, làm việc đến sáng nhé~"
'Iaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa'
Kou-chan hét lên với vẻ mặt như sắp chết. Cầu nguyện cho em ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
