“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

721 8151

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

603 4080

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

140 2866

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

367 1700

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

334 15567

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Tập 05 - Chương 185: Lấy hết dũng khí

Chương 185: Lấy hết dũng khí

Tôi đang ở nhà bố mẹ. Bố đã ăn trọn một đòn của mẹ và bị knock-out.

Sau đó, tại phòng khách nhà Agematsu, tôi thổ lộ với mẹ rằng tôi định cầu hôn Michiru. Mẹ im lặng lắng nghe câu chuyện của tôi.

Cuối cùng, khi tôi nói xong...

"Ra là vậy... cuối cùng cũng đến lúc rồi nhỉ."

Mẹ vừa cười hiền hậu vừa nói. Hết. Hả!?

"K-Không, mẹ... cái đó, không có gì khác sao?"

"Gì là gì?"

"Phản đối này, kiểu như học sinh cấp 3 mà kết hôn cái gì! Kiểu thế."

"Không có đâu~. Nếu người trong cuộc cảm thấy ổn, thì là được rồi mà?"

Mẹ không hề phủ nhận việc tôi định làm. Nghĩ lại thì, hình như chưa bao giờ mẹ phủ nhận tôi điều gì cả.

Lúc tôi bảo muốn làm tác giả Light Novel, mẹ cũng không phản đối. Lúc thành Anime, thành phim điện ảnh, mẹ cũng tuyệt đối không phản đối.

Ủa, chuyện này chẳng phải đặc biệt lắm sao?

"Sao thế con?"

"A, không có gì... à ừm... con muốn kết hôn với Michiru, nhưng con phải làm thế nào đây ạ?"

"Làm thế nào? Cầu hôn, rồi xong thôi không phải sao?"

"Thì đúng là vậy. Nhưng mà chỉ thế thôi có được không, kiểu như phải làm gì đó đặc biệt ấy ạ."

Mẹ vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, lắc đầu.

"Không cần làm gì đặc biệt đâu con. Chỉ cần con nghĩ muốn ở bên cạnh người đó cả đời là được, và nói ra rằng con sẽ ở bên người đó cả đời là được. Chỉ thế thôi."

"Chỉ, thế thôi ạ?"

Kiểu như phải hạ quyết tâm, hay tổ chức sự kiện hoành tráng! Đại loại thế. Không cần làm ạ?

"Ừm, chỉ thế thôi."

Không phải con nghi ngờ mẹ đâu nhưng... Nhưng con vẫn tò mò.

"Lúc kết hôn với bố cũng thế ạ?"

"Đúng rồi đó."

Mẹ liếc nhìn bố đang nằm lăn lóc bên cạnh, cười khổ.

"Người này ấy à, tốn khá nhiều thời gian mới cầu hôn được đấy. Tại người này nhát cáy mà. Nhưng mà nhé... ông ấy đã nói đàng hoàng. Rằng muốn ở bên cạnh mẹ."

Mẹ như đang nhớ lại chuyện xưa, cười thực sự... thực sự rất hạnh phúc. Chỉ cần truyền đạt là muốn ở bên cạnh, là đã thấy vui rồi sao.

"Yu-chan muốn thế nào với Mee-chan?"

"Con..."

Muốn thế nào, à. Con muốn ở bên cạnh cậu ấy.

Dù có chuyện gì, cậu ấy vẫn ở bên, chỉnh lưng con... và uốn nắn con. Với một Michiru như thế, con muốn cùng cậu ấy bước tiếp cuộc đời này.

"Câu trả lời đã nằm trong lòng con rồi đúng không?"

Ra là vậy. Đây chính là câu trả lời.

Chỉ cần giữ cảm xúc muốn ở bên cạnh Michiru... là đủ rồi.

"Còn lại, chỉ cần truyền đạt cảm xúc đó thôi. Chỉ thế là đủ. Không cần làm gì đặc biệt cả."

"Vâng."

"A, nhưng mà phải là con trai nói đấy nhé?"

"Tại sao ạ?"

"Vì nó là như thế đấy ♡"

Ra vậy. Ừm. Đúng rồi ha. Để Michiru nói là sai rồi.

Mình phải đường hoàng, rõ ràng truyền đạt cảm xúc trong lòng mình, từ chính miệng mình.

"Cảm ơn mẹ. Con sẽ cố gắng."

"Ừm, cố lên nhé ♡ Dũng cảm lên ♡"

Được rồi. Tôi quyết định rồi. Tôi sẽ truyền đạt tình cảm này một cách thẳng thắn tới Michiru!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!