Chương 4
Kể từ ngày hôm đó, Renand bắt đầu để mắt đến mọi động tĩnh của Elise.
Ngay cả khi đang ôm ấp những cô nhân tình đúng gu của mình, không ít lần tâm trí anh chợt hiện về thân hình mảnh khảnh ấy.
Rồi một tháng đôi lần, anh bắt đầu dùng bữa cùng Elise. Đặc biệt là những ngày mệt mỏi, anh không ghé qua khu nhà biệt lập của đám nhân tình mà chọn cùng ăn với cô.
Họ cũng bắt đầu trò chuyện đôi chút.
Elise không phải kiểu người áp đặt ý kiến của mình lên anh. Cô cũng chẳng bao giờ tán dương nịnh hót rồi vòi vĩnh mua cái này cái kia, điều đó khiến Renand cảm thấy rất thoải mái.
Thú thực, những cuộc đối thoại không hẳn là sôi nổi. Nhưng sự im lặng giữa anh và cô chưa bao giờ là gánh nặng.
Elise thường kể về những loài hoa. Và cô luôn khen ngợi từng món ăn được dọn ra một cách nồng nhiệt.
“Ngon quá, cứ như tan chảy trong miệng vậy ạ.” Cô áp đôi bàn tay nhỏ nhắn lên má, hạnh phúc thưởng thức món ăn dưới ánh nhìn ấm áp của tất cả gia nhân.
Nghe bảo ngày nào cô cũng như vậy.
Dù hạng món ăn thế này, chắc hẳn ở nhà Cavendish cô đã ăn đến phát chán rồi mới phải.
Mỗi khi Renand bắt đầu kể chuyện gì đó, Elise lại tròn xoe đôi mắt lấp lánh và gật đầu lắng nghe.
“Phu quân, xin hãy kể thêm cho em nghe đi ạ.” Nhìn dáng vẻ muốn thu nhận mọi điều dù là nhỏ nhặt nhất một cách đầy hứng thú ấy, anh không hề ghét.
Hơn nữa, dù là những chuyện anh vốn chẳng quan tâm, nhưng qua giọng nói mềm mại của cô, anh lại vô thức lắng tai nghe. Nếu là người khác, chắc chắn anh đã chặt ngang bảo đừng nói nhảm vì anh không hứng thú rồi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chính giọng nói của Elise và bầu không khí thư thái bao quanh cô đã giúp anh rũ bỏ những mệt mỏi sau một ngày dài.
“Sao họ có thể làm vậy chứ…!”
Vài tháng sau khi anh và cô bắt đầu có những cuộc trò chuyện đúng nghĩa, đó là lúc anh đang trên đường đi giải quyết công việc.
Elise cùng vài thị nữ cũng ra phố, và họ vô tình chạm mặt.
Nói là chạm mặt, nhưng thực ra chỉ có Renand nhận ra sự hiện diện của cô.
“Các người định làm gì nếu đứa trẻ này bị thương hả!!”
Lần đầu tiên anh nghe thấy Elise lớn tiếng đến vậy. Thấy lạ, anh quan sát kỹ thì thấy Elise đang ngã khuỵu dưới đất, tóc tai rối bời, đang hét lên điều gì đó với một cỗ xe ngựa lớn.
Renand nhận ra mặt gã đàn ông ló đầu ra từ xe ngựa, nhưng chẳng có ấn tượng gì. Chắc cũng chỉ là hạng gia thế tầm thường không đủ tư cách dự dạ tiệc. Dĩ nhiên, địa vị thấp hơn Elise.
Nếu Elise ăn mặc như một quý bà giàu có, gã đó hẳn đã có thái độ khác, nhưng khi ra ngoài cô vẫn diện bộ đồ đơn giản như khi ở nhà.
Gã nhìn Elise trong bộ trang phục giản dị và đứa trẻ bẩn thỉu cô đang ôm trong lòng, đứa trẻ suýt bị xe cán trúng một giây trước, rồi chẳng thèm xin lỗi, gã hất hàm ra lệnh cho phu xe bỏ đi thẳng.
Người dân xung quanh đứng xem cũng vội tản ra vì không muốn vướng vào rắc rối. Nhưng Elise chẳng mảy may bận tâm đến phản ứng lạnh lùng đó, cô nhanh nhẹn điều động các thị nữ với những động tác dứt khoát lạ thường.
Vẫn trong tư thế ngồi bệt dưới đất.
“Anna, trên xe ngựa có dụng cụ sơ cứu không? Mang cho tôi cả vải sạch nữa nhé?”
“V-Vâng! Tôi đi lấy ngay ạ…!”
Renand nhớ Elise từng nói cô rất sợ máu. Thực tế khi anh bị thương trở về, dù chỉ là vết trầy xước nhỏ, cô cũng tái mét mặt mày như sắp ngất và rơm rớm nước mắt.
Thế nhưng lúc này, Elise nhẹ nhàng đặt bàn chân lấm lem bùn đất và bụi bẩn của đứa trẻ mồ côi lên gối mình. Cô bắt đầu lau rửa và băng bó vết thương đang rỉ máu mà không hề biến sắc.
“C-Cảm ơn chị ạ…”
“Không sao đâu, đừng bận tâm. Chị rất nhẹ nhõm vì vết thương không quá nặng. Còn chỗ nào khác không? Em có đau ở đâu nữa không?”
“Dạ, không ạ. Còn chị?”
“Vậy à… tốt quá. Chị cũng không sao.”
Vừa dịu dàng trò chuyện với đứa trẻ, Elise vừa khẽ dịch chân phải, chỗ đứa trẻ đang đặt chân lên, về phía sau. Chắc hẳn cả đứa bé lẫn đám thị nữ đều không để ý đến hành động nhỏ đó của cô.
Nhưng từ tà váy dài khẽ lật lên trong tích tắc, anh thấy cổ chân của Elise đỏ ửng dù nhìn từ xa.
Khi bước qua cửa chính, anh thấy Elise đã về trước và đang đứng đón mình như mọi khi.
Không đời nào Renand không nhận ra cô đang đi khập khiễng để bảo vệ chân phải.
Tuy nhiên, thái độ của những người hầu bên cạnh cô vẫn bình thường. Việc họ không tỏ vẻ lo lắng chứng tỏ đúng như anh lo ngại, Elise không hề cho ai biết về vết thương của mình.
Lý do chắc chỉ có một. Cô không muốn làm ai phải lo lắng.
Anh nắm chặt lấy cánh tay Elise khi cô đang cúi đầu chào sâu “Mừng phu quân đã về.” Mặc kệ những ánh mắt ngạc nhiên của gia nhân, anh kéo cô vào phòng khách.
Lần đầu tiên chạm vào, cổ tay Elise thật nhỏ bé và mềm mại.
“Ph-Phu quân…!?”
“Cho ta xem vết thương.”
“...Dạ?”
“Cô tưởng ta không nhận ra sao? Cô đã cứu đứa trẻ mồ côi trên phố. Chân phải đó, bị thương rồi phải không?”
Elise nín thở, đôi vai cứng đờ. Có vẻ cô không ngờ mình bị nhìn thấy.
Nhưng thái độ của cô trông rất ngạc nhiên.
Ngạc nhiên đến mức chính Renand cũng thấy lạ.
“Ngài, thấy sao…”
Nhìn gương mặt trắng bệch ấy, anh vội vàng bồi thêm.
“Nói trước là ta tình cờ thấy thôi đấy!”
“...Dạ?”
“Đừng có hiểu lầm, không phải ta bám đuôi cô đâu, hoàn toàn là ngẫu nhiên thôi!”
Elise chớp mắt vài cái trước phản ứng vồn vã của anh, rồi rõ ràng cô đã thả lỏng cơ thể.
Thấy vẻ mặt không nói nên lời của cô khiến anh cảm thấy ngượng ngùng, anh cố tình tặc lưỡi thật lớn.
“Vả lại… ta cũng chẳng phải lo lắng gì cho cô đâu. Chỉ là nhìn thấy rồi mà bỏ mặc thì cảm thấy khó ngủ thôi.”
Nói thế này chẳng khác nào chính anh đang quá để tâm đến cô.
“À, vâng… em hiểu mà. Nhưng em không sao đâu, không có gì to tát cả. Vết thương nhỏ này…”
“Cứ đưa đây ta xem.”
“Nhưng mà, thưa phu quân.”
“Đừng để ta phải nói nhiều lần.”
Anh không kiềm chế được nữa, cắt ngang lời cô bằng giọng khá gắt. Trước áp lực lần thứ hai, Elise dường như đã bỏ cuộc, cô ngồi xuống ghế và khẽ vén tà váy lên.
Vì quá nóng lòng muốn kiểm tra vết thương, anh hoàn toàn quên mất thực tế là mình sẽ phải nhìn chằm chằm vào đôi chân trần của cô.
Nhìn làn da trắng ngần, mịn màng như sứ hiện ra trước mắt, anh cảm thấy hơi choáng váng, nhưng vết đỏ ửng nơi cổ chân đã lập tức kéo anh về thực tại.
“...Sưng to thế này mà. Tại sao không nói với ai?”
“Dạ không, em thấy cũng không đau lắm, em nghĩ thực sự không có gì nghiêm trọng.”
Anh nén cơn giận muốn quát lên, rồi dùng giọng bình tĩnh nhất có thể nói với cô.
Renand đã thấy rõ. Mỗi khi Elise đặt chân phải xuống sàn, khóe môi cô lại mím chặt lại.
“Cô không nói với thị nữ vì sợ làm phiền họ sao?”
“Không phải như vậy đâu ạ…”
Dường như không tìm được lời để nói tiếp, Elise im lặng. Có lẽ là anh đã đoán trúng, cô vẫn là người đàn bà không biết nói dối.
——Cái cô này thật là.
Anh thầm than vãn trong lòng rồi ra lệnh cho một người hầu đang chờ bên ngoài mang dụng cụ sơ cứu vào.
Nhìn cảnh tượng Renand đặt chân phải của Elise lên ghế, đích thân bôi thuốc và băng bó cho cô, người sửng sốt nhất không phải đám gia nhân mà chính là Elise.
“Phu quân! Xin đừng làm thế, e-em tự làm được mà…!”
“Im lặng đi. Nếu cô cứ tiếp tục giả vờ bình thường rồi bỏ mặc vết thương, người khốn khổ chính là đám thị nữ của cô đấy.”
Anh dùng giọng điệu không cho phép phản kháng, khẽ gạt đôi tay đang bối rối đưa ra của cô, rồi lặng lẽ chữa trị cái cổ chân đang sưng tấy.
Đôi tay Elise ngập ngừng một hồi giữa không trung, rồi dường như đã bỏ cuộc, cô hạ tay xuống và khẽ nắm lấy gấu váy.
“...Sợ máu đến thế mà lại có thể hành động nhanh nhẹn vậy sao.”
Elise bồn chồn cử động một chút vì không thoải mái.
“Vì đó là một cậu bé còn nhỏ nên em đã rất cố gắng… Hơn cả chuyện đó, em cảm ơn phu quân đã nhận ra. Em xin lỗi vì đã gây phiền hà cho người.”
Elise lí nhí nói lời cảm ơn.
Về phần Renand, đầu ngón tay đang chạm vào đôi chân quá đỗi thon nhỏ của cô nóng rực lên, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ chuyện khác.
Anh phải nỗ lực tự nhủ rằng nhiệt độ từ vết thương đang sưng và phát sốt đã truyền sang tay mình thôi.
“Phu quân thật khéo tay quá… Hơn nữa, người thật to lớn… khỏe hơn em rất nhiều, thật đáng ngưỡng mộ ạ.”
“Cô là một người đàn bà nói chuyện kỳ lạ thật đấy.”
“Không có gì kỳ lạ đâu ạ. Nếu em có sức mạnh và cơ thể vạm vỡ như phu quân, chắc chắn… chắc chắn…”
Elise im bặt. Ngẩng đầu lên, anh thấy hàng lông mi dài của cô đang rung động.
Đa phần, chắc cô đang nghĩ nếu mình có sức hơn, có lẽ đã cứu được đứa trẻ mà không để nó bị thương.
Dù sợ nhìn thấy máu, nhưng cô vẫn dốc sức làm những việc không quen thuộc. Thậm chí còn cố giấu vết thương của mình vì không muốn đứa trẻ phải lo lắng.
Thật đúng là tính cách của người đàn bà này.
“...Ta chẳng muốn tưởng tượng nổi một người đàn bà có cơ thể vạm vỡ như ta đâu.”
“Nhưng nếu em khỏe như phu quân, em có thể hỗ trợ người bất cứ lúc nào ạ.”
“Cô? Hỗ trợ ta?”
“Vâng.”
“Hừ, ví dụ xem nào?”
“Ví dụ ạ? Ừm…”
Gương mặt Elise bỗng bừng sáng như thể vừa nảy ra một cao kiến.
“Đúng rồi, nếu phu quân chẳng may bị ngã từ đâu đó xuống, em xin mạn phép được đỡ lấy người… ngài thấy sao ạ?”
“Đỡ ta sao?”
“Vâng, em sẽ cố hết sức để đỡ lấy phu quân ạ.”
Nhìn Elise đang mỉm cười rạng rỡ như mọi khi, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Thôi đi, cái thân hình gầy còm này mà đỡ ta thì chỉ có nước bị đè bẹp thôi.”
“Thật vậy sao ạ?”
“Đương nhiên rồi.”
“...Hehe.”
Trong lúc trò chuyện vu vơ như vậy, việc băng bó đã xong. Anh kéo tà váy của Elise trở lại vị trí cũ. Ngay khi vừa buông tay khỏi cổ chân cô, thứ cảm giác đã kịp thấm đẫm vào lòng bàn tay, anh định đứng dậy thì chuyện đó xảy ra.
Có lẽ Elise định đứng lên để cảm ơn anh một lần nữa.
Theo lẽ tự nhiên, khoảng cách giữa anh và cô trở nên cực gần. Họ chạm mắt nhau, cả hai đều nín thở.
“A…”
Lần đầu tiên, anh nhìn gương mặt cô ở khoảng cách gần đến thế.
Đôi gò má đỏ ửng như trái táo chín, làn môi mọng khẽ run rẩy. Đôi mắt màu phỉ thúy như thể chỉ cần chớp mắt là những giọt lệ lấp lánh sẽ trào ra.
——Anh đã nghĩ cô thật đẹp. Trong vài giây, anh không thể rời mắt.
“Ph-Phu quân.”
Hơi thở nóng hổi của Elise phả lên môi anh. Từ làn môi đang hé mở ấy, đầu lưỡi đỏ hồng thấp thoáng hiện ra.
Anh tự hỏi, bên trong khoang miệng nhỏ bé kia, liệu có nóng hổi như hơi thở này không.
Vì đã trót nghĩ đến những điều quá mức điên rồ như thế, Renand phải dùng hết sức bình sinh để dời tầm mắt khỏi đôi môi ướt át của Elise và hắng giọng một cách đầy giả tạo.
Thật là vớ vẩn.
“Chuyện đó…”
“...Đi nghỉ đi. Ta sẽ nói chuyện với thị nữ sau.”
Cắt ngang lời cô, anh quay lưng lại với người vợ mình vừa chữa trị xong, rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Anh cảm thấy nếu còn để Elise trong tầm mắt thêm chút nữa, một điều gì đó không lành sẽ xảy ra. Nói cách khác, anh đã bỏ chạy.
Đứng ở hành lang vắng người, anh thở phào nhẹ nhõm. Dù không khí hành lang đang lạnh lẽo, nhưng đôi môi nơi hơi thở của Elise vừa phả vào dường như vẫn còn hơi nóng, anh đưa lòng bàn tay lên chùi môi.
Nhưng ngay cả những đầu ngón tay vừa chạm vào cổ chân Elise cũng vẫn nóng rực từ nãy tới giờ, kết quả là cả cơ thể anh bừng lên. Anh hất tóc mái rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Anh muốn rửa sạch bàn tay đã chạm vào cô bằng nước lạnh, và nhanh chóng dập tắt nhịp đập loạn lạc này.
Cảm giác như dòng máu trong người còn đang đập mạnh hơn cả nhịp tim nữa.
Chỉ là ở bên cạnh cô thôi mà. Chỉ là hai người trong phòng khách rộng lớn, trao đổi vài câu ở khoảng cách rất gần trong vài phút thôi mà.
Sự loạn nhịp này là cái gì vậy chứ.
Renand hất những sợi tóc đang che khuất tầm mắt, bước mạnh lên sàn hành lang và nhanh chóng trở về phòng mình.
Người nhân tình mà anh chọn cho đêm hôm đó là một người đàn bà có mái tóc nâu giống như Elise.
Trong lúc ân ái, anh cảm thấy hối hận vì trong một khoảnh khắc đã thoáng nhớ về đôi mắt của Elise và nhận ra “À, màu mắt khác nhau…” Anh ôm lấy thân hình đầy đặn đang rên rỉ quấn quýt lấy chân mình, rồi lao vào cuộc hoan lạc một cách hơi thô bạo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
