Cuộc đời tôi đã thay đổi: Sau khi tôi bị phản bội và buộc tội oan, cô gái xinh đẹp nhất trường lại trở nên thân thiết với tôi~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2585

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 464

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Light Novel - Tập 1 - Extra - Original SS E-Book: Thời gian bắt đầu chuyển động

Trans + Edit: M1NO

-----------------------

Chủ Nhật: Góc nhìn của Ai Ichijou

Sau bữa trưa, chúng tôi cùng nhau đi ngắm đồ ở các cửa hàng. Lâu lắm rồi tôi mới đi mua sắm cùng ai đó—chưa kể còn lại là một chàng trai nữa chứ. Chỉ mới tuần trước thôi, tôi còn chẳng thể mường tượng ra được chuyện này.

Xem phim từng là cách để tôi thoát khỏi thực tại. Trong hai tiếng đó, những thước phim sẽ đưa tôi đến với một thế giới khác, xa rời những đấu tranh kinh khủng của cuộc sống hàng ngày. Đó là lý do tại sao tôi yêu thích chúng. Nhưng xem phim cùng senpai thì lại khác. Dĩ nhiên, những thước phim này vẫn đưa tôi đến với một thế giới khác, nhưng lúc này không phải là sự trốn tránh—mà là một thứ cảm xúc gì đó thú vị. Khi ở bên cạnh anh ấy, tôi có cảm giác như chúng tôi đang cùng nhau du hành đến một nơi nào đó và cùng nhau đắm chìm vào câu chuyện vậy. Thật sự rất phấn khích luôn ấy.

Khi chúng tôi trò chuyện về bộ phim vừa xem, tôi cảm thấy như một phần trong mình được cứu rỗi. Chỉ cần biết rằng có ai đó hiểu mình, chỉ cần chia sẻ cảm xúc với ai đó thôi cũng đủ đẻ khiến lòng tôi nhẹ nhõm thêm phần nào rồi.

Có lẽ, điều tôi luôn tìm kiếm là một người ở kế bên, một người có thể thực sự hiểu tôi. Kể từ khi gặp senpai, tôi dần hiểu rõ bản thân mình hơn. Sau sự việc ấy, tôi đã đánh mất chính mình, và điều đó khiến cho mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng với tôi. Đó là lý do tại sao tôi đã từng nghĩ đến cái chết.

Tôi liếc nhìn sang bên cạnh và thấy một vài thú nhồi bông được trưng bày bên ngoài một cửa hàng đồ tạp hóa. Hầu hết đều là những nhân vật xa lạ, nhưng có một con thu hút sự chú ý của tôi. Nó thực sự rất dễ thương—dễ thương đến mức khiến tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng khi thừa nhận rằng mình thực sự muốn có nó.

“Em thích món gì à?”

Tôi giật mình khựng lại. Sao senpai lại có thể nhận ra chỉ với một cái liếc mắt nhỏ của tôi như thế cơ chứ? Tôi chưa bao giờ đi mua sắm cùng với con trai trước đây. Đây là buổi hẹn đầu tiên của tôi...

"Vâng..."

Tôi ngạc nhiên lắp bắp và không biết phải trả lời thế nào. Anh ấy nhận ra điều đó và mỉm cười dịu dàng với tôi.

“Có phải món đồ trong cửa hàng kia lúc nãy không? Nếu em muốn xem kỹ hơn, cứ nói cho anh biết nhé. Dù gì thì chúng ta cũng đang cùng nhau đi mua sắm mà.”

Senpai hiểu mình đến mức nào vậy? Chuyện này kỳ lạ quá— dường như chỉ có anh ấy mới làm được điều đó thôi. Có lẽ, chỉ một chút thôi, tôi có thể cho phép mình dựa vào anh ấy.

“Cửa hàng ở phía đó...”

Anh ấy gật đầu ân cần, và chúng tôi cùng nhau bước vào cửa hàng.

***

“Anh chắc chứ? Anh đã trả tiền vé xem phim rồi, giờ lại còn mua thú nhồi bông cho em nữa.”

Khi chúng tôi bước chân ra khỏi cửa hàng, tôi ôm chặt chiếc túi giấy đựng chú thú nhồi bông mà senpai mua cho.

“Không sao đâu. Dù gì thì em cũng đã luôn giúp đỡ anh mà.”

Đây là món quà đầu tiên mà tôi nhận được từ một người con trai.

“Cảm ơn anh. Em sẽ giữ gìn nó thật cẩn thận.”

Tôi cố tình không nhắc đến chuyện món quà đầu tiên ấy. Dù sao thì Senpai cũng đã cho tôi rất nhiều thứ theo nhiều cách khác nhau rồi. Chúng tôi lại cùng nhau dạo bước và tiếp tục buổi hẹn của mình.