Cuộc Đính Hôn Của Siêu Cục Cưng Belle Poupée

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Phiên Bản Ngắn (WN) - Chương 06: Kẻ Gây Náo Loạn Ngoài Dự Tính

Chương 06: Kẻ Gây Náo Loạn Ngoài Dự Tính

6. Kẻ Gây Náo Loạn Ngoài Dự Tính 

“Đúng rồi nhỉ! Tôi xin lỗi vì hỏi dư thừa như vậy.”

“Người đó... có chuyện gì sao?”

“Thì ngài ấy là một trong những kỵ sĩ đánh thuê có lượng người hâm mộ cực kỳ đông, nhưng mà, tất cả mọi thứ về ngài ấy đều là bí ẩn. Không ai biết tên thật hay xuất thân của ngài ấy. Tuy nhiên, vì mái tóc bạc rất đẹp của người đó nên ai cũng đồn đoán rằng chắc hẳn phải có liên hệ với gia tộc Orlesian. Nhắc đến tóc bạc đẹp thì không thể không nghĩ tới Orlesian mà!”

“Ra là vậy.”

Leticia không đổi sắc mặt, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên môi như một cử chỉ thanh nhã, nhưng trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm.

Trên tay phải của cô có đeo một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đính một viên đá lapis lazuli màu lam sẫm, đó chính là ‘Pháp Khí Đảo Ngược’, bảo vật gia truyền của gia tộc Orlesian.

Dù sở hữu vẻ ngoài mảnh mai, Leticia lại có tài năng băng hệ ma pháp trong mình. Nếu cô chỉ lặng lẽ luyện tập thôi thì cũng không sao, nhưng cô lại hăng hái tuyên bố: "Con sẽ cải trang thành kỵ sĩ đánh thuê để giúp đỡ mọi người!", khiến gia đình náo loạn, đặc biệt là mẹ cô, người đã phản đối kịch liệt.

“Nếu bị phát hiện thì tính sao? Ai dám lấy một cô gái như vậy làm vợ nữa hả!”, mẹ cô đã giảng đạo ba ngày ba đêm không ngơi nghỉ, nhưng Leticia đâu dễ bị khuất phục.

Đó là bổn phận của người ở địa vị cao quý. Kẻ có năng lực thì nên dùng năng lực ấy để giúp đời. Cô không phải muốn làm kỵ sĩ, mà đơn giản chỉ là… muốn dang tay cứu giúp. Vậy thôi.

Cuối cùng, mọi chuyện chỉ lắng xuống khi cha cô mang ra pháp khí gia truyền.

Pháp Khí Đảo Ngược đúng như tên gọi, nó có khả năng thay đổi giới tính của người sử dụng. Trong trường hợp của Leticia là từ nữ sang nam. Một cơ thể nam giới hoàn toàn.

Không ai có thể ngờ được, chàng kỵ sĩ đánh thuê tuyệt sắc kia lại chính là công chúa búp bê của nhà Orlesian.

‘Thật là… không ngờ tóc bạc thôi mà đã khiến người ta nghi ngờ rồi. Có sắc đẹp đôi khi cũng mệt thật đó. Họ chưa dám chắc, nhưng nếu có ai nhận ra bảo vật nhà mình thì đúng là rắc rối to. Nhức đầu quá đi.’

Leticia lặng lẽ vuốt nhẹ viên đá trên nhẫn, rồi khẽ thở dài mà không để ai nhận ra.

Chính lúc ấy—

Cánh cửa quán mở phăng một cái, năm gã đàn ông bước vào với dáng vẻ thô lỗ, hoàn toàn lạc lõng trong không khí thanh nhã của nơi này. Cả quán rộ lên tiếng xì xào. Nhóm người kia đảo mắt nhìn quanh, chúng không kiêng nể gì mà tiến thẳng đến bàn của Leticia.

Không đúng. Chúng đang đến gần Alisha.

Họ là người quen sao?

Leticia liếc nhìn qua Alisha, hai mắt cô ấy mở to vì kinh ngạc, rõ ràng đây là nhóm không mời mà tới.

“Lâu quá rồi nhỉ, Alisha. Dạo này cưng vẫn khỏe chứ?”

“…Anh cần gì ở tôi. Nếu muốn vào tiệm, xin hãy đăng ký ở quầy tiếp tân.”

“Lạnh lùng quá đấy. Anh tới tận đây là để gặp cưng mà.”

Tên đàn ông thô bỉ đó vừa nói vừa… gác chân lên bàn, vươn tay chộp lấy cằm Alisha.

Thật vô lễ. 

Trán Leticia khẽ giật, một đường gân xanh hiện lên mặt cô, nhưng cô không được phá vai diễn tiểu thư Belle. Cô chỉ nheo mắt một chút, kiềm chế cơn giận.

“Laura - san à, bọn họ là ai vậy?”

“À… ư…”

“Laura?”

Cô gái rạng rỡ vừa nãy giờ đang run rẩy, hai tay nắm chặt, đầu cúi xuống như sắp khóc.

Leticia nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay ấy, mỉm cười dịu dàng như đang trấn an cô.

“Belle…sama…”

“Không sao. Có tôi ở đây bên cạnh cô đây.”

Dù gì đi nữa, Leticia là người của gia tộc Orlesian, động vào cô thì nhà Orlesian sẽ không để yên. Hơn nữa, có cả Hoàng tử Gilbert ở đây thì ai mà dám làm càn chứ? Chúng sẽ không liều lĩnh đến vậy.

Có lẽ Laura cũng nghĩ như vậy.

Thật ra, suy nghĩ thật của Leticia kiểu: Mình là một trong những kỵ sĩ đánh thuê mạnh nhất đế quốc, có kẻ gây chuyện thì vẫy tay cái là dọn sạch à.

Laura dần lấy lại bình tĩnh, khẽ thì thầm vào tai Leticia.

Thì ra đám người kia từng là khách quen ở đây, trước khi quán được Gilbert nâng đỡ. Từ khi danh tiếng quán tăng cao, chất lượng cũng tăng theo, kéo theo giá cả leo thang. Họ không kham nổi nên biến mất đã lâu.

Mà nhìn cái dáng lấc cấc kia thì biết: Họ không đến đây để ăn uống mà là đến kiếm chuyện.

“Bọn họ vừa thô lỗ, vừa hống hách với nhân viên. Có lần còn giở thói vũ phu nữa cơ”, Laura rầu rĩ nói.

Leticia hiểu rồi. Bảo sao Laura lại sợ.

Leticia vỗ đầu Laura, kéo cô ra sau lưng mình và cẩn trọng quan sát. Chẳng có vẻ gì là đến đây để dùng bữa cả. Trước giờ chắc bị Gilbert đè đầu cưỡi cổ nên mới ngoan ngoãn. Vậy sao hôm nay dám lộng hành?

“Các ngươi biết mình đang vô lễ với ai không đấy?”

“Biết chứ, Hoàng tử Gilbert.”

Gilbert hất tay tên kia khỏi Alisha, đứng bật dậy. Nhưng mấy tên đó không thèm sợ, còn dám nắm lấy tay của hoàng tử.

Cái quái gì… Leticia tròn mắt.

Đây là Nhị Hoàng Tử đó! Chúng phải quỳ xuống, cầu xin tha thứ mới đúng! Không chỉ Leticia, mọi người trong quán cũng đều sốc, xì xào bàn tán.

Bọn chúng đang nghĩ cái gì vậy?

“Dừng lại đi! Các người muốn gì, tôi đứng ra tiếp là được phải không? Bỏ tay ngài ấy ra!”

“Alisha. Cô lùi lại đi”, Gilbert vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không chút hoảng sợ, chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào tên cầm đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!