Correcting the Villainess of the Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Không hiểu sao, Kohinata dụi đầu vào lòng tôi

(Đang ra)

Không hiểu sao, Kohinata dụi đầu vào lòng tôi

Kokone Yururi / 心音ゆるり

Đây là một câu chuyện tình hài hước giữa một cô gái im lặng và một chàng trai không giỏi giao tiếp với phái nữ.

15 314

Gyaru Năm Sao mê mệt vì tôi

(Đang ra)

Gyaru Năm Sao mê mệt vì tôi

羽場 楽人

Vở kịch "Romcom dạy dỗ" mở màn, nơi chàng nam sinh thờ ơ vô thức khiến những nàng Gyaru Năm Sao cao quý nhất, những kẻ ngự trị trên đỉnh cao đẳng cấp, phải chìm đắm trong bể tình!

3 37

Cô nàng Yankee Shimizu bàn bên đã nhuộm tóc đen mất rồi

(Đang ra)

Cô nàng Yankee Shimizu bàn bên đã nhuộm tóc đen mất rồi

底花

Đây là câu chuyện tình hài hước lãng mạng về cô nàng Shimizu-san, một yankee đáng sợ nhất trường và còn là một thiếu nữ vụng về trong chuyện tình cảm.

16 3498

Tiểu Thuyết BERSERK: Kỵ Sĩ Rồng Lửa

(Đang ra)

Tiểu Thuyết BERSERK: Kỵ Sĩ Rồng Lửa

Makoto Fukami

Lưu ý: Truyện có các tình tiết bạo lực máu me, kinh dị, tình dục. Độc giả cân nhắc trước khi đọc!

20 517

Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

(Đang ra)

Hậu bối giỏi giang sống đối diện nhà tôi chỉ muốn được chiều chuộng qua hiên nhà.

七転

Vì vài lí do nào đó, cô nàng hoàn hảo này lại chỉ thiếu cảnh giác hơn khi ở gần tôi và dần trở nên bám dính lấy tôi hơn!?

32 333

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

(Đang ra)

Ta trở thành một chiến binh vĩ đại, nhưng đây lại là thế giới fantasy lãng mạn

Gấu rừng cây

Sao mấy gương mặt này trông quen thế nhỉ? Hình như tôi đã gặp ở đâu rồi?

21 41

Webnovel - Chương 0: Ếch Ngồi Đáy Giếng (1)

Tôi sinh ra và lớn lên trong một ngôi làng nhỏ ở vùng ngoại ô.

Ngôi làng của chúng tôi có thể coi là ngôi làng quê mùa hơn cả những ngôi làng quê mùa, nằm cách xa thủ đô và phải mất nhiều ngày đường đi.

Không khí trong làng lúc nào cũng ngột ngạt và nặng nề, có lẽ là do bị bao quanh bởi tầng tầng lớp lớp rào chắn được dựng lên để ngăn chặn sự xâm nhập của đám quái vật và những kẻ lang thang.

Những nơi duy nhất phục vụ nhu cầu thiết yếu của dân làng là vỏn vẹn một rạp chiếu phim cũ kỹ và một cửa hàng bách hóa nhỏ bé. Ngôi trường duy nhất thì cũng chỉ có tổng cộng tất thảy mười hai học sinh.

Ngay cả một trạm y tế cũng không tồn tại, và đa số dân làng đều phải dựa vào một trị liệu sư không có giấy phép hành nghề. 

Lẽ tự nhiên, bất cứ đứa trẻ nào cũng muốn tìm cách rời bỏ ngôi làng nghèo nàn này. Cứ mỗi khi một xe hành hương của thương nhân đi ngang, họ đều phải bận rộn đón chào những đứa trẻ như thế. 

Người thương nhân, vây quanh bởi lũ trẻ, sẽ dành cả ngày kể những giai thoại về những anh hùng ở ngoài kia.

Ví dụ như, câu chuyện về ba người du đãng đã ngăn chặn cơn sóng triều quái vật ở miền Đông. 

Hay chuyện kể về một lão chiến binh lành nghề, đã chém giết những con ác quỷ dễ dàng như thế nào đằng sau bức tường thành phía Bắc.

Qua mỗi câu chuyện được kể, ánh mắt của lũ trẻ dâng lên từng niềm khát khao long lanh cháy bỏng. Đôi khi chúng sẽ đứng bật dậy ngay giữa câu chuyện, chia thành từng nhóm và phân vai diễn trò. 

Khi ánh mặt trời dần tắt, những người mẹ sẽ đến tìm đón lũ trẻ về, người thương nhân lúc này sẽ giới thiệu những món nữ trang rẻ tiền và các vật phẩm hộ thân, hẳn nhiên, chiến thuật này chưa lần nào thất bại.

 Tuy nhiên, tôi lại không có hứng thú nào với những thứ như thế cả. Kỳ lạ thay, thứ duy nhất mà tôi ao ước là một cuộc sống vô lo vô nghĩ như con ếch ngồi đáy giếng trong những câu chuyện cổ tích mà tôi từng đọc qua khi còn bé. 

Ở phần cuối của câu chuyện, con ếch cuối cùng đã từ bỏ việc rời khỏi cái giếng. Trong khi những người bạn của con ếch chê cười dè bĩu nó vì đã từ chối bước ra khỏi cái giếng và khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia, và rằng nó đã ngu ngốc thế nào, bản thân tôi lại có cảm nhận trái ngược hoàn toàn. Con ếch ấy chỉ đơn thuần nhận ra giới hạn của chính nó và hài lòng với điều đó mà thôi.

Đối với tôi, ngôi làng này là hiện thân của cái giếng đó. Ngôi làng hạn hẹp và bé tí ấy chính là toàn bộ thế giới của tôi. Dù cho nó có trở nên xấu đi hay tốt hơn cũng không phải là điều đáng bận tâm tí nào cả.

Tôi không biết là làm thế nào mà mình lại có những suy nghĩ như vậy. Có lẽ, tôi đã từ bỏ việc hi vọng vào một thế giới giả tưởng mà khả năng cao không bao giờ xảy ra được và chỉ hướng về hiện thực tàn khốc mà thôi.

Một điều chắc chắn là, với tư cách là một đứa trẻ, tôi tin chắc rằng lớn lên và già đi vốn là vận mệnh đã được định sẵn cho mình rồi.