Conversations Between Two Childhood Friends That Seem Like They’re Dating but Aren’t Actually Dating but They Totally Look Like They’re Dating

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14176

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Web Novel - POV người ngoài 14: Ăn thức ăn nhanh

“Dateyama này.”

“Sao đó, Hishiki?”

“Sao tôi lại đi ăn với ông nhỉ?”

“Tại bà mò đến đây mà.”

“Mắc gì tôi mò đến đây chi ta?”

“Đừng nói là bà quên rồi nhé. Tôi học phụ đạo xong là tình cờ gặp bà, nên sẵn tiện đi hẹn hò luôn đó.”

“Nếu này là hẹn hò, thế thì coi như ông mất một lượt hẹn hò trong kỳ nghỉ hè này rồi nhỉ…”

“À, bỏ đi, này đâu phải hẹn hò. cHỉ lÀ hAI nGƯỜi bẠN kHÁc gIỚi đI ăN cHUnG thUI.”

“Ông quay xe nhanh phết nhỉ…”

“Nhưng vui mà? Hishiki, bà không thấy vui à?”

“Ừm thì… chắc cũng vui.”

“Bà đang dần bày tỏ tình cảm của mình cho tôi rùi đó.”

“Tình cảm gì cơ!? Haah… ông thành chúa tể lạc quan từ hôi nào vậy?”

“Được đi chơi với crush là đủ để tôi cảm thấy lạc quan rồi.”

“Nè… tại sao… ông thích tôi ghê vậy? Đừng nói ông là lolicon đấy nhé!?”

“Đâu có, lúc tôi khen bà có cơ thể nhỏ nhắn là tôi đùa thôi. Lý do tôi thích bà thật sự là…”

“Là?”

“Ấy, Toriyabe-senpai kìa.”

“Hả? Thật á!? Ở đâu… à, anh ấy lại đi với Hananoki-senpai rồi.”

“Tôi chưa từng thấy họ đi ăn ngoài vậy luôn đấy.”

“Haah… cách Toriyabe-senpai dẫn Hananoki-senpai đi cứ như trong mơ vậy... men lỳ ghê…”

“Ái chà, bật lại chế độ đi stalk người ta rồi sao?”

“Làm gì stalk, đây gọi là tình iu đó… với lại, hôm nay quả là trùng hợp thật.”

“Thế bà định làm gì? Hú anh ấy và rủ anh ấy ăn chung à? Toriyabe-senpai quen tôi đó, nên mình cũng có thể…”

“Ăn chung á?”

“Đúng rùi, sẵn giới thiệu bản thân cho Toriyabe-senpai luôn, chứ anh ấy có biết bà là ai đâu..?”

“Để… hôm khác vậy.”

“Sao thế? Cơ hội ngàn năm có một đó.”

“Nếu… nếu tôi nói chuyện với Toriyabe-senpai… Chắc tôi cứng họng luôn mất… với lại…”

“Với lại?”

“Với lại hôm nay… Tôi đang đi chơi với ông mà, Dateyama…”

“Bà… cuối cùng cũng đã đáp lại tình cảm của tôi sao?”

“Mơ đê!”

Note của tác giả: Thật ra, Asuka đã sử dụng giác quan thứ 69 của mình để ngăn cho anh bạn thuở nhỏ của cô ấy không bị đập hoa cướp chậu