Công chúa của trường chỉ cho tôi thấy vẻ ngượng ngùng của cô ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Web Novel - Prologue

"Khi chụp ảnh, bố thường nghĩ gì vậy?"

Tôi không nhớ rõ là từ khi nào, nhưng có lần tôi từng hỏi bố mình câu hỏi đó.

Không rõ lúc ấy vì điều gì mà tôi lại hỏi nữa. Có thể chỉ là sự tò mò vu vơ của tuổi thơ, hoặc cũng có thể do một bài tập nhỏ ở trường kiểu như “Tìm hiểu về công việc của bố mẹ”. Đại loại vậy.

“Hmm… nếu phải nói ra bằng lời” bố tôi nói sau một lúc suy nghĩ, “thì chắc là… chụp lại một khoảnh khắc đẹp đẽ thoáng qua và giữ nó lại mãi mãi.”

"Hở? Con không hiểu lắm..."

Giờ thì tôi đã lớn, nên phần nào cảm nhận được ý nghĩa đằng sau câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi không thể hiểu được điều mà bố, người đang mỉm cười dịu dàng muốn truyền đạt.

"Ghi lại một khoảnh khắc thoáng qua… rồi giữ lại mãi mãi" – nghe có vẻ sâu sắc quá, với một đứa trẻ như tôi khi ấy.

"Rồi con sẽ hiểu thôi, Takumi. Nhưng để hiểu được, con phải tự mình tìm ra điều đó."

"Tìm ra cái gì ạ?"

"Chẳng phải rõ ràng sao? Chính là…"

Trước khi tôi có thể nhớ ra nốt câu trả lời mà ông đã nói với vẻ mặt tự tin đầy bí ẩn ấy, ý thức của tôi bị kéo trở lại thực tại.

(…… Cái quái gì đang xảy ra thế này?)

Hôm đó là một buổi chiều sau giờ học, vào thời điểm mà tôi vừa mới bắt đầu làm quen được với lớp học mới năm hai cấp ba.

Do tình cờ đi ngang qua một phòng học trống, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng vượt ngoài sức tưởng tượng.

"Mmmh… Nãy giờ mình chưa chụp được tấm nào đẹp cả…"

Người ngồi trên mặt bàn đang tự chụp ảnh selfie, không ai khác chính là Shinomiya Rinoa – một trong những cô gái xinh đẹp nhất trường, mà không, có lẽ là cả Nhật Bản. Và cô ấy cũng là bạn cùng lớp với tôi.

Và điều kỳ lạ hơn cả là… cô ấy đang mặc bộ đồng phục xộc xệch, trông cực kỳ quyến rũ và đầy gợi cảm.