Con game sinh tồn này dễ ợt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 162

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2100

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3962

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18463

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2244

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1003

Lịch sử chat - 2016-10-07 (Màn 5. B)

10:47:39

【admin】game sinh tồn: trong màn cuối mà chọn B á? Vậy là dở rồi bạn ơi!

【admin】game sinh tồn: ưu tiên hàng đầu hiện tại là thoát khỏi tòa nhà chết chóc này càng nhanh càng tốt, không được lãng phí giây phút nào cả.

Ham muốn trốn thoát cộng hưởng với cảm xúc tuyệt vọng đã thức tỉnh sự can đảm trong bạn, thế là bạn quyết định đi một mạch trên dây cáp mặc nguy hiểm.

Không ngoài dự đoán, dây cáp chỉ đủ rộng cho một người trưởng thành đi qua, với điều kiện tiên quyết và duy nhất là chỉ số can đảm đạt tối đa.

【admin】game sinh tồn: thế rồi bạn đã bắt đầu, với những bước chân chậm rãi, cẩn thận.

Cứ như vậy, bạn rốt cuộc cũng ra khỏi được tòa nhà kia. Lỡ nhìn xuống một cái, bạn lạnh người đi, sợ đến toát mồ hôi hột:

- Tầng ba của mấy tòa nhà như này làm gì mà xây cao thế! - Bạn nghĩ.

Bạn thấy đầu gối mình như yếu đi, song bạn vẫn cố chấp ép bản thân bước lên một bước.

Màn đêm sơn bóng tối lên tứ phía, theo ước tính thì bình minh vẫn còn cách một đoạn cơ, nên giờ chẳng thể thấy được điểm kết của đoạn dây này.

Quay qua quay lại, bạn thấy mình đã đi được khá xa khỏi tòa nhà kia rồi. Trong thâm tâm, bạn bắt đầu thấy lo lo và hối hận về lựa chọn vừa qua. Chắc có lẽ bạn nên quay về và tìm hướng giải quyết khác?

Nghĩ đoạn, bạn bắt đầu chuyển hướng. Nhưng chân bạn run quá, thành ra trong một khắc một chân của bạn đã thiếu đi điểm tựa, và bạn bắt đầu rơi, rơi khỏi dây cáp mà chẳng kịp lấy lại thăng bằng…