Con Game Này Chân Thực Vãi Ò

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Văn - Chương 30: Thế này cũng quá là hành rồi!

Chương 30: Vụ này chắc đi tù quá!

Sở Quang là một người rất coi trọng nguyên tắc, đương nhiên sẽ không bóc lột sức lao động của người chơi một cách trắng trợn.

Mặc dù hiện tại Khu trú ẩn rất nghèo, điểm cống hiến ngoài việc mua "xu hồi sinh" ra thì không mua được gì khác, nhưng cậu vẫn trả công cho Đằng Đằng.

Mỗi khi làm một bộ quần áo, 50 điểm cống hiến.

Yêu cầu không cao, chỉ cần mặc được và giữ ấm là ổn.

Đợi "hệ thống cửa hàng" lên mạng, cậu định sẽ dựa theo chất lượng của những bộ quần áo này mà định giá từ 100 đến 500 điểm cống hiến để bán cho những người chơi khác.

Nói như vậy, thì vẫn phải tìm một NPC để làm thương nhân mới được.

Nghe nói, mỗi mùa đông Trang trại Brown lân cận đều bán một số nông nô có chân tay không linh hoạt để tiết kiệm lương thực và nhiên liệu, đợi đến mùa xuân năm sau sẽ nhập về một lô hàng giá rẻ từ thương nhân nô lệ.

Có lẽ mình nên đến đó thử vận may xem sao.

"Quản lý đại nhân kính mến, khi nào chúng ta xuất phát ạ?"

Nhìn Sở Quang bước ra từ nhà điều dưỡng, Rác Rưởi Quân vẫy đuôi thằn lằn tiến lên đón, sốt ruột hỏi dồn.

"Đừng vội, tôi phải tìm cho cậu một vũ khí phù hợp… theo tôi."

Bên ngoài tường bao của nhà điều dưỡng có một căn nhà gỗ nhỏ, do [WC Có Muỗi Thật] sửa, hiện đang được dùng làm xưởng mộc.

Tiền đồn hiện tại thiếu công cụ, đặc biệt là công cụ thép chất lượng đáng tin cậy, rất nhiều thứ chỉ có thể dùng gỗ thay thế.

Nhưng mà, con người luôn nghĩ ra cách.

Ghép nối một số phế liệu công nghiệp nhặt được từ vùng đất hoang và gỗ, người chơi tinh thông mộc công này quả thật đã tạo ra không ít công cụ mang phong cách hậu tận thế.

Ví dụ như cây nỏ dựa vào tường, chính là một trong số đó.

Khung nỏ bằng gỗ, kết hợp với các chi tiết cơ khí đơn giản và bản lề được lắp ráp từ linh kiện thép không gỉ, còn dây cung thì được làm từ gân của chó hoang biến dị, qua xử lý đặc biệt.

Về phần mũi tên, thì là những mảnh kim loại được mài sắc.

Đạn súng trường ống sắt của mình không còn nhiều, chỉ còn lại khoảng hai mươi viên, cần phải tiết kiệm. Đối với những con mồi có thể dùng nỏ tiêu diệt, thì tốt nhất vẫn nên dùng nỏ.

Thấy quản lý đại nhân nhấc cây nỏ lên, Rác Rưởi Quân tưởng rằng cậu muốn đưa món bảo bối này cho mình, vội vàng đưa tay ra nhận, nhưng bị một cái tát gạt đi.

"Vũ khí của cậu là cái đó."

Sở Quang chỉ vào mấy cây lao bằng gỗ được gắn mũi kim loại sắc nhọn ở góc tường, bên cạnh còn có một dây đeo tiện lợi để cất giữ.

"Sức mạnh ban đầu của cậu là 8 điểm, chỉ cần nắm vững kỹ thuật ném, trong vòng mười mét là đủ để giết chết con mồi chỉ với một đòn."

Rác Rưởi Quân méo mặt.

"Nhưng quản lý đại nhân, tôi vẫn cảm thấy… nếu có một vũ khí tầm xa thì hiệu quả săn bắn của tôi sẽ cao hơn."

Sở Quang liếc nhìn thân hình cao hai mét của cậu ta.

To xác như vậy mà không xông lên làm T (tank), cứ trốn phía sau bắn tỉa thì có gì hay ho chứ?

Còn là đàn ông không vậy!

"Lao là kỹ năng cơ bản của săn bắn, cho dù là cận chiến hay chạm trán tầm trung, cũng sẽ giúp cậu không rơi vào thế bị động."

"Hôm nay tôi chỉ dạy cậu kỹ năng săn bắn, còn về sau cậu chọn vũ khí nào để chiến đấu thì tùy thuộc vào chính cậu."

Ra là cốt truyện.

Rác Rưởi Quân nửa hiểu nửa không gật đầu, im lặng không nói gì nữa.

Trong lúc đang nói chuyện, người chơi [WC Có Muỗi Thật] đẩy cửa căn nhà gỗ, xách theo hai chai thủy tinh bước ra.

Nhìn thấy Sở Quang, cậu ta mắt sáng lên nói.

"Quản lý đại nhân kính mến, tôi vừa hay đang muốn tìm ngài! Đây chính là acetone mà tôi đã nói! Dùng nó làm dung môi có thể chế tạo thuốc súng không khói."

Nói xong, cậu ta còn học theo động tác của nhà giả kim mà lắc lắc cái chai trong tay phải, hành động này khiến Sở Quang và Rác Rưởi Quân giật mình, theo bản năng lùi lại một bước.

"Không sao đâu, hì hì, không gặp lửa trần thì vẫn ổn mà, hì hì hì hì."

Nói xong, Muỗi mặt đầy hưng phấn.

Kiểu chuyện này cậu ta chỉ dám làm trong game, còn trong xưởng nhỏ của mình thì trăm vạn lần cũng không dám.

Chỉ là cậu ta không ngờ, trò chơi này lại chân thực đến mức đó, mà thật sự có thể làm ra thứ này.

Lúc này, cậu ta chợt chú ý đến người thằn lằn bên cạnh quản lý đại nhân, biểu cảm hưng phấn rõ ràng ngưng lại một chút.

"Vị này là…"

Sở Quang khẽ ho một tiếng nói.

"Cậu ấy là cư dân mới, ID: Nhặt Rác Cấp 99."

"Ôi ôi, là người mới."

Muỗi nhìn cậu ta với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Mở đầu game đã là chức nghiệp ẩn rồi.

Cái này cũng sướng quá rồi đi!

"Nói về thứ trong tay cậu đi," Sở Quang liếc nhìn cái chai thủy tinh trong tay cậu ta, "Thứ này… cậu làm ra bằng cách nào vậy."

"Cách rất đơn giản, thực ra chính là chưng cất khô gỗ. Đặt gỗ vào vật chứa kim loại kín rồi nung, dùng một ống dẫn ra, đi qua thùng nước lạnh để ngưng tụ, chất ngưng tụ thu được có thể dễ dàng tách thành dung dịch lỏng như nước và bã nhựa đường đặc sệt… phương pháp chưng cất phân đoạn đơn giản là được."

"Trong đó phần lỏng như nước là axit pyroligneous, chủ yếu cấu tạo từ axit axetic, acetone, và metanol, có thể tiếp tục phân đoạn dựa vào nhiệt độ sôi khác nhau của chúng. Trong đó axit axetic có thể phản ứng với hợp chất kim loại kiềm để tạo ra nhiều loại muối có công dụng, còn acetone chính là chai trong tay phải của tôi… tác dụng của nó không hề nhỏ đâu."

Nói đến đây, Muỗi thở dài một tiếng đầy tiếc nuối.

"Chậc, nếu có thể kiếm được axit sulfuric thì tốt rồi. Có axit sulfuric chúng ta có thể tạo ra hydrogen peroxide, hydrogen peroxide và acetone trộn lẫn có thể tạo ra triacetone triperoxide… tức là TATP, thường gọi là thuốc nổ entropi."

Rác Rưởi Quân ở một bên cũng nghe đến mắt tròn miệng dẹt, không nhịn được nuốt nước bọt.

Thằng này ngoài đời rốt cuộc làm gì vậy?

Vụ này chắc đi tù quá!

Sở Quang cũng bị thằng cha này làm cho kinh ngạc.

Theo bản năng liếc nhìn căn nhà gỗ nhỏ trước mặt, làm cách nào cũng không thể liên tưởng thứ này với phòng thí nghiệm hóa học.

Chắc chỉ có người chơi mới dám làm những chuyện không sợ chết như vậy.

Định thần lại, Sở Quang nhìn cậu ta tiếp tục nói.

"Tôi sẽ để ý các nhà máy hóa chất gần đây, vậy nên… ý của cậu là hiện tại vẫn chưa kiếm được thuốc nổ?"

"Loại hiệu suất cao thì không kiếm được, còn thuốc súng đen thì khá dễ kiếm. Cho tôi thêm chút thời gian, tôi đang nghĩ cách khác, nhưng… đôi khi không nhất thiết phải là thuốc nổ mới tạo ra sát thương," Muỗi lắc lắc cái chai thủy tinh bên tay trái, cười hì hì tiếp tục nói, "Trong này là hỗn hợp dầu thông và acetone, tôi còn thêm một chút sợi thực vật vào, đốt bấc ở miệng chai rồi ném ra có thể cháy rất lâu."

Chai cháy?!

Thứ này đúng là hàng tốt mà!

Sở Quang mắt sáng lên, nhận lấy chai thủy tinh từ tay cậu ta, cầm trong tay cân thử trọng lượng.

"Cậu đã kiểm tra uy lực chưa?"

"Ừm… xung quanh đều là cây cối, tôi sợ không dập được lửa." Muỗi ngượng ngùng nói.

Không tồi.

Xem ra thằng cha này vẫn còn biết điều chút.

"Lát nữa tôi sẽ mang ra ngoài giúp cậu thử."

Sở Quang bất động thanh sắc cất chai thủy tinh đi, nhìn cậu ta tiếp tục nói.

"Trong môi trường này làm thí nghiệm hóa học vẫn hơi nguy hiểm, hơn nữa Khu trú ẩn tạm thời cũng không có điều kiện để lưu trữ những loại vật phẩm nguy hiểm này. Tôi sẽ ban thưởng cho cậu xứng đáng, nhưng không thể khuyến khích cậu mở rộng sản xuất."

Dừng lại một lát, Sở Quang sau đó lại chuyển chủ đề.

"Tuy nhiên… tôi lại đề nghị cậu, có thể thử xem có thể vận dụng những hóa chất này vào việc xây dựng sản xuất của tiền đồn, tạo ra giá trị mà chúng ta cần."

"Tạo ra giá trị mà chúng ta cần sao…" Muỗi biểu cảm nửa hiểu nửa không, lặng lẽ nhai lại câu nói này một lượt, rồi rơi vào trầm tư.

"Ừm, cậu có thể suy nghĩ kỹ," Sở Quang gật đầu, tiếp tục nói, "Đương nhiên, tôi càng khuyên cậu có thể trò chuyện với các cư dân khác của Khu trú ẩn, hỏi xem họ có ý kiến gì hay không."

"Có lẽ sẽ có những thu hoạch bất ngờ đấy."