Con gái út thứ sáu của gia đình Nam tước cố gắng hết mình để có được ○○.

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

95 1078

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

141 2889

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

371 1715

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

336 15634

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

531 31347

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

640 2591

Tập 1 - Bên trong khu rừng

Bên trong khu rừng

lối vào khu rừng, Liliana đang cố hết sức chạy theo sau lũ trẻ.

Thế nhưng đôi giày quá rộng nên cô cứ vấp ngã liên tục.

“Ê, cậu ổn chứ?”

Một cậu bé lớn hơn quay lại nhìn, rồi tròn mắt khi thấy đôi chân của Liliana.

“Đôi giày gì vậy, to quá trời!”

“V-vì… mình chỉ có đôi này thôi…”

Cậu bé bèn lấy từ túi bên hông ra một mảnh vải cũ.

“Này, nhét cái này vào đi. Đẩy vào phần mũi giày thì sẽ dễ đi hơn.”

“Ơ… làm vậy được thật sao?”

Làm theo lời cậu ta nói, đôi giày lập tức vừa vặn và ổn định hơn. Gương mặt Liliana lập tức sáng bừng lên.

“Đi dễ hơn rồi! Cảm ơn nhé!”

“Hê hê, tụi tôi cũng toàn mang giày rách thôi. Mấy trò này quen rồi.”

Liliana bước tiếp vào rừng, cảm thấy mảnh vải trong giày quý giá như một chiếc bùa may mắn.

“Waa! Ở kia có quả đỏ!”

Liliana chỉ vào những quả mọc ở đầu cành cây nhỏ.

“Cái đó ăn được đấy.”

“Thật, thật sao?!”

Cô cắn một miếng. — Vị chua ngọt dịu dàng lan khắp miệng.

“…Ưm~~! Ngon quá~~!”

Cơ thể nhỏ bé của cô vặn vẹo vì vui sướng.

“Trông như con sóc vậy.”

“Hê hê, rừng ngon thật đấy!”

Liliana gom đầy hai tay quả dại, vừa nhặt vừa cắn từng quả một, miệng cười tươi rói.

Trong khoảnh khắc đó, cô đã quên mất bát súp loãng của nhà nam tướcđôi giày cũ truyền lại.

Thế nhưng trong đống quả nhặt được cũng lẫn vào vài thứ giống như quả sồi.

Liliana ngây thơ cho một quả vào miệng.

“…Ng—!? C-cứng quá! Nhai không nổi!”

“Cái đó ăn sống sao được.”

“Êhhhh…! Mình nhặt được cả đống luôn mà…”

Cô buồn bã cúi đầu, khẽ dậm chân lên mảnh vải trong giày.

Lúc đó, cậu bé lúc nãy nở nụ cười tinh nghịch rồi lấy từ túi vải ra một chiếc bánh nướng nhỏ.

“Vậy trao đổi nhé. Mấy quả này ba tôi thích lắm. Đổi lại tôi cho cậu cái này.”

“Ơ… thật sao?”

“Ừ. Vì cậu đã cố gắng nhặt mà.”

Liliana dè dặt cắn một miếng.

Vị ngọt nhẹ và thơm mùi nướng lan ra trong miệng. Khuôn mặt cô nở rộ như một bông hoa.

“Ngon quá! Cảm ơn! Rừng thật tuyệt vời!”

Lũ trẻ trong thị trấn cười bảo: “Con bé này lạ thật.”

Nhưng ngày hôm đó, Liliana là người có nụ cười hạnh phúc nhất, hai má đỏ hồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!