Con gái út thứ sáu của gia đình Nam tước cố gắng hết mình để có được ○○.

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 4

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Tập 1 - Bên trong khu rừng

Bên trong khu rừng

lối vào khu rừng, Liliana đang cố hết sức chạy theo sau lũ trẻ.

Thế nhưng đôi giày quá rộng nên cô cứ vấp ngã liên tục.

“Ê, cậu ổn chứ?”

Một cậu bé lớn hơn quay lại nhìn, rồi tròn mắt khi thấy đôi chân của Liliana.

“Đôi giày gì vậy, to quá trời!”

“V-vì… mình chỉ có đôi này thôi…”

Cậu bé bèn lấy từ túi bên hông ra một mảnh vải cũ.

“Này, nhét cái này vào đi. Đẩy vào phần mũi giày thì sẽ dễ đi hơn.”

“Ơ… làm vậy được thật sao?”

Làm theo lời cậu ta nói, đôi giày lập tức vừa vặn và ổn định hơn. Gương mặt Liliana lập tức sáng bừng lên.

“Đi dễ hơn rồi! Cảm ơn nhé!”

“Hê hê, tụi tôi cũng toàn mang giày rách thôi. Mấy trò này quen rồi.”

Liliana bước tiếp vào rừng, cảm thấy mảnh vải trong giày quý giá như một chiếc bùa may mắn.

“Waa! Ở kia có quả đỏ!”

Liliana chỉ vào những quả mọc ở đầu cành cây nhỏ.

“Cái đó ăn được đấy.”

“Thật, thật sao?!”

Cô cắn một miếng. — Vị chua ngọt dịu dàng lan khắp miệng.

“…Ưm~~! Ngon quá~~!”

Cơ thể nhỏ bé của cô vặn vẹo vì vui sướng.

“Trông như con sóc vậy.”

“Hê hê, rừng ngon thật đấy!”

Liliana gom đầy hai tay quả dại, vừa nhặt vừa cắn từng quả một, miệng cười tươi rói.

Trong khoảnh khắc đó, cô đã quên mất bát súp loãng của nhà nam tướcđôi giày cũ truyền lại.

Thế nhưng trong đống quả nhặt được cũng lẫn vào vài thứ giống như quả sồi.

Liliana ngây thơ cho một quả vào miệng.

“…Ng—!? C-cứng quá! Nhai không nổi!”

“Cái đó ăn sống sao được.”

“Êhhhh…! Mình nhặt được cả đống luôn mà…”

Cô buồn bã cúi đầu, khẽ dậm chân lên mảnh vải trong giày.

Lúc đó, cậu bé lúc nãy nở nụ cười tinh nghịch rồi lấy từ túi vải ra một chiếc bánh nướng nhỏ.

“Vậy trao đổi nhé. Mấy quả này ba tôi thích lắm. Đổi lại tôi cho cậu cái này.”

“Ơ… thật sao?”

“Ừ. Vì cậu đã cố gắng nhặt mà.”

Liliana dè dặt cắn một miếng.

Vị ngọt nhẹ và thơm mùi nướng lan ra trong miệng. Khuôn mặt cô nở rộ như một bông hoa.

“Ngon quá! Cảm ơn! Rừng thật tuyệt vời!”

Lũ trẻ trong thị trấn cười bảo: “Con bé này lạ thật.”

Nhưng ngày hôm đó, Liliana là người có nụ cười hạnh phúc nhất, hai má đỏ hồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!