Trong căn phòng trẻ con chẳng khác mấy so với hồi trung học này, âm thanh cây bút lướt nhẹ trên bảng vẽ điện tử vang lên trong yên tĩnh. Có lẽ là vậy. Vì tôi đang đeo tai nghe, nên thực ra cũng không biết rõ nữa.
Thứ vang vọng đến tai tôi chỉ là tiếng cô ấy đang làm việc vọng lại qua ứng dụng gọi thoại, cùng giọng nói nhỏ nhẹ nhưng toát lên vẻ thông minh, điềm tĩnh.
「—Vậy, rốt cuộc là bằng cách nào mà chị lại trở thành họa sĩ minh họa vậy ạ? 」
Câu hỏi ấy chen vào khoảng lặng giữa lúc tôi đang làm việc, khiến tôi liếc nhìn sang màn hình phụ nơi đang mở ứng dụng gọi thoại. Vì không phải gọi video, nên thứ tôi thấy không phải là khuôn mặt cô ấy, mà chỉ là biểu tượng một nhỏ con gái tóc vàng mà thôi.
Tôi nghiêng đầu mình sang một bên.
“Sao đột nhiên lại hỏi chuyện đó vậy?”
「Chị biết là em tò mò còn gì? Đột nhiên chị xuất hiện, rồi trở thành họa sĩ vẽ minh họa nổi tiếng, giờ thì ai cũng muốn hợp tác với mình hết nữa. Chị lại chẳng bao giờ lộ mặt nữa, bí ẩn lắm luôn ấy」
“Chị chỉ lười ra ngoài thôi……Đến giờ vẫn sống với ba mẹ mà.”
Tôi cũng đã từng nghĩ rằng “một khi không còn là học sinh nữa thì tự nhiên sẽ bắt đầu sống một mình thôi”. Nhưng hiện thực là tôi vẫn đang sống trong căn phòng trẻ con, nơi mà xung quanh toàn là game với light novel. Nghĩ kỹ thì, chẳng có cuộc sống nào tiện lợi hơn việc sống cùng gia đình cả.
「Chị debut từ khi nào thế? 」
“Ừm, từ năm 2 cao trung……4 năm trước ấy.”
「Trước đó chị đã thường xuyên đăng tranh minh họa rồi nhỉ. Em cũng từng xem mấy bức hồi đầu ấy. Fan của chị mà lị」
“Ngại quá, xin đừng nói vậy mà……”
「Nói hơi kỳ một chút, nhưng đó là cách làm rất khéo đấy. Chị vẫn đăng đều đặn ngay cả khi còn chưa vẽ giỏi lắm, để người ta thấy được quá trình tiến bộ của mình — cái không khí thư thả ấy, vừa tự nhiên mà lại có một sự tính toán khó tưởng tượng」
“Phải……Mà thật ra chuyện sắp xếp lịch đăng bài các kiểu ấy, không phải chị làm đâu.”
「Thật ạ? 」
“Hình như chị chưa kể à……hồi đó có một bạn cùng lớp ở cao trung làm kiểu như quản lý cho chị. Nói sao nhỉ, chị bắt đầu đăng tranh lên mạng cũng là do người đó khuyên đó……”
「Hể……」
Sau khi ngẫm nghĩ một lúc, cô ấy hỏi tôi.
「Là con trai ạ?」
“Ờ thì……qua loa là vậy.”
「Hể~」
Giọng cô ấy bỗng cao lên một bậc, làm tôi vừa tiếp tục vẽ vừa cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Đ-đừng hiểu lầm nhé! Người đó có bạn gái đàng hoàng mà!”
「Vậy nghĩa là, chị không thích anh đó ạ? 」
“C-cái đó thì……nếu mà không thích, thì chị đâu có thể tin tưởng và nhờ cậy nhiều đến thế được……”
「Nghe thú vị đấy. Giờ người đó đang làm gì? Sinh viên đại học ạ? 」
“Cậu ấy học ở Đại học Kyoto.”
「Đại học Kyoto á!”」
Giọng ngạc nhiên của cô ấy làm tôi thầm cảm thấy hơi tự hào. Dù việc Mizuto học ở Đại học Kyoto thì chẳng phải công lao của tôi gì cả.
“Dù sao thì cũng học ở trường dự bị khá nổi tiếng mà……còn chị thì, suýt nữa thì rớt tốt nghiệp ấy chứ.”
「Ra là vậy. Chị được chàng sinh viên tương lai của Đại học Kyoto đó chăm sóc tận tình, từ sáng ‘chào buổi sáng’ đến tối ‘chúc ngủ ngon’ luôn ha」
“Ờ thì……cũng gần như vậy đó……”
「Thế rồi công việc đến kiểu như vậy ạ?」
“Ban đầu là lời mời vẽ minh họa MV cho một VTuber cá nhân. Sau đó thì có thêm lời mời vẽ minh họa light novel nữa……”
「A! “Bạn gái đầu tiên”! Hình như sắp được chuyển thể thành phim nhỉ? 」
“Phải……ờ thì, chị cũng đã đắn đo khá lâu trước khi nhận công việc đó.”
「Tại sao thế ạ?」
“Nếu kể thì sẽ dài lắm đấy……”
Công việc trong tay vẫn còn xa mới hoàn thành, và cuộc gọi làm việc dường như chẳng có hồi kết.
Giữa lúc “màn đêm” ngoài kia ngày càng khuya, chúng tôi – những người làm công việc gần như tách biệt với thế giới bên ngoài – vẫn tiếp tục trò chuyện mà chẳng màng đến thời gian.
Bốn năm trước— về sự kiện tháng 9 năm ấy, khoảnh khắc đã định hình nên cuộc đời tôi.
