Chương 383 - Đã Bảo Đi Chơi Thôi Mà ? (13)
Bị tỏ tình bất ngờ giữa thanh thiên bạch nhật.
A Thanh trả lời gọn lỏn, không chút do dự:
「 Đéo thích. 」
『 Trời ơi! Sao lại thế? 』
Nghe thấy thế, Vu Na Lam bên cạnh rú lên như lợn bị chọc tiết, phá tan bầu không khí lãng mạn (nếu có):
『 THÌ LÀ THẾ CHỨ SAO NỮA! NỮ VỚI NỮ! CÁI THỨ BỆNH HOẠN GÌ ĐÂY! AAAA! 』
A Thanh bị điếc cả tai, nhăn mặt khó chịu. Con bé này càng ngày càng luyện được Sư Tử Hống thượng thừa rồi.
Nhưng La Dương Kết vẫn bình chân như vại, mặt không đổi sắc:
『 Tây Môn nương tử là đệ tử Thần Nữ Môn mà? Chuyện chị em 'mài kéo' với nhau ở đó là bình thường như cân đường hộp sữa. Hay là... cô đã có người trong mộng? Á, chẳng lẽ hai người...! 』
La Dương Kết chỉ tay vào Vu Na Lam với ánh mắt nghi ngờ.
「 Hả? 」 A Thanh ngơ ngác.
『 Cái gì! Đại Tỷ! Chị... chị nhìn em với ánh mắt đó sao! Em... em... 』
Vu Na Lam đỏ mặt tía tai, e thẹn quay đi, lấy tay che mặt .
『 Đại Tỷ à, cho em chút thời gian suy nghĩ nhé... Tuy em tôn sùng chị như thánh thần, nhưng chuyện này... Mà nếu chị đã muốn thì... em chiều... 』
Lông mày A Thanh giật giật liên hồi.
「 Không có đâu. Mày không phải gu của tao. 」
『 Tại da em đen quá đúng không! Em biết mà! 』
「 Aiii-ssi! Đừng có suy diễn lung tung! Đừng biến tao thành đứa phân biệt chủng tộc! Da mày đẹp lắm, được chưa! 」
(Hán tộc thượng đẳng: Coi thường các dân tộc khác là man di mọi rợ. Tư tưởng độc hại này vẫn còn tồn tại đến tận thời hiện đại ở quê A Thanh, nơi một gã độc tài đang cố xóa sổ văn hóa của người khác).
A Thanh không muốn bị gán ghép vào cái tư tưởng thối nát đó một chút nào.
Vu Na Lam rưng rưng nước mắt vì xúc động:
『 Đại Tỷ! Quả nhiên là Đại Tỷ! Tấm lòng bao dung như biển cả! Ngực to không lo chết đói... à nhầm, ngực to chứa cả thiên hạ! Tuy em không xứng, nhưng nếu chị muốn, em xin hiến dâng thân xác này cho chị! 』
CỐP!
Một tiếng gõ đầu giòn tan như tiếng hạt dẻ nổ trong lò vang lên.
Vu Na Lam ôm đầu lăn lộn dưới đất, kêu la thảm thiết như bị chọc tiết lần hai.
A Thanh thở dài não nề, quay sang nhìn La Dương Kết.
Cô nàng La Dương Kết vẫn cười tủm tỉm, nhìn A Thanh đắm đuối như nhìn thấy nữ thần tình yêu hiển linh (dù vừa chứng kiến cảnh bạo hành gia đình ngay trước mắt).
「 Cô La. Dù là nam hay nữ, mới gặp lần đầu mà đòi cưới thì ai mà đồng ý? 」
『 Nhưng tôi yêu em mất rồi. 』
「 Cô còn chưa biết tôi là người thế nào. 」
『 Lúc đầu tôi cũng nghĩ thế. Nhưng nhìn mặt em thôi là tôi thấy hạnh phúc rồi. Ngắm em cả ngàn năm cũng không chán. Em nhìn mặt tôi xem, có thấy hạnh phúc không? 』
Đúng là mặt cô ta đang viết chữ "Phê" to đùng. Không giống mấy đứa fan cuồng toxic, mà là kiểu si tình ngây dại đáng sợ.
『 Thế này nhé Tây Môn nương tử, chúng ta cứ tìm hiểu nhau từ từ được không? 』
「 Tôi không thích mấy người yêu bằng mắt. Thấy ai đẹp hơn tôi là cô lại tót đi theo chứ gì? 」
『 Không bao giờ. 』
La Dương Kết khẳng định chắc nịch như đinh đóng cột.
『 Vì trên đời này làm gì có ai đẹp hơn Tây Môn nương tử nữa. 』
Ý là nếu có đứa đẹp hơn thì chưa biết thế nào đâu nhé.
A Thanh chán nản lắc đầu ngán ngẩm.
『 Ôi trời ơi. Tây Môn nương tử ơi, em biết không? Cái vẻ mặt khinh bỉ nhìn người khác như nhìn súc vật của em... đẹp mê hồn! Càng nhìn càng thấy cuốn! 』
「 ...... Điên mẹ nó rồi. 」
Đến đất người ta thì phải chào chủ nhà.
Nam Ninh là đất phong của Thọ Tây Thân Vương, nên cả cái thành phố này coi như là nhà riêng của hắn.
Tự Do đến chào hỏi theo đúng lễ nghĩa (bề ngoài).
『 Anh Thọ Tây, lâu lắm không gặp. Nhớ ngày xưa anh em mình chơi đùa ở Đông Cung vui biết bao. Thời gian trôi nhanh thật đấy. 』
『 Hồi bé mày dễ thương lắm. 』
『 Vâng. Anh cưng chiều em nhất mà. 』
Khuôn mặt Thọ Tây Vương thoáng chút hoài niệm xa xăm.
Hắn tuy nhu nhược, hèn nhát, nhưng lại là người sống rất tình cảm (với người thân). Hắn từng rất yêu quý đứa em họ kém mình mười bốn tuổi này.
『 Nhắc chuyện xưa ở đây không tiện lắm. Có nhiều tai mắt. 』
『 A. Để em giới thiệu. 』
Tự Do chỉ vào Kiên Nô (lão già), cười mỉm đầy ẩn ý.
『 Đây là lão nô bộc của em. Tiện thể, lão là cao thủ Hóa Cảnh. 』
『 Tham kiến Điện hạ. 』
『 Đây là bà vú nuôi của em. Cũng là Hóa Cảnh. 』
『 Lão nô tham kiến Điện hạ. 』
『 Còn đây là osin Siêu Tuyệt Đỉnh, đây là vệ sĩ Siêu Tuyệt Đỉnh, đây là chân sai vặt Tuyệt Đỉnh... 』
Thọ Tây Vương toát mồ hôi hột ròng ròng.
Cái gì thế này?
Một tập đoàn quái vật!
Hóa Cảnh mà đi làm nô bộc? Siêu Tuyệt Đỉnh đi làm osin quét nhà?
『 Thôi. Sao chúng nó đứng trơ ra đó? Sao mày lại để chúng nó mở mồm nói chuyện? 』
Ý là: Đầy tớ thì phải quỳ, phải câm mồm chứ, sao dám đứng ngang hàng.
『 Vốn dĩ còn năm người nữa cơ, nhưng đi đường gặp sơn tặc nên chết hết rồi. Lạ thật, sơn tặc thời nay mặc áo gấm, đeo giáp trụ, dùng nỏ quân dụng cơ đấy. Loạn lạc quá anh nhỉ. 』
『 Hừm. 』
Thọ Tây Vương chột dạ, chớp mắt liên tục.
『 Thế nên em thấy mình yếu đuối quá, phải học chút võ phòng thân. Tu thân tề gia mà lị. Em định tập tành tí chút. 』
Thọ Tây Vương trợn mắt kinh hãi.
Hoàng tộc cấm học võ! (Trừ Hoàng đế).
Lý do đơn giản: Sợ tạo phản cướp ngôi.
Chỉ có công chúa (không có quyền thừa kế) mới được học múa may quay cuồng (Tiên Nữ Công) cho đẹp đội hình.
Tự Do đòi học võ nghĩa là công khai ý định: "Tao sắp làm phản rồi đấy."
『 Đức Hiền. 』
『 Anh Thọ Tây. Chúng ta không thể sống nhờ vào lòng thương hại của kẻ khác mãi được. Anh không sợ à? Một ngày đẹp trời, hắn hứng lên bảo: 'Hôm nay buồn quá, giết đứa em chơi cho vui', thế là đầu anh lìa khỏi cổ. 』
『 Đó là cái giá của dòng máu Hoàng tộc. Ăn sung mặc sướng nhưng ngủ trên đống dao. 』
『 Anh định ngủ trên dao đến bao giờ? 』
『 Thế mày muốn tao làm gì? Tạo phản thật à? 』
Tự Do thở dài thườn thượt.
『 Em không bảo cướp ngôi. Nhưng nếu có dao treo trên đầu thì ít nhất cũng phải đội mũ bảo hiểm chứ. Hắn muốn giết mình thì mình phải xù lông nhím lên, cắn lại hắn, để hắn biết mình không dễ xơi. 』
『 Suy nghĩ đó chính là mầm mống của chiến tranh loạn lạc đấy! Xuân Thu Chiến Quốc, Tam Quốc, Ngũ Đại Thập Quốc... đều từ cái suy nghĩ 'tự bảo vệ mình' mà ra. Trời sinh Hoàng tộc để cai trị, chứ không phải để chém giết nhau. 』
『 Anh à, em không trách anh. Dù anh bán đứng em cho hắn, dù anh mời em đến Hồng Môn Yến để giết em. Em không trách người muốn sống. Giống như em thôi. 』
Thọ Tây Vương cúi gầm mặt, xấu hổ không dám nhìn thẳng.
Hắn định giết em ruột để bảo toàn mạng sống. Giờ đối mặt với đứa em vẫn coi trọng tình nghĩa xưa, hắn thấy mình thật sự khốn nạn.
『 ...Xin lỗi. 』
『 Em nhớ hồi bé anh thương em lắm. 』
『 Cũng... không thương lắm đâu. 』
『 Nên em muốn báo đáp anh. Cho mấy đứa cháu (con của Thọ Tây Vương) sang Tứ Xuyên nghỉ dưỡng đi. Khí hậu bên đó tốt lắm. 』
『 Đức Hiền. 』
『 Em thấy võ công hay phết. Người bay như chim, chém đá như chém bùn. Em già rồi học khó vào, nhưng mấy đứa cháu còn trẻ, học nhanh lắm. Cơ hội tốt để chúng nó rèn luyện sức khỏe. 』
Đưa con tin đây.
Tao sẽ dạy chúng nó võ công (để cùng làm phản).
Thọ Tây Vương mặt cắt không còn giọt máu.
『 Đức Hiền... Em... Em định chơi lớn thật à? 』
『 Anh à, em cũng muốn sống. Nhưng em không muốn sống một mình. Em muốn cả nhà mình cùng sống. Anh nói thật đi, chui rúc ở cái xó này thì thằng chó đó có tha cho anh không? 』
『 Chắc... nó quên anh rồi. Nó hay quên lắm. 』
『 Nó sẽ nhớ ra khi cần giết anh. Vụ ở Tứ Xuyên em kể trong thư rồi đấy. Nó dựng chuyện em bị đầu độc để có cớ điều quân. Anh nghĩ anh an toàn được bao lâu? 』
Thọ Tây Vương im lặng như tờ.
Cuối cùng, hắn thở dài đầy bất lực:
『 Tha cho tụi nhỏ đi. Chúng nó cũng là cháu em mà. Nếu còn tình nghĩa thì tha cho chúng nó. Anh sẽ học võ thay chúng nó. 』
『 Em vẫn nhớ anh tốt với em thế nào. Nhưng anh nghĩ Tứ Xuyên an toàn hơn hay ở đây an toàn hơn? 』
『 Nhưng học võ thì... thành nghịch tặc mất. 』
『 Giờ anh có võ công đâu mà vẫn bị dọa giết đấy thôi? Quân đội thì xa, cận vệ thì yếu. Học võ ít ra còn chạy trốn được. 』
Thọ Tây Vương lắc đầu quầy quậy.
『 Thế em có gì để bảo vệ tụi nhỏ? 』
『 Em có ruộng Thuốc Nổ. Mùa màng bội thu lắm. Thu hoạch được hơn tám vạn cân rồi. 』
Thọ Tây Vương há hốc mồm, quai hàm rớt xuống đất.
『 Mày... mày là trùm phản động thật rồi. 』
『 Tóm lại: Con cái để em lo. Anh lo cái thân anh đi. Dọn dẹp nội bộ Vương phủ cho sạch sẽ, nuôi thêm thực khách (giang hồ) vào. 』
Tự Do chợt nhớ đến A Thanh.
Có ơn phải trả.
『 Bọn giang hồ Chính phái dùng được đấy. Bọn Cẩm Y Vệ hay Thái Giám hay giở trò bẩn, dùng bọn giang hồ để đối phó là chuẩn bài. Bọn này coi trọng danh dự hơn mạng sống, dễ sai bảo lắm. 』
「 CÁI GÌ!? MÀY NÓI LẠI XEM! 」
Sa Hân – Huệ Châu Phi Hổ (biệt danh nghe kêu như chuông nhưng thực ra chỉ là trùm sò ở cái huyện lẻ Huệ Châu) gào lên như điên dại.
Hắn là cao thủ trong mắt gà mờ, nhưng là con gà trong mắt cao thủ.
Tên lính Hắc Hùng Đoàn run như cầy sấy trước cơn thịnh nộ của sếp.
『 Dạ... đang nhậu vui vẻ... tự nhiên có con điên lao vào đánh úp... Đúng rồi! Thích khách! Chắc chắn là thích khách! Chứ ca nữ bình thường sao mà mạnh thế được... 』
BỐP!
Sa Hân tát thằng lính quay mòng mòng như chong chóng.
Hắn già đời rồi, nghe là biết ngay mùi gì.
Lại cái trò trêu gái bị gái đánh sấp mặt chứ gì.
Đã bảo ra đường tránh xa đàn bà con nít mà không nghe, giờ mang nhục về nhà.
『 Thôi. Ca kịch đoàn hay ca nữ? 』
『 Ca nữ... ca nữ đơn lẻ... 』
BỐP!
Lại ăn thêm cái tát lệch hàm.
『 Một đứa con gái cân cả team tụi mày à? Mà chỉ có mình mày sống sót về báo tin? 』
『 Dạ... dạ không! Còn nữa! Có đồng bọn! 』
Thằng lính bí quá hóa liều, bịa chuyện như thật:
『 Là con đeo rèm che mặt ! Đúng rồi! Chính là con Thiên Hoa Kiếm! Nó thuê sát thủ đánh úp anh em ta! Chắc chắn là nó! 』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
