Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

53 54

hắc long pháp điển

(Đang ra)

hắc long pháp điển

Hoan thanh

"Câu chuyện về một con Hắc Long vô năng về ma pháp nhưng lại khuấy đảo phong vân tại dị giới."

290 1458

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11910

[0-100] - Chương 68 - Nào có ai kề dao vào cổ... (5)

Chương 68 - Nào có ai kề dao vào cổ... (5)

A Thanh vận khí, đẩy mạnh chân khí xuống các huyệt đạo ở nửa thân dưới.

Vì khí huyết bị tắc nghẽn nên chân nàng tê dại, chẳng còn chút cảm giác hay sức lực nào.

May thay, chân khí của Ngọc Nữ Tâm Quyết vẫn còn lưu thông được chút ít.

Cảm giác giống như khi bị ngạt mũi mà phải bịt một bên lỗ mũi lại rồi cố sức xì thật mạnh ra vậy.

Một cơn đau âm ỉ từ Đan điền dội lên do dùng lực quá đà.

Nhưng so với sự sảng khoái khi nửa thân dưới được khai thông, chút đau đớn này vẫn trong ngưỡng chấp nhận được (ngon lành cành đào).

Ngọc Nữ Tâm Quyết là tâm đắc võ học của Cửu Thiên Huyền Nữ, người cai quản chín tầng trời.

Đó là sự giác ngộ về đạo Trung Dung, dung hòa cả Âm và Dương, Thiện và Ác.

Luồng chân khí mang đặc tính "cái gì cũng chơi được" ấy đang từ từ thẩm thấu và nung chảy lớp Châm Thấu Kình đang khóa chặt các huyệt đạo.

Đúng lúc A Thanh đang hì hục cạy mở các huyệt đạo bị đóng, một giọng nói già nua vang lên, phá đám sự tập trung của nàng.

Hưm hừm. Lão phu là Cố Đường Thượng.

A Thanh vốn dĩ rất yếu lòng trước người già (bệnh nghề nghiệp).

Nếu nhìn thấy mặt, nàng có thể soi được chỉ số Ác Nghiệp để biết đường mà đối phó, nhưng khổ nỗi nàng đang bị nhốt trong xe ngựa nên chịu chết.

"Ủa? Gì tự nhiên vậy? Cháu là Tây Môn Thanh." 

Lão phu muốn ban cho ngươi sự dạy bảo, ngươi hãy mau chóng bái lão phu làm sư phụ đi.

Cái quái gì thế? Tự nhiên bắt người ta nhận sư phụ?

"Cháu có sư phụ rồ..."

Giọng nói già nua kia thô bạo cắt ngang lời A Thanh, rồi bắt đầu bắn rap khẩu quyết như súng liên thanh.

Cố Đường Thượng cũng hết cách rồi.

Nếu để con ranh này mở mồm từ chối thì hắn lại phải hạ mình năn nỉ nó học, thế thì còn gì là thể diện Ma Quân.

Chi bằng cứ "tiền trảm hậu tấu", dạy xong rồi tính công sau.

Dù sao nó cũng là gái Chính phái, tâm tính chắc sẽ khác bọn ma đầu, biết đâu sau này về lại Thần Giáo nó sẽ đối xử tử tế với sư phụ.

Hoặc ít nhất, hy vọng là nó khá khẩm hơn lũ đệ tử Thần Giáo suốt ngày chỉ rình rập "thịt" sư phụ để chiếm ghế.

Ám Hắc Thái Dương Chi Tượng Như Nhật Dạ... (Hình tượng mặt trời đen tối như ngày và đêm), Lão phu đã nhìn thấy vầng thái dương đen kịt mọc lên khiến ngày đêm không còn phân biệt...

À. Ra là chủ nhân của môn Ma công kia.

A Thanh im lặng lắng nghe.

Sau màn dạo đầu giới thiệu dài dòng văn tự về việc nhìn thấy nhật thực toàn phần (Mặt trời đen) rồi nảy ra cảm hứng sáng tác, lão già bắt đầu đi vào phần chính: cách vận hành chân khí qua huyệt đạo, chiêu thức và tâm pháp hình tượng .

Cấu trúc chung của bí kíp võ công thường là như thế.

Ngay lập tức, cửa sổ Hệ thống sáng rực lên.

Mở ra xem thì thấy một cái khung viền vàng...

Hả? Chỉ là Viền Vàng thôi á?

A Thanh bĩu môi thất vọng. (Tưởng trấn phái của Ma Quân phải là Viền Tím/Epic chứ).

Quá trình nhập môn yêu cầu phải luyện tập từng chiêu thức và vận khí hoàn hảo ít nhất một lần, nhưng A Thanh lười.

Nàng trút thẳng Điểm Tu Luyện Tự Do vào để nâng cấp lên Nhất Tinh ngay lập tức.

Cùng lúc đó, cảm giác bị xâm nhập cưỡng chế ập thẳng vào não bộ.

Giống như có ai đó đang dùng thìa múc não nàng ra, hoặc thò tay vào khuấy đảo, nhào nặn chất xám bên trong. Cái cảm giác kinh tởm và rùng rợn này thật không có từ ngữ nào diễn tả nổi.

"Ư... Ọe... Á á..."

Sau mỗi lần như thế, tâm trạng nàng trở nên cực kỳ tồi tệ.

Nếu không phải vì cái trải nghiệm "phê pha" đến mức muốn điên cái đầu này, có lẽ nàng đã có thể thân thiết hơn một chút với tên Thái Dương (Tae-chang / Tên gọi tắt của Hệ thống/Thái Dương Tinh Quân?).

Nhưng cứ mỗi lần trải qua, nàng lại cảm nhận được một thứ cảm xúc chẳng mấy tốt đẹp.

Một loại ác ý muốn nắm thóp và thao túng cuộc đời con người.

Và đi kèm với đó là sự vô cảm lạnh lùng, kiểu như "mày sống chết ra sao bố đếch quan tâm".

Rốt cuộc nó là cái gì? Một loại Thần thánh nào đó ư?

Nếu là Thần mà bọn Tàu khựa (nguyên văn: bọn mọi rợ/bọn Khựa) tin thờ thì phải là Ngọc Hoàng Thượng Đế hay Phật Tổ Baby (Buddha Baby) gì đó chứ? Mấy ông đó phải thuộc phe Thiện chứ nhỉ?

Họ đâu có coi con người như rác rưởi thế này?

Hay là... mình đang ở trong game thật?

Liệu mình có đang thực sự hành động theo ý mình không?

Tại sao đi đến đâu cũng dính phải mấy cái thứ tởm lợm này?

Phải rồi, đệch mợ nó, Võ Thiên Đại Đế.

Có một bài viết hướng dẫn về gã đó.

Đột nhiên, ký ức về bản hướng dẫn nàng đọc trong lúc cài đặt game hiện về.

Nó hiện lên rõ mồn một và đầy xấu hổ, giống như khi nằm trên giường chợt nhớ lại mấy pha xử lý "đi vào lòng đất" trong quá khứ vậy.

Sự khác biệt lớn nhất giữa các độ khó chính là Võ Thiên Đại Đế.

Ở chế độ Dễ (Easy): Võ Thiên Đại Đế là đại tiền bối của Chính phái, đã "xử đẹp" Hoàng đế và dọn dẹp sạch sẽ các thế lực nguy hiểm tiềm tàng. Việc lấy được di sản của ông ta rất dễ, người chơi có thể thoải mái xây dựng thế lực dù theo phe Tà phái hay Ma đạo.

Ở chế độ Bình Thường (Normal): Võ Thiên Đại Đế là nhân vật nửa chính nửa tà, chỉ tập trung tiêu diệt Hoàng thất trong quá khứ, nên các thế lực thù địch vẫn còn rất mạnh.

Ở chế độ Khó (Hard): Võ Thiên Đại Đế bị coi như chưa từng tồn tại (hoặc bị xóa sổ), triều đình và Quan phủ nắm trùm võ lâm. Trình độ võ học giang hồ xuống dốc thảm hại, việc kiếm được võ công cao cấp khó như lên trời.

A Thanh đã chọn chế độ Dễ cho lần chơi đầu tiên.

Vậy nên cái võ lâm này mới ra nông nỗi này sao?

Nếu không chọn Dễ thì sao? Thì mọi chuyện có khác đi không?

Vậy thì... thế giới này rốt cuộc là cái quái gì?

Ơ. Không được. Suy nghĩ tiêu cực . Phải dừng lại ngay.

Cơ thể A Thanh run lên bần bật.

Lạ thật.

Dạo gần đây chưa bao giờ nàng bị hoảng loạn nặng đến mức này.

Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Rồi một khuôn mặt hiện lên trong đầu nàng.

A Thanh nhận ra ngay nguyên nhân khiến mình mất kiểm soát.

Là cái thằng cha "Bản Tọa Ho-so-in" (Kẻ hoang tưởng mình là Bản Tọa) đó.

Chính là tại cái thằng khốn nạn đó.

Mặt mũi thì như Bá tước Asura (nửa nọ nửa kia), chân thì què quặt bán thân bất toại, lại còn dám "khịa" vào hệ thống (Thái Dương) khiến tâm trạng nàng tụt dốc không phanh. Bảo sao mà không lên cơn panic.

Và ngạc nhiên chưa!

Cơn giận bùng lên khiến nàng bình tĩnh lại ngay lập tức mà không cần dùng thuốc an thần!

Nhưng mà cáu vãi nồi!

Tim đập thình thịch, tay run bần bật vì điên tiết.

Con người vốn là loài sinh vật kỳ quặc, một khi đã ghét ai thì sẽ cố bới lông tìm vết, bịa ra đủ lý do để ghét cay ghét đắng kẻ đó hơn nữa.

Dồn hết mọi phẫn uất và bất công trên đời lên đầu một người, dù kẻ đó có kêu oan thì cũng mặc kệ.

Chính vì "lòng người khó đoán" như thế nên người ta mới phải giữ phép lịch sự và giả vờ tử tế với nhau đấy.

RẦM!

Lòng bàn tay A Thanh giáng mạnh vào vách xe ngựa vô tội.

Đó là một chưởng chứa đựng nội công thâm hậu, vượt xa cảnh giới Tuyệt Đỉnh thông thường.

Cả lớp gỗ lót bên trong, khung thép gia cố ở giữa và lớp vỏ bên ngoài đều bị xuyên thủng ngọt xớt chỉ trong một cú đánh.

Bàn tay của A Thanh thò hẳn ra ngoài xe ngựa, vẫy vẫy trong gió một cách đầy e thẹn.

Cố Đường Thượng, kẻ đang mải mê đọc lại khẩu quyết Hắc Sát Ma Chưởng lần thứ ba, giật mình kinh hãi nhìn cảnh tượng đó.

Chỉ một đốt ngón tay ở đầu ngón tay thon dài kia đã chuyển sang màu đen kịt.

Đó là bằng chứng cho thấy nàng ta đã nhập môn Hắc Sát Ma Chưởng thành công.

Khoảng một tuần trôi qua.

A Thanh lảo đảo di chuyển về phía bàn ăn.

Chân phải thì run rẩy như cầy sấy, chân trái thì liệt hẳn phải lết lê lết thết dưới đất.

Trí Thừa Châu nhìn bộ dạng đó mà không khỏi thầm thán phục.

Lần nào nhìn thấy cũng thấy kinh ngạc.

Trúng phải Nghịch Thiên Huyết Lưu Đại Pháp mà vẫn tự đi bằng chân được sao?

Tuy tốc độ chẳng khác gì rùa bò, nhưng nghe nói Chí Tôn ra tay không hề nương tình, định biến cô ta thành phế nhân ngồi xe lăn luôn rồi cơ mà.

Nghe đồn cô ta có một cái Hộ Thân Kỳ Công gần đạt đến mức Đại thành.

Nghịch Thiên Huyết Lưu Đại Pháp là tà thuật bắt nguồn từ Huyết Giáo.

Nó được xưng tụng là cấm chế thuật mạnh thứ hai trong các loại cấm chế.

Vậy mà một võ nhân mới chỉ đạt cảnh giới Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ lại có thể chịu được đại pháp của Chí Tôn?

"Aizz, mệt vãi linh hồn. Tưởng tập vật lý trị liệu chỉ là làm màu thôi chứ, ai dè đúng là chiến thắng của nghị lực con người."

A Thanh cuối cùng cũng lết được đến ghế ngồi, vừa xoa bóp đùi vừa than vãn làm quá lên.

Rồi nàng rút đũa ra, múa đũa vèo vèo.

Đồ ăn là phải ăn.

Tại sao ư? Vì nó đang lù lù trước mặt chứ sao.

Trí Thừa Châu quan sát kỹ A Thanh đang liếm đồ ăn như máy hút bụi.

Ai không biết lại tưởng cô ta có thù oán gì với mâm cơm.

Nhưng thứ mà Trí Thừa Châu đang nhìn chằm chằm không phải là con ma đói, mà là đôi bàn tay của nàng.

Toàn bộ những ngón tay thon dài đều đã đen kịt như than.

Điều đó có nghĩa là Hắc Sát Ma Chưởng đã đạt đến Tam Thành.

Mới truyền thụ khẩu quyết được có một tuần.

Chỉ mới một tuần, võ công trấn phái của Ma Quân đã luyện đến tầng thứ 3?

Trí Thừa Châu võ công chỉ ở mức Nhị Lưu .

Hắn ngồi được lên ghế chủ nhân của Bí Các là nhờ cái đầu thông minh được cả Thần Giáo công nhận.

Nhưng ngay cả với bộ óc thiên tài của Trí Thừa Châu, tốc độ luyện Hắc Sát Ma Chưởng của A Thanh cũng là thứ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử võ lâm.

Nếu là Nội công tâm pháp thì còn có thể hiểu được, đôi khi ngộ ra chân lý là đột phá vèo vèo lên Đại Thành .

Nhưng Hắc Sát Ma Chưởng là Chưởng pháp, thiên về thực chiến và chiêu thức.

Một kiếm khách chuyên dùng kiếm sao có thể luyện chưởng nhanh đến thế?

Chẳng lẽ cô ta vốn có thiên phú chưởng pháp mà không biết?

Có một sự thật mà Trí Thừa Châu không hề hay biết: A Thanh đang sở hữu Như Lai Thần Chưởng và Tố Thủ Ma Công.

Như Lai Thần Chưởng là đỉnh cao của chưởng pháp Phật môn, còn Tố Thủ Ma Công là cội nguồn của vô số loại ma công trên đời.

Diệu lý của Hắc Sát Ma Chưởng cũng thuộc về hệ Chưởng, nên về cơ bản nó nằm trong phạm vi bao phủ của Như Lai Thần Chưởng.

Hơn nữa, Châm Thấu Kình của Hắc Sát vốn được mô phỏng dựa trên Tố Thủ Ma Công.

Vì thế, cách vận khí và chiêu thức đối với A Thanh cứ như là "người quen cũ", chẳng cần tốn Điểm Tu Luyện mà vẫn hiểu lầu lầu.

A Thanh đánh bay sạch sành sanh các đĩa đồ ăn trong nháy mắt, rồi dựa lưng vào ghế, gọi Trí Thừa Châu.

"Này. Nhóc con."

"Xàm xí. Nhóc con cái khỉ mốc."

'Mời Nữ hiệp cứ nói.'

Á đù. Nói lộn rồi. (Nói ngược với nghĩ).

Trí Thừa Châu giật mình thon thót.

Đúng cái lúc quan trọng này.

Thấy vậy, A Thanh nheo mắt cười đầy ẩn ý.

"Gớm, ngày thường mặt cứ lạnh như tiền, giả vờ ngầu lòi không quan tâm sự đời, hóa ra trong lòng vẫn cay cú vụ chiều cao à?"

"Tại hạ thi thoảng mắc bệnh nói nhảm. Mong Nữ hiệp bỏ qua."

"Rồi rồi, nhóc con. Chị thấy là do nhóc ăn uống kém quá đấy. Phải ăn thùng uống chậu vào thì mới lớn được chứ."

Lông mày Trí Thừa Châu giật giật.

Ăn uống kém á! Tại ai hả?!

Bàn ăn cao cấp của Trung Nguyên là bàn xoay .

Nó được thiết kế để thực khách dễ dàng lấy đồ ăn.

Khổ nỗi cứ mỗi lần Trí Thừa Châu định gắp miếng nào thì cái bàn lại xoay tít thò lò, bao nhiêu món ngon đều chạy về phía trước mặt A Thanh hết.

Trí Thừa Châu muốn ăn cũng đếch ăn được vì bị "ks" hết đồ.

"Tiểu thư đây cao ráo thế chắc là thích lắm nhỉ."

Hắn cố tình nói mát mẻ để chọc ngoáy lại.

Ở Trung Nguyên thời này, phụ nữ mà cao quá thì thường ế chồng .

Nhưng sát thương với A Thanh bằng không.

"Đương nhiên. Nhóc con mà cao lên tí nữa thì sẽ hiểu thôi. Không khí ở trên cao này nó trong lành, thoáng đãng biết bao nhiêu? Chứ mỗi lần ngồi xuống thế này, phải hít cái bầu không khí ô nhiễm ở tầng dưới của mấy người, chị mày khó thở muốn chết đây này."

"......"

"Cơ mà lạ nhỉ, ngồi xuống rồi mà tầm mắt chị em mình vẫn ngang nhau? Sự chênh lệch này đến từ đâu ta? Do chân à? Hay là do... lưng dài tốn vải?" (Nguyên văn: Do chân? Hay là do chân?)

"...Cái định mệnh."

'Cái định mệnh.'

Lần này thì bề ngoài và nội tâm của Trí Thừa Châu đã đồng nhất một cách hoàn hảo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!