Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 260 - Thần Long Xuất Hiện (16)

Chương 260 - Thần Long Xuất Hiện (16)

"Thần Long" là danh xưng cao quý, ám chỉ loài Ly Long sau ngàn năm tu luyện dưới vực sâu đã đủ sức phá nước bay lên thương thiên. Trong bối cảnh này, nó là sự tôn vinh dành cho ngôi sao mới tỏa sáng rực rỡ nhất, kẻ chiến thắng Tiềm Long Bí Võ Hội.

Vấn đề nằm ở chỗ, suốt lịch sử giải đấu chưa từng có nữ nhân nào giành chức vô địch. Thế nên tranh cãi bắt đầu nổ ra.

Vốn dĩ "Long" là biểu tượng của nam nhân, còn nữ nhân thì phải là "Phượng". Chẳng phải thế nên các tài năng trẻ của Chính đạo mới được gọi chung là "Long Phượng" sao?

Vậy thì danh hiệu dành cho đệ tử Thần Nữ Môn phải là "Thần Phượng" chứ sao lại là "Thần Long"?

Thế là bàn bên cạnh liền bật lại ngay.

Hoặc giả dụ nếu cả đám cùng một giuộc gật gù: "Ừ nhỉ, Thần Phượng mới chuẩn", thì bàn kế bên lại có kẻ nhảy vào cà khịa:

"Dù có nói thế thì cái tên Thần Phượng nghe nó cứ... phèn phèn thế nào ấy. Trong lịch sử giang hồ chưa từng có cái biệt hiệu nào nghe chán đời như thế."

Đến đây, dư luận lại chia làm hai phe rõ rệt.

Phe thứ nhất: Tương ứng với Thần Long thì phiên bản nữ phải là Phượng Hoàng non, tức là "Phượng Sồ".

Phe thứ hai: Võ nhân thì phân biệt nam nữ làm quái gì, cứ theo truyền thống lâu đời mà gọi là Thần Long là chuẩn nhất, nghe oai hơn hẳn.

Thế là khắp kinh thành Khai Phong, đi đâu cũng thấy cãi nhau ỏm tỏi về vấn đề ngữ nghĩa này.

Tuy nhiên, có một điều mà tất cả đều đồng tình, đó là dự đoán đệ tử Thần Nữ Môn sẽ vô địch.

Đơn giản thôi, nàng ta đã đánh bại cả Thiếu Lâm Tự để tiến vào chung kết cơ mà.

Tất nhiên võ công của nữ nhân Công Tôn Gia - người đã có màn so tài đẳng cấp với Ngọc Kỳ Lân - cũng rất đáng kinh ngạc.

Nhưng A Thanh là một kiếm khách lại dùng quyền cước để đánh bại đệ tử Thiếu Lâm.

Cầm vũ khí bao giờ cũng mạnh hơn tay không. Đây là kiến thức cơ bản mà đứa trẻ mới sinh ra cũng biết. Thế mà nàng ta lại dùng tay không để hạ gục Thiếu Lâm - nơi tự hào có quyền pháp Thiên hạ đệ nhất. Điều đó chẳng phải chứng minh rằng trình độ kiếm thuật của nàng ta còn cao siêu hơn gấp bội sao?

Thế nên thiên hạ mới nháo nhác cả lên để đặt cho nàng một cái biệt hiệu thật kêu.

Có người sẽ bảo: "Gớm, có thế thôi mà cũng phải đặt biệt hiệu", nhưng nếu ai nghĩ ra được cái tên hay ho được công nhận, thì cái tên đó sẽ được lưu truyền rộng rãi.

Giang hồ đâu thiếu những võ nhân có cả tá biệt hiệu kiểu này. Nếu biệt hiệu mình đặt ra mà được dùng phổ biến, thì đó chẳng khác nào một chiến tích để đời khoe với con cháu mai sau. Mà dân Trung Nguyên thì có bao giờ bỏ lỡ cơ hội để khoe khoang đâu.

"Nghe đồn là tuyệt sắc giai nhân, hay là gọi Tây Thi Kiếm?"

"Tây Thi Kiếm nghe quê một cục. Thế Tây Thi Thần Kiếm?"

"Cứ phải lôi Tây Thi vào làm gì. Ta thấy Tam Đầu Thần Long nghe hay hơn."

"Tam Đầu Thần Long? Rồng có ba đầu á... À. Ra thế. Ba cái đầu. Khụ khụ."

"Thế thì phải là Tam Đầu Phượng Sồ chứ sao lại dùng Rồng?"

"Hiểu ý ông rồi nhưng rồng hay phượng mà ba đầu thì thành Boss hết à."

"Là mỹ nhân mới nổi thì phải xếp vào Võ Lâm Lục Hoa chứ? Thế gọi là Thần Long Kiếm Hoa đi."

"Thế thì trùng lặp từ Kiếm Hoa à."

"Vậy Thần Long Thần Hoa?"

"Hừm. Ông tốt nhất là đừng có đặt tên nữa, ngồi im mà nghe thôi."

Tuy nhiên, hướng tiếp cận của những cái tên này nếu để Tây Môn Tú Lâm nghe được thì chắc bà sẽ nổi trận lôi đình. Không hề có chút tôn trọng nào về võ công, toàn là bàn tán về nhan sắc hoặc... vòng một.

Thực ra trong thâm tâm người giang hồ vẫn có cái suy nghĩ trọng nam khinh nữ thâm căn cố đế: "Đàn bà con gái võ công cao thì làm được cái tích sự gì".

Và rồi ngày chung kết cũng đến.

Khi A Thanh tung người bay lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống sàn đấu, tiếng reo hò vang lên như sấm dậy. Âm lượng còn lớn hơn cả lúc đệ tử Thiếu Lâm xuất hiện, quả là tiếng hô vang chấn động địa cầu chưa từng có trong lịch sử.

A Thanh vận công vào đôi tai siêu thính để nghe ngóng xem dân tình tung hô mình thế nào, thì...

Ơ? Cái quái gì thế?

"Tam Đầu Mỹ Phượng?" – Hừm. Phải nhớ mặt cái thằng vừa thốt ra câu đó.

"Ba Bá Thần Nữ?" – (Thần Nữ Ngực Khủng) Lại còn thế nữa.

"Hoa Thị Giai Nhân?" – Ý bảo mình là lợn à?

"Ba Bá" (Boba) nghĩa là sóng lớn, từ lóng ám chỉ phụ nữ ngực to. Hồi còn làm Cái bang A Thanh cũng nghe từ này suốt. Ở Trung Nguyên, ngực to thường bị coi là thô tục nên đây không phải từ hay ho gì, đại loại cũng ngang ngửa với "con lợn nái".

Thực ra ở quê hương cũ của A Thanh, việc gọi phụ nữ ngực to là "bò sữa" cũng mới xuất hiện gần đây thôi. Đông hay Tây thì cái từ miệt thị này vẫn có gốc gác từ gia súc.

Nhưng từ "Hoa Thị" (Lợn Hoa) lại mang sắc thái khác.

Đây là cách gọi người yêu thân mật nhất, hay nói cách khác là sến súa nhất của người Trung Nguyên. Đại ý là "tuy ngực to như lợn nhưng anh vẫn yêu". Cái từ "Hoa Thị Giai Nhân" này chứa đựng sự hài hước đậm chất Trung Nguyên.

Một kiểu hài hước khốn nạn.

Tất nhiên không phải ai cũng chỉ chăm chăm vào bộ ngực.

"Bạt Sơn Động Địa?" (Nhổ núi lật đất).

"Hạng Vũ Tiên Nữ?"... Ừm. Không biết từ Hạng Vũ đi kèm với Tiên Nữ có hợp không nữa. Chắc là do ấn tượng về màn cầm cổ tay đại sư Thiếu Lâm quăng quật như bao tải vẫn còn quá sâu đậm.

"Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nữ?" thì hơi quá. Trên đời thiếu gì người đẹp, nghe ngại chết đi được.

"Kiếm Hậu Mỹ Nhân?" Đã gọi là Kiếm Hậu rồi cơ à...

Được tắm mình trong tiếng reo hò dành riêng cho mình, A Thanh cảm thấy trong lòng lâng lâng khó tả.

Ừm. Cảm giác cũng không tệ chút nào. Nhưng mà tém tém lại chút đi mấy cha nội.

A Thanh giơ tay ra hiệu cho đám đông trật tự.

Người xuất hiện tiếp theo là Công Tôn Yêu Nghệ. Tiếng reo hò dành cho cô bé nhỏ hơn hẳn, khiến tình huống trở nên khá là ngượng ngùng.

Nhưng có vẻ cô ấy cũng có biệt hiệu nghe rất kêu: "Hiên Viên Huyền Nữ".

Gì cơ? Sao nghe ngầu thế?

Công Tôn Yêu Nghệ lên tiếng:

『 Tây Môn tiểu thư. Tỷ không quên lời nhờ vả của tôi chứ? 』

「 Ừ. Tuy không rõ lắm, nhưng tôi sẽ đánh hết mình . 」

Cả ngày hôm qua lẫn hôm nay nàng đã suy nghĩ nát óc, nhưng thực sự vẫn chưa hiểu "hết mình" là thế nào. Phải đánh với khí thế giết người thì mới là hết mình sao?

『 Vậy thì. 』

Công Tôn Yêu Nghệ khẽ cúi đầu chào, rồi hai tay nắm chặt trường kiếm giơ cao lên trời.

Ngay lập tức, một cái bóng kiếm khổng lồ đổ xuống. Đó là cái bóng kiếm dày đặc chạy dọc qua khuôn mặt A Thanh. Một luồng kiếm khí khổng lồ chia đôi bầu trời vút thẳng lên cao, trải rộng ra vô tận.

Cảm nhận được nguồn kình lực khủng bố chứa trong đó, A Thanh nghiến chặt răng.

Đây chính là Hiên Viên Kiếm thực sự, chiêu thức đốt cháy chân nguyên .

Đáp lại, từ kiếm của A Thanh cũng bùng lên luồng kiếm khí công suất tối đa. Kiếm khí của nàng không chỉ dài mà còn phình to ra như một thanh đại kiếm. Đây là chiêu "Siêu Việt" đặc chế của A Thanh.

Thanh kiếm của Công Tôn Yêu Nghệ dài ra cả trượng va chạm dữ dội với thanh kiếm khí đại kiếm của A Thanh.

Ầm!

Một áp lực khủng khiếp chưa từng thấy ập đến, vượt xa những chiêu thức Thái Sơn Áp Đỉnh thông thường.

Kiếm khí của Yêu Nghệ đang nhảy múa cuồng loạn. Sức mạnh cường đại được dẫn dắt bởi sự thiêu đốt sinh mệnh.

Ha. Mình đúng là... sai lầm quá thể.

Thực lòng mà nói, A Thanh đã coi thường Công Tôn Yêu Nghệ. Nàng cứ nghĩ đằng nào mình cũng thắng, thế là ngay chiêu đầu tiên đã bị dồn vào thế hạ phong.

Mà khoan, cái kia không phải là quá "lỗi game" sao?

Kiếm quái gì mà dài ra được? Lại còn dài cả trượng (3 mét) thế kia thì tầm đánh bao quát cả cái sân à?

Kiếm dài thì khoảng cách tấn công xa. Hơn nữa bán kính vung kiếm càng lớn thì tốc độ ở mũi kiếm càng nhanh. Nhanh như tia chớp, quét ngang không phải thành đường thẳng mà thành cả một mặt phẳng chết chóc.

Cảm giác của một võ sư đấu tay không khi gặp kiếm khách chắc cũng bất lực như thế này đây. Phải thu hẹp khoảng cách, nhưng làm thế nào bây giờ?

Chiêu đầu tiên chỉ là đòn thăm dò, tiếp theo là nhát chém ngang chiếm trọn không gian. Kiếm khí không có trọng lượng nên dù có đỡ cũng không bị nảy ra, mà nó cứ lừ lừ ép tới như thủy triều.

Kiếm khí của Công Tôn Yêu Nghệ mang màu sắc cao quý, lai giữa màu đỏ hoàng gia và màu tím huyền bí.

A Thanh dựng thẳng kiếm khí chặn đòn quét ngang sang bên phải rồi bước tới.

Kéttt! Tiếng ma sát kỳ dị của hai luồng kiếm khí vang lên chói tai, tia lửa bắn tung tóe tứ phía chạy dọc theo thân kiếm lao thẳng về phía Công Tôn Yêu Nghệ.

Đột nhiên, áp lực trên kiếm biến mất. Kiếm của Công Tôn Yêu Nghệ thu nhỏ lại, kiếm khí rút ngắn khiến lực ép tiêu tan.

Thanh kiếm đang dồn lực đẩy của A Thanh chém vào hư không. Trọng tâm cơ thể nàng lảo đảo.

Kiếm của Công Tôn Yêu Nghệ chuyển từ diện (mặt phẳng) sang điểm.

Một cú đâm trực diện vào A Thanh. Không biết có nên gọi việc kiếm khí đột ngột dài ra là "đâm" hay không nữa.

A Thanh kinh hãi.

Thiết Bản Kiều (Ngả người ra sau)? Không. Sẽ bị bẻ gãy lưng ngay. Khoảng cách vẫn còn xa nên kiếm của Công Tôn Yêu Nghệ rất linh hoạt. Chỉ cần đâm xong rồi gạt xuống là đủ để chẻ đôi người đang làm động tác Thiết Bản Kiều.

A Thanh lao người đi như vận động viên nhảy cầu.

Lăn hai vòng trên sàn rồi bật dậy, kiếm khí lại dài ra đuổi theo nàng sát gót.

Từ huyệt Dũng Tuyền ở gan bàn chân A Thanh bùng lên luồng chân khí mãnh liệt.

Bộp, bộp, bộp!

Bước chân A Thanh dài ra, chạy thành một vòng tròn lớn, ánh mắt không rời khỏi Công Tôn Yêu Nghệ. Nàng di chuyển theo hình xoắn ốc, dần dần thu hẹp khoảng cách về phía trung tâm.

Thanh kiếm khí của Công Tôn Yêu Nghệ đang xoay tròn đuổi theo A Thanh bỗng biến mất.

Như muốn nói "Đừng chạy vòng quanh nữa, vào đây", cô chống mũi kiếm xuống sàn, đứng tựa vào như chống gậy đầy ngạo nghễ.

A Thanh đáp lại lời mời gọi đó.

Cách Không Thuấn Thân - tuyệt kỹ trấn phái của Thần Thâu được triển khai. Trong mắt A Thanh, toàn thân Công Tôn Yêu Nghệ bỗng chốc phóng to lên, mục tiêu đã ở ngay trước mắt.

Ngay khi A Thanh định tung chiêu Thần Nữ Kiếm

Đột nhiên, làn da trên mặt và tay cảm nhận được luồng khí lưu kỳ lạ như kim châm. A Thanh dậm mạnh gót chân xuống sàn!

Rầm!

Sàn gỗ vỡ nát, mảnh gỗ bắn tung tóe. Cơ thể A Thanh bật thẳng ra phía sau như lò xo.

Và từ trên cao nhìn xuống, nàng thấy một tấm lưới kiếm khí thưa thớt nhưng chết chóc bao trùm lấy vị trí của Công Tôn Yêu Nghệ. Quỹ đạo kiếm khí đan xen che kín tứ phía tạo thành hình tấm lưới.

Oa. Giác Tỉnh Thần Công . Cái này dùng được phết.

Nhưng mà, cái kia là cái quái gì thế?

Võ học khi đạt đến một trình độ nhất định sẽ chạm đến ngưỡng của tư tưởng. Không chỉ là vung kiếm nhanh, chậm, mạnh, mềm, mà là phép màu khi lôi thanh kiếm trong tâm tưởng ra hiện thực.

Chiêu thức của Công Tôn Yêu Nghệ, tuy A Thanh không biết tên nhưng nếu phải đặt thì chắc là "Tất Sát - Chém Loạn Xạ Trong Nháy Mắt".

Từng nhát chém đều đạt đến cực hạn của sức mạnh, dùng kình lực khổng lồ để dẫn dắt tốc độ, bao vây tứ phía một cách ảo diệu. Tấm lưới kiếm khí nở rộ như đóa hoa hồng rồi vụt tắt như chưa từng tồn tại.

Công Tôn Yêu Nghệ mỉm cười nói:

『 Tây Môn tiểu thư. Tỷ không thể dùng sức mạnh áp chế tôi như lúc đấu với Nguyệt Phong đâu. Chiêu đó, nói thật lòng thì đâu phải võ công? Chỉ là dựa vào sức trâu và phản xạ trời phú để bắt nạt người ta thôi. Đừng làm thế nữa, làm ơn, hãy cho tôi thấy "hết mình" của tỷ đi? 』

「 Tôi... thực sự không biết cái "hết mình" đó là gì. Những thứ tôi học được toàn là võ công giết người (Sát kỹ). Chẳng lẽ tôi phải dùng Sát kiếm thì mới là hết mình sao? 」

『 Cái đó thì tôi không biết được. Tây Môn tiểu thư chắc chắn phải có võ đạo của riêng mình chứ. 』

「 Võ đạo của tôi à... 」

Kiếm là công cụ để chém. Xét theo lịch sử nhân loại thì chẳng phải thế sao? Hay là đồ cúng tế? Hay biểu tượng quyền lực? Trong đó liệu có cái chiều sâu nào gọi là học vấn (Đạo) không nhỉ.

『 Nào. Lần này tôi sẽ tấn công. 』

Rầm! Tiếng chân dậm xuống sắc lẹm.

Tốc độ của Công Tôn Yêu Nghệ không phải dạng vừa. Khác hẳn tốc độ trong những lần đấu tập, quả nhiên đây là phát lực có được nhờ đốt Tiên Thiên Chân Khí.

Càng kéo dài thì chân nguyên của Yêu Nghệ càng bị tiêu hao. Quả nhiên, thà dùng sát kiếm để kết thúc nhanh còn hơn.

Khí thế của A Thanh thay đổi hẳn.

Tay trái nhẹ nhàng đẩy ra.

Boong!

Tiếng chuông chùa vang lên trang nghiêm. Nhưng kết quả thì thật tàn khốc. Trên sàn gỗ cứng của lôi đài in hằn một dấu tay Phật khổng lồ.

Khoảnh khắc đó, các võ tăng Thiếu Lâm đang quan chiến đồng loạt bật dậy hô vang: "Như Lai Thần Chưởng!".

Nhưng như đã dự đoán trước, Công Tôn Yêu Nghệ đã luồn xuống dưới A Thanh.

Chết tiệt, còn có thể nhanh hơn nữa sao!

Mũi kiếm của A Thanh đâm thẳng về phía gáy Công Tôn Yêu Nghệ. Ngay lập tức, mu bàn tay của Yêu Nghệ đẩy vào mặt kiếm. Tay trái của cô nàng cũng không hề để không.

A Thanh xoay kiếm, định cắt đứt cái mu bàn tay dám chạm vào lưỡi kiếm này. Nhưng một luồng nội khí mang sắc màu điềm lành bùng lên.

Bùm! Tiếng nổ nhỏ vang lên đẩy văng kiếm của A Thanh ra xa.

Công Tôn Yêu Nghệ quay ngược lưỡi kiếm ra ngoài, giơ cao lên rồi dùng chuôi kiếm giáng mạnh xuống thái dương A Thanh như một cú búa tạ.

Khoảnh khắc đó, mắt A Thanh lóe sáng.

Đùng!

Tiếng sấm rền vang cùng với luồng chân khí màu ráng chiều nổ tung.

Bốp!

Tiếng va chạm thấu xương vang lên, vai của Công Tôn Yêu Nghệ bị đẩy văng ra thô bạo.

Đó là tia sét hộ thân của Tử Điện Ma Công - một trong Thiên Hạ Thập Đại Ma Công.

Hừm. Nghĩ là làm được, ai dè làm được thật.

Nhờ công năng nhạy bén của Giác Tỉnh Thần Công, khi cảm nhận luồng khí lưu sắc bén chạm vào da thịt rõ hơn bao giờ hết, nàng phán đoán rằng mình có thể kiểm soát được Tử Điện Ma Công.

Dù không kiểm soát được thì chắc nó cũng đánh trúng chỗ khác, nhưng đánh trúng vai như dự tính thì cũng vui phết.

Cơ mà dùng cái này có sao không nhỉ?

Kệ đi. Đã bảo là "hết mình" mà.

Không phải màu tím ma quái mà là màu ráng chiều rực rỡ thì cứ cãi là Chu Dương Thần Công , à không, Ma công thì lộ liễu quá, gọi là Chu Dương Toàn Thần Công chắc người ta cũng tin thôi.

A Thanh nhe răng cười dữ tợn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!