Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[100-200] - Chương 156 - Tiếng Búa Vì Ai Mà Vang Lên (3)

Chương 156 - Tiếng Búa Vì Ai Mà Vang Lên (3)

Có câu "Mượn dao giết người" (Tà Đao Sát Nhân).

Tức là mượn tay người khác để thực hiện mưu đồ đen tối của mình.

Lão già thừa biết nhóm lửa thì bọn La Miên Phái sẽ kéo đến, nhưng lão im thin thít không nói một lời.

Lão hừ mũi một cái, tỏ vẻ chẳng có gì đáng xấu hổ.

『Hừ. Thế thì đã sao nào. Một lão nông dân quê mùa không biết võ công thì lấy đâu ra cách trị lũ chó đẻ đó chứ.』

『Ông già nói nghe hơi bị tự tin quá đấy.』

『Kẻ rút kiếm ra là các người cơ mà. Nếu các người không muốn đổ máu thì cứ mặc kệ chúng là xong chứ gì.』

Ý lão là: "Ta có nhờ các người giết chúng nó đâu, là các người tự ý ra tay đấy chứ".

A Thanh nghe xong cũng cạn lời.

『Thì đúng là tại bọn này là cao thủ, à không, riêng cháu thôi cũng là quá cao thủ rồi, nên bọn tép riu đó mới chùn tay.

Chứ gặp người khác thì chắc chúng nó đã nhảy bổ vào trêu ghẹo mấy cô em xinh đẹp này rồi.』

『Một gã khổng lồ lực lưỡng, hai đại mỹ nhân, thêm một đứa lâu la đi cùng mà quần áo không dính bụi trần, nhìn qua là biết toàn cao thủ võ lâm rồi.』

Lão già lần lượt nhìn Gia Cát Lý Huyền, Đường Nan Nhi và Kiên Phố Hi.

Rồi ánh mắt cuối cùng dừng lại ở A Thanh.

『Ủa. Gì thế. Sao cháu lại là đứa lâu la?』

『Con đàn bà che mặt thì một là mặt mũi xấu xí ma chê quỷ hờn nên phải che.

Hai là con nhà đài các không được để lộ mặt, mà loại đó thì đời nào đeo kiếm đi lại lông nhông thế kia làm mất phẩm giá.』

Theo thường thức giang hồ thì che mặt đồng nghĩa với "xấu không dám nhìn", hoặc "cao quý không thể nhìn".

Và A Thanh rõ ràng không thuộc nhóm quý phu nhân yếu đuối.

『Dù sao thì trước khi chết cũng được xem một màn hả dạ, ta sẽ hàn lại kim châm cho. Làm nhanh thôi, xong thì cầm lấy mà đi đi. Ba thằng chết rồi, bọn chúng chắc chắn sẽ kéo cả bầy đến trả thù đấy.』

『Thế còn ông già thì sao?』

『Lão già này sống thêm cũng chỉ làm khổ đứa cháu nội bất tài thôi. Không muốn nhìn cảnh đó thì treo cổ chết quách cho xong chứ còn cách nào. Kể ra cái kim này sẽ là tác phẩm cuối đời của ta đấy.』

Lời nói nghe thì bình thản nhưng chứa đầy sự bi thảm.

A Thanh nhíu mày.

『Gì đây? Định diễn khổ nhục kế xin lòng thương hại à?』

『Ta chả có ý định nhờ vả gì đâu, nên người dưng nước lã đừng có quan tâm ta treo cổ hay uống sắt nung làm gì.

Trước khi các ngươi đến ta cũng chỉ sống thoi thóp qua ngày, định bụng tìm cơ hội lôi theo một thằng đệm lưng rồi chết.』

A Thanh nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của ông lão khi nhìn từ trong bóng tối lúc nãy.

Quả nhiên cái lão già gàn dở này nói là làm, định giết một đứa rồi chết thật.

『Sao không tìm người giúp mà lại đòi chết?』

『Hừ. Tìm ai? Môn phái khác thì cũng cá mè một lứa, quan phủ thì ăn tiền ngập mồm rồi bênh vực chúng nó, kêu trời trời không thấu thì giúp cái nỗi gì.』

『Thì còn Chính phái mà. Chính phái mang chữ "Chính" còn gì.』

『Hừ. Chính phái hay Tà phái thì cũng là lũ võ lâm cả thôi. Chung quy cũng chỉ là lũ sát nhân cầm vũ khí. Các ngươi làm việc gì cũng thế cả thôi. Muốn gì thì cướp, dọa nạt, không được thì giết người cho bõ ghét. Thế nên làm gì được. Không biết võ công, yếu thế thì phải chết thôi.』

Đường Nan Nhi nghe thế thì nổi cáu.

『Cái gì, lão già này...!』

『Thôi. Ông ấy nói có sai đâu mà cãi.』

A Thanh ngăn Đường Nan Nhi lại, lão Ban nhếch mép cười khẩy.

Ánh mắt như muốn nói: "Thì cô cũng khác gì đâu".

Cũng phải thôi, ở cái thành phố không có Chính phái này.

Cả đời chỉ gặp toàn bọn ác nhân Tà phái thì trong mắt lão, thằng nào cầm kiếm cũng như nhau cả.

Thậm chí, có khi lão còn ghét bọn Chính phái đạo đức giả hơn, những kẻ luôn mồm nói chuyện nhân nghĩa nhưng chẳng bao giờ thèm ngó ngàng đến dân đen.

『Khiêu khích hơi bị trẻ con đấy, nhưng nể tình ông già, cháu bỏ qua cho lần này. Để cháu đi tìm thằng cháu nội về cho, đừng có vội chết đấy.』

『Giúp ta à? Hừ. Đừng tưởng ban ơn huệ mà ta rèn kiếm cho đâu nhé.』

『Ai thèm ông rèn kiếm? Buồn cười thật. Kiếm dùng mòn thì vứt, bộ vớ được thanh kiếm tốt thì phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đánh nhau không dám chém mạnh chắc?』

A Thanh dùng vũ khí rất phá.

Nhìn cách đặt tên là biết.

Kiếm đen thì là Nguyệt Quang Kiếm, đao gãy thì là Địa Ngục Trảm Ma Đao.

Cây Phục Thần Xích cũng chẳng khá hơn.

Nếu có thế giới bên kia, chắc hồn ma Ban Chi đang khóc ra máu, tức đến nỗi hóa thành Cương Thi để đội mồ sống dậy trả thù vì đứa hậu bối dám ngược đãi báu vật đời ông như thế.

Sau này mà vớ được cây đoản côn nào nữa thì chắc sẽ đặt tên là Phục Thần Xích số 2.

『Tóm lại cháu thử giúp xem sao, không được thì cháu chuồn, nên nếu thấy có đứa nào đến quậy tung lên rồi bỏ chạy vì yếu thế, thì lúc đấy ông hãy treo cổ hay úp mặt vào xô sắt nung nhé.』

Nói xong A Thanh quay người bỏ đi.

Vừa bước ra khỏi sân lò rèn, một góc tầm nhìn của nàng nhấp nháy liên hồi, cái cửa sổ nhiệm vụ đang gào thét đòi mở ra.

A Thanh bật cửa sổ nhiệm vụ lên rồi tắt bụp đi mà chẳng thèm đọc.

Chắc cũng chỉ là nhiệm vụ đột xuất ) với nội dung cũ rích thôi mà.

Kiểu như giúp ông lão, tiêu diệt bọn cướp, hoặc tàn sát hết theo tuyến Thiên Sát Tinh ... đại loại thế.

『Tỷ Tỷ, bình tĩnh đã ạ.』

Lúc này Gia Cát Lý Huyền mới tóm lấy A Thanh.

A Thanh lúc này mới nhận ra sai lầm của mình.

Bình thường toàn đi một mình nên cứ thích là nhích, quên béng mất là đang đi theo team.

『Chết thật. Quên mất. Ta đi chơi một tí rồi về, các cậu cứ đi Khai Phong trước đi. Đừng lo cho ta. Không đánh được thì ta chạy là xong.』

『Ở Lạc Dương Tỷ cũng nói thế. Nhưng Tỷ Tỷ à, Tỷ có biết Bành Ca Ca đã buồn thế nào không?』

『Hả? Sao lại buồn?』

『Nếu Tỷ mở lời nhờ giúp đỡ, thì cả Bành Ca Ca, cả đệ, hay Hoàng Phủ Ca Ca cũng chẳng ngán gì cái bọn Tà phái tép riu đó. Nhưng Tỷ lại lẳng lặng bỏ đi một mình.』

A Thanh xua tay "xì" một cái.

『Thì mỗi người có hoàn cảnh riêng mà. Với lại lúc đó là việc riêng của ta.』

『Lúc đó đệ mới gặp Tỷ lần đầu nên cũng bỏ qua, nhưng Bành Ca Ca thì nghiến răng kèn kẹt đấy.

Giờ thì đệ hiểu rồi. Tỷ cứ gọi bọn đệ là em trai, nhưng lúc cần kíp thì lại coi như người dưng nước lã, vạch rõ ranh giới ngay.』

『Thì người dưng thật mà. Thân thì thân nhưng đâu thể tùy tiện kéo người khác vào rắc rối của mình được. Quyết định của ta thì ta tự chịu trách nhiệm. Nói đúng ra ta cũng chẳng phải người của Thần Nữ Môn, Sư phụ bảo ta cứ sống theo ý mình, không phải nhịn nhục vì danh tiếng của Sư phụ.』

Gia Cát Lý Huyền lộ rõ vẻ thất vọng.

『Nếu Tỷ thực sự coi bọn đệ là chỗ thân tình thì ít nhất cũng phải rủ một tiếng chứ.

Chứ không phải kiểu thông báo: "Việc của chị chị tự lo, thôi mình chia tay tại đây".』

Hừm. Chuyện đó đáng buồn thế à?

A Thanh nghiêng đầu thắc mắc.

『Nhưng mà ta là trùm chạy trốn rồi, Sư phụ còn bảo nếu ta quyết tâm chạy thì cả thiên hạ này chẳng ai bắt được. Nên ta thì chả sao, nhưng lôi các cậu theo thì nguy hiểm bỏ xừ.』

『Lần này là trách nhiệm của Tỷ đúng không?』

『Hả?』

『Nếu Tỷ rủ bọn đệ, và bọn đệ đồng ý đi theo, thì đó là quyết định của cá nhân bọn đệ. Lúc đó Tỷ không cần phải lo lắng hay chịu trách nhiệm cho sự an nguy của bọn đệ nữa.』

『Thế mà cũng nói được à? Rõ ràng là tại ta lôi kéo mà.』

『Haizz. Thôi được rồi. Đệ sẽ tùy ý bám theo Tỷ, nên dù có chuyện gì xảy ra thì đó hoàn toàn là quyết định của đệ.』

『Ơ hay, cái thằng này.』

Trong lúc A Thanh đang nhăn nhó thì Đường Nan Nhi cũng tranh thủ nhảy vào.

『Đúng đấy. A Thanh đi đâu ta đi đó. Cùng lắm thì dùng cái này.』

Đường Nan Nhi lôi đâu ra một vật tròn tròn to bằng nắm tay, giơ lên khoe đầy tự hào.

Mặt Gia Cát Lý Huyền tái mét.

『Cái... Tỷ lúc nào cũng mang theo Độc Đạn trong người à?』

『A. Yên tâm, không sao đâu. Tự nhiên nó không nổ đâu.』

Xin lưu ý, đây là câu nói chiếm tỉ lệ cực cao trong danh sách những lời trăng trối của các nạn nhân tử vong do thuốc nổ.

"Yên tâm, không nổ đâu." Và sau đó, Bùm!

Cả nhóm hiên ngang đi giữa Châu Mã Điếm.

Có Gia Cát Lý Huyền đi cùng sướng thật, hỏi đường một phát là hắn vạch lộ trình vanh vách.

『Qua chỗ phía trước kia là rẽ trái. Sau đó đi đến quảng trường lớn thì rẽ vào đại lộ đầu tiên bên phải.』

『Ừm. Ở đây có bắn tốc độ không nhỉ?』

『Dạ?』

『Ta nói bừa thôi. Đừng để ý.』

Gia Cát Lý Huyền chẳng hiểu mô tê gì.

Đùa thì đùa, chứ sự tự tin của A Thanh đang lên cao vút, khí thế hừng hực như đi đánh trận.

『Thế Tỷ có kế hoạch gì chưa?』

『Đương nhiên. Ta lúc nào chẳng có kế hoạch.』

『Đệ có thể xin được nghe cao kiến không ạ?』

『Ừm. Đến nơi, bảo lão Ban già giao con trai ra?』

『...? Họ có chịu giao không ạ? Với lại là cháu trai chứ không phải con trai.』

『Con hay cháu thì cũng thế cả thôi. Nếu nó không giao thì đánh.

Ta chặn cửa trước đánh chính diện, các cậu chặn cửa sau, nếu địch không ra thì Nan Nhi ném ám khí khiêu khích dụ chúng nó ra.』

『...?』

『Nếu có cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh xuất hiện thì cao thủ "Vượt Qua Cả Tuyệt Đỉnh" Tây Môn Thanh sẽ ra tay. Hết.』

『Ra là vậy.』

Gia Cát Lý Huyền gật gù rồi hỏi:

『Bây giờ đệ rút lui được không ạ?』

『Ta không giữ người muốn đi.』

『Tỷ có thể giả vờ giữ lại chút được không...』

Nếu là Gia Cát Lý Huyền bình thường, hắn đã can ngăn và quay về rồi.

Nhưng sau khi trải nghiệm phong cách của Tây Môn Thanh, hắn thừa biết dù có bàn kế hoạch chi tiết đến đâu thì bà chị này cũng sẽ chốt lại là "Thôi tao đi một mình" rồi lao vào như thiêu thân.

Hơn nữa, thấy bả tự tin thế kia, biết đâu bả có con bài tẩy nào đó thật thì sao.

Đường Nan Nhi thì chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Kiểu như: Đi đánh kẻ xấu.

Suy nghĩ đơn giản thường thấy của mấy con gà mờ mới bước chân vào giang hồ.

Đến mức này phải nghi ngờ xem A Thanh có tỏa ra cái hào quang "ngu hóa" người xung quanh hay không.

Tuy nhiên, Kiên Phố Hi không bị ảnh hưởng.

Đơn giản vì cô nàng vốn dĩ đã... không có não trong việc này rồi.

Cuối cùng, cái cổng lớn treo biển La Miên Phái cũng hiện ra trước mắt.

A Thanh không hề giảm tốc độ, cứ thế đi thẳng một mạch.

Mấy tên lính gác cổng đang đứng ngáp ngắn ngáp dài, thấy cả nhóm đi tới, đặc biệt là nhìn thấy nhan sắc của Đường Nan Nhi thì mồm há hốc, nước miếng chảy ròng ròng.

Thấy khách đi đến một cách đường hoàng, không chút sợ sệt, chúng tưởng là khách quý từ đâu đến.

A Thanh nhìn cảnh đó mà ngán ngẩm, tại sao bọn Tà phái cứ phải để mấy thằng lính gác mặt mũi lưu manh, cư xử bố láo làm gì nhỉ, nhìn ngứa cả mắt.

『Các vị có việc gì ạ?』

『Đến tìm con trai? À nhầm, cháu trai của lão Ban thợ rèn?

Nếu ngoan ngoãn giao người ra thì sẽ không có đổ máu đâu nhé.』

『Dạ?』

『Vào bảo với sếp chúng mày thế. Hôm nay bà vui tính, bà tha cho đấy.』

A Thanh dậm chân phải xuống đất một cái Rầm , thi triển bí kỹ của Việt Nữ Tán Bộ, bắn người đi như đạn pháo.

Lao vút đến trước mặt tên lính gác La Miên Phái, chân phải nàng dậm mạnh phanh kít lại, nhưng tay trái theo đà lao tới túm lấy cổ áo hắn và quăng đi.

Thân hình gã đàn ông bay lên không trung, định bay qua tường rào, nhưng tiếc là không đủ độ cao nên đập Rầm vào phần trên của bức tường, kéo theo cả đống ngói rơi loảng xoảng xuống đất rồi nằm bất động.

A Thanh tặc lưỡi tiếc nuối:

『Xin lỗi nhé. Hơi thiếu lực tí. Dùng hai tay là ném qua được rồi.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!