Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2893

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

[0-100] - Chương 54 - Nhưng mà hình như đếch phải thế (5)

Chương 54 - Nhưng mà hình như đếch phải thế (5)

Mặc dù bị chửi xối xả bằng những lời lẽ xúc phạm đến lòng tự trọng đàn ông, nhưng tên lính của Tiền Tiến Phá Lãng Đội thực ra cũng chẳng nghe lọt tai mấy.

Hắn là thành viên của Thiên Ma Thần Giáo, và hắn có niềm kiêu hãnh riêng.

Thần Giáo tôn thờ luật rừng: Mạnh được yếu thua. Nơi đây là cái nồi lẩu thập cẩm chứa đầy những kẻ điên rồ biến thái nhất thiên hạ.

Kẻ ăn thịt người? Có.

Kẻ thích tra tấn? Có.

Kẻ giết người làm vui? Đầy rẫy.

Chính vì đã tiếp xúc với đủ loại ma đầu quái đản nên hắn có con mắt nhìn người khá chuẩn. Hắn phân biệt được đâu là "hàng fake" (loại nửa mùa) và đâu là "hàng real".

Và con bé trước mặt này, chắc chắn là hàng thật. Hàng auth 100%.

Không hiểu sao một con quái vật như thế này lại trốn trong Chính phái.

Nó không giống bất kỳ ma nhân nào hắn từng gặp. Cảm giác như... một giống loài sinh vật hoàn toàn khác biệt...

Hàm răng hắn đánh vào nhau cầm cập.

"Tha... tha mạng..."

Một cao thủ Nhất Lưu lúc này đang xoa tay van xin như một con ruồi.

Đây là ưu điểm (hoặc nhược điểm) của dân Hắc đạo.

Không có lý tưởng đại nghĩa gì sất, cái mạng mình là quan trọng nhất.

A Thanh nhìn xuống gã đàn ông đang quỳ lạy dưới chân.

Cũng giống mấy thằng kia thôi, chết đi cho đỡ chật đất.

Ánh mắt A Thanh trở nên lạnh lẽo.

"Tao á? Tại sao tao phải tha?"

"Chỉ cần tha mạng, ngài muốn gì tiểu nhân cũng làm!"

A Thanh vừa nhấc chân lên định dẫm nát sọ thì gã hét lên thất thanh.

"Khoan! Đại nhân! Tiểu nhân có thông tin! Tiểu nhân sẽ khai hết! Phục Thần Xích! Chúng tôi đang tìm Phục Thần Xích!"

A Thanh khựng lại.

Phục Thần Xích là cái quái gì, nàng không biết và cũng đếch quan tâm.

Nhưng cái Bảng Hệ Thống (System Window) chết tiệt lại có ý kiến khác.

Bảng nhiệm vụ [Điềm Báo, Nguy cơ thứ (Không xác định)] bỗng bốc cháy ngùn ngụt rồi hiện ra dòng chữ mới.

[Thần Giáo Thiên Hạ, Ma Giáo Chiến Loạn. Chương Đầu Tiên. Nguy cơ thứ (Không xác định)]

[Bạn có thể truy tìm tín vật quan trọng của Thần Giáo/Ma Giáo. Bạn có thể dùng nó để gia nhập Thần Giáo hoặc cướp lấy để trở thành kẻ thù của Ma Giáo.]

Hãy thu thập thêm thông tin về Phục Thần Xích

Độc Hành Giang Hồ: Cướp Phục Thần Xích.

Ma Giáo: Giao nộp Phục Thần Xích cho Võ Lâm Minh (??? Chắc là đưa cho phe Ma Giáo chứ nhỉ - Hệ thống ngáo à?).

Thiên Ma Thần Giáo: Giao nộp Phục Thần Xích cho Thần Giáo/Ma Giáo.

Thiên Sát Tinh: Cướp Phục Thần Xích.

[Lựa chọn này có thể ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ.]

"Chậc..."

Lại là mày hả Thái Xương (태창 - Hệ thống)?

Hai giờ sáng rồi còn chưa ngủ à? Mày còn phiền phức hơn cả người yêu cũ đấy.

Cứ bám dai như đỉa thế này thì tao biết sống sao.

Hay là mày nín thở rồi chết quách đi cho tao nhờ?

Chợt nhớ lại bài hướng dẫn (Guide) đọc loáng thoáng hôm nọ.

Hình như có nói là trong quá trình chơi sẽ gặp 3 cuộc khủng hoảng ngẫu nhiên (Early, Mid, Late game).

Nhưng mà tao đã gặp Boss cuối rồi cơ mà?

Thứ tự kiểu gì thế này? Game cân bằng như hạch .

Giết Dư Ninh xong là End Game đúng không?

Hay là phải giải quyết cả 3 cái khủng hoảng này nữa? Một cái đã mệt bở hơi tai rồi.

Dù sao thì so với cái Bảng Võ Công nuốt não kia, cái Bảng Nhiệm Vụ này trông cũng "dễ thương" hơn một tí.

"Haizzzz..."

A Thanh thở dài thườn thượt.

Nàng muốn dẫm bẹp cái đầu này cho bõ ghét, nhưng...

"Thế tóm lại Phục Thần Xích là cái của nợ gì hả thằng kia? Sao cứ nói chuyện một mình thế? Mày có biết nói trống không là vi phạm luật pháp không?"

A Thanh đứng chống nạnh, nói giọng bề trên.

"Theo luật, tao tuyên án mày: Tử hình."

"Tiểu nhân xin khai! Xin khai ngay!"

Cách đây 200 năm, có một thợ rèn huyền thoại được xưng tụng là hóa thân của Hỏa Đức Chân Quân (화덕진군) . Tên ông ta là Bàn Si (반치)...

A Thanh gắt lên:

"Đệch, tự nhiên kể chuyện cổ tích làm gì? Giờ này là giờ kể chuyện đêm khuya à? Có tin tao vả rụng hết răng cho thành ông già móm mém kể chuyện thật không?"

"Dạ, dạ không dám! Ý tiểu nhân là..."

Một trong những kiệt tác của Bàn Si là cây sáo làm bằng Vạn Niên Hàn Thiết (만년한철) , tên là Phục Thần Xích.

"Gì cơ? Chúng mày làm cái trò con bò này chỉ vì một cái ống sáo á?"

"Không phải sáo thường đâu ạ! Nó là sáo làm bằng Hàn Thiết! Là bảo vật mà mọi nghệ nhân trong thiên hạ đều khao khát, âm sắc của nó hay đến mức Thanh Đế (청제) cũng phải trầm trồ..."

Thanh Đế Phục Hy là một vị thần tối cao trong thần thoại Trung Hoa, người đã dạy con người đủ thứ nghề, trong đó có âm nhạc.

Được Thanh Đế khen ngợi là vinh dự tột đỉnh cho một nhạc cụ.

Nhưng nếu nói với A Thanh: "Cây sáo này có âm thanh hay hơn mọi âm thanh của tự nhiên"...

Thì nàng sẽ kiểu: "Thế thì cũng chỉ là cái sáo thôi chứ gì?" và ném nó đi không thương tiếc.

Nhưng nếu nói với A Thanh:

"Cây sáo này trị giá Một Vạn Lượng Vàng..."

Thì nàng sẽ:

"Đù! Bảo vật! Chuẩn cơm mẹ nấu rồi! Tao công nhận!"

Một vạn lượng vàng. Một con số không tưởng.

Thảo nào cái Hệ thống nó lại nhảy dựng lên như thế.

A Thanh tính toán.

Không thể đưa cho bọn Ma Giáo được.

Cũng không thể đưa cho Võ Lâm Minh. Boss cuối Dư Ninh đang làm Tuần Sát Sứ ở đó mà.

Ném bảo vật vào cái tổ chức lỏng lẻo nát bét đó thì có mà mất hút con mẹ hàng lươn.

Vậy thì làm gì?

Sư phụ thỉnh thoảng cũng hay thổi sáo.

Mang về biếu Sư phụ chắc người sẽ thích lắm nhỉ? (Vừa có hiếu vừa được điểm thiện cảm).

A Thanh chốt đơn.

"Làm gì đấy?"

"Dạ, dạ?"

"Dẫn đường đi chứ còn gì nữa? Đứng đực ra đấy làm gì?"

"Thế... ngài tha mạng cho..."

Mắt A Thanh nheo lại.

"Gì đây? Ác nhân mà cũng đòi... mặc cả à?" (Meme: Villain bargaining).

"Dạ không! Tiểu nhân xin dẫn đường! Rất vinh dự được dẫn đường ạ!"

A Thanh dãn cơ mặt ra.

"Tốt. Đi thôi."

Hàng trăm cái ngăn kéo nằm lăn lóc trên sàn mộ thất.

Thuốc viên mốc meo, trâm cài rỉ sét, trang sức ngọc bích vỡ nát, dao găm cùn rỉ... tất cả vương vãi khắp nơi.

Cái kết của Tàng Bảo Đồ lại là màn "Rút ngăn kéo đầy giận dữ" thế này thì đúng là ác ôn thật.

Đáng lẽ đường đường là Đại ca thì không phải làm mấy việc tay chân này, nhưng lửa đã cháy đến mông rồi nên Viêm Tự Lai Đạt cũng phải xắn tay áo vào làm.

Sau một hồi lục lọi điên cuồng.

Cuối cùng, ở cái ngăn cao tít trên cùng, một cái ngăn kéo rơi xuống, làm văng ra một cây sáo màu xanh đen.

"Tìm thấy rồi!"

"Cuối cùng cũng thấy...!"

Viêm Tự Lai Đạt rưng rưng nước mắt cầm lấy cái phao cứu sinh của đời mình.

Thân sáo màu xanh đen không hoa văn, dài khoảng một thước rưỡi.

Nhìn qua thì giống cái gậy sắt đen sì, nhưng đây là bảo vật vô giá.

"Tốt rồi, giờ thì..."

Đúng lúc đó.

Bộp. Có ai đó nhảy xuống mộ thất.

Viêm Tự Lai Đạt giật bắn mình, vớ lấy cây thiết chùy.

"Kẻ nào! À, là mày hả. Mấy thằng kia đâu?"

Hắn nhận ra tên thuộc hạ.

Không nhớ tên, nhưng nhớ mặt.

Tên thuộc hạ ấp úng.

"Dạ, chuyện là thế này ạ..."

- Này, đúng chỗ này không? Tao xuống nhé?

Một giọng nói trong trẻo vang lên vọng xuống hầm mộ.

Đồng thời, Bịch. Một thiếu nữ xinh đẹp đáp xuống sàn đá nhẹ nhàng như mèo.

A Thanh nhìn quanh mộ thất.

Giữa phòng là cái quan tài đá đã mở nắp, bên trong là mớ vải mục nát và dấu vết của một cái xác đã phân hủy.

Và dưới đất là bãi chiến trường lộn xộn của hàng trăm cái ngăn kéo.

"Cái gì thế này? Đạo mộ? Trộm mộ à? Lũ khốn nạn! Dám quấy rầy giấc ngủ của người chết, không thể tha thứ!" (A Thanh đóng vai hiệp nữ trừ gian diệt ác).

Viêm Tự Lai Đạt trừng mắt nhìn tên thuộc hạ, ánh mắt như muốn nói: Mày giải thích đi?

A Thanh cũng nhìn tên thuộc hạ (kẻ đang đái ra quần).

Tên thuộc hạ nhìn Đại ca, rồi nhìn A Thanh.

Và rồi hắn rút dao ra, chĩa thẳng vào A Thanh một cách rất tự nhiên.

A Thanh nhăn mặt.

"Phản bội ngay tại chỗ à? Chắc chưa? Mày nghĩ đấy là lựa chọn tối ưu (Best choice) rồi hả?"

"Câm mồm! Tao chỉ dụ mày xuống đây thôi!"

"Hừm. Dù sao tao cũng có định tha cho mày đâu..."

A Thanh chưa bao giờ hứa tha mạng.

Đã đến được đích rồi thì tiễn vong thằng ác nhân này sang thế giới bên kia luôn cho trọn vẹn.

Thằng này nhảy số nhanh đấy (Fast thinker).

"Nào, khóc thét lên đi! Nguyệt Quang Trảm Mã Đao (월광참마도) ! Nguyệt Quang Trảm! Ma Bán Kiếm (마반검)!"

A Thanh hét bừa mấy cái tên kêu kêu rồi lao vào .

Viêm Tự Lai Đạt vung thiết chùy đỡ đòn.

Keng! Tiếng kim loại va chạm chói tai.

Mặt Viêm Tự Lai Đạt tái mét.

Con ranh này lấy đâu ra lắm nội lực thế...!

Hắn vừa tốn gần hết mana để phá trần nhà, giờ đang yếu.

"Đứng đấy làm gì! Hội đồng nó!"

Nghe lệnh Đại ca, bốn tên còn lại lao vào.

A Thanh gạt phăng kiếm và đao của địch, uốn éo người né đòn.

Mũi thương sượt qua hông nàng trong gang tấc.

Nàng giơ cao kiếm lên định bổ xuống.

Đúng lúc đó.

Soạt soạt. Tiếng xích sắt.

Cánh tay A Thanh bị xích sắt quấn chặt.

Đó là vũ khí gọi là Thiết Liên (철련).

"Ngay bây giờ!"

Tên cầm xích hét lên.

Viêm Tự Lai Đạt không bỏ lỡ cơ hội, vung chùy hết cỡ ra sau lấy đà.

Tao sẽ đập nát cái sọ dừa của mày!

Khối sắt gai góc khổng lồ lao vun vút về phía đầu A Thanh.

A Thanh giật mạnh cánh tay.

Sức mạnh quái vật của nàng cộng với nội lực bùng nổ khiến tên cầm xích bay vèo lên không trung, trở thành tấm khiên thịt bất đắc dĩ cho A Thanh.

Bốp!

Tên cầm xích hứng trọn cú chùy của Đại ca vào lưng.

Xương sống gãy nát, hắn hộc máu chết tươi ngay tại chỗ.

Cùng lúc đó, Boong-! Một tiếng chuông chùa vang lên lạc quẻ.

Tên cầm đao bên cạnh bỗng nhiên nổ tung phần thân trên Bùm!, nội tạng xay nhuyễn bắn tung tóe khắp nơi (như máy xay sinh tố).

Giọng nói phấn khích vang vọng trong mộ thất.

"Bán Kiếm! Đã bị tiêu diệt!" (A Thanh vẫn ghim vụ gọi Đao là Bán Kiếm).

"Con khốn!"

Viêm Tự Lai Đạt hét lên lấy khí thế nhưng chân thì lùi lại, mắt đảo liên tục tìm đường chuồn. Hắn thừa biết con quái vật này trên trình mình.

"Khốn là từ dành cho bạn bè thân thiết thôi cưng. Không biết phép lịch sự à? Đồ vô học. Thích ý kiến thì... biết rồi đấy?" (Cắt cu đi).

A Thanh ngoắc ngoắc ngón tay khiêu khích.

Viêm Tự Lai Đạt liếc mắt ra hiệu cho tên thuộc hạ cuối cùng (kẻ dẫn đường).

Đồng thời ngón tay hắn co duỗi tạo thành ám hiệu. Thủ ngữ (Hand sign) của đội.

Tấn công cùng lúc!

Tên thuộc hạ cụp mắt xuống rồi ngước lên.

Đã rõ.

Và rồi-

"Ngay bây giờ!"

Viêm Tự Lai Đạt gào lên, dồn toàn bộ chân khí còn lại xuống chân, đạp mạnh xuống đất.

Tên thuộc hạ cũng hiểu đây là cơ hội cuối cùng, dậm chân phóng vút lên.

Cả hai cùng bay về phía cái lỗ hổng trên trần nhà.

Một màn "Song Trùng Phản Bội" (Double Betrayal) cực kỳ ăn ý.

Đúng là đặc sản của bọn phản diện.

Cái lỗ thì bé tí mà hai thằng đực rựa cùng chui vào một lúc thì kết quả tất yếu là...

Rầm!

Hai thằng đâm sầm vào nhau giữa không trung, rồi cùng rơi bịch xuống đất lăn lóc.

"Thằng chó! Tao bảo tấn công cơ mà! Mày dám kháng lệnh à!"

"Đại ca thì có! Sao Đại ca cũng bỏ chạy!"

"Kháng lệnh! Tội chết! Tử hình!"

"Cái loại Đại ca vứt bỏ anh em để chạy trốn thì tư cách đ** gì mà ra lệnh! Tao biết tỏng cái tính lười chảy thây lại còn hèn của mày từ lâu rồi!"

"Mày... Mày vừa sủa cái gì? Đ** m* mày nói lại tao nghe xem nào!"

Hai thằng quay sang chửi nhau om sòm.

A Thanh nhăn mặt ngán ngẩm.

Ma Giáo cái quần què gì. Một Lũ Bột Đậu (콩가루 ).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vị thần Lửa trong Đạo giáo/Thần thoại. Vị thần tối cao phương Đông (trong Ngũ Đế), người sáng tạo ra bát quái và âm nhạc. Sắt lạnh vạn năm. Vật liệu rèn đúc cao cấp nhất trong kiếm hiệp, cực cứng và mang tính hàn. fake skill "Gia đình bột đậu" (Kong-ga-ru jiban). • Nghĩa đen: Bột đậu nành rời rạc, không kết dính. • Nghĩa bóng: Một gia đình/tổ chức tan nát, mạnh ai nấy sống, cãi lộn suốt ngày