Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

[200-300] - Chương 253 - Thần Long Xuất Hiện (9)

Chương 253 - Thần Long Xuất Hiện (9)

Phá Thiên Ma Khí đang cười.

Trong Đan điền, dù có ồn ào náo nhiệt với đám chân khí tinh thuần của Phật môn hay Đạo gia, thì đối với Phá Thiên Ma Khí, chúng chỉ là những sinh mệnh phù du có hạn định.

Phá Thiên Ma Khí là tinh hoa của Angra Mainyu (Thần Bóng tối), của Ahriman. Trong Thiên Ma Thần Giáo, đây là hiện thân của Phá Hoại Thần, là sự hủy diệt được định sẵn bằng cách giáng một ngôi sao khổng lồ xuống để xóa sổ tất cả, chuẩn bị cho sự tái tạo thế giới mới.

Vì thế, Phá Thiên Ma Khí chỉ lẳng lặng ngồi đó, cao ngạo quan sát.

Mấy thứ chân khí của kẻ phàm trần kia dù có nhảy nhót thế nào đi nữa, thì khi xác thịt này chết đi, chúng cũng sẽ tan biến về với tự nhiên.

Cuối cùng, thứ chân khí duy nhất còn lại, chân khí mạnh nhất sẽ bất diệt cho đến tận ngày tận thế, chính là Phá Thiên Ma Khí.

Nó chỉ đang tạm nghỉ ngơi, xem đám trẻ con múa may quay cuồng cho vui mắt thôi...

Bốp! Bịch bịch!

Hôm nay cũng vậy, Hoan Hỉ Chân Khí lại lao vào đấm đá túi bụi cái cục Ma khí xấu xí đang nằm lì trong góc Đan điền, vừa đánh vừa nghiêng đầu thắc mắc.

Gì vậy? Thằng này đang cười à?

Phá Thiên Ma Khí là loại Ma khí quái đản và dị hợm nhất.

Tâm tưởng của Ma khí thông thường toàn là sự tà ác, lúc nào cũng thì thầm xúi giục chủ nhân phải tàn nhẫn, dâm loạn và vô tình.

Nhưng Phá Thiên Ma Khí chỉ chứa đựng sự hủy diệt thuần túy. Nếu nhìn sâu vào bên trong lúc nó đang bị đấm vỡ ra, ta sẽ thấy một khát vọng thiêng liêng về sự tái sinh ẩn chứa trong sự hủy diệt đó.

Đấm đá chán chê cái cục Ma khí cứng như đá tảng mà chẳng thấy phản ứng gì, Hoan Hỉ Chân Khí lại thấy chán.

Nó bèn đảo mắt tìm trò vui khác. Đám Ma khí thuộc hạ của Tử Điện Ma Khí đang giả vờ không nhìn thấy gì, rón rén lết về phía cửa Đan điền định chuồn ra ngoài.

Chết mẹ, con điên kia lại định lùa mình rồi.

Hoan Hỉ Chân Khí khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt kiểu: Chạy đi, chạy thử xem nào.

Đột nhiên nó dậm chân một cái Rầm! Đám Ma khí giật bắn mình, đồng loạt đạp cửa Đan điền lao ra—

Nhưng chưa kịp ra thì cánh cửa bật mở vào trong, đập Bốp vào mặt chúng khiến cả lũ lăn lông lóc.

Và rồi, một thành viên mới cưỡi trên mâm vàng do Rồng và Voi nâng đỡ xuất hiện!

Rồng và Voi là hai loài linh thú được sùng bái nhất trong Phật giáo Thiên Trúc, nên trong các bức tranh thờ, chúng luôn được vẽ bằng màu vàng kim sáng chói.

Đại Tĩnh Tiên Khí nheo mắt nhìn đầy nghi hoặc.

Nhìn cái khí thế kia thì đúng là người nhà Phật rồi, nhưng sao lại lòe loẹt, thế tục thế kia?

Tuy nhiên, Dịch Cân Tẩy Tủy Khí vốn cũng có nguồn gốc từ Thiên Trúc nên ngửi thấy mùi "đồng hương" quen thuộc.

Thế là Dịch Cân Tẩy Tủy Khí lao đến ôm chầm lấy người anh em đồng hương vừa gặp lại. Thấy cảnh đó, đám chân khí Đạo gia cũng mỉm cười hiền hậu như cha mẹ nhìn con cái đoàn tụ.

Chứng kiến cảnh tượng "ngứa mắt" đó, Tử Điện Ma Khí thốt lên: Mẹ kiếp, đéo chịu nổi nữa rồi, rồi vùng vằng bỏ đi ra khỏi Đan điền. Đám Ma khí đàn em cũng lật đật chạy theo sau.

Và cục nấm mốc dính trên tường - Phá Thiên Ma Khí - vẫn cứ cười. Chỉ có điều, chẳng hiểu sao nước mắt nó lại chảy dài.

Phá Thiên Ma Khí đang cười... ( khóc vl =)) )

A Thanh định tìm Công Tôn Yêu Nghệ để nói chuyện, nhưng Đường Nan Nhi bảo cô ấy đang bận tối tăm mặt mũi với các sự kiện gia tộc.

「 Tiệc nào cô ấy cũng phải góp mặt, nhưng mặt mũi lúc nào cũng đần thối ra kiểu "Tôi là ai, đây là đâu". Mà cũng phải thôi, vị trí Thập Đại Thế Gia đang bỏ trống, không phải Công Tôn Công Gia thì là Tư Mã Thế Gia thôi, nên giờ là lúc phải đi ngoại giao vận động hành lang mà. 」

「 Hừm. Ra là thế. À. Đúng rồi. Nan Nhi này. Nếu lỡ dùng Tiên Thiên Chân Khí, thì có cách nào bù đắp lại được không? 」

「 Cái gì!? 」

Đường Nan Nhi hét lên, mắt trợn trừng.

「 Cậu ra nông nỗi này rồi mà còn định dùng Tiên Thiên Chân Khí á? Cậu mà làm thế thật thì tớ nghỉ chơi với cậu luôn. Cắt đứt quan hệ đấy! 」

Đường Nan Nhi đe dọa cực gắt.

「 Không phải, không phải tớ dùng. Tớ hỏi thế thôi mà. Với lại, "nông nỗi này" là sao? Tớ làm sao chứ- 」

「 Còn làm sao nữa? Chỗ bầm cũ chưa tan thì chỗ bầm mới đã chồng lên, lại còn bị đấm bằng Trọng thủ pháp? Ha! Kinh mạch vỡ tung tóe hết cả rồi! Sao hả, định để cả hai bên ngực bầm tím cho cân đối hay sao mà cứ chìa ngực ra cho người ta đấm? Tớ nhìn cái dạng này mà không được nói à? Tức chết đi được! 」

「 Thì... hết sưng là lại bình thường mà. Đằng nào chẳng khỏi... 」

「 Cái gì!? Thế tay chân cụt rồi có mọc lại được không? Cậu tưởng cứ cắt đi rồi dán lại là xong à? 」

Đường Nan Nhi trừng mắt nhìn A Thanh như muốn ăn tươi nuốt sống.

「 ...Tớ xin lỗi. 」

「 Hừ. Lần sau thì bớt bớt cái thói liều mạng đi. 」

「 Ừ. 」

A Thanh ngoan ngoãn gật đầu.

「 Thế, tự nhiên hỏi Tiên Thiên Chân Khí làm gì? Lại nhặt được bí kíp tà đạo kiểu Tàm Lam Đan ở đâu về à? 」

「 Không, giả sử có môn võ công dùng cái đó làm nhiên liệu thì sao. 」

「 À. Kiểu đó à? Thì tùy từng môn, nhưng thường là sẽ trộn một ít Tiên Thiên Chân Khí vào Chân khí thường để kích nổ sức mạnh. Làm thế thì dòng chảy chân khí sẽ nhanh khủng khiếp. Tất nhiên là kinh mạch cũng nát bét. Mạch máu vỡ tung tóe, sưng vù lên như cái vú của ai đó ấy. 」

Vẫn còn cay cú vụ ngực sưng đây mà.

「 Tớ xin lỗi rồi mà. Thế nếu nghỉ ngơi đầy đủ hoặc uống linh dược thì có bù lại được không? Như Đại Hoàn Đan chẳng hạn. 」

「 Không cần đến Đại Hoàn Đan, mấy loại Linh đan xịn xịn cũng có tác dụng bồi bổ Tiên Thiên Chân Khí. Nhưng vấn đề là bản thân việc lôi nó ra dùng đã là... nói thế nào nhỉ? À, đúng rồi... 」

Tiên Thiên Chân Khí vốn không phải để dùng cho việc đánh nhau. Nó là nhiên liệu duy trì sự sống, tự nhiên như hơi thở và nhịp tim vậy.

Vì thế nó nằm cuộn tròn ở trung tâm cơ thể, ngay tim, hay còn gọi là Trung Đan điền.

Nếu cứ lôi nó ra dùng, cái "cửa" giữ nó ở Trung Đan điền sẽ bị lỏng lẻo.

「 Cánh cửa mới lắp khít rịt thì gió không lọt vào được. Nhưng cứ đóng mở liên tục thì nó sẽ bị lệch bản lề, khung cửa bị xước xát, thậm chí thủng lỗ chỗ. 」

「 Không sửa được cửa à? 」

「 Coi như là không. Trừ khi Hoàn Cốt Đoạt Thai (Rebirth)? Hoặc đạt đến Huyền Cảnh. Từ Huyền Cảnh trở đi, cơ thể sẽ tự sửa chữa những hư tổn, tái tạo da thịt như trẻ sơ sinh. 」

Đó chính là hiện tượng Phản Lão Hoàn Đồng.

「 Hừm. Thế thì hại thật. 」

「 Còn phải hỏi? Nó chỉ đỡ hơn cái chết một tí thôi. Nên đừng có dại mà học mấy cái võ công kiểu đó. Tốt nhất là cầm theo viên Tàm Lam Đan... à khoan. Cầm lấy cái này. 」

Đường Nan Nhi đang thao thao bất tuyệt thì lôi từ trong ngực ra một cái hộp gỗ.

Bộc Khí Tốc Căn Đan. Tác dụng chỉ kéo dài khoảng hai khắc (30 phút) thôi, dùng để lúc nguy cấp thì uống vào mà chạy trốn. 」

「 Ồ. Cảm ơn nhé. Sao lúc nào cậu cũng cho tớ đồ thế. 」

「 Hửm? Ừm. Hì hì. Cảm ơn thì đừng có nói mồm... Mẹ kiếp, tại cậu đang bị thương đấy. Coi như cho nợ. Sau này tớ đòi cả vốn lẫn lãi. 」

「 Nợ nần gì, tớ là ân nhân của Đường Môn cơ mà? Nói thế thôi chứ tớ cũng có tính toán gì với cậu đâu. 」

「 Hự. 」

Đường Nan Nhi nhăn mặt vẻ ấm ức.

「 Đùa thôi. Cảm ơn cậu nhiều. Lúc nào cũng lo lắng cho tớ. 」

A Thanh nói xong, nheo mắt cười híp mí vẻ ngượng ngùng.

Thấy nụ cười đó, Đường Nan Nhi ngẩn người ra, miệng há hốc Hể?.

「 Mẹ kiếp. Điên mất thôi... 」

「 Hả? 」

「 Không có gì! Thôi, tớ, tớ đi đây! Tự nhiên nhớ ra có việc gấp. Ừ. Hình như tớ quên chưa tắt bếp sắc thuốc. Gặp lại sau nhé! 」

Nói rồi nàng biến mất tăm vào ánh hoàng hôn đỏ rực, nhanh như một cơn gió.

A Thanh giơ tay định níu lại nhưng chỉ quờ quạng vào không khí.

「 Hừm. Định rủ đi chùa Vô Danh cùng mà lại... 」

Biết làm sao được. Đành đi một mình vậy.

A Thanh bước đi Cạch cạch, Lạch cạch.

Đi giao hàng bí kíp Như Lai Thần Chưởng đến chùa Vô Danh.

Chùa Vô Danh (Mu-myeong-sa), tên gốc là Thiên Tĩnh Tự (Cheon-jeong-sa), từng là một trong tứ đại danh lam nổi tiếng nhất thời Bắc Tống.

Chỉ riêng việc xây dựng được tòa tháp Xá Lợi cao 9 tầng chọc trời cũng đủ thấy quy mô hoành tráng cỡ nào.

Nhưng tiếc thay, tất cả đã bị lũ lụt cuốn trôi. Đó là số phận chung của các ngôi chùa hay đạo quán nằm trên núi cao.

Đất đá bồi lấp, người ta lại xây chùa mới lên trên, rồi lũ lại cuốn trôi. Đất đá lại bồi lấp...

Cứ thế lặp đi lặp lại, tòa tháp 9 tầng giờ chỉ còn trồi lên 3 tầng trên cùng. Các ngôi chùa bên dưới bị chôn vùi tầng tầng lớp lớp, người ta đồn là đất dữ nên bỏ hoang phế từ lâu.

Vì thế nơi này mới gọi là chùa Vô Danh , và 3 tầng tháp còn lại chính là Phồn Tháp (Beon-tap) - một trong hai tòa tháp nổi tiếng ở Khai Phong.

Ủa, mà sao ai cũng nhìn mình thế nhỉ?

Có gì lạ lắm à?

Thì đúng là lạ mà. Một đại mỹ nhân nổi tiếng với biệt danh "Xú Diện Kiếm Nữ" (hay đủ loại biệt danh khác tùy người gọi), nay lại để mặt mộc, lắc lư cái mông to ngoại cỡ một cách đầy khiêu khích đi giữa phố, không nhìn mới lạ.

Đó là bản năng của đàn ông, khi cái gì đó đập vào mắt thì không thể dứt ra được, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn theo cái dáng vẻ quyến rũ chết người kia.

Nếu đây không phải là cảnh tượng đáng xem thì trên đời này chẳng còn gì đáng xem nữa.

Nhưng mà, hình như có tiếng gõ gỗ Cạch cạch, lại có tiếng bạc vụn va nhau Lạch cạch.

Thế là trên con đường A Thanh đi qua, chỉ còn lại những gã đàn ông đứng chết trân, miệng lẩm bẩm niệm kinh Phật để trấn an tâm hồn đang dậy sóng.

A Thanh đến chùa Vô Danh ở góc khuất của Khai Phong.

Hồi mới đến Khai Phong, A Thanh cũng từng đến đây ngắm hai tòa tháp nổi tiếng.

Lúc đó nó là một phế tích hoang tàn, u ám. Nhưng giờ được các võ tăng Thiếu Lâm tu sửa qua loa và thắp hương khói, trông cũng ra dáng ngôi chùa đàng hoàng.

Vừa bước chân vào chùa, một lão tăng mặc áo cà sa vàng cam màu đặc trưng của Thiếu Lâm từ đâu lù lù xuất hiện chào hỏi.

「 A Di Đà Phật. Là Tây Môn thí chủ. 」

「 Vâng. Vô Học Đại Sư có ở bên trong không ạ? 」

「 Ngài ấy bảo phải ba bốn hôm nữa thí chủ mới đến cơ mà. Đại sư cũng có lúc đoán sai nhỉ. Ngài ấy đang giảng bài cho các đệ tử ở Đại Hùng Bảo Điện. 」

「 A. Vâng. Vậy... 」

「 Khoan đã. Ừm. Hiện giờ các vị La Hán đang tu luyện trong Đại Hùng Bảo Điện. Nếu họ nhìn thấy thí chủ bây giờ e là sẽ bị Ma chướng xâm nhập mất. Phiền thí chủ vào phòng bên kia đợi một lát được không? Lão nạp sẽ đi gọi ngài ấy ngay. Mà thí chủ đã viết xong bí kíp rồi sao? 」

「 Vâng ạ. A. Hay con đưa luôn cho ngài nhé? Nếu Vô Học Đại Sư đang bận thì con cũng không muốn làm phiền thời gian của ngài ấy. 」

Lão tăng mỉm cười hiền hậu.

「 Sao có thể thất lễ như vậy được. Khách quý mang theo lời vàng ngọc đến, sao lão nạp, một kẻ vô danh tiểu tốt lại dám nhận thay rồi đuổi khéo về. Mời thí chủ vào trong đợi. 」

Lão tăng nói vậy nên A Thanh ngoan ngoãn nghe theo.

Nhìn theo bóng lưng A Thanh, lão tăng "Vô Danh" - thực chất là Nguyệt Hiền, Phương trượng Thiếu Lâm Tự - kinh hãi thốt lên trong lòng.

Cái dáng đi kiểu gì thế kia? Nếu để đám La Hán nhìn thấy cảnh này thì chắc đêm nay cả chùa ngập mùi hoa hạt dẻ mất.

Dù sao thì A Thanh cũng chẳng phải đợi lâu. Nghe tin A Thanh đến, Vô Học vứt hết đám đệ tử La Hán đó, phóng vèo một cái xuất hiện ngay.

Vẻ mặt Vô Học khá là cau có.

「 Hả? Mới một ngày đã viết xong bí kíp rồi? Ta đã dặn là sách này sẽ lưu truyền ngàn đời nên phải nắn nót từng chữ cho đẹp cơ mà? 」

「 Xời. Con viết đẹp lắm đấy. Ngài nhìn chữ con xong có khi ngã ngửa luôn ấy chứ. Đến cả Thị Giảng Học Sĩ của Hàn Lâm Viện còn phải tấm tắc khen ngợi cơ mà. 」

「 Hừ. Viết trong một ngày thì đẹp đẽ gì. Đâu đưa ta xem n... 」

Cầm cuốn sách trên tay, Vô Học chưa kịp nói hết câu thì lời nói đã tắt ngấm.

Thậm chí chưa cần mở ra, chỉ nhìn 4 chữ Như Lai Thần Chưởng trên bìa sách, ông đã đứng hình.

Cái gì thế này! Nét bút hùng hồn như rồng bay phượng múa, vững chãi tựa Thái Sơn!

Đây quả là Thiên hạ nhất tuyệt! Bút pháp thần sầu mà có bỏ ngàn vàng ra tranh nhau mua cũng xứng đáng!

Tâm niệm của Thiếu Lâm là Bất Động Tâm, là Thái Sơn.

Vì thế thư pháp của Thiếu Lâm cũng luôn cố gắng mô phỏng sự vững chãi của Thái Sơn.

Nhưng giờ nhìn thấy nét chữ này, ông mới nhận ra sự tự hào về "nét chữ Thái Sơn" trên các biển hiệu của Thiếu Lâm bấy lâu nay đều là hư danh.

Đây mới là chữ viết mang linh hồn của Thái Sơn thực sự. So với nó, chữ của Thiếu Lâm chỉ là ngọn đồi sau nhà mà cứ tưởng mình là núi cao.

Giá mà thay hết biển hiệu trong Thiếu Lâm bằng nét chữ này, thì mới xứng danh Thái Sơn Bắc Đẩu...

「 Hự! A Di Đà Phật! Khà khà... 」

「 Á. Ngài sao thế ạ? 」

「 Không có gì. Phù... Chóng mặt quá. Ta cứ tưởng mình đã dứt bỏ được lòng tham rồi, hóa ra vẫn còn xa lắm. Vẫn chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mà thôi... 」

Nhận ra lòng tham của mình trỗi dậy, Vô Học cười khổ lẩm bẩm.

Một nét chữ đẹp đến mức khiến cả vị cao tăng đứng đầu ngôi chùa lớn nhất thiên hạ cũng phải nảy sinh ham muốn chiếm hữu.

「 Chữ này là do ngươi viết thật à? 」

「 Vâng. Đẹp đúng không ạ? 」

「 Đẹp hay không à... Ừm. Nhưng mà một ngày mà viết xong hết cuốn này á? Hừm. Chắc bên trong viết ngoáy chứ gì. 」

Vô Học lật soạt trang sách ra, và rồi ông lại đông cứng tập hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!