Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 205 - Tỷ Võ Nào (3)

Chương 205 - Tỷ Võ Nào (3)

Đã quyết tâm trộm thì phải trộm cho trót, đó mới là tư cách của một Thần Thâu.

Thế nhưng, trộm đệ tử của người khác thì phải trộm thế nào đây?

Tất nhiên, xét về mặt vật lý thì hoàn toàn có thể "trộm" được.

Bắt cóc mang đi, nhốt vào một hang động trên vách núi dựng đứng ở thâm sơn cùng cốc nào đó để không trốn được, rồi giở thói ngang ngược: 'Hí hí, chưa học xong thì đừng hòng đi đâu cả'. Đó cũng là một cách.

Tuy nhiên, cách này có hai vấn đề. Thứ nhất, đối tượng phải đủ "gà" để bị bắt cóc, nhưng nhìn cái khinh công Nhất Lưu kia thì e là chẳng có cách nào giữ chân được.

Thứ hai, nếu là nam nhi thì làm thế cũng được, dẫu sao cuối cùng hắn cũng sẽ mở lòng và bị hai chữ "Thần Thâu" mê hoặc. Nhưng đằng này lại là nữ nhân, làm thế thì người đời sẽ không gọi là Thần Thâu nữa mà gọi là "Sắc Thâu", lúc đó thì xác định trở thành Võ Lâm Công Địch bị cả giang hồ truy sát.

Dù có miễn cưỡng truyền thụ được võ công, thì cái danh tiếng Thần Thâu được gìn giữ bao đời nay coi như chấm dứt tại đây.

Do đó, thứ cần trộm không phải là thân xác, mà là trái tim của đệ tử.

Phải làm sao đánh cắp được trái tim của đứa trẻ ranh kia, khiến nó cam tâm tình nguyện thờ hai vị sư phụ.

Ngay cả Thần Thâu đời trước, chỉ cần xưng tên ra là các bậc trưởng lão danh môn chính phái đều biết mặt, vậy mà vẫn phải giả bộ đạo mạo như thể mình không có quá khứ đen tối đấy thôi.

Thần Thâu không phải là nghề chính, mà là nghề tay trái!

Nghĩ đến đây, Thần Thâu bồi hồi nhớ về sư phụ của mình.

Ngày xưa sư phụ đã dụ dỗ mình như thế nào nhỉ?

'Này nhóc, có muốn học thiên hạ đệ nhất...'

'Con muốn! Con muốn làm!'

'Hừm hừm, nghe cho hết câu đã...'

'Con biết hết rồi! Người định truyền võ công cho con chứ gì!'

Do xuất thân bần hàn, nên vừa thấy một đạo sĩ đeo kiếm bắt chuyện là Thần Thâu đã tót đi theo ngay.

Giờ nghĩ lại mới thấy, kinh nghiệm đó chẳng giúp ích được gì cả.

Hừm...

Vậy phải dụ dỗ thế nào đây?

Thần Thâu chớp chớp mắt.

Rằm tháng Năm.

Mười ngày trước khi Võ Lâm Đại Hội chính thức khai mạc, vòng loại của Tiềm Long Bí Võ Hội đã bắt đầu trước.

Tất nhiên, chuyện này chẳng liên quan gì đến A Thanh.

Bởi vì những kỳ tài ngút trời đã được kiểm chứng thực lực thì đương nhiên sẽ được đặc cách vào thẳng vòng trong, không cần đá vòng loại.

Cái gọi là vòng loại, thực chất chỉ là sân chơi để đệ tử các bang phái tầm trung hoặc những thanh niên vô danh tiểu tốt tranh giành vài suất ít ỏi vào vòng chính thức mà thôi.

Người của Cửu Phái Nhất Bang và Thập Đại Thế Gia mặc định có suất vào thẳng. Ngoài ra, những ai được Võ Lâm Minh đánh giá là "không cần thẩm định" cũng được miễn thi đấu.

Nói trắng ra thì toàn là cơ cấu, "con ông cháu cha" cả.

Nhưng cũng chẳng cần phải than thở kiểu "Ôi, cái Võ Lâm Minh này thối nát quá" làm gì.

Ngược lại, đứng trên lập trường của những người tham gia vòng loại, thế này lại tốt hơn.

Thử tưởng tượng xem, ôm mộng danh tiếng vang xa, hùng dũng bước lên đài tỷ võ thì thấy đối thủ lù lù một cao tăng Thiếu Lâm Tự, lúc đó ức chế và tuyệt vọng biết bao nhiêu?

Chỉ cần lọt vào vòng chính thức là kiểu gì cũng kiếm được cái biệt hiệu nghe kêu kêu rồi, nên thà tránh mặt đám Hậu Khởi Chi Tú luyện thần công cái thế kia để đánh nhau với mấy đứa "gà mờ" ngang cơ mình còn sướng hơn.

Và đối với tầng lớp đặc quyền đã chắc suất vào vòng trong, họ cũng rất hài lòng. Vì họ có thể đi xem trước các đối thủ tiềm năng thi đấu, tránh được cái rủi ro vừa vào giải đã bị một thằng vô danh nào đó đấm cho sml .

Giống như bây giờ.

「 Nghe nói tên kia dùng Địa Đường Quyền, hiếm thấy đấy. 」

『 Địa Đường Quyền? Là cái môn chuyên nằm ườn ra đất đấy hả? Gia Cát đệ? 』

Nghe A Thanh chính thức yêu cầu chú giải, Gia Cát Lý Huyền hào hứng giải thích.

【 A, Tỷ tỷ! Nhắc đến Địa Đường Quyền, đệ phải nói từ tính chất cơ bản của võ công trước đã... 】

Đặc điểm cơ bản của võ công là bắt đầu từ bộ pháp, trọng tâm di chuyển từ lòng bàn chân và bùng nổ sức phá hoại tại điểm cuối của binh khí.

Vì thế, về cơ bản võ công là phải đứng mà đánh. Gọi là "Lập thức" (Đứng).

Do đó, khi võ giả bị ngã, phản xạ của họ là lập tức bật dậy, hoặc lăn một vòng để giãn cách cự ly rồi mới đứng lên.

Trái lại, võ công được xếp vào loại Địa Đường Quyền lại lấy việc "nằm đất" làm tiền đề.

Gọi là "Ngọa thức" (Nằm).

Võ công vốn được tạo ra để đối phó với người, nên rất ít môn phái có các chiêu thức chuyên trị kẻ nằm dưới đất.

Hơn nữa, trọng tâm của Địa Đường Quyền dính sát mặt đất, chuyên tấn công vào phần thân dưới của đối thủ, khiến việc đối phó trở nên cực kỳ khó chịu.

『 Thế thì chẳng phải là bá đạo lắm sao? Sư phụ ta chẳng dạy cách phá giải gì cả. Chỉ bảo là "Có mấy thằng thích nằm ăn vạ, gặp thì cẩn thận". 』

【 Hừm. Thực ra rất ít người luyện môn này. Vì nhìn bề ngoài... không được đẹp mắt cho lắm. Tỷ cũng biết võ lâm coi trọng sĩ diện thế nào rồi đấy. Chỉ cần lăn lộn vài vòng dưới đất là bị cười thối mũi, bảo là con lừa lăn lộn ngay. Vì thế Địa Đường Quyền còn có tên gọi khác là "Cẩu Quyền". 】

Chữ "Cẩu" trong "Cẩu Quyền" chính là chữ "Chó" trong Đả Cẩu Bổng Pháp.

Ý là võ công chỉ dành cho chó.

『 Xì. Chết đến nơi rồi còn sĩ diện cái nỗi gì. Mồm thì chê nhưng lúc nguy hiểm ông nào chẳng lăn lộn nhiệt tình. À, tỉ lệ cược đằng kia thế nào nhỉ? Mã thiếu hiệp 1 ăn 4.7 hả? Cho tôi một lạng bạc vào Mã thiếu hiệp! 』

Đúng lúc kẻ bán vé cá cược đi qua, A Thanh mua một vé nhanh như nước chảy mây trôi.

Thắng Bại Quyền là hình thức cá cược thắng thua, dùng tiền mua vé, nếu đoán trúng sẽ được trả thưởng theo tỷ lệ.

Ở cái thời trung cổ nguyên thủy này chưa có luật cấm cờ bạc hay xổ số, nên trước đại hội, các thương đoàn đã công khai đấu thầu để mở sòng bạc hợp pháp.

A Thanh cầm vé cược, nói:

『 1 ăn 4.7, nghĩa là mọi người đều nghĩ tỷ lệ thắng cực thấp hả? Địa Đường Quyền ghê gớm lắm cơ mà? 』

Bành Đại Sơn khịt mũi cười khẩy.

「 Ta bảo là "hiểm" chứ có bảo là "mạnh" đâu. Mà sao ngươi lại đâm đầu vào cửa hẹp thế? 」

『 Ở đời "kèo dưới" mới là chân ái hiểu không? Đằng nào thì đánh nhau chẳng là 50-50, hoặc thắng hoặc thua. Thắng thì ăn gấp gần 4 lần, thua thì mất có 1, tội gì không chơi? Không chơi mới là lỗ ấy chứ. 』

「 ...? Cái đó mà gọi là 50-50... 」

『 Á, bắt đầu rồi. 』

Bành Đại Sơn định phản bác cái logic toán học "ảo ma" kia, nhưng tiếng kẻng Leng keng leng keng vang lên báo hiệu trận đấu bắt đầu khiến hắn đành nuốt lời vào trong.

Trận đấu giữa Mã thiếu hiệp dùng Địa Đường Quyền và Thành thiếu hiệp thuộc phái Hỏa Thiên Môn nào đó ở Trung Nguyên.

Địa Đường Quyền của Mã thiếu hiệp trông không đến nỗi "phèn" như tưởng tượng.

Hắn chủ yếu dùng cước pháp ít thấy trong võ công thông thường, tung người bay lên không trung rồi chụm chân đá một cú đầy uy lực.

Một cú Flying Kick (Phi cước) ra trò.

Thành thiếu hiệp bị đá trúng ngực, loạng choạng lùi lại. Mã thiếu hiệp tiếp đất bằng lưng theo thế Lạc Pháp (ngã an toàn), rồi xoay tít phần thân dưới như cối xay gió, dùng hai tay đẩy người bật dậy tiếp tục tung cước.

Ồ, B-boy! Dân chơi Hip-hop à?

A Thanh nuốt tiếng trầm trồ bằng tiếng địa phương (tiếng Hàn) vào trong.

『 Hừm. Ngầu hơn ta tưởng đấy chứ? 』

「 Cái đó mà ngầu hả? 」

『 Ta thấy ngầu mà... Ồ, ồ ô. 』

Mắt A Thanh sáng rực lên xem màn trình diễn, à không, màn võ thuật của Mã thiếu hiệp.

Với con mắt của một người hiện đại, mấy động tác này trông khá là "chất", bởi ở quê nhà nàng cũng có điệu nhảy tương tự, và trong MMA cũng có kỹ thuật địa chiến (Ground game) nên không thấy lạ lẫm gì.

「 Ngươi chưa thấy hắn thi triển toàn lực thôi. 」

『 Sao chứ, tầm này là không tệ r... Ưm. 』

Đột nhiên, chuyển động của Mã thiếu hiệp thay đổi.

Hắn dạng rộng hai tay hai chân chống xuống đất, bụng ép sát sàn, tư thế y hệt một con nhện.

Tay chân hắn khua khoắng loạn xạ một cách kỳ quái, tốc độ di chuyển lại cực nhanh khiến cảnh tượng càng thêm phần dị hợm.

Hắn bò lổm ngổm trên sàn rồi bất ngờ lật người, dùng tư thế con nhện để tấn công vào ống quyển và khoeo chân của Thành thiếu hiệp. Lúc thì xoay người đá, lúc thì móc, lúc lại đấm, ranh giới giữa tay và chân gần như bị xóa nhòa.

Nói thật lòng thì... nhìn hơi tởm.

『 ...Ưm. Đúng là hơi "ấy" thật. 』

「 Thấy chưa. 」

Bành Đại Sơn xì một tiếng đắc ý kiểu "Ta đã bảo mà".

Khán giả xung quanh cũng bắt đầu cười ồ lên hoặc bĩu môi khinh bỉ.

Nhất là cảnh hắn nằm ngửa lưng xuống đất, dùng hai chân đẩy người trượt đi vù vù rồi khua tay múa chân.

Đúng là tuyệt phẩm nhân gian, đời người chắc chỉ thấy một lần.

Và cuối cùng, thắng bại đã phân.

Thành thiếu hiệp, kẻ bại trận dưới môn võ công "xấu xí", cúi gằm mặt, nước mắt ngắn nước mắt dài rời khỏi lôi đài vì quá nhục nhã.

Còn Mã thiếu hiệp tuy thắng nhưng bị chê cười tơi tả, cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.

Vậy nên, kẻ chiến thắng thực sự chính là Tây Môn Thanh, người vừa biến một lạng bạc thành bốn lạng bảy mươi tiền.

Kẻ chiến thắng cuối cùng phát biểu cảm nghĩ:

『 Cơ mà, nếu là ta thì cũng không chắc thắng được đâu. Nếu là thực chiến (giết nhau) thì ta đập chết hắn trong một nốt nhạc. 』

Nằm bẹp xuống đất kiểu đó, chỉ cần dậm một phát Thiên Ma Quân Lâm Bộ là nát hết nội tạng.

Nhưng trong tỷ thí lôi đài, yêu cầu là phải khống chế đối phương mà không gây thương tích nặng, thì đúng là bó tay chấm com.

「 Mới nhìn thì có vẻ phức tạp, nhưng điểm yếu hắn nhắm đến rất hạn chế. Chỉ quanh quẩn việc quét trụ hoặc đá vào khoeo chân để làm ngã đối thủ thôi. Nếu chú ý điểm đó thì cũng không đến mức không đánh lại đâu. 」

【 Đúng vậy, Tỷ tỷ. Nhiều động tác kỳ dị thực chất chỉ là "Hư chiêu" để đánh lạc hướng. Với cảnh giới của Tỷ, chỉ cần nhìn thấu Hư - Thực thì hắn không phải đối thủ khó nhằn. 】

Nghe vậy, A Thanh gãi gãi má.

『 Cái đó... Ta hơi yếu khoản đấy. 』

「 Yếu là sao? 」

『 Hãm thật, cứ phải nói toạc ra mới hiểu à? Mấy tên chui xuống dưới thấp quá là ta "mù" luôn, có nhìn thấy gì đâu? 』

Ánh mắt của Bành Đại Sơn và Gia Cát Lý Huyền đồng loạt tập trung vào một điểm (bộ ngực), rồi ngay lập tức quay đi với vẻ mặt ngượng ngùng, giả vờ ngắm nhìn ngọn núi xa xăm nào đó không tồn tại.

Góc chết dưới chân của A Thanh... "rộng" hơn người thường rất nhiều.

『 Dù sao thì xem trước cũng tốt. Không biết gì mà lao vào đánh chắc thua liểng xiểng. Đi xem không uổng công. Còn trận nào đáng xem nữa không? 』

「 Nghe nói có vài võ giả dùng Kỳ Môn Binh Khí. Ghế, bàn tính, bút sắt. Đi xem qua cho biết cũng tốt. 」

『 Ghế? Cái ghế để ngồi ấy hả? 』

「 Ừ. Cái ghế đấy. 」

『 Khó hình dung nhỉ. 』

Trong đầu A Thanh, cách dùng ghế duy nhất để đánh nhau là cầm cái ghế xếp inox phang thẳng vào đầu đối thủ như đô vật Mỹ.

【 Tỷ tỷ, Kỳ Môn Binh Khí cũng chẳng có gì ghê gớm đâu ạ. Chẳng qua vì lạ mắt nên khó đối phó thôi, chứ nếu thực sự bá đạo thì nó đã trở thành binh khí chủ lưu rồi. 】

『 Cũng đúng. Mọi người dùng kiếm đều có lý do cả. 』

Trừ những loại vũ khí hạng nặng như Trường Thương hay Đại Đao (Cự Binh) không phát triển được do bị quan phủ cấm đoán, thì các loại vũ khí kỳ dị khác cũng chỉ dừng lại ở mức "lạ" mà thôi.

Cả nhóm quay về Võ Thiên Các, dành thời gian còn lại để luyện tập đối kháng. Một ngày trôi qua đầy ý nghĩa.

Đến tận lúc chuẩn bị đi ngủ, A Thanh mới phát hiện ra một sự thật động trời.

Phục Thần Địch bị mất trộm rồi!

Thay vào chỗ cây sáo quý là một cây sáo gỗ sơn mài lạ hoắc cắm ở thắt lưng. Nàng kéo miếng vải thừa lòi ra ở đuôi sáo thì thấy một bức thư viết trên lụa mỏng.

– Phục Thần Xích ta tạm thời giữ hộ.

Giờ Dậu hãy đến Như Cơ Lâu, ta sẽ đợi ở đó. Ngươi có thể đến một mình được không?

Yên tâm, ta không có ác ý. Nếu lo lắng, ngươi có thể nói cho người khác biết địa điểm và mục đích.

『 Ặc. Giờ mới nhìn thấy cái này... 』

Giờ Dậu là khoảng 6 giờ tối.

Còn bây giờ đã là cuối giờ Hợi, tức 11 giờ đêm, sắp đi ngủ đến nơi rồi.

Do A Thanh chẳng bao giờ dùng đến Phục Thần Xích, chỉ dắt bên hông làm cảnh cho đẹp nên hoàn toàn không để ý.

Lúc định tháo ra đi ngủ mới thấy cầm trên tay không phải là Phục Thần Xích mà là một cây sáo ất ơ nào đó.

Làm sao bây giờ? Giờ này còn đến đó không?

Nhưng khuya khoắt thế này rồi.

Hắn bảo không có ác ý, chắc sẽ liên lạc lại hẹn hôm khác thôi nhỉ?

「 Tây Môn tiểu thư? Có chuyện gì vậy? 」

Công Tôn Yêu Nghệ, người đã nhiệt tình tập luyện cùng nàng từ tối đến giờ, cất tiếng hỏi.

Thôi kệ, đằng nào cũng mất rồi, giờ có giậm chân bình bịch lo lắng cũng giải quyết được gì đâu.

Kiểu gì chẳng liên lạc lại.

Nghĩ vậy, A Thanh rũ bỏ nỗi lo âu, tỉnh bơ đáp lại như không có chuyện gì:

『 Không có gì đâu. Oáp~, hôm nay tập hăng quá, giờ mắt díp lại rồi. Ngủ thôi, ngủ thôi. 』

Ghi chú thêm: Thần Thâu đã đợi.

Hắn cứ tưởng nàng sợ lộ hành tung nên sẽ đến vào ban đêm, thế là hắn ngồi đợi suốt đêm, đợi đến tận sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!