Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 326

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

[0-100] - Chương 41 - Khởi hành đi Hoa Sơn (1)

Chương 41 - Khởi hành đi Hoa Sơn (1)

A Thanh lúc nào cũng đường hoàng tự tin.

Tuy nhiên, lần này nàng nhận thức được mình đã có hành động hơi lố bịch. Đây là sai lầm đầu tiên kể từ khi nàng bước chân vào giang hồ.

Ta đã sống lương thiện và thành thật biết bao.

Thực ra mà nói, lần này cũng không hẳn là lỗi của mình.

Tại cái đám Thái Bình Kiếm Môn tự nhiên giở thói côn đồ đúng cái lúc tinh thần mình đang bất ổn (Me-long) .

Rồi sau đó là cái thằng điên cuồng đối luyện (Dael-ryeon-mu-sae) không biết ý tứ cứ chọc ngoáy người ta.

Nhưng dù gì thì lần này cũng hơi quá tay thật.

Ừ thì. Mình cũng có lỗi một xíu xiu bằng cái móng tay.

Đạo đức hoàn hảo của mình thế là đã có vết nứt rồi.

Vì lý do đó mà A Thanh cảm thấy chán nản.

Thực ra A Thanh cũng biết việc cảm thấy hưng phấn khi chém người như bây giờ là hoàn toàn không bình thường.

Nhưng biết làm sao được, sướng thật mà.

Sướng lắm luôn, không biết giải thích thế nào.

Thế nên nàng luôn cố gắng kiềm chế bản thân.

Chỉ chém giết và tận hưởng niềm vui đó với bọn người xấu thôi.

A Thanh chỉ hơi đặc biệt một chút thôi, chứ về cơ bản vẫn là người bình thường.

Vậy nên cách giải quyết vấn đề lúc này cũng rất bình thường.

Thành phố chứa đầy kỷ niệm tồi tệ này, phải rời đi thôi.

Khả năng hành động của A Thanh thì thuộc hàng nhất nhì Trung Nguyên.

Vì đằng nào cũng chẳng có gì níu kéo.

Trên đường đi, nàng ghé qua Thái Bình Kiếm Môn.

Thấy võ sĩ gác cổng hỏi có việc gì, nàng đưa luôn năm thanh kiếm chiến lợi phẩm cho hắn.

"Cái này là……?"

"Nhặt được trên đường đấy."

"……?"

Làm cái gì mà nhặt được kiếm trên đường chứ.

Đã thế lại còn là kiếm của môn phái mình, những năm thanh liền.

Khi tên võ sĩ gác cổng kịp khởi động lại bộ não đang bị treo cứng và vươn tay ra, thì A Thanh đã đi xa tít tắp rồi.

"Tiểu thư? Cô đi đâu đấy! Chờ chút đã……!"

Vì phải gác cổng nên hắn không đuổi theo được, chỉ biết gọi với theo bằng giọng thảm thiết.

Nhưng A Thanh như cơn gió, không ai bắt được.

Xong việc rồi, giờ thì đi đâu?

A Thanh suy nghĩ.

Trước hết, có vẻ mình không hợp với mệnh Thủy.

Cứ dính đến sông nước là y như rằng gặp chuyện chẳng lành.

Từ vụ con trùm cuối nhảy bổ ra cho đến chuyện ở đây.

Chắc lá số tử vi có sao xấu chiếu vào đường sông nước rồi.

Tuy hơi tiếc cái thẻ "Vip Free Pass" Trường Giang, nhưng không nên cãi lời tổ tiên dạy bảo: tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Hơn nữa vốn dĩ lịch sử đi bụi của A Thanh cũng chẳng có mấy khi được sang chảnh như thế.

Từ bao giờ mà mình lại biết đi tiêu cục , đi xe ngựa thế chứ.

Thế là A Thanh quyết định cuốc bộ. Nhưng mà-

"Gì đây. Sao ngươi đi theo ta?"

"Không, không phải đi theo đâu. Ta cũng chẳng có chỗ nào để đi, cứ đi theo hướng mắt nhìn thôi, vô tình lại cùng đường ấy mà."

"Có đi theo thì cũng không có đối luyện đâu nhé? Mà sao lại không có chỗ đi? Nhà cao cửa rộng không ở lại đi kêu nghèo kể khổ."

"Chuyện đó thì hừm. Thực ra là ta đang định bỏ nhà đi bụi một thời gian. Cứ thế này mà quay về thì không đảm bảo giữ được cái mạng nhỏ này mất."

Sự việc đã xảy ra được ba ngày rồi.

Tin đồn lan rộng kiểu gì cũng đến tai Nam Cung Thế Gia, gia tộc thống trị thực sự của tỉnh An Huy.

Và gia chủ hiện tại, Kiếm Vương Nam Cung Đại Lộ (남궁대로) là người cực kỳ nghiêm khắc, thẳng tính như cây tre.

Nếu tin đồn "trêu ghẹo phụ nữ giữa ban ngày" lọt vào tai ông ta thì chắc chắn ông ta sẽ nổi trận lôi đình (Đại lộ).

A Thanh ngớ người hỏi.

"Không (An-i), thế thì đường ai nấy đi chứ đi theo tôi làm gì?"

"Tiểu thư, đừng lạnh lùng thế chứ? Cùng là kiếm khách với nhau cả. Những kẻ theo đuổi kiếm đạo thì tứ hải giai huynh đệ mà."

A Thanh nhíu mày.

Đồng chí à? Định rủ nhau đi làm cách mạng hay gì?

Làm sao để cắt cái đuôi phiền phức này đây.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên.

Tại sao phải cắt đuôi thiếu gia nhà giàu nhỉ?

Và rồi sự giác ngộ ập đến.

A! Mình đã đánh mất sơ tâm (bản chất ban đầu) rồi!

Vốn dĩ A Thanh chưa bao giờ đi du lịch cùng ai. Nhưng hễ đi cùng ai là y như rằng được hưởng lợi từ người đó, chẳng phải sao.

Nhắc mới nhớ, không biết Sơn dạo này thế nào nhỉ?

Chắc đang ngập ngụa trong đống gái đẹp chứ gì.

Tóm lại là đi cùng thiếu gia nhà giàu hoàn toàn có lợi.

Mình đã quá ám ảnh với sự phiền phức của việc đối luyện.

Đối luyện thì có cái gì đâu? Quơ tay vài cái là xong chứ gì.

Thích thì chiều.

Tất nhiên, trước đó phải có một quy trình bắt buộc.

Đó là thiết lập mối quan hệ đúng đắn.

Càng đi với nhau lâu thì quan hệ càng phải rõ ràng.

Hắn cũng chỉ tầm đôi mươi, gọi là "anh bạn trẻ" thôi.

Không thể để hắn cứ lẽo đẽo theo sau gọi kính ngữ mãi được.

A Thanh ướm thử một câu.

"Nếu là đồng chí cùng theo đuổi kiếm đạo. Nói cách khác là Kiếm Hữu (검우) nhỉ."

"Kiếm Hữu!"

Nam Cung Thần Tài trố mắt.

"Sống trên đời chưa bao giờ ta nghe được từ nào cảm động đến thế. Kiếm Hữu, Kiếm Hữu ư……."

"Thế chúng ta làm Kiếm Hữu nhé?"

"Đó chính là điều ta hằng mong ước! Kiếm Hữu. Hay lắm."

"Vậy thì, đã là bạn cùng tu luyện kiếm thuật thì cần gì phải câu nệ lễ nghĩa giữ khoảng cách nữa nhỉ?"

"Hừm……"

Nam Cung Thần Tài suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

"Cũng phải. Nếu nàng muốn thì cứ làm thế đi."

Gì cơ. Dễ thế á?

A Thanh cảm thấy thất vọng vì đối thủ quá dễ dãi.

Nhưng thất vọng hơi sớm rồi.

Biệt hiệu của Nam Cung Thần Tài là Tiểu Kiếm Vương, nhưng hắn còn có một biệt danh khác. Đó là Kiếm Si (검치) .

Nghĩa là thằng điên cuồng vì kiếm.

A Thanh đã quá coi thường Nam Cung Thần Tài.

"……Cho nên kiếm mới được coi là binh khí cao quý nhất thế gian. Cửu Thiên Huyền Nữ giáng trần ban kiếm cho Việt Quốc, Lã Động Tân (여동빈) - người đứng đầu Bát Tiên dùng kiếm, điều đó chẳng phải chứng minh đạo lý thế gian rằng Thiên hạ đệ nhất binh khí chỉ có thể là kiếm sao?"

"Ờ. Thế hả……"

"Người đời thường nói Bách Nhật Thương (백일창), Thiên Nhật Đao (천일도), Vạn Nhật Kiếm (만일검) . Tất nhiên nếu người nói thân thiết với thương thủ hay đao khách thì vị trí trăm ngày ngàn ngày có thể đổi chỗ, nhưng tuyệt đối không ai dám đe dọa vị trí của Vạn Nhật Kiếm - thứ phải luyện tập một vạn ngày mới mong nhìn thấy bến bờ. Điều này lại một lần nữa chứng minh sự ưu việt của kiếm, và chúng ta, những kiếm khách, khác biệt hoàn toàn với bọn võ nhân rởm đời dùng các loại binh khí khác, chúng ta là võ nhân chân chính……"

Aiss, dây phải hủi rồi.

Cái bài ca tụng kiếm bất tận bên tai mãi không có dấu hiệu dừng lại.

Kiếm Hữu. Từ "Kiếm Hữu" đã chọc đúng chỗ ngứa của Nam Cung Thần Tài.

Nghĩ rằng lâu lắm mới gặp được người tâm đầu ý hợp, Nam Cung Thần Tài bắt đầu dốc hết ruột gan tâm sự về niềm đam mê kiếm đạo bấy lâu nay.

Trời ạ, nói lắm thế không biết.

Hơn nữa, bài ca tụng kiếm của Nam Cung Thần Tài nghe qua đã thấy sặc mùi gây sự .

Không chỉ đơn thuần là Tôi yêu kiếm, yêu quá đi mất.

Mà là: Kiếm là binh khí duy nhất trên đời, bọn còn lại đéo đáng gọi là vũ khí.

Do đó chỉ có kiếm khách cầm kiếm mới là võ nhân, bọn cầm mấy cái thứ rác rưởi khác không phải là võ nhân mà là kẻ mạo nhận mình là võ nhân.nu

Đại loại hắn đang tuyên truyền cái luận điệu đó.

"A. Ta nói chuyện của mình nhiều quá rồi. Tiểu thư thì sao? Chắc hẳn tiểu thư cũng có triết lý sâu sắc về kiếm đạo chứ."

"Ờ. Thì, ừm, nó tiện?"

"Đúng thế! Sự tiện lợi áp đảo đó, không thể coi thường được. Xưa nay thương chỉ biết đâm, cái thứ kiếm giả cầy gọi là đao thì chỉ biết chém, diệu lý thật nông cạn và tầm thường. Côn thì ngay từ đầu đã không phù hợp với ý chí của binh khí là sát thương kẻ địch, roi thì vốn dùng để……"

A Thanh vội cắt ngang.

"Từ từ. Chuyện kiếm tốt thế nào thì anh biết, tôi biết, trời biết đất biết cả rồi, để sau hãy nói. Giờ có chỗ nào đáng để đi không?"

"Hừm."

Nam Cung Thần Tài xoa cằm suy nghĩ.

Rồi hắn đập tay cái bộp.

"Vậy Hoa Sơn thì sao?"

"Hoa Sơn?"

"Trước đây ta có đi xem Tuyệt Kiếm Bích ở Hoa Sơn. Thật sự ngoài hai chữ Tuyệt Vời ra không còn từ nào để diễn tả. Nếu là người của Thần Nữ Môn thì chắc chắn Hoa Sơn Phái sẽ cho phép chiêm ngưỡng Tuyệt Kiếm Bích thôi."

"Đệ tử ngoại môn không có tên trong danh sách cũng được á?"

"Dù không phải thế thì với bản lĩnh của tiểu thư chắc cũng không vấn đề gì đâu. Hồi ta đến đó cũng thế mà."

"Hô hô."

Hoa Sơn sao, muốn đi xem quá!

Đời người mấy khi có dịp tận mắt nhìn thấy Hoa Sơn .

Tuy hơi lo lắng về độ nguy hiểm, nhưng thằng này bảo nó đi rồi và về an toàn.

Hơn nữa Hoa Sơn Phái cũng được sư phụ nhắc đến nhiều lần, chắc là môn phái nổi tiếng. Gì nhỉ? Cửu Phái?

Môn phái đã đóng đô ở đó thì chắc không có nguy hiểm gì lớn đâu.

Nham thạch còn nóng hơn cả lửa thì ai mà chịu nổi.

Khả năng hành động của A Thanh thì miễn bàn, còn Nam Cung Thần Tài đang cần trốn khỏi An Huy gấp nên cũng chẳng chần chừ.

Tiền của Nam Cung Thần Tài được dùng để thuê xe ngựa và phu xe.

Đồ ăn vặt cũng mua đầy đủ.

Và mộc kiếm dùng để đối luyện cũng mua cả đống-

A Thanh nhíu mày.

"Mua lắm mộc kiếm thế làm gì? Mua buôn về bán lại à? Ở đây đặc sản là mộc kiếm à? Hay có tiệm làm mộc kiếm gia truyền?"

"Chà. Tây Môn tiểu thư chưa biết rồi. Đối luyện vài lần là mộc kiếm gãy ngay ấy mà. Thà mang thừa còn hơn thiếu, đúng không?"

Nói thế chứ cũng hơi nhiều quá…….

Nhưng tiền nó nó tiêu, cản làm gì. A Thanh cũng kệ.

Đối luyện đúng là phiền phức thật.

Nhưng mà, cứ ngồi trên xe ngựa ê cả mông mà nghe nó tụng kinh về kiếm đạo thì tự nhiên nảy sinh ham muốn đấm cho nó một trận.

Thế thì đấm thôi.

Vốn dĩ trong đối luyện, chênh lệch thực lực càng lộ rõ.

Cấm chơi bẩn.

Cấm đánh vào huyệt đạo nguy hiểm.

Muốn dùng chiêu thức nguy hiểm thì phải báo trước.

Thế nên kết quả đối luyện với A Thanh thì ai cũng đoán được.

Cái thằng ranh con Sơ nhập Tuyệt Đỉnh đến Kiếm khí còn chưa giữ ổn định, cứ chớp tắt như đèn hỏng thì làm ăn gì.

Thực ra, gọi là chỉ đạo võ thuật thì đúng hơn là đối luyện.

Theo nghĩa đó thì việc đối luyện với Nam Cung Thần Tài lúc thì vô dụng, lúc thì hữu dụng, cứ lấp lửng thế nào ấy.

Đó là trong lần đối luyện đầu tiên.

A Thanh gạt phăng hai trong số năm đường kiếm ảo ảnh đang lao tới.

Hai Thực chiêu bị phá giải, thế là đám hư chiêu mất đà rung lắc rồi tan biến.

A Thanh giả vờ bước tới tấn công nhưng lại đá nhẹ vào cổ chân Nam Cung Thần Tài.

Nam Cung Thần Tài kêu Á một tiếng rồi chìa cái đỉnh đầu ra phía trước.

A! Chính là lúc này!

Tay trái A Thanh nắm lại thành nắm đấm với ngón giữa nhô lên.

Sư phụ ơi, cuối cùng đệ tử cũng làm được một cú để đời rồi.

Xin người hãy chứng giám cho con.

Cốc!

Trong khoảnh khắc đó, A Thanh cảm nhận được sự thỏa mãn sâu sắc dâng trào từ tận đáy lòng.

Thảo nào sư phụ lúc nào cũng giành làm cái trò vui này một mình.

Thắng thua đã rõ, nhưng Nam Cung Thần Tài không phục.

"Tiểu thư, đê hèn quá! Phạm luật rồi!"

Nam Cung Thần Tài ấm ức hét lên.

"Hả? Ta á? Ta làm gì?"

A Thanh ngơ ngác hỏi thật lòng.

"Sao lại bỏ kiếm mà dùng đòn tấn công khác chứ!"

Một câu trả lời kỳ quặc.

Ý là cấm dùng chân, cấm dùng Cốc đầu Hạt dẻ.

"……? Ta không hiểu ngươi nói cái gì……."

"Kiếm thuật đối luyện thì chỉ được dùng kiếm thôi. Cái đó mà cô cũng không biết sao?"

A Thanh chớp chớp mắt vì hoang mang.

"Nói cái giọng ngựa ăn cỏ gì thế hả?" (*)

"……? Ngựa vốn dĩ ăn cỏ mà?"

"Thôi bỏ đi."

A Thanh nghiêm túc phản bác.

"Chẳng lẽ ra thực chiến ngươi cũng bảo người ta là chỉ được dùng kiếm thôi à?"

"Thực chiến thì bất khả kháng rồi. Do thực lực ta yếu kém nên phải dùng thủ đoạn khác. Nhưng đây là đối luyện mà? Mục đích là để nâng cao kiếm lực thuần túy, nên đương nhiên chỉ được dùng kiếm thôi chứ."

"Hửm?"

Nghe thuyết phục không……? Hình như cũng có lý?

Mà cũng giống nói nhảm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

• Nghĩa đen: Hành động lè lưỡi trêu ngươi (Lêu lêu). • Nghĩa lóng: Trạng thái không tốt, tệ hại, dở hơi (Tâm trạng "Me-long"). • Mu-sae (Con vẹt): Chỉ những kẻ cứ lải nhải lặp đi lặp lại một từ/câu được coi là ông tổ của Kiếm tiên/Kiếm đạo • Thương luyện 100 ngày, Đao luyện 1000 ngày, Kiếm luyện 10.000 ngày.