Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[0-100] - Chương 37 - Trường Giang sóng sau xô sóng trước cái gì gì đó (11)

Chương 37 - Trường Giang sóng sau xô sóng trước cái gì gì đó (11)

A Thanh xưa nay vẫn luôn "mù tịt" về sự đời, nhưng trong vụ lùm xùm lần này lại càng mù tịt hơn.

Thủy Trại là cái gì, không biết. Trường Giang ở đâu, không biết. Hồ Động Đình là cái hồ nào, cũng không biết nốt.

Bộ Sát……gì gì đó. Chức danh công chức nhà nước sao mà khó nhớ thế không biết.

Thực Nhân Ma Quân? Ta không nhớ tên những kẻ yếu hơn ta.

Rõ ràng chỉ vì bữa tối miễn phí mà te tái chạy theo, thế quái nào cuối cùng lại trở thành anh hùng của cả thiên hạ.

Cơ mà, bảo là tiện tay đập chết một thằng xấu thì cũng hơi quá, vì thằng Thực Nhân Ma Quân đó cũng thuộc dạng khá mạnh đấy chứ.

Tốt là tốt ở chỗ đó.

Trường Giang Thủy Trại là một doanh nghiệp nắm trong tay khối tài sản kếch xù, vì thế sự đãi ngộ dành cho ân nhân cứ gọi là hết nước chấm.

Thậm chí họ còn chuẩn bị cả một buổi lễ đặc biệt dành cho A Thanh.

Thủy Trại Chủ Phục Hà Vân còn chẳng có thời gian để gặm nhấm nỗi đau mất con.

Trước mắt phải ngăn chặn sự can thiệp của quan phủ đã.

May mắn là lão Bộ Sát Đô Úy Sứ đã trở thành phế nhân.

Đó là cái cớ hoàn hảo để cắt đứt quan hệ.

Phải có khuyết điểm ở bề trên thì mới có thể trao đổi "Quan Hệ" được.

Phải đổ hết mọi tội lỗi lên đầu quái nhân tên Ngôn Nhiên Anh rồi tìm một chỗ dựa mới mà bám vào.

Vì thế Phục Hà Vân đã thăng hoa nỗi đau mất con theo một cách khác.

Bằng sự căm thù tột độ nhắm vào đám ác ôn thuộc Phái Truyền Thống.

Cái tên "Phái Truyền Thống" nghe đã thấy nực cười.

Ý bọn chúng là: Từ xưa đến nay truyền thống của chúng ta là đi ăn cướp, nên hãy cứ sống như những tên cướp đi.

Nói thế mà cũng nghe được.

Nhưng vì nể tình từng là bạn bè chiến hữu, là hậu duệ của các bậc tiền bối Thủy Trại đời trước nên ông mới nhắm mắt làm ngơ.

Ông tin rằng một khi bọn họ nếm trải cuộc sống sung túc và nghề nghiệp đàng hoàng thì sẽ thay đổi.

Nhưng niềm tin của Phục Hà Vân đã bị phản bội.

Giờ đây niềm tin của Thủy Trại Chủ đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Ta đã quá mềm mỏng trong công cuộc cải cách rồi.

Cải cách phải bắt đầu từ việc tiễn đưa thế hệ cũ xuống mồ!

Vô tình thay, tư tưởng này lại trùng khớp với một ý tưởng vĩ đại đã vạch nên một nét bút trong lịch sử nhân loại ở một tương lai xa xôi hoặc một không gian khác.

Đó chính là sức mạnh tiềm tàng của một tập thể cùng chia sẻ một nền văn hóa lâu đời.

Tên gọi của nó là: Tính Dân Tộc!

Thế là với tấm lòng sắt son một dạ, với sứ mệnh nhuốm màu đỏ rực, ông quyết tâm đập tan cái truyền thống cũ rích đó.

Đám tội phạm Phái Truyền Thống bị trói gô lại và lần lượt bị xử tử.

Và người đứng ra thi hành án chính là ân nhân của Thủy Trại.

Với nụ cười hiền lành vô hại thường trực trên môi, nàng vung kiếm xoẹt xoẹt chém bay đầu người ngọt xớt như thái rau.

Chính từ lúc đó.

Mọi người bắt đầu tỏ thái độ e ngại khi nhìn thấy nàng.

A Thanh đọc được bầu không khí đó và nghĩ thầm.

Cái lũ này đúng là không thể chơi được.

Toàn bọn chuyên đâm sau lưng chiến sĩ.

Bảo đưa đi nhờ thì nhốt chung phòng với con mụ điên.

Vạch trần thân phận Ngôn Nhiên Anh thì định bán đứng mình.

Giờ thấy hết giá trị lợi dụng thì lại muốn mình biến đi cho khuất mắt.

Mồm thì leo lẻo ân nhân vĩnh viễn này nọ.

Dù sao thì món quà chia tay là tấm Long Vương Bài (용왕패) cũng khá ưng ý.

Long Vương Bài thể hiện ý chí của Trường Giang Thủy Trại sẽ đối đãi với người sở hữu bằng lễ nghi cao nhất.

Lễ nghi cao nhất mà bọn thủy tặc có thể thể hiện chỉ có một thôi.

Đó là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không thu phí thông hành (Phí bảo kê).

Tàu bè nào có chủ nhân Long Vương Bài đi cùng sẽ được miễn phí thông hành.

Thoạt nhìn thì có vẻ bản thân người sở hữu chẳng được lợi lộc gì mấy, nhưng thực tế lại khác.

Bởi vì ước mơ của mọi con tàu đi qua Trường Giang chính là tấm Long Vương Bài này.

Chủ nhân của Long Vương Bài không những không mất tiền vé tàu, mà ngược lại còn được các chủ tàu tiếp đón như thượng khách.

Nó chính là tấm "Vé Thông Hành Tự Do" trên Trường Giang.

A Thanh vốn là người không bao giờ suy nghĩ sâu xa.

Cũng là người không được phép suy nghĩ sâu xa.

Chính vì thế mà khả năng hành động của nàng là đệ nhất thiên hạ.

A Thanh tót lên một con tàu đi nhờ và lại tiếp tục hành trình trên sông.

Tuy nhiên, trong suốt khoảng thời gian đó, A Thanh cứ bị ám ảnh bởi một suy nghĩ.

Phải rồi, lúc đó.

Lúc sử dụng chiêu thứ sáu của Như Lai Thần Chưởng, Như Ý Luân Quan Âm.

Nói sao nhỉ, có cái gì đó khác lạ……

Cái gì đó kiểu kiểu như là…….

Kiểu kiểu thế nào ấy…….

Đó là suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu A Thanh suốt từ lúc đó đến giờ.

Một cái gì đó, đúng nghĩa đen là một cái gì đó.

Cảm giác tiếc nuối như sắp nắm bắt được rồi lại tuột mất.

Giống như cảm giác thèm ăn một món gì đó điên cuồng nhưng lại không nhớ ra đó là món gì, một sự mơ hồ còn ức chế hơn gấp vạn lần nỗi buồn tủi khi đến bữa mà không được ăn.

Như Lai Thần Chưởng thì nàng vẫn dùng ngon ơ mỗi khi cần thiết.

Nhưng cảm giác lúc đó hoàn toàn khác.

Nội công vốn di chuyển như máy móc bỗng nhiên tự dưng như muốn hát vang khúc ca khải huyền về ngày tàn của nhân loại, nó cứ thế nào ấy, aish, chết tiệt.

Nhưng nàng có linh cảm mãnh liệt rằng chỉ cần suy nghĩ kỹ thêm chút nữa, chút nữa thôi là sẽ ngộ ra được.

A Thanh cảm thấy bứt rứt muốn chết, nhưng thực ra hiện tượng này là điềm báo trước khi đạt được Ngộ Đạo.

Cách A Thanh sử dụng chiêu thức gần giống với thao tác Copy-Paste .

Là cách lôi những chiêu thức đã bị cưỡng ép khắc sâu vào cơ thể và trí não ra dùng một cách vô thức.

Thực ra cách của A Thanh cũng chẳng có gì lạ.

Võ nhân của các danh gia vọng tộc cũng học theo cách này.

Lặp đi lặp lại hàng vạn lần để khắc sâu vào tâm trí và cơ thể, sau đó mới phát triển và trau chuốt qua thực chiến và đối luyện.

Cứ thế từng chút một xây dựng nên chiêu thức của riêng mình, võ học của riêng mình.

Trường hợp của A Thanh chỉ khác ở chỗ, quá trình khắc ghi dài đằng đẵng cả chục năm trời đó bị nén lại và tống vào người trong một lần duy nhất.

Và ngay lúc này đây, khi A Thanh đang đứng trước ngưỡng cửa của sự hiểu biết mơ hồ, sự "tiêu hóa" hoàn toàn võ học đó.

Nó đã bắt đầu.

Cách nói chuyện của A Thanh, theo lời nhận xét của Tây Môn Tú Lâm, là "còn thô bạo hơn cả con ngựa hoang đang lồng lộn".

A Thanh chưa từng thấy ngựa hoang lồng lộn bao giờ.

Nên nàng chẳng cảm nhận được gì từ câu ví von đó.

Tất nhiên, tiêu chuẩn của vị Đại Mẫu đứng đầu chốn bồng lai tiên cảnh của các nữ nhân thì đương nhiên là cực kỳ nghiêm khắc rồi.

Nhưng rốt cuộc, Tây Môn Tú Lâm sau này cũng đành tặc lưỡi cho qua.

Một phần cũng vì bà là người già cô đơn, dễ mềm lòng trước cô đệ tử xinh đẹp cứ bám riết lấy mình không chút ngại ngần.

Nhưng lý do lớn nhất nằm ở sự thấu suốt của một người đã sống lâu năm.

Bà nhận ra không phải A Thanh không biết nói năng nữ tính.

Mà là con bé không chịu làm thế.

Bản thân A Thanh cũng không ý thức rõ ràng về điều đó.

Nhưng đây là thế giới mà cả cơ thể, giới tính lẫn tên gọi đều đã thay đổi.

Thậm chí là một nơi xa lạ nơi thế giới đảo lộn.

Cái giọng điệu nghe kỳ quặc đối với người Trung Nguyên đó, thực chất là bức tường bảo vệ tinh thần trong vô thức, cố gắng níu giữ chút bản ngã còn sót lại trong ký ức.

Chính vì là A Thanh như thế, nên có những lúc nàng cảm thấy khổ sở hơn bao giờ hết.

Đó là "thời điểm của phụ nữ", hay còn gọi là Nguyệt San (월경) .

Không tài nào chịu nổi cái cảm giác ở trên thuyền, nàng xuống ngay thành phố đầu tiên tàu cập bến.

Lao ngay đến tiệm vải, bà chủ quán nhìn sắc mặt A Thanh liền ném cho cái nhìn thương cảm.

Một cái nhìn đồng cảm mà nàng hoàn toàn không muốn nhận chút nào.

Thế là nàng mua cả đống Quảng Mộc Thiên (광목천) tích trữ.

"Đm nó……"

Các khớp xương như muốn rời ra từng khúc.

Chỗ cơ bắp bám vào xương tê rần rần, ngồi yên cũng khó chịu mà cử động thì lại mệt mỏi rã rời.

Đến cả cái thú vui ăn uống tao nhã thường ngày cũng biến mất, miệng đắng ngắt chẳng muốn ăn gì.

Trong Thần Nữ Môn cũng có mấy tiểu sư muội đau đến mức nằm rên hừ hừ. Trường hợp của A Thanh thì không đau dữ dội, nhưng nó cứ đau âm ỉ, nhưng nhức cả ngày trời.

Đau bụng.

Ngực còn đau hơn bụng. Cảm giác như bị ai đấm tím bầm.

Và quan trọng nhất là cái cảm giác "rò rỉ" bên dưới thật là tởm lợm.

A. Thật sự. Muốn giết người quá! Có tên ma đầu nào lảng vảng quanh đây không!

Vì lý do đó mà thần kinh A Thanh căng như dây đàn.

Những tên xấu số nào gặp nàng vào lúc này, dù không may mắn gây sự trước thì cũng thường có kết cục bi thảm.

Nhốt mình trong phòng thì bí bách không chịu nổi.

Nên mò ra đường thì lại thấy ngứa mắt đủ thứ.

Gần như là bị tâm thần luôn rồi.

Lúc này phải làm gì?

Tuyệt nhất là đi xem mổ xẻ nội tạng mấy thằng xấu, nhưng ở thành phố thì khó mà làm được chuyện đó.

Thay vào đó thì nốc rượu cho say bí tỉ để đầu óc lơ mơ đi vậy.

Phải nhanh chóng đạt đến cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh!

Theo lời Tây Môn Tú Lâm, khi đạt đến Siêu Tuyệt Đỉnh và trải qua Hoán Cốt Đoạt Thai (환골탈태) , thì cái "kỳ của phụ nữ" cũng chỉ lướt qua nhẹ nhàng như cơn gió thoảng.

Nhưng mà đm biết làm thế nào bây giờ. Với tôi lúc này. Với tôi lúc này cơ mà!

A Thanh nuốt tiếng hét vào trong cùng với ngụm rượu.

Cảm giác thứ rượu mạnh (Hỏa tửu) rẻ tiền, chát chúa và đắng ngắt đốt cháy ruột gan phần nào giúp nàng quên đi nỗi đau khác.

Cứ thế, một quả bom không ngòi nổ đang từ từ nóng lên trong một góc quán rượu.

Vì thế, trong trường hợp ngày hôm nay, Thái Bình Kiếm Môn (태평검문) thực ra cũng chẳng có lỗi lầm gì to tát.

Thái Bình Kiếm Môn chỉ đến thu phí bảo kê của tháng này như thường lệ mà thôi.

Chỉ có điều, sự việc diễn ra sau khi Tào Hổ Bang (조호방) vừa mới "mở rộng thị trường" và ép buộc khách hàng mới (quán rượu) tham gia dịch vụ của họ.

"Phí bảo vệ tháng này tôi đã nộp cho các hảo hán bên Tào Hổ Bang rồi ạ……."

"Thế à?"

Võ sĩ của Thái Bình Kiếm Môn ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi.

"Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến bọn ta?"

Chủ quán ngớ người ra.

"Ngài nói vậy là ý gì ạ……"

"Ta hỏi là cái hợp đồng riêng tư của ông với bọn Tào Hổ Bang thì liên quan quái gì đến Thái Bình Kiếm Môn bọn ta? Chúng ta có hợp đồng riêng với nhau cơ mà."

"Vậy ý ngài là vẫn phải nộp phí bảo kê……"

"Này ông Cầm chủ quán. Chậc. Nghe kỳ quá nhỉ. Làm như chúng ta đang trấn lột ông không bằng. Thái Bình Kiếm Môn đang bảo vệ các ông thì đương nhiên các ông phải trả thù lao tương xứng chứ?"

Cầm chủ quán mếu máo hỏi lại.

"Vậy số tiền đã nộp cho Tào Hổ Bang thì tính sao ạ?"

Tên võ sĩ hỏi lại với vẻ ngạc nhiên.

"Ông nộp cho chúng nó rồi sao lại hỏi ta?"

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng Cầm chủ quán.

Nếu thế thì số tiền bảo kê nộp bấy lâu nay để làm cái quái gì. Chẳng phải là nộp tiền để nhờ các người chặn đứng bọn như Tào Hổ Bang sao!

Tuy nhiên Cầm chủ quán vẫn phải trưng ra bộ mặt hèn mọn để van xin.

Kẻ cầm dao là vua, còn Cầm chủ quán tay không tấc sắt là người có tội.

Hơn nữa chuyện này cũng chẳng được coi là "sự kiện" gì to tát.

Ở Trung Nguyên thì đây là chuyện thường ngày ở huyện.

Thậm chí có những cửa tiệm xui xẻo phải đóng phí bảo kê cho tận bốn môn phái cùng lúc.

Lỗi là tại Cầm chủ quán dám mở tiệm ở cái vùng ranh giới tranh chấp nhập nhằng giữa hai môn phái.

Tất cả là lỗi của ông ta.

A Thanh thực sự cảm thấy thương cảm khi chứng kiến cảnh đó.

Không phải vì nàng đồng cảm với nỗi bi ai của kiếp kinh doanh tự do (tiểu thương) dù là ở hiện đại hay trong võ lâm.

Mà là vì chỉ số Ác Nghiệp của đám võ sĩ này quá "bèo bọt".

Thái Bình Kiếm Môn tự xưng là Bạch đạo Chính phái, nên bọn chúng cũng không đến nỗi quá xấu xa.

Thằng tệ nhất là -56, thằng khá nhất là -3. So với những kẻ cầm kiếm lăn lộn giang hồ thì chỉ số này thuộc dạng "công dân gương mẫu" rồi.

Bọn này còn tử tế hơn đám đàn ông trên Hoa thuyền hồi A Thanh mới trôi dạt nhiều.

Vì thế A Thanh rất đắn đo.

Tiêu chuẩn cứng mà A Thanh tự đặt ra là chỉ xử lý những kẻ có Ác Nghiệp tối thiểu ba chữ số (từ -100 trở lên).

Nếu thỏa hiệp dù chỉ một lần, cuối cùng ranh giới sẽ bị xóa nhòa và nàng sẽ trở thành con điên cuồng đồ hiếu sát.

Nhưng mà, nếu như, thật sự nếu như.

Đánh cho một trận tơi bời thì chắc là được chứ nhỉ?

Làm việc xấu thì phải bị đòn, đúng không?

Nhìn cái Nghiệp chướng kia mà dám vỗ ngực xưng tên là Chính phái, thế thì càng phải đánh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kinh nguyệt "băng vệ sinh" thời cổ đại , khổ rộng Cảnh giới thay da đổi thịt, tái tạo cơ thể của cao thủ