Chương 136 - Họa Đường Gia (15)
‘Ồ, Thân Vương cơ đấy. Cũng ra gì phết.’
Đó là cảm nhận của A Thanh.
Thực ra Tự Do cũng không cố giấu việc hắn là con nhà giàu.
Và A Thanh cũng chẳng quan tâm lắm.
Hai bên ngầm thỏa thuận là "kệ xác mày là ai", nên A Thanh không cảm thấy mình bị lừa hay hắn có lỗi gì cả.
Hơn nữa, khái niệm Thân Vương khá lạ lẫm với nàng.
Người Hàn Quốc xuyên không về Trung Cổ thì chỉ biết "Oa, Hoàng đế!" là hết vị.
Mấy cái như Vương Phủ, chủ nhân thực sự của một tỉnh, thống lĩnh quân đội một phương, hay là người đứng đầu hàng Vương Hầu Khanh Tướng dưới một người trên vạn người... nàng mù tịt.
Thời Trung Cổ Trung Quốc (Minh, Thanh...) ít ai quan tâm lắm.
Ngay cả hậu duệ của họ còn chẳng thèm quan tâm mà đốt sạch lịch sử đi cơ mà, người ngoài biết nhiều mới là lạ.
Chỉ có thời Tam Quốc (Lưu Bị, Tào Tháo) là còn được biết đến nhờ truyện tranh, game.
Nên phản ứng của A Thanh khá hờ hững.
『 Ờ, ừm. Thân Vương Điện hạ? Phải gọi thế nào nhỉ? 』
『 To gan! Còn không mau hành lễ cho đúng phép! 』
‘Cái con mẹ này, sao cứ lải nhải mãi thế nhỉ.’
A Thanh lườm người phụ nữ ồn ào kia một cái cháy mắt rồi quay sang nhìn Tự Do (Đức Hiền Thân Vương).
『 Gọi là Vương gia đi. 』
『 À. Vương gia. 』
『 Thế rốt cuộc là sao? Sao lại giả chết? À mà không, lúc nghe tin ông chết hình như mình đang ngồi ăn cơm với nhau nhỉ? 』
『 Này, con khốn kia! Là Vương gia đấy! Mau chỉnh đốn y phục rồi quỳ xuống! Ngươi tưởng có chút tình bạn cỏn con với Vương gia là được phép leo lên đầu lên cổ người à! 』
Người phụ nữ lại sùi bọt mép.
Nhưng nghe cũng có lý.
Nghĩ lại thì giống như mấy ông con Chủ tịch giả nghèo xuống làm công nhân trải nghiệm cuộc sống cho đỡ chán. Lúc đó thân thiết tí chút, giờ lộ thân phận rồi thì làm gì còn chuyện bạn bè ngang hàng.
Mấy cái văn hóa công nhân như "Treo máy cày game", "Trốn việc", "Góp tiền đi nhậu" chắc trong mắt họ nực cười và rẻ tiền lắm.
Nghĩ đến đó A Thanh thấy hơi tự ái.
Tự nhiên Bùm một cái, "Tao là Thân Vương", tưởng người ta sẽ vỗ tay khen ngợi "Oa đỉnh vãi" chắc?
Hay tưởng người ta là bọn hám danh hám lợi thấy tiền quyền là lao vào xin xỏ?
Người đàng hoàng thì dù có lộ thân phận, cũng phải giải thích: "Xin lỗi vì hoàn cảnh nên phải giấu, cảm ơn thời gian qua, hi vọng vẫn là bạn bè" các kiểu chứ.
Đằng này Vương gia chẳng thèm ngăn cản con mụ kia.
Thường thì mấy lời khó nghe, sếp không tiện nói sẽ để lính nói hộ.
A Thanh lập tức chỉnh lại tư thế đứng xiêu vẹo.
Mặt biến sắc ngay tức thì, trở nên nhu mì, hiền thục, cung kính như một con người khác.
『 Tiểu nữ kiến thức hẹp hòi, đã mạo phạm Vương gia. Xin Ngài rộng lượng bỏ qua cho sự thiếu hiểu biết của kẻ hèn này được không ạ? 』
『 Ta vi hành nên cô không biết là chuyện thường. Ta không để bụng đâu, đừng lo. 』
『 Vâng. Thời gian qua cảm ơn Vương gia nhiều ạ. 』
『 Không. Hừm. Hừm. 』
Đức Hiền Thân Vương bối rối nhìn sang người phụ nữ.
Bà ta cũng bối rối không kém.
Câu "Cảm ơn thời gian qua" thường là dấu chấm hết cho một mối quan hệ.
『 Khụ khụ. Thương Nữ Nhân. 』
Thương Nữ Nhân cảm thấy hối hận.
Chính bà ta khăng khăng đòi "thử lòng" A Thanh.
Lão Khuyển Lão thì sắp chết đến nơi nên cứ thấy cô nào dính dáng đến Vương gia là hớn hở vun vào, gọi là "Tiểu chủ nhân" nọ kia. Nhưng đó không phải ý kiến chung của cả Vương phủ.
Thương Nữ Nhân cho rằng A Thanh chỉ là loại con gái hám của, thấy trai nhà giàu là tít mắt.
Nếu Vương gia lộ diện, chắc chắn ả sẽ sấn sổ vào để mong làm Vương phi.
Đó là bài kiểm tra...
Trong khi đó A Thanh đang sốc nặng.
‘Cái gì, tên người ta là Thương Nữ Nhân á?’
‘Lại còn là phụ nữ nữa chứ!’
‘Chắc là biệt hiệu thôi nhỉ?’
‘Nhưng biệt hiệu quái gì mà lại là Thương Nữ Nhân?’
Lúc này, người phụ nữ có cái tên bi thảm Thương Nữ Nhân dịu giọng, ngượng ngùng nói:
『 Á, khụ khụ. Ừm. Tây Môn tiểu thư. Duyên phận con người đâu thể nói cắt là cắt lạnh lùng thế được. 』
『 Duyên phận không môn đăng hộ đối thì níu kéo làm gì cho mang tiếng là ăn mày dĩ vãng? Thà rằng cứ để tôi giữ lại kỷ niệm đẹp là "Ngày xưa ta từng được Vương gia gọi là bạn" để đi khoe với đời còn hơn. 』
『 Không, chuyện đó... Đâu cần phải là "ngày xưa"... 』
『 Thôi. Có gì thì bảo chính chủ nói đi. Cứ để người phát ngôn nói thay rồi làm người ta mất mặt. Tưởng con này nghèo hèn thấy quan to là sán vào chắc. 』
Nghe thế, người Đường gia mặt cắt không còn giọt máu.
Dù ví von "Con chủ tịch" với Thân Vương cũng tàm tạm, nhưng không hoàn toàn chính xác.
Đây là tội đại bất kính, Thân Vương vốn là cái phao cứu sinh giờ khéo lại thành ngòi nổ cho bom nổ chậm.
『 Chuyện đó... Xin lỗi. Ta không có ý đó. Ta không cố ý giấu cô đâu, đừng giận. 』
Người Đường gia lại được phen hít hà.
Ngài ấy xin lỗi thật kìa!
『 Nếu không cố ý thì sao đợi đến nước này mới chịu lòi ra? Ngài chỉ cần hô một câu "Bố mày còn sống đây" là xong chuyện, làm gì đến nỗi nát bét thế này? 』
『 Thì ta cũng mới nghe tin ta "băng hà" (chết) mà. Người đóng thế ta bị giết lúc ta đi vắng, ta cũng cần thời gian tìm hiểu sự tình chứ... 』
A Thanh nheo mắt nghi ngờ.
Tự Do toát mồ hôi hột, rồi chợt nghĩ:
‘Ủa, sao mình là Thân Vương mà phải khúm núm như tội nhân thế này?’
『 Hừm hừm, ta là Thân Vương đấy nhé. 』
『 Vâng, thưa Thân Vương Điện hạ. Và đây là hầm ngầm Đường gia vừa bị pháo kích tan tành. Nát bươm rồi kìa. 』
Hừm hừm. Đường Gia Chủ ho khan, lầm bầm: ‘Chưa đến mức nát bươm đâu...’
『 ... Đừng coi ta là kẻ máu lạnh. 』
Tự Do lại xìu xuống.
Người Đường gia thầm nghĩ:
‘Bị nắm thóp rồi. Bị con bé nắm đầu quay như dế.’
Thấy mọi người nhìn mình chằm chằm, Tự Do ngượng ngùng:
『 Ừm. Thôi. Chuyển chỗ nói chuyện khác đi. 』
Hoàng đế căm thù võ lâm.
Mối thù truyền kiếp từ thời Võ Thiên Đại Đế đã vượt quá giới hạn thông thường, đến mức ông ta chọn người kế vị dựa trên tiêu chí "đứa nào ghét võ lâm nhất thì làm vua".
Võ lâm nhân dù mạnh đến đâu, nếu không đạt đến cảnh giới "chạm tới thương thiên" như Võ Thiên Đại Đế thì không thể sống sót trước hàng vạn đại quân.
Lính tráng cũng biết võ công chứ bộ.
Nội công cao thủ cũng có hạn.
Hết chân khí thì cũng chỉ là thằng phàm phu tục tử khỏe mạnh hơn chút đỉnh, lấy thịt đè người kiểu gì chẳng chết.
Tất nhiên cái giá phải trả sẽ rất đắt, có thể sụp đổ cả triều đại, nên Hoàng đế chưa dám làm liều.
Ông ta chọn cách tỉa dần từng thằng, và thằng nguy hiểm nhất cần diệt trước tiên chính là Đường Gia.
Vì Đường Gia là vũ khí sinh hóa, một người đổi được cả nghìn mạng lính.
『 Hèn gì Hoàng huynh lại đẩy ta về đất Tứ Xuyên này. Đây cũng là nơi phát tích của các bậc Đế vương (nơi dễ tạo phản). 』
Người khôn ngoan luôn lường trước tình huống xấu nhất.
Vương phủ Đức Hiền được lập ra hơn 10 năm trước, có lẽ từ lúc đó Hoàng đế đã toan tính ám sát em trai rồi xử lý Đường gia, nên Tự Do không dám lộ diện.
『 Ta đã cố gắng sống ẩn dật, không làm gì gai mắt, nhưng xem ra Hoàng huynh vẫn muốn trừ khử ta. 』
Nên hắn sống như người vô hình.
Danh tiếng "Hiền Vương" được dân chúng ca tụng thực ra chỉ là hư danh.
Không tích trữ tài sản để tránh bị nghi ngờ, nên có tiền thì mua thóc gạo phát chẩn cho dân nghèo .
Thay quan lại triều đình bằng người của mình cho an toàn, thì dân lại tưởng là trừng trị tham quan ô lại.
Không phải cai trị bằng đức độ (Vô vi nhi trị), mà là sợ Hoàng đế quá nên không dám ló mặt ra đường.
『 Thế thì chịu rồi. Muốn sống mà không được thì đành chịu. Nhưng sao ngài lại ở đây? 』
『 Nhân cơ hội này, ta có thể hợp tác với Đường gia để kiểm soát hoàn toàn Tứ Xuyên. Nếu Quan phủ Tứ Xuyên và Võ lâm Tứ Xuyên hợp sức, thì ngay cả Hoàng thượng cũng bó tay. Tuy nhiên... 』
『 Tuy nhiên? 』
Thân Vương chỉnh lại tư thế ngồi.
Dù không biết võ công, nhưng khí chất vương giả tự nhiên toát ra khiến người ta phải nể phục.
A Thanh chợt nhận ra: ‘Làm vua cũng cần có tố chất thật.’
『 Liệu sự tồn tại của võ lâm có thực sự cần thiết không? Hoàng thượng là Thiên Tử, nhận mệnh trời cai trị thế gian bằng quyền lực chính thống. Pháp luật nghiêm minh ban hành khắp thiên hạ, cớ sao lại có một đám người cầm kiếm tự xưng là chủ nhân vùng đất này, tùy tiện hành xử, bóc lột dân lành? 』
Việc Đức Hiền Thân Vương đứng về phía Đường Gia không phải chuyện đùa.
Hoàng đế đã phái Đô Ngự Sử và Cẩm Y Vệ đến tiêu diệt Đường gia, nếu Thân Vương can thiệp tức là công khai đối đầu.
Đó là phản nghịch thực sự.
Tất nhiên Hoàng đế đã muốn giết hắn trước.
Nhưng Hoàng đế có quyền ban chết cho thần dân.
Thân Vương hỏi A Thanh không phải vì tò mò ý kiến của nàng.
Mà vì hắn đã suy nghĩ rất lâu nhưng chưa tìm ra câu trả lời.
Liệu võ lâm có đáng để tồn tại, có đáng để chia sẻ quyền lực cai trị không?
Thân Vương của Tứ Xuyên có nên vì một môn phái võ lâm mà chĩa kiếm vào Hoàng thất không?
Đó là câu hỏi cuối cùng trước khi đưa ra quyết định không thể vãn hồi.
Và A Thanh trả lời:
『 Sao lại hỏi tôi? 』
Tự Do nhăn mặt.
『 Hừm. Cô không cảm thấy đây là câu hỏi mang tầm vóc vĩ mô à? Cô... à không, bạn hiền cũng đã giúp Đường gia, tức là đã làm tròn nghĩa vụ của một người trong võ lâm. Nên ta mới hỏi bạn hiền với tư cách là một võ lâm nhân, chứ không phải thần dân của ta. 』
『 Võ lâm nhân cái khỉ gì. Tôi thấy người Đường gia tốt bụng nên giúp thôi. Họ chữa bệnh miễn phí, tiếng lành đồn xa còn gì. 』
『 Tốt bụng ư? Chẳng qua là họ muốn thử nghiệm nâng cao y thuật thôi. Làm vì lợi ích bản thân mà vô tình có kết quả tốt, thế gọi là tốt bụng à? 』
A Thanh bật cười phì một tiếng:
『 Kết quả tốt là được chứ gì. Miễn là người khác được nhờ thì là việc tốt. Theo tôi thấy thì so với ông Hoàng đế chỉ có tiếng xấu, cái nhà Đường gia làm bác sĩ miễn phí này có ích cho đời hơn gấp vạn lần. 』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
