Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2894

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

[200-300] - Chương 217 - Tỷ Võ Nào (15)

Chương 217 - Tỷ Võ Nào (15)

A Thanh lê bước mệt mỏi về phòng nghỉ ở Võ Thiên Các, vừa mở cửa ra thì Đường Nan Nhi bất thình lình xuất hiện, hai tay chống dưới cằm làm điệu bộ bông hoa.

「 Tèn ten! Đóa hoa dành tặng Thanh Nhi đây! 」

A Thanh chỉ đờ đẫn nhìn cái trò hề đó với vẻ mặt kiệt sức.

Đường Nan Nhi hơi ngượng, lại thấy hơi dỗi vì không được hưởng ứng, đang định mắng yêu vài câu thì nhìn thấy mặt A Thanh liền hét toáng lên.

「 Thanh Nhi!? Mặt tỷ làm sao thế kia!? Khóc đấy à!? 」

Lúc bị tra tấn thì người sưng vù, nhưng xong xuôi thì mặt lại sưng húp.

Là do khóc đến kiệt sức nên mới thế.

A Thanh thều thào đáp:

『 Không phải đâu... 』

「 Giọng tỷ sao thế kia!? 」

Giọng cũng khản đặc, nghe cứ khò khè như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp.

『 Không có gì đâu. Mà Sư phụ đâu rồi...? 』

「 Người bảo là đi gặp bạn cũ để hàn huyên tâm sự rồi? 」

Cũng phải, Võ Lâm Đại Hội là dịp hiếm hoi để bạn bè tụ họp, Tây Môn Tú Lâm đi gặp bạn cũng là lẽ thường.

Hèn gì Đường Nan Nhi lại có mặt ở đây.

Thì ra là canh me lúc sư phụ đi vắng để lẻn vào.

Mặc kệ A Thanh nghĩ gì, Đường Nan Nhi vẫn liến thoắng kể chuyện hôm nay.

「 A đúng rồi. Hôm nay Đại Mẫu đã chỉ điểm cho Bán Kiếm Song Đao Hội đấy. 」

『 Bán Kiếm Song Đao Hội là cái quái gì nữa... 』

「 A, Thanh Nhi không biết nhỉ. Đại Mẫu bảo thấy mọi người nhiệt huyết thế thì lập một nhóm nhỏ cũng hay. Tên đó là do mọi người cùng đặt đấy. 」

Nam Cung Thần Tài đề xuất tên "Cầu Kiếm Hội", Công Tôn Yêu Nghệ cũng rụt rè giơ tay tán thành.

Cầu Kiếm Hội, tức là hội mài giũa kiếm pháp.

Nhưng Bành Thảo Lư lại phản đối, bảo dùng chữ "Đạo" hay hơn, nên đặt là "Cầu Đạo Hội", Bành Đại Sơn cũng hùa theo.

Mang tiếng là dùng chữ Đạo trong "Đạo lý", nhưng Đao khách mà đòi dùng chữ Đạo thì rõ ràng là có ý đồ đen tối.

Hai bên tranh cãi nảy lửa, cuối cùng một người bị lộ tẩy là kẻ ba phải, lúc thì chê "Bán Kiếm", lúc thì dè bỉu "Song Đao".

Thế là cái tên "Bán Kiếm Song Đao Hội" ra đời.

Lại còn cãi nhau xem nên đặt là "Song Đao Bán Kiếm Hội" hay "Bán Kiếm Song Đao Hội".

Nhưng vì người ta thường nói "Đao Kiếm" chứ ít ai nói "Kiếm Đao", nên phe Bán Kiếm bảo Đao hãy nhường một bước. Bành Thảo Lư nghe vậy gật gù: Nghe cũng có lý. Đao vốn đi trước nên lần này nhường một bước cũng được, thế là chốt tên Bán Kiếm Song Đao Hội.

『 Cái gì mà... Thôi ngủ... 』

Mặc kệ chuyện gì xảy ra, A Thanh quá mệt rồi.

Bước một bước rơi cái áo khoác, bước hai bước tuột cái váy, bước ba bước bốn thì nội y rơi lả tả như xác ve, rồi nàng đổ ập xuống giường cái phịch.

「 Thanh Nhi? Nằm cho ngay ngắn vào chứ. Trời có ấm thì cũng phải đắp chăn... 」

『 Làm hộ cái... 』

Đường Nan Nhi cũng là võ nhân nên việc nhấc bổng A Thanh lên đặt ngay ngắn chẳng có gì khó khăn.

Chỉ là, bình thường người được dìu sẽ theo phản xạ mà dùng chút sức để phối hợp, đằng này A Thanh đã chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ngất lịm đi rồi.

Cả người A Thanh mềm nhũn như bún khiến Đường Nan Nhi phải hì hục mãi mới xoay sở xong trong đêm tối.

A Thanh tỉnh giấc vì tê tay, xung quanh vẫn tối đen như mực, chắc đang là nửa đêm.

Hóa ra là Đường Nan Nhi đang đè lên tay nàng, rúc đầu vào hõm cổ nàng mà ngủ ngon lành, hơi thở đều đều phả vào da thịt.

Lúc chưa biết là ai thì thấy ngột ngạt, nhưng biết rồi thì tiếng thở khì khì bên tai lại nghe thật yên bình.

Dù sao với cơ thể khỏe nhất nhân loại này thì đè thêm một Đường Nan Nhi cũng chẳng xi-nhê gì.

Hơi ấm lan tỏa thật dễ chịu, nhịp tim đập thình thịch chậm rãi truyền sang khiến nàng cảm thấy an tâm lạ lùng.

Ít nhất khi da thịt kề cận thế này, sẽ không có chuyện bất ngờ kết thúc kiểu "tất cả chỉ là giấc mơ".

Con bé này dùng phấn gì mà thơm mùi sữa thế nhỉ? A, muốn uống một cốc sữa nóng quá.

A Thanh mỉm cười nhắm mắt lại.

Khi nàng mở mắt ra lần nữa, cảm giác sảng khoái tràn ngập như thể chuyện ngày hôm qua chỉ là cơn ác mộng, là ác mộng thôi... Ngày hôm qua, á á á á...

A Thanh rùng mình ớn lạnh.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy tê tái sống lưng, đau buốt cả óc.

Mà còn phải chịu đựng cái đó tận mười chín lần nữa ư?

Thà tu luyện hai mươi năm còn hơn không?

A Thanh đang suy tính nghiêm túc thì Đường Nan Nhi cựa mình tỉnh dậy.

A Thanh mỉm cười dịu dàng chào buổi sáng.

「 Nan Nhi à. Ngủ ngon không? 」

『 Hả? Hả? 』

Đường Nan Nhi nghệch mặt ra.

Tội nghiệp con bé, mới sáng sớm mở mắt ra đã bị nụ cười tỏa nắng ở cự ly gần tấn công trực diện.

Một đòn sát thương cực mạnh vào tim.

Đường Nan Nhi đỏ bừng mặt, úp mặt xuống gối.

「 Hửm? Sao thế? 」

『 Không, không phải. Không phải đâu. Phải là không phải chứ. Ta, không phải mà. 』

「 Con bé này sáng sớm đã lảm nhảm gì thế? 」

Thính giác siêu phàm của A Thanh loáng thoáng nghe được mấy từ như "chàng rể", "ở rể", "người hầu cao cấp làm việc cả đời cho gia môn"...

Chàng rể (Tế)?

A. Giờ là giờ nào rồi nhỉ (Giờ Tế)?

Nàng nhìn ra cửa sổ, trời đã sáng trưng.

「 A. Mấy giờ rồi? Nan Nhi à, ta đi đây! Sư phụ đang đợi. 」

A Thanh vơ vội quần áo mặc vào rồi lao ra khỏi phòng như tên bắn.

Dùng khinh công Thiên Lý Phi Hành đạp cửa nhà tắm, lần này mùi hương thảo dược thơm ngát xộc vào mũi.

Thiên Du Học đang ngồi quạt lò đun nước thuốc, làu bàu:

「 Gì đây, bảo ăn trưa xong hẵng đến cơ mà. Sao đến sớm thế? 」

『 Ơ. Thế ạ? Hôm qua con ngất xỉu nên... 』

「 Hừm. Chắc ta quên chưa dặn. Ta cũng ngất mà. 」

Nhìn kỹ thì sắc mặt Thiên Du Học hốc hác, thâm quầng, rõ là thiếu ngủ trầm trọng.

『 Sư phụ? Người ổn không đấy? 』

「 Sắc có bát thuốc con con còn phải canh lửa cả ngày, đằng này sắc cả cái bồn tắm to tổ chảng thế kia thì ngươi bảo có tốn công không? 」

『Ưm. Con cảm ơn, nhưng bình thường người ta hay nói khách sáo kiểu "có gì đâu" mà?』

「 Xì. Có công thì phải kể công người ta mới biết chứ. Ta thức trắng đêm vì đệ tử, đương nhiên ngươi phải biết ơn rồi. 」

『 Hì hì. Đa tạ Sư phụ. 』

Hóa ra hôm qua lão mệt lử đử thế mà đêm vẫn lọ mọ dậy sắc thuốc mới cho nàng.

Thật là cảm động và áy náy.

Mọi oán hờn hôm qua trong lòng A Thanh tan biến sạch sẽ.

Tất cả đều nằm trong tính toán của Thiên Du Học.

Hôm qua lão có bảo đến muộn không? Không hề.

Phải để nó đến sớm, thấy bộ dạng tiều tụy này thì nó mới cảm động chứ.

Thực ra, Thiên Du Học coi sư phụ mình Ngô Sơn Tử chẳng ra gì. Cũng tại lão bị sư phụ hành hạ và trêu chọc quá nhiều nên sinh lòng oán hận.

Đúng là "oán hận truyền đời", tình thầy trò của dòng dõi Thần Thâu thường biến tướng thành thứ tình bạn đầy yêu và hận.

Nhưng Thiên Du Học nghĩ lại, nếu cứ trút hết oán hận lên đầu đệ tử mình thì thà được tôn trọng còn hơn là có được chút niềm vui nhất thời.

Tất nhiên lão vẫn sẽ tìm niềm vui, hành hạ đủ rồi và sẽ còn hành hạ tiếp, nhưng ngoài mặt vẫn phải đóng vai người thầy tận tụy.

Dù tâm địa có đen tối hay trong sáng thì việc lão dốc sức vì đệ tử là thật, nên với A Thanh, lão vẫn là người thầy đáng kính.

「 Ưm. Thơm quá. Ngửi mùi này, tự dưng thấy đói bụng ghê... 」

Đúng lúc đó bụng nàng réo lên ọc ọc.

Thiên Du Học cười khùng khục, ném cho nàng thứ gì đó.

「 Hửm? Gì đây ạ? 」

『 Củ mài đấy. 』

A Thanh nhìn củ mài đã gọt vỏ sạch sẽ trên tay. Cảm giác nhớt nhớt dính dính chẳng dễ chịu tí nào, nhưng mùi thơm đặc trưng của thực vật thì khá kích thích vị giác.

Cắn thử một miếng, nó giòn sần sật như khoai lang sống nhưng lại nhớt nhát dính đầy mồm.

「 Ưm. Cũng ăn được phết nhỉ? 」

『 Tiểu thư đài các mà cũng ăn được cái này à? Nhạt toẹt, không đói rã họng thì ai mà ăn sống nổi. 』

Củ mài sống vừa nhớt vừa nhạt.

Lão ném cho nàng vì tính xấu muốn trêu chọc thôi, chứ đâu ngờ nàng ăn ngon lành thế.

Thực ra, công tử bột Thiên Du Học mới là người không nuốt nổi món này.

Dù vẻ ngoài lôi thôi nhưng lão là con nhà quan lại danh giá, lại là trùm sò ở Hàn Lâm Viện cơ mà.

「 Tiểu thư đài các á? Ai cơ? Sư phụ quên con xuất thân ăn mày rồi à? 」

『 Ồ, thế à? Ta thấy ngươi khí chất ngời ngời, cứ tưởng là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý nào chứ. 』

Thiên Du Học lấp liếm sự lỡ lời bằng một lời khen khéo léo.

A Thanh không nhận ra, cười hì hì đắc ý.

「 Con cũng thấy mình có khí chất sang trọng thật. 」

『Sang trọng cái con khỉ. Ta đây con nhà quan Ngũ phẩm đời đời, nhìn ta có giống không』

「 Sư phụ muốn nghe nói thật không ạ? 」

『 Thôi khỏi, nhìn mặt ngươi là biết rồi... 』

Đằng nào cũng đến sớm, A Thanh xắn tay áo vào phụ giúp chế biến nước thuốc.

Củ mài, củ từ, khoai mỡ xay nhuyễn, rồi đến hành tây, hành lá, củ sen cũng xay nát, sau đó lại đến khoai sọ...

「 Sư phụ? Đây là nấu thuốc hay nấu cháo rau củ thế ạ? 」

『 Đã bảo ta không rành y thuật mà. Sách dạy sao ta làm vậy, biết quái đâu được. 』

「 Có cả sâm nữa đúng không ạ? Con ngửi thấy mùi sâm. 」

『 Sâm á? Xì, ngươi có biết trong này có bao nhiêu củ Bách Niên Tuyết Sâm không? Lại còn cả đống Tiểu Hoàn Đan, hai viên Thái Thanh Đan nữa. Đây là Linh Dược Thang đấy. Linh dược hấp thụ qua da chứ không phải qua đường miệng. 』

「 Ồ, linh dược. Nhắc mới nhớ con chưa được nếm mùi linh dược bao giờ. Ơ kìa. 」

Đột nhiên A Thanh nhớ ra, hồi ở Ma Giáo, cái tên Giáo chủ "hàng fake" kia chẳng phải đã ra lệnh mang hết bí kíp Tiên Nữ Công và linh dược đến cho nàng sao?

Sao chỉ thấy bí kíp mà chẳng thấy bóng dáng viên linh dược nào?

Ai biển thủ rồi?

Đương nhiên là lũ thuộc hạ bằng mặt không bằng lòng của tên Giáo chủ "hàng fake" đó rồi, đời nào chúng chịu dâng linh dược quý giá cho A Thanh.

Còn bí kíp võ công thì chúng nghĩ "học vào rồi thì khỏi quay lại Chính phái", nên mới vứt cho nàng như vứt rác thôi.

Trong lúc mải suy nghĩ, nồi thuốc đã hoàn thành.

「 Linh Dược Thang này chỉ dành cho đệ tử tu luyện Giác Tỉnh Thần Công thôi. Vì để hỗ trợ luyện công nên mới phải hấp thụ qua da, chứ bình thường thì cứ ăn sống cho nhanh. Ngâm cái này xong là Giác Tỉnh Thần Công đạt Ngũ thành luôn đấy. 」

『 Wow. Ngũ thành á? Nhanh thế cơ ạ? 』

「 Tổng số linh dược trong này tính ra cũng phải hai trăm quan vàng. Thực ra không nhất thiết phải làm thế này đâu. Hai trăm quan vàng thì đến Thần Thâu cũng thấy sót ruột. 」

Ý là: Vì là ngươi nên ta mới chơi lớn đấy.

A Thanh cảm động rưng rưng, quỳ xuống dập đầu tạ ơn.

「 A. Đa tạ, đa tạ Sư phụ. Đệ tử xin khắc cốt ghi tâm ân điển này. 」

『 Hừ. Đừng có nói mồm, hành động đi. Với lại, ta nghĩ ngươi có thể đạt thành tựu cao hơn cả Ngũ thành đấy. Hôm qua thấy ngươi hút sạch sành sanh dược lực, chắc cái này ngươi cũng xơi tái không chừa một giọt. Thường thì người ta không hấp thụ hết, bỏ phí cả đống linh dược nên ta mới tiếc không làm đấy chứ. 』

Thấy A Thanh hôm qua hấp thụ triệt để dược lực của Thí Dược Cùng Thương, lão mới tin tưởng nàng sẽ không lãng phí nồi súp vàng ròng này.

Thực ra, thay vì nấu một nồi Linh Dược Thang, chia nhỏ số nguyên liệu đó ra cho uống dần trong hai năm thì hiệu quả còn tốt hơn nhiều.

Cách này chỉ dùng cho trường hợp cấp bách, kiểu như người kế thừa đã quá già, hoặc ốm yếu bệnh tật, kinh mạch tắc nghẽn cần liều thuốc cực mạnh để thông suốt.

「 Nào, trước khi tắm thì phải ăn trưa đã. 」

『 Ồ. Vậy trưa nay ăn gì ạ? Ưm, tự nhiên hôm nay con thèm cháo sữa quá. Sư phụ thấy sao? 』

「 Nấu xong nồi bổ dưỡng thế này rồi còn đi đâu mà ăn? Nguyên liệu toàn thượng hạng cả, phải nếm thử tí chứ. Múc một ít ra, cho thêm gạo vào nấu cháo là xong. 」

Ý là... ăn chính nước tắm của mình.

Người ngoài nghe thấy chắc nôn thốc nôn tháo, nhưng A Thanh thì cười tươi rói.

「 Wow. Ngon tuyệt . 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!