Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 326

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

[800-900] - Chương 817 - Ước Mơ Của Ta Là Sát Lục (8)

Chương 817 - Ước Mơ Của Ta Là Sát Lục (8)

Trong hầm mỏ sao lại có mùi tử thi thối rữa thế này.

Mùi rất nhẹ, chỉ còn vương lại chút ít, nếu không phải A Thanh thì khó mà nhận ra. Chắc là xác động vật chết thối ở đâu đó chăng?

Chẳng lẽ gấu đang ngủ đông thì chết, hừm, không, vô lý…… Đây là hầm mỏ do con người đào, chứ có phải hang động tự nhiên đâu mà gấu chui vào ngủ đông, vả lại ở đây mùa đông cũng ấm áp mà.

Hơn nữa, cứ cho là xác động vật đi, thì có lý do gì để mặc xác nó thối rữa ở đây? Trong không gian kín bưng, không có gió thông hơi thế này, mùi hôi thối, nhất là mùi tử khí kinh khủng nhất, chắc chắn sẽ bị xử lý ngay chứ ai để thế.

Hay là, có tai nạn gì đó? Hầm mỏ sập, khiến xác người bị chôn vùi bên trong, đành phải bỏ mặc cho thối rữa?

Biết đâu điểm Ác Nghiệp cao ngất ngưởng của tên Trịnh Lưu Trang kia bắt nguồn từ đây. Đó là kịch bản quen thuộc trong mấy câu chuyện ma về hầm mỏ. Thợ mỏ bị chôn vùi trong hầm sập, kế hoạch giải cứu không thành vì lý do nào đó.

Đào bới cứu người có thể làm sập cả hầm mỏ, hoặc theo logic tàn nhẫn của con buôn thì chi phí cứu hộ đắt hơn tiền bồi thường, nên ỉm đi cho xong chuyện……

Nếu vậy, biết đâu ngay lúc này, những người bị thương bị chôn vùi dưới kia đang tuyệt vọng chờ đợi bàn tay cứu giúp.

A Thanh nhắm mắt, dỏng tai lắng nghe. Nhưng dù thính lực siêu phàm đến đâu cũng chẳng nghe thấy gì, chỉ có tiếng hơi thở phì phò của chính mình vang vọng trong lồng ngực.

Bỗng nhiên, nàng nhận ra thế giới này quá yên tĩnh. Và nàng cũng nhận ra sự tĩnh mịch này đã kéo dài từ nãy đến giờ.

Và, quá tối. Ánh sao từ Cương Khí rốt cuộc cũng chỉ là lưỡi kiếm lạnh lẽo dùng để giết người, sát khí sắc bén làm sao có thể chiếu sáng ấm áp được. Nên bốn bề vẫn tối đen như mực.

Thế giới chỉ hiện lên lờ mờ như bức tranh phác thảo bằng những đường nét nhập nhòe. A Thanh mò mẫm trong bóng tối tĩnh mịch đó. Chỉ lần theo cái mùi khó chịu thoang thoảng lướt qua chóp mũi, hướng về nơi sâu thẳm trong lòng đất mà ngay cả phương hướng cũng không rõ.

Cứ thế một hồi lâu. Chẳng biết bao lâu đã trôi qua.

Cuối cùng vách đá chặn đứng bước chân A Thanh. Đường hầm cụt.

Một canh giờ? Một canh giờ rưỡi? Hay chỉ mới một, hai khắc trôi qua. Trong không gian tù mù, không bóng người, không cả tiếng động tự nhiên, thời gian trở nên vô nghĩa, không thể đo đếm được.

Tất nhiên, nếu đào thẳng một đường thì đó là đường hầm chứ không phải mỏ. Hầm mỏ thường chằng chịt như tổ kiến (dù chắc không phức tạp đến thế), có lẽ ả chỉ vừa đi đến cuối một nhánh hầm nào đó.

Nhưng mà, mùi tử khí lại phát ra từ đây…….

Và bộp. Mũi chân A Thanh bỗng chạm vào vật gì đó.

Dưới chân A Thanh là điểm mù thị giác do cấu tạo cơ thể. Nhưng bình thường nàng không bao giờ vấp ngã, nhờ Giác Tỉnh Thần Công mang lại tầm nhìn toàn diện và cảm nhận không gian, giúp nàng "đọc" được mặt đất dưới chân.

Nên nếu A Thanh đang đi mà vấp phải cái gì, thì không phải vô tình, mà là cố ý chạm thử.

Mũi chân A Thanh lại gõ cốc cốc xuống sàn. Lần này vang lên tiếng keng keng, tiếng kim loại va chạm trầm đục.

Một tấm sắt bất ngờ xuất hiện trên nền đất hầm mỏ. Bốn góc tấm sắt hình chữ nhật được chèn những mảnh vải. Có vẻ như để bịt kín khe hở giữa tấm sắt và mặt đất.

Dưới lớp mặt nạ, vẻ mặt A Thanh đanh lại. Một dự cảm, một sự bất an bóp nghẹt trái tim dâng trào.

Thôi nào, chắc không phải đâu. Từ nãy đến giờ dự cảm của mình toàn sai bét mà. Cứ tưởng được chém giết đã tay, ai ngờ từ tên bán thuốc đến đây toàn là hiểu lầm còn gì.

A Thanh cố gắng nghĩ đến những điều tích cực. A, biết đâu? Là cống thoát nước chăng?

Hừm, cống thoát nước giữa hầm mỏ thì hơi vô lý. Nếu là cống thoát nước thì chắc không cần bịt kín kỹ càng thế này.

A, chẳng lẽ. Là hố xí? Nghĩ lại thì thợ mỏ cũng cần giải quyết nỗi buồn, không lẽ mỗi lần buồn lại chạy ra ngoài.

Xoẹt, thanh kiếm được rút ra. Mũi kiếm chọc vào mớ vải nhét ở khe hở tấm sắt.

Trong tình huống đáng ngờ này, ai biết mớ vải đó dùng để làm gì, lỡ đâu là vải chùi... tái chế thì sao. Nên không thể dùng tay được.

Tất nhiên, dùng kiếm chọc vào mớ vải bẩn thỉu đó cũng chẳng bình thường chút nào. Kiếm khách chân chính mà thấy cảnh này chắc sùi bọt mép vì tức giận mất.

Nhưng A Thanh vốn dùng kiếm như phá. Và kiếm là thứ đâm vào da thịt kẻ thù, càng bẩn thì hiệu quả sát thương (nhiễm trùng) càng cao chứ sao?

A Thanh cẩn thận dùng kiếm móc mớ vải ra. Dùng lưỡi kiếm sắc bén để móc mớ vải bị chèn chặt dưới tấm sắt nặng trịch là một kỹ thuật siêu phàm, nhìn thì dễ nhưng thực ra khó vô cùng.

Nhưng với A Thanh, người đã luyện tập dùng kiếm như ngón tay qua bài huấn luyện của Thiên Du Học, dải vải dài ngoằng bị kéo ra, rồi phựt một cái bật tung ra ngoài.

Đồng thời, mùi hôi thối nồng nặc xộc lên. A Thanh đã tìm thấy nguồn gốc của mùi tử khí.

Ả nhấc bổng tấm sắt dày lên. Tấm sắt nặng cả trăm cân, nhưng A Thanh lật nó lên nhẹ nhàng như lật cái chiếu.

Một cái lỗ sâu hoắm, một hang động thẳng đứng hiện ra.

「 Ọe. 」

Mùi hôi thối kinh hoàng xộc thẳng vào phổi khiến A Thanh, kẻ có cái dạ dày sắt đá, cũng phải nén cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng.

Nhìn qua thì đây không phải hầm do người đào, mà là hang động tự nhiên có sẵn trong lòng đất. Sâu chừng năm trượng. Trên mép lỗ có đóng cọc sắt treo thang dây, thang dây trông bóng loáng, bám bẩn lờ mờ chứng tỏ đã được sử dụng nhiều lần.

Hơn nữa. Dưới độ sâu chừng năm trượng đó, có thể nhìn thấy đáy.

Trong bóng tối đen đặc mà ngay cả thị lực siêu phàm của A Thanh cộng thêm ánh sáng Cương Khí cũng chỉ thấy lờ mờ. Vậy mà đáy hang lại hiện ra rõ mồn một, chứng tỏ bên dưới có nguồn sáng.

Và A Thanh biết rõ thứ ánh sáng xanh ngọc bích êm dịu kia phát ra từ đâu.

Trong phòng khách thượng hạng của Tuyết Gia Thương Hội, cái phòng có cái tên kêu kêu kiểu Chí Tôn gì đó, cũng có treo loại đèn này để ban đêm tỏa ra ánh sáng xanh êm dịu dễ ngủ. Đó là Dạ Minh Châu, báu vật bí ẩn của Trung Nguyên mà nhìn mãi vẫn không hiểu nguyên lý hoạt động, tỏa ra ánh sáng xanh lục đặc trưng.

A Thanh bám thang dây leo xuống. Luồng khí bốc lên từ dưới đáy hang toàn mùi hôi thối, nồng nặc đến mức nghẹt thở, đau cả đầu.

Và dưới đáy hang động thẳng đứng. Một hang động tự nhiên rộng lớn hiện ra. Và cả núi thi thể người chất đống.

A Thanh treo mình lơ lửng trên thang dây rủ xuống từ trần hang, đôi mắt ánh lên sắc màu u ám nhìn xuống thảm cảnh bên dưới.

Con người chết đi chôn vào đất, theo quy luật tự nhiên sẽ bị côn trùng và vi sinh vật phân hủy, trở về với cát bụi. Nhưng nếu chết đi mà không được tiếp xúc với tự nhiên, thì thảm cảnh kinh hoàng sẽ xảy ra. Huống hồ đây là hang động không có lấy một nắm đất, nằm sâu trong lòng núi đá, nơi côn trùng cũng hiếm hoi.

Núi xác chết không chỉ có một, mà có rất nhiều.

Một đống đã trơ xương trắng, thịt và nội tạng tan chảy thành thứ nước đen ngòm sền sệt đọng vũng dưới sàn, chứng tỏ đã chết từ lâu.

Đống khác thì phình to quái dị, dính chặt vào nhau thành một khối thịt khổng lồ, là giai đoạn đầu của quá trình phân hủy, mới chết chưa lâu.

Đây là phân loại theo đợt. Mỗi lần gom được một nhóm người nhà bệnh nhân bán thân, chúng lại đem xuống đây tàn sát một thể rồi chất đống lên nhau.

Chợt, khuôn mặt tên thợ mỏ cười hiền lành bảo "làm thợ mỏ cũng không tệ" hiện lên trong tâm trí A Thanh.

Ngu ngốc thật, cứ tưởng ở mỏ than thì là thợ mỏ chắc. Rõ ràng là cùng một giuộc. Hàng trăm, có khi cả ngàn xác chết chất đống dưới đáy mỏ thế này, làm sao thợ mỏ không biết được.

Nếu giết ở bên ngoài thì phải vác xác ném xuống đây. Kể cả lừa họ xuống đây rồi đẩy vào hầm, thì hàng trăm người đi vào mà không ai trở ra, chẳng lẽ không ai nghi ngờ?

Rốt cuộc tại sao, tại sao lại làm chuyện này. Đôi mắt A Thanh rung lên bần bật.

Có thể là nghi thức tà giáo, mục đích thuật pháp nào đó. Giống như hang ổ của đám ác tăng Huyết Giáo ở Thanh Hải năm xưa.

Hay là, hay là, hay là tại sao chứ.

Nếu là Đan Luân Chân Nhân am hiểu thuật pháp thì may ra biết, chứ với kiến thức của A Thanh, ả không thể hiểu nổi tại sao những người này lại phải chết dần chết mòn trong cái hang động sâu thẳm không ai biết đến này.

Vì thế A Thanh không bới móc đống xác chết để kiểm tra kỹ lưỡng. Nàng chỉ lặng lẽ leo ngược lên thang dây.

Không biết thì hỏi. Hỏi thẳng kẻ biết câu trả lời, kẻ chủ mưu gây ra thảm cảnh này. Và bắt hắn phải trả giá cho tội ác này.

Lý do nhóm bạn đi theo A Thanh đến tận chân núi mỏ than, thực ra là để giám sát hơn là hỗ trợ. Sợ ả lại một mình gây chuyện rồi bỏ đi mất.

Họ đã quá hiểu nguyên tắc hành động của A Thanh. Không muốn bạn bè dính vào nguy hiểm, đó là sự quan tâm và tình cảm riêng của A Thanh. Vấn đề là, sự quan tâm đơn phương đó khiến người ta thấy tủi thân và đáng ghét vô cùng.

Ý là ngài cao thủ Hóa Cảnh tài ba, đi một mình cho rảnh nợ, có thêm các ngươi chỉ tổ vướng chân, cản trở cao thủ thi triển võ công chứ gì.

A Thanh nghe thấy chắc sẽ chột dạ và thấy oan ức lắm. Thì đúng là thế còn gì?

Nói thật lòng, nếu các người cũng là Hóa Cảnh thì ta đã yên tâm giao lưng cho rồi. Các người có biết giang hồ hiểm ác thế nào không? Giờ đến cao thủ Huyền Cảnh cũng cầm dao đòi giết ta, nhỡ gặp đối thủ mà ta lo thân mình còn chưa xong thì làm sao bảo vệ các người, nhỡ các người bị thương thì sao.

Lúc đó Trung Nguyên lại xuất hiện thêm một Kim Lạp Cát phiên bản Tây Môn, hối hận cả đời, không dám ngẩng mặt nhìn trời vì xấu hổ với bạn bè.

Thế nên đám bạn mới phải bám theo A Thanh như sam. Trong khi A Thanh chuyện bao đồng của thiên hạ thì xông xáo như biển Bắc Minh, nhưng chuyện nguy hiểm của bản thân thì lại muốn gánh một mình, ai mà chịu được.

Vì vậy, những nghi ngờ của A Thanh về Trịnh Gia Trang, họ nghe thấy cũng có lý, nhưng chỉ dừng lại ở mức đó. Họ không nghĩ sự việc nghiêm trọng đến thế.

Trung Nguyên rộng lớn thiếu gì kẻ lừa đảo, dù có đáng ngờ thật thì cùng lắm là bắt người đi làm chuyện phi pháp. Lấy cớ khai thác mỏ để buôn người thật, hay trồng thuốc phiện, buôn lậu muối, những chuyện vi phạm quốc pháp đại loại thế.

Đã từng nghĩ thế.

Nhưng khi A Thanh trở về sau chuyến thâm nhập, ánh mắt ả đã khác hẳn. Hơn nữa, mùi tử khí nồng nặc ám trên quần áo.

Khác với quê hương A Thanh, người Trung Nguyên không lạ gì mùi tử khí. Xác người chết ven đường tuy hiếm nhưng không phải chuyện lạ ở thời đại này. Chưa kể mùi tử khí từ xác động vật chết cũng đầy rẫy, Trung Nguyên vốn là vùng đất hoang dã mà ngay sau nhà cũng có thú dữ chạy nhảy.

Và rồi, câu chuyện kinh hoàng và tàn khốc hơn nhiều so với dự đoán được kể ra. Xác người chất cao như núi. Được giấu kín dưới đáy mỏ than, phân loại theo từng đợt rồi chất đống lên nhau.

『 Trước hết phải báo cho Võ Lâm Minh. Hành động tàn ác này được thực hiện bí mật, lại còn có Dạ Minh Châu dưới lòng đất chứng tỏ công trình quy mô và nguồn tài chính khổng lồ, một tổ chức có khả năng đó thì…… 』

Gia Cát Lý Huyền bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu phần còn lại. Huyết Giáo. Ngoài Huyết Giáo ra, còn ai làm những chuyện man rợ thế này nữa.

Đúng lúc đó. Đường Nan Nhi đang trầm ngâm suy nghĩ bỗng hỏi A Thanh.

『 Thanh à, môi trường trong hang động đó thế nào, độ ẩm ra sao, có ẩm ướt không? 』

「 Thì là hang động mà…… 」

『 Vậy, ngươi bảo xác chết chất đống đúng không? Có phải chất ở chỗ trũng, hay xung quanh có xây gạch bao quanh không? Tóm lại là, có chỗ để hứng Thi Thủy (nước xác chết) không? 』

Thi Thủy là nước chảy ra từ xác chết phân hủy. A Thanh hơi nhíu mày.

Không thấy xây gạch bao quanh, nhưng nhớ lại thì dưới chân núi xác chết đúng là có vũng nước đen ngòm. Thì xác chết phân hủy phải chảy nước là chuyện đương nhiên, A Thanh nghĩ thế.

Đường Nan Nhi sa sầm mặt mày.

『 Hình như bọn chúng đang chế tạo Thi Độc. 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!