Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 326

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

[400-500] - Chương 411 - Mẹ Đi Vắng, Con Sang Chơi Nhà Hàng Xóm... Cắt Tiết Gà (7)

Chương 411 - Mẹ Đi Vắng, Con Sang Chơi Nhà Hàng Xóm... Cắt Tiết Gà (7)

『 Hự. 』

Chữ "lại" trong câu "Dừng lại" bị nuốt ngược vào trong. Một chưởng của Kiên Phố Hi đánh thẳng vào huyệt Cưu Vĩ. Ngực tên lính gác lõm vào một mảng, hắn bay ngược về phía sau nhưng chưa kịp bay được một tấc đã khựng lại.

Vì tay áo hắn đã bị Kiên Phố Hi túm chặt.

Tỷ tỷ này cũng "tâm lý" lắm, đánh xong còn nhẹ nhàng đặt hắn nằm xuống đất. Ai nhìn vào chắc tưởng là đang chăm sóc người bệnh.

Thực ra là tỷ ấy đánh gãy xương mỏ ác một cách gọn gàng, để xương gãy không đâm vào nội tạng, giúp nạn nhân không chết ngay mà được... tận hưởng nỗi đau dài dài.

A Thanh, với tư cách là một "Sát Quỷ" chuyên nghiệp, nhận ra ngay ý đồ thâm độc (hoặc ngây thơ) đó. Nhưng giờ nàng không có tâm trạng để khen ngợi. Trong lòng nàng, ngọn lửa giận dữ đang cháy âm ỉ nhưng lạnh lẽo.

Rầm!

Cánh cổng lớn bị đá bay, lung lay như sắp sập. Hai nữ nhân bước vào.

Trên tay A Thanh là tấm biển hiệu "Quảng Châu Thuyền Bang" mà nàng vừa thuận tay giật xuống.

『 Ai... Hự! 』

Một tên lính gác đen đủi đứng gần đó giật mình, vội đặt tay lên chuôi đao. Nhưng chậm quá.

Cạnh sắc của tấm biển hiệu gỗ lim nặng trịch bổ thẳng xuống đỉnh đầu hắn.

Bốp!

Âm thanh như tiếng dưa hấu vỡ. Tấm biển ngấm đẫm hơi muối và dầu của vùng biển đã cắm phập vào sọ não tên lính. Trên dòng chữ "Quảng Châu Thuyền Bang", một vệt màu đỏ trắng loang lổ chảy dài.

A Thanh nhìn kẻ vừa ngã xuống như nhìn hòn đá bên đường.

Lúc nãy ở chợ, khi nàng xử lý tên sát nhân, có mấy kẻ lén lút bỏ chạy. Chúng nó chạy về báo tin cho các "Đại ca" của từng phân đà (vì Thuyền Bang là liên minh của nhiều chủ tàu, chủ bến bãi). Thành ra trụ sở chính này lại không nhận được tin báo, vẫn bình chân như vại tập thể dục buổi sáng.

Đúng là " Cha chung không ai khóc ".

A Thanh nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng hây a hây a hô khẩu hiệu vang lên đều đều. Chăm chỉ ghê nhỉ.

A Thanh kéo lê tấm biển hiệu đẫm máu, đi về phía phát ra tiếng động.

Sân tập phía sau được lát đá xanh, một đám đàn ông cởi trần trùng trục đang hăng say luyện võ.

『 Một! Cá chép vượt vũ môn! 』

『 Cá chép vượt vũ môn! 』

『 Hai! Tương thân tương ái! 』

『 Tương thân tương ái! 』

『 Ba! Thoát... Ối mẹ ơi! 』

Tên huấn luyện viên đứng trên bục cao giật bắn mình, vung đại đao lên đỡ.

Keng!

Đầu búa của A Thanh đập vào thân đao. Thanh đao vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, bắn ngược vào mặt tên huấn luyện viên. Chưa hết, lực đẩy làm hắn trượt dài về phía sau, mặt mũi bị mảnh vỡ cứa nát bét, máu chảy thành dòng.

『 Kẻ nào!? 』

Đáp lại câu hỏi đó là tiếng hét thảm thiết.

A A A A!

Một gã đệ tử gào lên khi cánh tay bị đập nát bấy. Tiếng hét như bệnh dịch, lan truyền nhanh chóng. Người thì bị đập gãy ngược đầu gối, kẻ thì ôm bụng lòi ruột gào khóc.

Bốp! Bốp! Bốp!

Mỗi lần tấm biển hiệu vung lên là một tiếng hét vang trời. Trên tấm biển "Quảng Châu Thuyền Bang", những vệt máu mới chồng lên vệt máu cũ, nhỏ tong tong xuống nền cát sân tập.

『 Dừng tay! 』

Tên huấn luyện viên gào lên. Nhưng vô ích.

Đám đệ tử nghe lệnh dừng thì khựng lại, nhưng A Thanh và Kiên Phố Hi thì không.

Hai tỷ muội lao vào như hổ đói giữa bầy cừu. Xé xác, đập nát, xuyên thủng. Cứ thế, từng tên, từng tên một gục ngã.

Cuối cùng, tên huấn luyện viên cũng lao tới. Hắn vớ lấy một thanh đại đao khác từ giá vũ khí, vẻ mặt bi tráng quyết tử.

『 Để tỷ! 』

Kiên Phố Hi nói rồi lao lên trước A Thanh.

A Thanh gật đầu nhẹ, tiếp tục vung biển hiệu tàn sát đám lâu la. Tấm biển nền vàng chữ đỏ giờ đã chuyển sang tông màu đỏ toàn tập, khó mà đọc được chữ nữa.

Sân tập ngập tràn tiếng kêu khóc. Nói cách khác, không có ai chết ngay. Người chết thì không biết kêu.

A Thanh cố tình không đánh vào tử huyệt, mà chỉ đánh vào tay chân, khớp xương để gây đau đớn tột cùng và tàn phế vĩnh viễn.

『 Con khốn! Chết đi! 』

Một gã đệ tử điên tiết lao vào A Thanh. Chắc là anh em hay bạn bè hắn vừa bị nàng đập nát.

A Thanh nhìn hắn qua lớp khăn che mặt. Nhìn chân -> biết khoảng cách. Nhìn tay -> biết thời điểm ra đòn. Nhìn mắt -> biết hướng tấn công.

Biết hết rồi thì đỡ làm gì cho mệt? Phản đòn thôi.

Động tác của A Thanh trông như vung bừa. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn dậm chân lấy đà, tấm biển hiệu vẽ một đường cong tuyệt mỹ, phang thẳng vào dưới đầu gối hắn.

Rắc!

Tiếng xương vỡ giòn tan. Đường kiếm lười biếng nhất thiên hạ - Đế Vương Kiếm Hình - được thi triển bằng một tấm biển hiệu nát bét.

Gã đệ tử mất đà, lao xiên sang bên phải A Thanh, và... Phập! Thanh đại đao trên tay hắn cắm phập vào vai tên đồng đội đen đủi đứng cạnh.

Mặc kệ sự đời. A Thanh tiếp tục múa may quay cuồng.

Đám đệ tử cứ thế ngã rạ như chuối đổ. Không chết, nhưng sống không bằng chết. Chỉ là đám lâu la tập thể dục buổi sáng, trình độ có hạn. Lại thêm Kiên Phố Hi (Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ) hỗ trợ bọc lót. Sân tập giờ đây biến thành bể máu và nước mắt.

『 Dừng lại! Dừng tay ngay cho ta! 』

Lại một tiếng hét nữa. Lần này giọng nói chứa đầy nội công thâm hậu. Sao bọn Tà phái cứ thích sủa một câu giống nhau thế nhỉ?

A Thanh nghiêng đầu, liếc nhìn kẻ vừa xuất hiện. Xem hắn định nói gì.

Kẻ mới đến là Phi Tinh Lạc - Tổng giáo đầu của Thuyền Bang. Thấy hai nữ nhân quái dị - một người dán đầy bùa, một người che mặt đang nhìn mình, hắn chắp tay thi lễ:

『 Không biết cao nhân phương nào giá lâm? Xin hãy bớt giận... 』

「 Thế nào? Muốn đấu võ mồm à? Đao kiếm để làm cảnh à? 」

Giọng A Thanh đầy vẻ cà khịa. Phi Tinh Lạc toát mồ hôi hột.

Sân tập đã biến thành địa ngục A Tỳ. Lũ đệ tử lăn lộn kêu khóc, nhưng quái lạ là chưa ai chết. Giết người thì dễ, nhưng đánh cho tàn phế hàng loạt mà không giết mới là trình độ thượng thừa. Hai nữ nhân này vừa đánh gục cả trăm người mà hơi thở vẫn đều đều, không chút rối loạn.

Cao thủ! Đại cao thủ!

Phi Tinh Lạc cố gắng lựa lời. Nhưng vốn từ vựng của dân giang hồ có hạn, nên hắn lại lôi bài cũ ra dọa:

『 Bản bang được Tà Đạo Liên bảo kê... 』

「 Xì. 」

A Thanh cười khẩy.

「 Thì sao? Cái "Liên minh dở hơi" đấy có cứu được ngươi không? Thà ngươi gọi hồn tổ tiên về cứu còn có lý hơn. Tà Đạo Liên đang ở đẩu ở đâu, còn ta đang ở ngay trước mặt ngươi đây. 」

Nước xa không cứu được lửa gần. Phi Tinh Lạc nhận ra cái mác Tà Đạo Liên vô dụng, bèn đổi giọng:

『 Ý tại hạ là... có hiểu lầm gì không? Chúng tôi có đắc tội gì với các vị sao? 』

「 Ngươi không biết ta là ai à? Thổ Mộc Tiên Nữ đây! Sáng nay thợ mộc và công nhân của ta bị giết sạch. Ngươi vẫn bảo là không biết gì à? 」

『 Chuyện đó... liên quan gì đến chúng tôi... 』

「 Ta biết tỏng rồi, đừng có xạo ke mất thời gian. 」

Phi Tinh Lạc thót tim. Thuyền Bang là liên minh lỏng lẻo, có nhiều "Đại ca". Chắc chắn có tên ngu nào đó đã tự ý hành động. Hắn vội vàng xuống nước, gần như van xin:

『 Nếu có kẻ làm bậy, chúng tôi sẽ điều tra và giao nộp hắn cho ngài! Xin hãy nguôi giận... 』

「 Muỗi đốt ta... 」

A Thanh nói một câu chẳng ăn nhập gì. Phi Tinh Lạc ngơ ngác. A Thanh bình thản nói tiếp:

「 Ta nên tìm đúng con muỗi đã đốt ta để giết? Hay là thấy con nào đập chết con đấy cho bõ ghét? 」

Mặt Phi Tinh Lạc cứng đờ. A Thanh vẫy tay ra hiệu:

「 Nào. Ta chấp ngươi ba chiêu. Dùng hết sức bình sinh mà đánh đi. 」

Phi Tinh Lạc rút đao.

Vù vù...

Cương khí bao phủ thân đao. Dù sao hắn cũng là cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh, khí thế trầm ổn, uy nghiêm. Đối phương đã tuyên chiến, giờ chỉ còn cách khô máu.

Phi Tinh Lạc hồi tưởng lại những chiêu thức đã luyện tập cả đời. Trong khoảnh khắc sinh tử này, hình ảnh của Đao Đạo bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tim hắn đập thình thịch. Hắn có linh cảm: Nếu vượt qua được kiếp nạn này, mình sẽ đột phá lên cảnh giới mới!

Hắn nắm chặt thanh đao, dồn toàn lực vào đôi chân.

Rầm!

Hắn dậm chân xuống đất, lao đi như mũi tên-

Và A Thanh phi dao (ném vũ khí).

(Cụ thể là ném cái biển hiệu).

Phi Tinh Lạc bay ngược trở lại như con diều đứt dây, hai tay giơ lên trời đầu hàng vô điều kiện, trượt dài trên mặt đất.

Hắn trượt đến tận chân A Thanh.

A Thanh nhấc chân lên tránh, như thể sợ dẫm phải bãi cứt.

Sau đó, nàng dậm mạnh xuống.

Thiên Ma Quân Lâm Bộ!

Luồng ma khí đen sì từ huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân bùng lên.

Rắc!

A Thanh dẫm nát khuỷu tay Phi Tinh Lạc.

『 Á Á Á! 』

Tiếng hét vang lên hai lần. Lần thứ hai là do Kiên Phố Hi dẫm nát cánh tay còn lại của hắn.

『 Ặc... Đồ... Đồ hèn hạ... Bảo chấp ba chiêu cơ mà... 』

「 Ta không nói chuyện với súc vật. 」

Bàn chân A Thanh che lấp tầm nhìn của hắn. Diệt trừ cái ổ côn trùng này dễ hơn nàng tưởng. Dễ quá nên chẳng thấy vui vẻ gì, dù đã đập phá chán chê. Tại sao việc đơn giản thế này mà mình lại trì hoãn mãi, để người vô tội phải chết?

Trước cổng Thuyền Bang, đám đông hiếu kỳ đã tụ tập đông nghịt. Nghe tiếng la hét thảm thiết bên trong, lại thấy mấy tên lính Thuyền Bang mặt cắt không còn giọt máu chạy thoát thân ra ngoài, dân tình sợ không dám vào, chỉ đứng ngoài hóng.

A Thanh đá văng cánh cổng xiêu vẹo, bước ra. Đám đông reo lên: "Ồ ồ ồ!"

Nhưng khi nhìn thấy Kiên Phố Hi đi bên cạnh, ai nấy đều dạt ra xa. Vì trên tay Kiên Phố Hi đang túm tóc lôi xềnh xệch một gã đàn ông. Gã đó mềm nhũn như con bạch tuộc chết, tứ chi nát bấy, đung đưa theo từng bước chân.

Đó chính là Phi Tinh Lạc - Tổng giáo đầu uy dũng một thời.

『 Tiên Nữ! Người không sao chứ? 』

A Thanh nhếch mép cười khẩy lần đầu tiên trong ngày. Nhưng giọng nói thì đầy vẻ khinh miệt:

「 Có gì hay mà xúm lại xem? 」

Nàng ném tấm biển hiệu xuống đất cái rầm. Bốn chữ "Quảng Châu Thuyền Bang" đẫm máu nằm chỏng chơ trên nền gỗ bến tàu.

「 Đốt hay vứt thì tùy các người. Bên trong không còn tên nào lành lặn đâu. Có gì đáng giá thì vào mà hôi của. 」

Đám đông nghe thế thì mắt sáng rực, ùa vào trong như ong vỡ tổ.

Cơ hội làm giàu không khó đây rồi. Bản chất đám Tà phái này cũng là đi cướp của người khác, giờ bị cướp lại cũng là quả báo thôi. Thấy người gặp nạn thì... tranh thủ hôi của tí, coi như đền bù thiệt hại tinh thần.

A Thanh nhìn cảnh tượng hỗn loạn đó một lúc, rồi quay sang Phi Tinh Lạc.

「 Ngươi thấy oan ức không? Ngươi chỉ là tên làm thuê, đâu có ra lệnh giết người, tự nhiên bị tàn phế cả đời. Chà chà. Phận chó săn gặp chủ tồi khổ thế đấy. 」

A Thanh cười khúc khích, rồi tiếp tục:

「 Thế nên ta phải đi xử lý tên chủ mưu. À đúng rồi. Nếu ngươi còn chút trung thành ngu ngốc nào thì cứ việc im lặng. Dẫn đường thì dễ ợt, ta cần gì tha mạng cho kẻ muốn chết? Nào. Trả lời đi. Ta phải đi đâu? Chỉ chỗ nào gần gần, tiện đường tí nhé? 」

Mặt Phi Tinh Lạc méo xệch vì đau đớn và sợ hãi. Nhưng mồm hắn vẫn hoạt động tốt (phổi chưa thủng).

『 Phía... phía Tây... Có một đại thuyền bang tên là Hải Cung Đại Thuyền... 』

A Thanh giơ bàn tay ra.

Kiên Phố Hi lập tức túm tóc hắn, nâng mặt hắn lên đúng tầm đánh. A Thanh vỗ vỗ vào má hắn bộp bộp đầy hài lòng.

「 Khôn đấy. Tàn phế thì tàn phế, nhưng còn sống là còn hy vọng (dù mong manh). 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!