Chương 22: Ending 33 - Gối Ôm Hình Người
1.
Đầu Phương Kỳ "ong" lên một tiếng!
Cậu há miệng định nói, nhưng phát hiện đến cả lưỡi mình cũng bắt đầu tê rần rồi.
Cậu cố gắng phát ra âm thanh, nhưng chỉ có thể phát ra tiếng thở "Hộc... hộc...".
Cơ thể bắt đầu nhũn ra, cuối cùng mất kiểm soát mà nằm bẹp trên ghế.
Trên dưới toàn thân, chỉ còn mỗi tròng mắt là có thể khó nhọc chuyển động.
Cả người cậu hoàn toàn ngơ ngác.
...Bị phát hiện rồi sao? Từ lúc nào chứ?
Cậu còn tưởng... lời nhắc nhở ban sáng của mình thành công lắm cơ mà...!
...Hóa ra Ly Quang đã nhận ra từ sớm rồi sao!
Ả thế mà lại không ra tay ngay tại trận, mà là... nhịn đến tận sau bữa trưa mới ra tay?
Ly Quang, em lớn thật rồi, biết nhẫn nhịn rồi đấy, người làm Chủ nhân như tôi thấy an ủi ghê...
...Con ả điên này!
Nhịp thở của Phương Kỳ bất giác trở nên dồn dập.
Sự ngoan ngoãn trong hai ngày nay, quả nhiên, tất cả đều là diễn!!
Nhưng cho dù trong đầu có bão táp mưa sa thế nào đi chăng nữa, cậu cũng chẳng thể nhúc nhích lấy một ly. Cậu đã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát cơ thể.
Cậu chỉ có thể dùng đôi mắt đến cả việc chuyển động cũng khó khăn, trân trân nhìn thiếu nữ tóc bạc trước mắt từ từ đứng dậy.
Bước những bước chân nhẹ nhàng, đi đến bên cạnh cậu.
Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần mang theo nụ cười bệnh hoạn sởn gai ốc đó, từ từ kề sát, phóng to trước mắt cậu...
Sau đó... sát lại gần đến mức chóp mũi chạm nhau!
Hơi thở ấm áp mang theo hương dâu tây ngọt ngào phả lên mặt cậu, đôi mắt dị sắc tuyệt đẹp đó dịu dàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang chuyển động một cách khó nhọc của cậu!
Phương Kỳ bất giác khẽ run rẩy.
Cậu cũng chỉ có thể khẽ run rẩy mà thôi.
Nụ cười của Ly Quang vẫn rạng rỡ, dịu dàng thì thầm: "Chủ nhân, nhịp tim của ngài... bắt đầu từ lúc nhận được điện thoại ban sáng, đã đập nhanh một cách bất thường rồi đấy."
Ả vươn những ngón tay hơi lạnh lẽo, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Phương Kỳ. Động tác vô cùng dịu dàng, giống hệt như đang chạm vào một món trân bảo dễ vỡ.
"Lúc ngài nhắc nhở Ly Quang phải giữ tâm thái bình thường, nhịp tim lại càng đập nhanh... như muốn nhảy xổ ra ngoài vậy. Hi hi..."
Ả cười ngây dại, bờ vai thoạt nhìn mỏng manh hơi run lên: "Chủ nhân, ngài thực sự đáng yêu quá đi mất...!"
"Ngài căng thẳng như vậy, sợ Ly Quang bị phát hiện như vậy... nhưng, Ly Quang biết hết tất cả đấy."
Ả ghé sát vào tai cậu khẽ thổi khí, thấp giọng ngâm nga: "Lúc ngài ăn những món ăn đã được pha thêm thuốc giãn cơ đó, có phải trong lòng vẫn đang khen Ly Quang chu đáo không..."
"Ngài tưởng Ly Quang nghe hiểu rồi, đang phối hợp với ngài, đúng không ạ?"
Đồng tử Phương Kỳ chấn động, chẳng thốt nên lời.
Kế hoạch mà cậu tự cho là hoàn hảo không tì vết...
Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu, đã bị bại lộ chỉ vì nhịp tim sao!
...Đệt!
Con ả điên này!
Ả đang trêu đùa mình, ả đang chế giễu mình! Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục!
Dưới cơn thịnh nộ Phương Kỳ liền... giận dữ được một cái!
Sau đó phát ra âm thanh "Ưm... a...".
Ly Quang thì híp mắt cười vuốt ve đôi má cậu, trong giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự ríu rít:
"Chủ nhân, mùi vị bữa trưa này ngon lắm đúng không, Ly Quang đã tính toán liều lượng kỹ lưỡng vì Chủ nhân đấy ạ."
"Thuốc không làm ảnh hưởng đến hương vị đâu, chỉ khiến Chủ nhân từ từ trở nên vô cùng... vô cùng ngoan ngoãn thôi."
Ả vừa nói vừa dang đôi tay ra, nhẹ nhàng bế bổng Phương Kỳ đang hoàn toàn bất động lên khỏi ghế.
Cơ thể thoạt nhìn nhỏ bé yếu ớt đó, bế một người đàn ông trưởng thành như cậu lại nhẹ tênh hệt như đang ôm một chiếc gối ôm hình người!
Cậu cảm thấy mình bây giờ giống hệt một con búp bê vải rách rũ rượi tứ chi, bị thiếu nữ tóc bạc trước mặt ôm trọn vào lòng.
Cổ cũng mất đi sức chống đỡ, cái đầu rũ rượi gục lên vai ả, chóp mũi...
Ngập tràn cái mùi hương dâu tây ngọt ngào chết tiệt đó!
"Chủ nhân, ngài biết không?"
Ly Quang bế cậu, bắt đầu chậm rãi xoay vòng vòng trong phòng khách một cách vui vẻ.
Mũi chân chạm đất nhẹ nhàng, trong giọng nói là sự hưng phấn và hạnh phúc không thể kìm nén:
"Ly Quang... thực sự đã nhịn cực khổ lắm đấy ạ."
"Rõ ràng đã sớm biết Chủ nhân phát hiện ra bí mật của Ly Quang, rõ ràng rất muốn rất muốn... rất muốn lập tức biến Chủ nhân thành Chủ nhân của riêng một mình Ly Quang...!"
"Nhưng Ly Quang đã nhịn được rồi."
Ả dừng bước, cúi đầu nhìn đôi mắt gần như đã không thể lấy nét của Phương Kỳ.
Nụ cười đó, vừa ngọt ngào vừa điên loạn!
2.
"Chủ nhân hai ngày nay, đối xử với Ly Quang thực sự tốt quá."
"Đưa Ly Quang đi công viên giải trí, tặng Ly Quang ngôi sao nhỏ, còn nói... còn nói muốn kết hôn với Ly Quang nữa!"
Hai má ả ửng hồng, ánh mắt mê ly, nhẹ giọng thì thầm: "Thế nên là, Ly Quang đã quyết định rồi...!"
Ả ghé sát tai Phương Kỳ, dùng giọng hơi thì thầm, hơi thở ấm áp chui tọt vào vành tai:
"Ly Quang phải để Chủ nhân... mãi mãi tỉnh táo ở bên cạnh Ly Quang!"
Đồng tử cậu chấn động, đầu óc ong ong, nhưng chẳng thốt nên lời nào.
"Từ hôm nay trở đi, Chủ nhân sẽ là 'gối ôm hình người' hoàn hảo nhất của Ly Quang đấy ạ."
"Có thể suy nghĩ, có thể nhìn Ly Quang, có thể nghe Ly Quang nói chuyện... nhưng, chẳng thể đi đâu được, cũng chẳng làm gì được."
"Mãi mãi, mãi mãi... ở bên cạnh Ly Quang!"
Trên khuôn mặt thiếu nữ tóc bạc, hiện lên vệt ửng hồng bệnh hoạn quen thuộc đó!
Trong chớp mắt, da gà da vịt của cậu nổi lên hết cả!
Một mặt, cơ thể hoàn toàn không thể cử động khiến cậu cảm thấy vô cùng ngột ngạt...
Mặt khác, cái dáng vẻ yandere bé nhỏ này của Ly Quang... lại làm cái hội chứng cuồng yandere của cậu tái phát rồi!
Đến cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập!
Tâm trạng hiện tại của cậu... thực ra cũng không tính là quá nặng nề.
Sau khi trải qua các Bad Ending bị xay não, chặt chân, nhốt lồng chó, thì cái kết cục này đối với cậu mà nói... đã có thể coi là một cái kết vô cùng dịu dàng rồi.
Cậu còn muốn nói điều gì đó, nhưng trong miệng vẫn chỉ có thể phát ra những âm tiết vỡ vụn "Ưm... a...".
Cơ thể cứng đờ được thiếu nữ tóc bạc ôm trọn vững vàng vào lòng, đầu tựa lên bộ ngực mềm mại của ả.
Ly Quang bế cậu đi về phía chiếc sô pha rộng rãi êm ái.
"Chủ nhân không cần lo lắng đâu, Ly Quang đã nghĩ ra cách đối phó với bài kiểm tra tối nay rồi."
Thiếu nữ tiếp tục thì thầm bên tai cậu.
"Chủ nhân chỉ cần ngoan ngoãn, đừng lên tiếng, đừng nhúc nhích, mọi chuyện cứ giao hết cho Ly Quang là được."
Ả bế Phương Kỳ đi đến cạnh sô pha, nhẹ nhàng đặt cậu xuống, điều chỉnh lại tư thế, để cậu dựa vào góc sô pha hệt như một con gấu bông cỡ bự.
Sau đó ả cũng ngồi xuống sô pha, nghiêng người, vô cùng tự nhiên ôm trọn cơ thể cứng đờ của cậu vào lòng.
"Như vậy là tốt rồi."
Ly Quang thở dài mãn nguyện, sau đó dùng gò má cọ cọ nhẹ vào mặt cậu, xúc cảm đó... mềm mại mịn màng.
"Chủ nhân bây giờ, chính là gối ôm hình người của Ly Quang rồi đấy..."
"Ấm áp, không chạy lung tung, cũng không nói dối Ly Quang."
Ả cúi đầu, in một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đang cứng đờ của Phương Kỳ.
Lạnh lẽo, mềm mại, mang theo vị ngọt của dâu tây.
"Oa... Ly Quang hôn được Chủ nhân rồi...! Ly Quang sẽ mãi mãi yêu ngài, Chủ nhân!"
Ánh sáng đỏ trong đôi mắt đỏ thẫm nhấp nháy đầy hưng phấn và dịu dàng!
Phương Kỳ cố gắng trợn tròn mắt, dùng ánh nhìn gần như đã mất đi tiêu cự để nhìn khuôn mặt xinh đẹp... đang hạnh phúc đến mức vặn vẹo ở ngay sát sạt.
Ý thức của cậu lại vô cùng tỉnh táo!
Là cái kết cục đó...
> [Ending 33 - Gối Ôm Hình Người]
> Sự thông minh tự cho là đúng của bạn, đã làm lộ ra bí mật mà bạn sớm đã biết.
> May mắn thay, bạn đã cùng Ly Quang có được chút ít kỷ niệm đẹp.
> Thế là, Ly Quang đã dịu dàng tước đoạt đi khả năng hành động của bạn, biến bạn thành một chiếc gối ôm hình người độc quyền của cô ấy, nhưng vẫn giữ được ý thức tỉnh táo.
> Bạn vẫn có thể suy nghĩ rõ ràng, có thể cảm nhận được tình yêu bệnh hoạn và nhiệt độ cơ thể của cô ấy.
> Nhưng ngoài những thứ đó ra, bạn trắng tay, cũng chẳng thể làm được gì.
> Bạn sẽ ở trong vòng tay của cô ấy chứng kiến từng buổi bình minh và hoàng hôn, cảm nhận từng niềm vui sướng và sự cố chấp của cô ấy.
> Cho đến vĩnh hằng.
> BAD ENDING
>
Phương Kỳ có thể cảm nhận được, quyền kiểm soát cơ thể đang hoàn toàn rời bỏ cậu, các chức năng cơ thể cũng đang bị phá hủy hoàn toàn một cách không thể đảo ngược!
Cuối cùng, đến cả đôi mắt cậu cũng chẳng thể cử động được nữa.
Trong tầm nhìn, chỉ còn lại khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần mang theo nụ cười bệnh hoạn của Ly Quang, dường như đó chính là tất cả của cậu kể từ nay về sau.
"Chủ nhân..."
Hơi thở của thiếu nữ tóc bạc phả lên mặt, lại một lần nữa hôn xuống.
Xúc cảm vô cùng mềm mại trên đôi môi, đã trở thành tri giác cuối cùng của cậu.
Ánh mắt dần mất tiêu cự, cuối cùng tầm nhìn bị một màn đêm tăm tối nuốt chửng.
Hoàn toàn mất đi ý thức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
