Có vẻ như các nữ chính trong Gal Game, sau khi tránh được Bad Ending, đã đọc được nhật ký của tôi và phát hiện ra bí mật mà tôi đã che giấu!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

227 2084

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

523 18233

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

205 3949

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

178 2207

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

137 802

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 154

Light Novel Vol.1 - Chương 3: Nhật Ký

Chương 3: Nhật Ký

Tại một nhà hàng gia đình bên cửa sổ, bốn cô nàng cao trung đang ngồi quanh bàn dành cho bốn người. Giữa không gian náo nhiệt, một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy cái bàn này. Thậm chí cả nhân viên phục vụ, vì bị choáng ngợp bởi bầu không khí kỳ lạ đó, cũng cố tình tránh xa khu vực này sau khi mang đồ ăn nhẹ lên.

“Hàiii... Thế cậu tính nói gì đây?”

Tiếng nước đá va vào thành ly vang lên leng keng. Phát ngán vì sự im lặng của cả nhóm, Kitagawa Reine lên tiếng.

“Ừm~ mình còn có việc làm thêm nữa đó nhé~”

Nanjou Shuna trông có hơi bối rối trong khi vẫn giữ nụ cười dịu dàng thường lệ.

“Nếu có vấn đề gì thì nói nhanh đi. Saionji, cậu chính là người khăng khăng bắt tụi mình phải đến đây mà?”

Lời nói thốt lên từ Shinonome Shino đầy gai góc, cô vốn luôn ghét phải lãng phí thời gian.

“Ừm... các cậu nói phải…Mình xin lỗi, mình sẽ nói ngay đây.”

Tôi—Saionji Satsuki, mở lời một cách nặng nề. Tôi lục lọi trong túi xách và đặt một cuốn sổ tay duy nhất lên bàn. Bìa sổ đã phai màu, các góc cũng dần mòn đi, mềm và tròn trịa. Cuốn sách ấy trông như thể đã trải qua rất nhiều năm tháng.

“Đây là gì...?”

“Đây là Nhật ký của Iriya Satoshi.”

“Là ai cơ?”

“Cái người đã gặp tai nạn ngay trước mặt chúng ta vào ngày lễ tốt nghiệp ấy.”

“À~ là cái cậu đó nhỉ~. Cậu ta đúng là bất hạnh thật mà~”

Cả ba người họ đều đưa ra những phản ứng khác nhau, nhưng không có ai thực sự quan tâm. Kể cả tôi cũng đã từng như vậy.

Cho đến khi tôi nhìn thấy những gì bên trong cuốn nhật ký ấy.

Vào cái ngày Iriya Satoshi gặp tai nạn, cậu ta đã đẩy tôi ra khỏi đường đi của chiếc xe. Sau đó, khi cậu ấy bị đâm và được xe cứu thương đưa đi, đồ đạc trong túi của cậu ta văng vương vãi khắp nơi, nên tôi đã giúp thu dọn chúng.

Đó là lúc tôi đã tìm thấy được cuốn sổ này. Tuy chỉ là một cuốn sổ bình thường, nhưng kỳ lạ thay, tôi lại bị chính nó thu hút. Thế là tôi đã giấu cuốn sổ vào túi của mình. Ngay cả bản thân tôi cũng không biết tại sao mình lại làm một việc như vậy.

Sau khi trở về nhà, tôi mở cuốn sổ ra trong khi thầm cúi đầu xin lỗi trong lòng.

Và rồi, tôi đã biết được sự thật…

“Mình không quan tâm cậu có được cuốn nhật ký của Iriya Satoshi bằng cách nào hay bất kể mấy cái thứ riêng tư ấy. Rốt cuộc cậu muốn gì khi cho tụi mình xem cái này đây?”

“Mình cảm ơn vì cậu đã đi thẳng vào vấn đề. Hiện tại, mình muốn các cậu xem nội dung bên trong... Mình không còn hiểu bất cứ điều gì nữa. Không hiểu thế giới này, và thậm chí không hiểu chính bản thân mình...”

Tôi chỉ biết ôm lấy cánh tay và nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Tôi không còn biết cái gì là cái gì nữa. Tôi không thể tin tưởng vào phán đoán của chính mình. Đó là lý do tôi gọi Kitagawa Reine, Nanjou Shuna và Shinonome Shino, những người xuất hiện trong cuốn nhật ký này, những người trong cuộc.

Để xác minh.

“Mình hiểu rồi. Mình không biết ý định của cậu là gì khi cho tụi mình xem cuốn sổ này, Saionji-san, nhưng tụi mình chỉ cần đọc nó thôi đúng không?”

“Ừm. Làm ơn đấy. Nếu đó chỉ là lo lắng hão huyền thì tốt quá. Nhưng nếu nó là sự thật...”

“Nếu nó là sự thật thì sao?”

“Không, không có gì đâu. Cứ đọc trước đi đã.”

Khi tôi nói vậy, cả ba người họ bắt đầu đọc với vẻ mặt nghi ngờ.

————

Ngày 8 tháng 4

Kể từ khi trở thành học sinh trung học, tôi quyết định bắt đầu viết nhật ký. Hôm nay có một chuyện khó tin đã xảy ra. Saionji Satsuki đã ở đó. Khoan đã, điều đó có nghĩa là thế giới này giống như thứ đó sao!? Cô ấy thực sự rất dễ thương! Như một búp bê vậy. Nghĩa là... oaaa! Sano Yuto cũng ở đây! Tôi không thể ngồi yên được nữa! Tôi cần phải tìm đủ cả Tứ Đại Mỹ Nhân!

Ngày 9 tháng 4

Đã tìm thấy Kitagawa Reine! Tôi đã phát hiện ra người phụ nữ đẹp nhất thế giới... Tôi muốn cô ấy lườm mình... dẫm lên mình... Nhưng cơ thể cô ấy đầy những vết bầm tím dưới lớp đồng phục vì những trận đòn của mẹ. Một vị cứu tinh sẽ xuất hiện sau một năm nữa, nên hãy cố gắng chịu đựng nhé?

Ngày 10 tháng 4

Đã tìm thấy Nanjou Shuna. Cái bộ ngực đó là sao vậy! Và cả sự hiện diện đầy tính bao dung đó nữa! Tôi muốn được cô ấy ôm vào lòng. Đồng phục của cô ấy vẫn còn sạch sẽ vì cô ấy chưa bị nghèo đi... Những thời điểm khó khăn đang chờ đợi phía trước, nhưng đừng tuyệt vọng nhé? Có một vị cứu tinh ở ngoài kia mà.

Ngày 11 tháng 4

Shinonome Shino cũng ở đây! Cô ấy đẹp đến mức như thể từ thuần khiết được tạo ra dành riêng cho cô ấy vậy. Chà, cô ấy là người dâm đãng nhất trong bộ tứ dù vẻ ngoài như vậy, nên đúng là vẻ bề ngoài có thể đánh lừa. Nhưng mà, đừng đưa ánh mắt tuyệt vọng như thế nhé... Năm tới, cậu sẽ tìm thấy người đàn ông mà cậu hằng tìm kiếm, Sano Yuto.

Ngày 14 tháng 4

Cuộc tìm kiếm bạn bè của Shino đã bắt đầu. Cô ấy bước đi dọc hành lang với phong thái như một nữ hoàng, thống trị xung quanh chỉ bằng một cái liếc mắt. Ánh mắt tụi tôi chạm nhau trong giây lát, nhưng mình đã quay đi ngay lập tức. Mình lo lắng quá! Ý mình là, cô ấy quá đẹp đúng không? Không đời nào mình có thể nhìn thẳng vào cô ấy... Cả người mình tê rần! Dù có lẽ mình đã không vượt qua được bộ lọc bạn bè của cô ấy. Thực tế thật khắc nghiệt...

Ngày 15 tháng 4

Shuna đang giúp dọn dẹp phòng dụng cụ thể thao. Tôi yêu không chỉ bản tính chu đáo mà cả trái tim của cô ấy. Việc có thể ngay lập tức giúp đỡ ai đó gặp khó khăn thực sự rất đáng quý. Không quá lời khi nói từ thánh nữ được tạo ra cho Shuna! Gạt chuyện đó sang một bên, mình muốn mùa hè đến thật nhanh. Mấy bộ đồ thể thao đó không thể nghỉ hưu sớm được sao?

Ngày 16 tháng 4

Khi Reine đi dọc hành lang, không khí hoàn toàn thay đổi. Giống như mùa đông đã tràn về. Cô ấy không chỉ là một tsundere, mà là một vùng lãnh nguyên. Chà, đó chính xác là lý do tại sao nụ cười của Reine lại vô cùng quý giá.

Ngày 17 tháng 4

Hoàn toàn trái ngược với Reine, khi Satsuki đi dọc hành lang, cả nơi đó bừng sáng. Đầy năng lượng, chữa lành cho mọi người xung quanh. Thảo nào có rất nhiều chàng trai hiểu lầm. Tôi đã từng là một trong số họ. Thực ra, bây giờ vẫn vậy...

“Ưm... Kinh tởm quá đi mất...”

“Cậu ta dù gì cũng là con trai mà~”

“Đúng rồi đó. Đây có vẻ là một cuốn nhật ký bí mật khá phổ biến. Thêm nữa, mình không có dâm đãng.”

Cuốn nhật ký rõ ràng bắt đầu từ khi cậu ấy vào cấp ba. Những phần đầu tiên viết về chúng tôi, Tứ Đại Mỹ Nhân. Tôi không muốn đọc phần đầu và định dừng lại ở đây, nhưng có gì đó cảm thấy không đúng.

“...Mọi người, mình muốn hỏi một chuyện. Không phải tụi mình chỉ được gọi là Tứ Đại Mỹ Nhân bắt đầu từ năm thứ hai sao?”

Họ nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

“...Đúng vậy. Ngay từ đầu, mình còn không biết về các cậu cho đến khi mình dính líu đến cậu ấy.”

“Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật...”

“Có lẽ Iriya-kun là người đã bắt đầu gọi tụi mình là Tứ Đại Mỹ Nhân~?”

“Đó là lời giải thích khả thi nhất.”

Bản thân tôi cũng đã nghĩ đến chừng đó và dự đoán được điều này. Đó chính xác là lý do tại sao tôi có một câu hỏi.

“Vậy thì, ở đây có ai biết Iriya Satoshi-kun không?”

“—”

“Đúng như mình nghĩ... Không ai biết gì về cậu ấy cả...”

Thật kỳ lạ khi ngay từ đầu cậu ấy đã biết tên tôi vào ngày lễ khai giảng năm nhất. Tôi trở thành người mẫu ảnh vào mùa hè năm nhất. Lẽ ra không ai biết về tôi trước khi tôi được ra mắt công chúng ngoại trừ những người ở trường tiểu học và sơ trung của tôi.

Nhìn vào khuôn mặt của ba người kia, tôi nghĩ họ cũng có ấn tượng tương tự. Và tất cả chúng tôi cùng nhìn lại cuốn Nhật ký.

“Đọc kỹ lại thì, nhiều thứ thật kỳ lạ... Tại sao Iriya Satoshi năm nhất lại biết rằng mình sẽ gặp người đó khi mình học năm hai...? Không, làm sao cậu ấy biết cậu ta là người định mệnh của mình?”

“Mình cũng vậy~, lẽ ra không ai biết được chuyện tiền của công ty cha mình sẽ bị biển thủ...”

“Nhắc mới nhớ, làm sao cậu ấy biết mình đang bị mẹ bạo hành...? Không ai biết ngoại trừ người đó mà…”

Đá lạnh trong ly tan ra với một tiếng cạch. Sự nôn nóng và căng thẳng trộn lẫn trong mắt chúng tôi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

“...Vấn đề này hơi kinh dị rồi đây...”

Kitagawa-san lầm bầm điều này trong khi chắp hai tay trước mặt. Tất cả suy nghĩ của chúng tôi hoàn toàn thống nhất.

“Đọc tiếp đi...”

Trước lời nói của tôi, mọi người đều gật đầu.

Một nỗi sợ hãi như khi mở chiếc hộp Pandora đổ bóng xuống hiện trường. Tuy nhiên, ánh sáng của sự tò mò trí tuệ đã xóa tan bóng tối đó, chúng tôi không thể dừng tay mở nắp hộp ra.

Ngày 1 tháng 5

Tôi đã suy nghĩ về nó, và nếu thế giới này là (LoD), tôi sẽ chỉ tận hưởng kịch bản với tư cách là một người ngoài cuộc.

Tôi thực sự muốn trở thành bạn với các nữ chính. Nhưng với tư cách là một người hâm mộ, tôi đã quyết định không can thiệp vào câu chuyện. Tôi sẽ theo dõi câu chuyện của mọi người từ vị trí đẹp nhất trong nhà.

Ngày 21 tháng 7

Satsuki đã trở thành người mẫu thời trang. Cô ấy thật đáng ngưỡng mộ...

Ngày 3 tháng 10

Shino đứng nhất khối. Cô ấy trông chẳng vui vẻ chút nào. Đó là vì cô ấy đã gặp vị hôn phu của mình hôm qua. Trông cô ấy thật chán nản.

Ngày 1 tháng 11

Một vụ biển thủ đã xảy ra tại công ty của bố mẹ Shuna. Thật đáng thương...

Ngày 3 tháng 12

Reine từ chối những người khác. Cô ấy hoàn toàn bị cô lập.

Ngày 1 tháng 1

Sano Yuto có nhân cách tệ thật...

Thật buồn khi nhân vật chính lại như thế này...

Chà, tôi đoán là một khi cậu ta lên năm hai, (LoD) sẽ bắt đầu và tính cách của cậu ta sẽ được cải thiện.

Ngày 8 tháng 4

Tôi đã lên năm hai. Câu chuyện cuối cùng cũng bắt đầu. Tôi sẽ theo dõi chuyện tình của họ với tư cách là người ngoài cuộc.

Tên khốn đó là thằng tệ hại. Khoan đã, xin lỗi, tôi gọi thằng oắt đấy là tên khốn vì Sano đã chọn phương án tồi tệ nhất. Satsuki nhờ cậu ta lắng nghe những rắc rối của cô ấy và cậu ta đã từ chối? Mày thích Satsuki mà, đúng không?

Ngày 11 tháng 6

Cha đấy thấy Reine bị mấy gã quấy rối nên đã định chửi họ! Đúng như mong đợi từ nhân vật chính! Cuối cùng cậu ta cũng có ý thức…Thằng chó đấy làm cái mẹ gì thế!? Thằng cu đấy bị lườm một cái xong rồi nói "À, thôi bỏ đi"!?

Ngày 5 tháng 7

Áo sơ mi của Shuna bị bung cúc vì kích cỡ vòng một. Một quý ông thì biết phải làm gì đúng không? ...Ừ, tao biết mà. Mày cũng chỉ là một tên khốn chỉ biết nhìn chằm chằm. Đã vậy còn cố cởi đồ của cô ấy nữa!

Shuna sợ hãi và bỏ chạy. Mẹ thằng ngu. Hãy tỏ ra tử tế và cho cô ấy mượn áo của mình đi chứ!

Ngày 4 tháng 9

Sano thấy Shino viết “Mình muốn có một người bạn bình đẳng" trong sổ tay. Thế là cậu ta thách đấu với cô ấy. "Nếu tôi thắng, hãy làm bạn nhé!" hắn ta tuyên bố đầy tự hào. Cuối cùng hắn ta cũng trở thành một nhân vật chính tốt rồi sao?

Ngày 8 tháng 9

...Thế, mày còn lời bào chữa nào không? Mày đéo học được cái vẹo gì cả đúng không!? Má mày chỉ giỏi nói suông thôi, thằng ngu! Mắc cái đéo gì mày đang đi net vậy cu!? Còn tao á? Tao đã học xong hết tài liệu kiểm tra rồi.

Ngày 1 tháng 10

Tôi đếch thể mong đợi gì từ Sano. Nếu có thể, tôi cũng muốn trở thành bạn với các nữ chính. Tôi đã nghĩ mình không nên tác động đến kịch bản, nhưng tôi không thể chịu đựng được nữa! Tôi cũng muốn làm bạn với các nữ chính! Những câu chuyện mà nhân vật phụ khiến tên nhân vật chính rác rưởi nhận lấy hậu quả xứng đáng dù sao cũng được đón nhận mà. Tôi sẽ tự làm điều đó.

Ngày 7 tháng 10

Tôi đã có thể nói chuyện với các nữ chính rồi! Khởi đầu đáng mong đợi đấy chứ! Tôi biết tất cả sở thích và khẩu vị của họ nên là yea. Tôi hầu như chưa bao giờ nói chuyện với con gái trong kiếp trước, nhưng tôi đã cố gắng hết sức. Thôi thì làm bạn trước đã

Ngày 8 tháng 10

Khi tôi nói chuyện với Satsuki, cô ấy nói "Cậu là ai vậy?".

Thật buồn...

Có lẽ sâu thẳm trong thâm tâm cô ấy không muốn giao du với tôi...

Sắp trầm cảm tới nơi rồi…

Ngày 9 tháng 10

Ba người còn lại còn không nhớ là tôi có tồn tại...

Buồn quá... Tụi mình đã có một buổi trò chuyện vui vẻ như vậy, nhưng tất cả chỉ là lời dối trá sao...?

Ngày 12 tháng 10

Điểm kiểm tra của tôi quá tệ... Thật kỳ lạ. Tôi cứ nghĩ mình đã đạt điểm tuyệt đối... Chuyện này lần nào cũng xảy ra...

Ngày 18 tháng 10

Ra là vậy...! Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao điểm số của mình không được cải thiện rồi. Tôi đã nhờ cô bạn ngồi ghế bên cạnh cho xem bài kiểm tra. Nhưng với cùng một đáp án chính xác, bài của tôi bị đánh dấu sai trong khi của cô ấy lại được khoanh tròn đúng. Thế giới này là (LoD). Sẽ rất tệ cho kịch bản nếu như tôi đứng nhất. Nó cũng giống như việc Nobita chỉ có thể bị 0 điểm vậy. Tôi thấy trên mạng xã hội rằng ngay cả những câu trả lời đúng đôi khi cũng bị đánh dấu sai. Tôi đã ngộ ra, nhưng mà tại nó mà đầu óc tôi trở nên phát điên. Lý do tôi không thể đạt được kết quả gì ngoài mức trung bình trong thể thao và học lực, mặc dù tôi sẽ không thua bất kỳ ai, chính vì vậy. Tôi sẽ gọi đây là Lực cưỡng chế của thế giới

Ngày 25 tháng 10

Các nữ chính quên mất tôi là do Lực cưỡng chế của thế giới. Là vậy đấy. Nhưng tôi cảm thấy mình đang quên mất một điều gì đó quan trọng...

Ngày 28 tháng 10

Ui ui ui! Khoan đã!? Tôi bắt đầu nhớ lại rồi!? Nếu thế giới này là thế giới (LoD), thì cứ đà này, tất cả các nữ chính sẽ chết. Nếu điểm tình cảm không tăng thì khả năng cao sẽ dẫn đến kết cục Bad End... Ôi hỏng rồi, tôi phải làm gì bây giờ? Tôi không muốn các nữ chính phải chết... Tôi còn cảm thấy mình đang bỏ qua một điều gì đó còn quan trọng hơn thế nữa...

Ngày 31 tháng 10

Hôm nay cũng vậy, người phản chiếu trong gương là tôi. Tôi đã nuôi dưỡng một hy vọng mong manh rằng tôi có thể đã chuyển sinh thành Sano Yuto, nhưng từ bất kỳ góc độ nào, tôi vẫn là Iriya Satoshi. À, tôi là nhân vật quần chúng chắc chắn sẽ bị cuốn vào và chết trong kết thúc tồi tệ bị xe tải tông, phải chứ...?

Ngày 1 tháng 11

Tại sao tôi lại quên nhỉ...? Để sống sót, nếu chỉ giải quyết các route nhân vật riêng lẻ sẽ không hiệu quả. Để mọi người cùng sống sót, chỉ có con đường kết cục harem, nhưng cứ đà này, Sano sẽ không thể đạt tối đa mức tình cảm của những cô nàng này.

Ngày 6 tháng 11

Nó đã bị vô hiệu hóa bởi Lực cưỡng chế của thế giới rồi... Chà, dĩ nhiên rồi. Người giải quyết các vấn đề của nữ chính phải là Sano Yuto, không phải Iriya Satoshi. Nói cách khác, người đó phải là Sano, không phải tôi.

Ngày 10 tháng 11

Satsuki lại mang chuyện đến tham khảo ý kiến của Sano. Rõ ràng là công việc người mẫu ảnh của cô ấy không suôn sẻ. Tôi biết ngay mà. Nếu cô ấy không đạt được thứ hạng cao trong cuộc bình chọn mức độ phổ biến tiếp theo, cô ấy sẽ rơi vào kết cục quy tắc ngầm. Cô ấy sẽ bị nhiều gã đàn ông cưỡng hiếp và cuối cùng suy sụp tinh thần rồi tự sát.

Ngày 15 tháng 11

Đời nào tôi lại để chuyện đó xảy ra. Nếu tên khốn đó không hành động, thì tôi sẽ hành động. Tôi chỉ cần mua các thẻ bình chọn và phiếu đăng ký sự kiện bắt tay kèm theo trong tập ảnh của Saionji Satsuki là được đúng không?

Ừm, tôi nhớ trong nguyên tác, để Satsuki lọt vào bảng xếp hạng, cần khoảng một trăm cuốn tập ảnh... Ban đầu, Sano đáng lẽ phải đi làm thêm và dùng số tiền kiếm được để giúp Satsuki thăng hạng, nhưng thằng cu đấy đang nứng thẩm du với mấy quả hình gợi cảm trong light novel. Thật sự, chẳng có ích gì khi mong đợi gì từ hắn ta. Quan trọng hơn, tôi đang ngần ngại nhấn nút đặt hàng.

Dù sao thì, hàng chục nghìn yên cho mấy cuốn tập ảnh... T-Tôi đang run rẩy… N-nhưng tôi đã tiết kiệm tiền cho khoảng khắc này mà...! Amazon, đặt hàng thôi!

Ngày 20 tháng 11

Đống sách ảnh của Satsuki đã được giao đến nhà tôi. Một trăm cuốn... Sau cùng, tôi đã đăng ký tất cả chúng dưới tên Sano Yuto, cũng như chỉ viết địa chỉ nhà hắn ta lên các phiếu đăng ký thôi.

Ngày 24 tháng 12

Satsuki đã thăng hạng! Sano rõ ràng đã đến sự kiện bắt tay. Hắn ta chả biết vẹo gì, cứ cầm phiếu rồi đi.

Ngày 25 tháng 12

Vốn dĩ cô ấy là chất liệu hàng đầu mà. Nếu cô ấy được xếp hạng bởi thứ gì đó, sự công nhận dành cho cô ấy sẽ tăng lên và cô ấy sẽ vững vàng leo lên nấc thang của một người mẫu thời trang. Thêm vào đó, Satsuki rất biết ơn sự chu đáo của Sano. Nhờ điều này, tình yêu của cô ấy dành cho Sano sẽ không biến mất. Phù~ Vậy là tôi đã tạm thời tránh được kết thúc tồi tệ của Satsuki rồi. Nhưng tôi phải làm gì để vứt bỏ đống tập ảnh này đây...

Ngày 10 tháng 1

Tôi đã học được từ trường hợp của Satsuki rằng có thể thực hiện theo kịch bản. Lần này, tôi sẽ cứu Reine. Trong câu chuyện, Sano đáng lẽ phải nhận ra vết bầm trên mặt Reine và đến nhà cô ấy. Trên đường đi, cậu ta nhặt được một chiếc ví, hóa ra là của mẹ Reine. Mẹ của Reine là đàn bà rác rưởi. Ngày hôm đó, bà ta mất ví và đang có tâm trạng tồi tệ. Nếu Sano không đến, Reine sẽ bị đánh đến chết... nhưng như thường lệ, cậu ta không đi. Cậu ta chỉ ở nhà chơi game, đĩ mẹ mày thằng chó!

Ngày 14 tháng 1

Ngày đó đã đến, nhưng tôi không thể tìm thấy chiếc ví...

Nhắc mới nhớ, nguyên tác không có nói nó ở đâu...

Tôi đã định đưa ví của mẹ Reine cho Sano và bảo cậu ta đi giao, nhưng cách này không ổn rồi...

Hiện tại, tôi sẽ thực hiện Kế hoạch B mà tôi đã lập để giữ cho Reine không chết.

Liệu Lực cưỡng chế của thế giới có hoạt động hay không là tùy vào vận may.

Ngày 15 tháng 1

Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp.

Tôi chỉ nhớ mang máng ví của mẹ Reine trông như thế nào.

Tôi đã mua sẵn một chiếc ví có vẻ giống y đúc với chiếc ví trước đó rồi làm cho nó trông thật đắt tiền, để vào một số tiền hợp lý rồi mang đến.

Mẹ của Reine trông trẻ hơn so với tuổi. Nhưng bên trong, bà ta là một kẻ khốn nạn. Tôi đã trưng ra nụ cười xã giao và đưa chiếc ví giả cho mẹ Reine, tự giới thiệu mình là Sano Yuto.

Tôi đã truyền đạt rằng mình muốn gặp Reine vào ngày mai, sau đó rời khỏi căn hộ nơi Reine sống.

Ngày 20 tháng 1

May quá…

Nỗ lực của tôi đã thành công rực rỡ.

Reine đã trở thành bạn với Sano.

Sano không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng đối với một kẻ mê gái như mày, việc Reine chủ động nói chuyện một cách thuận lợi chắc chắn là một món hời từ trên trời rơi xuống đúng không?

Nó làm tôi bực mình, nhưng vì sự sống của tôi. Tôi trông cậy vào cậu đấy nhé?

Ngày 21 tháng 1

Phòng hờ thôi, tôi đã tìm thấy chiếc ví có vẻ giống với của mẹ Reine…

Nó là đồ nhái...

Ngày 22 tháng 1

Cứu Shino. Việc này rất khó. Đó là vì Shino đang tìm kiếm một người có thể đứng ngang hàng với cô ấy. Cứ đà này, cô ấy sẽ bị ép gả cho một lão già mà cô ấy thậm chí không thích. Lão ta là một tên biến thái bạo dâm. Như thường lệ, Sano đã thách đấu cô ấy, nhưng ngày hôm sau cậu ta lại ở tiệm sách đọc một cuốn light novel với tấm bìa gợi cảm. Mày đã nói là sẽ đánh bại cô ấy trong kỳ thi thử đúng không!?

Ngày 1 tháng 2

Ngày kiểm tra. Tôi đã nghĩ ra một cách để thắng trong bài kiểm tra. Để làm được điều đó, tôi quyết định sử dụng Lực cưỡng chế của thế giới.

Ngày 28 tháng 2

Có vẻ như nó đã hiệu quả. Đúng như tôi dự tính, Sano đã vượt qua Shino trong kỳ thi thử. Chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là một bài thi thay thế đơn giản thôi. Mặc dù Sano và tôi làm bài thi vào cùng một ngày. Thông thường, việc thi thay là không thể. Nhưng thế giới này tuân theo kịch bản mà mấy gã khốn đó đã viết. Tôi đã viết tên Sano Yuto lên tờ giấy thi của tôi rồi nộp nó. Thông thường, gian lận sẽ bị nghi ngờ, nhưng tôi tin vào Lực cưỡng chế của thế giới. Kết quả là, tờ giấy thi của tôi rõ ràng đã được trả về cho Sano.

Đứng đầu cả nước. Điểm gần như tuyệt đối, gây náo động cả trường.

Nhờ cái này, Shino cũng sẽ công nhận Sano.

Thực lực thật sự của tôi vượt trên Shino.

Nên là, việc đánh bại Shino bằng cách thi thay không khó đến thế.

Nói vậy chứ, tôi cũng thấy nhẹ nhõm hẳn. Chắc chắn Shino sẽ để tâm đến Sano mà thôi.

Ngày 1 tháng 3

Shino và Sano đã trở thành bạn. Mọi chuyện kết thúc tốt đẹp... Không quan trọng lắm, nhưng kết quả kỳ thi thử thực sự của Sano lại được trả về chỗ ngồi của tôi, tính ra cậu ta chỉ đạt khoảng 50%... Làm sao mà mày nghĩ mày có thể thách đấu Shino với số điểm đó chứ...? Tôi tốt bụng thế nên tôi đã nhét bài thi vào túi của Sano giúp cậu ta rồi.

Ngày 3 tháng 3

Nữ chính cuối cùng, tôi nên hành động như thế nào cho Shuna đây... Công ty gia đình của Shuna hiện đang đứng trước bờ vực phá sản, họ đã vay tiền từ bọn xã hội đen. Chẳng bao lâu nữa, mấy gã cho vay nặng lãi nhắm vào cơ thể của Shuna sẽ đến. Nếu tôi cho họ mượn tiền, thì nó sẽ giải quyết được vấn đề, nhưng sau đó nó sẽ bị vô hiệu hóa bởi Lực cưỡng chế của thế giới. Ban đầu, Sano đáng lẽ phải đặt một đơn hàng bên công ty Shuna và cứu công ty đó, nhưng tôi không thể trông đợi gì ở cậu ta được. Nhắc mới nhớ, đó là loại công ty gì nhỉ?

Ngày 4 tháng 3

Khi tôi tra cứu công ty của bố mẹ Shuna, tôi nhớ ra nhiều thứ. Đó là một công ty in ấn. Để cứu Shuna, Sano tự xuất bản một cuốn light novel. Cậu ta yêu cầu công ty của bố mẹ Shuna in nó. Tôi không biết chi phí in ấn từ đâu ra, nhưng chuyện là thế đấy. Bằng cách nào đó nó bán chạy được. Tôi cũng muốn đọc thử xem như nào, nhưng giờ cái đó không quan trọng bằng. Những thiết lập đó thực sự rất lỏng lẻo. Sano của thế giới này thấy việc viết truyện cho Shuna quá phiền phức, nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc viết nó dưới cái tên Sano Yuto.

Vì có Lực cưỡng chế của thế giới, tôi quyết định đạo lại cái tiêu đề mà cậu ta đã viết y hệt. Tôi nhớ nó là Chuyển sinh. Tôi chưa bao giờ viết tiểu thuyết trước đây, nhưng mạng sống của Shuna đang bị đe dọa. 100.000 từ trong một tuần... Tôi sẽ cố gắng hết sức...

Ngày 11 tháng 3

Tôi suýt nữa thì không kịp rồi.... Tôi đã nộp một yêu cầu cho công ty của Shuna dưới tên Sano Yuto. Nhờ cái này, Shuna sẽ không cần phải bán thân nữa.

Ngày 15 tháng 3

Bằng cách nào đó, hàng trăm trang bản thảo rác rưởi đó đã bán được.... Chắc là nhờ Lực cưỡng chế của thế giới, dù sao thì tôi cũng chẳng có tài năng văn chương gì cả.

Ngày 22 tháng 3

Nó đã được in lần thứ hai, nên tôi lại gửi một yêu cầu khác đến công ty của Shuna. Tốt rồi, tốt rồi. Có vẻ như tôi cũng sẽ có thể gom góp đủ tiền cho Shuna đi học đại học nữa.

Ngày 30 tháng 3

Thật sự, mày là thằng rác rưởi nhất tao từng gặp luôn đấy. Tại sao mày có thể nói một cách tự hào về những điều mà mày chẳng có chút ký ức nào về việc mình đã làm vậy chứ..... Thật luôn đấy, nhờ sự ngu ngốc của cậu ta mà cơ hội sống sót của tôi tăng lên, nên tôi đoán thế cũng ổn rồi. Tuy nhiên, bằng cách nào đó nó cứ cảm thấy không đúng cho lắm............

Ngày 8 tháng 4

Tôi đã trở thành học sinh năm ba. Các nữ chính và Sano đã vào học cùng một lớp. Kịch bản [LoD] đang diễn ra suôn sẻ. Mức độ tình cảm của các nữ chính cũng đang tăng lên một cách đúng đắn. Tôi cảm thấy mình chỉ toàn thực hiện những bước đi của kẻ đê tiện, nhưng tôi đoán đây chính là thứ họ gọi là sự yếu đuối khi yêu. Thay vì giảm xuống, tình cảm của họ vẫn cứ tăng lên.

Ngày 15 tháng 5

Sano đang vui vẻ bên các nữ chính.... Là để sống sót thôi.............

Ngày 18 tháng 6

Tôi đã dần ghét việc nhìn thấy các nữ chính [LoD] mà mình từng yêu rất nhiều. Nhìn họ cười, nhìn họ hạnh phúc.... Thấy họ mỉm cười với Sano khiến trái tim tôi như bị bóp nghẹt..........

Ngày 21 tháng 7

Nếu chúng ta đã đi xa đến mức này, sẽ không còn lựa chọn kỳ quái nào để chọn nữa. Bây giờ đã làm rất tốt rồi, tôi ơi! Hãy tập trung vào bản thân một thời gian. Với con người hiện tại, tôi nghĩ mình có thể dễ dàng vào được trường đại học mà mình đã đỗ ở kiếp trước. Nhưng tôi không được mất cảnh giác. Chấn thương kỳ thi đầu vào chỉ có thể vượt qua bằng các kỳ thi đầu vào.

Ngày 15 tháng 8

Tôi nên kiếm tiền khi còn có thể. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi sẽ sống một cuộc đời chậm rãi ở nông thôn!

Ngày 17 tháng 9

Tôi đã theo dõi các nữ chính và Sano từ xa, nhưng cứ đà này, mọi thứ thực sự sẽ ổn thôi. Ngay cả một đứa trẻ chơi game hẹn hò cũng sẽ đạt được kết thúc harem mà.

Ngày 31 tháng 10

Cuối cùng, một lời tỏ tình. Tôi sẽ theo dõi nó, để phòng hờ thôi.

Ngày 1 tháng 11

Không thể nào.... Tên khốn đó đã chọn câu trả lời siêu thậm tệ. Tức là sẽ có kết cục Bad Ending…

Ngày 2 tháng 11

Tại sao? Làm thế nào mà nó lại dẫn đến một kết thúc tồi tệ từ câu trả lời đó chứ? Các lựa chọn lẽ ra cũng phải dễ dàng mà....

Ngày 10 tháng 11

Đây chỉ là bằng chứng gián tiếp thôi, nhưng có vẻ như Sano đã tiếp tục đưa ra những lựa chọn tồi tệ nhất từ vấn đề đó.

Với mức tình cảm của các nữ chính mới chỉ tăng được một nửa....

Ngày 11 tháng 11

Các nữ chính đang đau khổ vì không được Sano lựa chọn.

Nhớ lại việc Sano từng hành động vì họ như thế nào, thật là đau đớn....

Ngày 20 tháng 11

Tôi chưa thể bỏ cuộc được. Tụi mình đã bước vào kết cục Bad Ending, nhưng chắc chắn phải có điều gì đó tôi có thể làm.

Ngày 29 tháng 11

Không thể dừng lại ngay tại đây được…………… Dù tôi có làm gì đi nữa, tôi cũng bị cản trở bởi Lực cưỡng chế của thế giới.

Ngày 2 tháng 12

Tôi không thể tìm thấy điểm yếu nào trong Lực cưỡng chế của thế giới.

Ngày 13 tháng 12

Điều đó là không thể.

Dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa, tôi cũng không thể ngăn cản dòng chảy đó. Tất cả chúng ta sẽ chết vào ngày lễ tốt nghiệp, bị một chiếc xe tải cán qua.... Không, không.... Tôi không muốn chết………

Ngày 15 tháng 12

Sợ hãi sợ hãi sợ hãi sợ hãi sợ hãi sợ hãi…………

Ngày 16 tháng 12

Tôi không muốn chết tôi không muốn chết tôi không muốn chết tôi không muốn chết tôi không muốn chết……….

Ai đó... giúp tôi với....

Ngày 20 tháng 12

Tại sao tôi lại phải chết cơ chứ…………? Tôi đã cố gắng hết sức rồi mà…

Ngày 24 tháng 12

Khi tôi đang đau khổ trong sân trường, Reine ngồi trên chiếc ghế băng đối diện tôi. Sau đó, Reine vui vẻ rời đi cùng với Sano.

Ngày 25 tháng 12

“….Tại sao?”

Hôm nay cũng vậy, theo cùng một cách, Reine đang ngồi ở đó. Không nói một lời, cô ấy đưa cho tôi một lon cà phê. Khi tôi hỏi, Reine đã trả lời như thế này: “Tôi của hiện tại đã tồn tại được là nhờ anh ấy đã tử tế với mình….” “Nên tôi chỉ đang chia sẻ một chút sự tử tế đó thôi.” Sau đó cô ấy mỉm cười và nói: “Tôi chắc chắn sẽ có người cứu cậu, nên hãy vui lên đi.”

Ngày 26 tháng 12

Cảm ơn vì lon cà phê. “………….Ai cơ?”

Ngày 9 tháng 1

Tôi bị mất thẻ học sinh. Thật thảm hại. “Gặp rắc rối gì thế~?” Shuna đứng đó với một nụ cười.

Ngày 10 tháng 1

Tụi tôi đã tìm kiếm cho đến tận đêm khuya, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy. Buổi sáng khi tôi đến trường, thẻ học sinh của tôi đã nằm gọn trong tủ đựng giày. Bên trong là một lá thư duy nhất. ‘Lần sau hãy cẩn thận hơn nhé~?’

Ngày 11 tháng 1

Tôi đã đi cảm ơn cô ấy. “Mình á~? Mình có nhặt được cái thẻ học sinh nào đâu~?”

Ngày 24 tháng 1

Chống lại một câu chuyện bằng một câu chuyện. Tôi đã hướng đến thư viện để tìm kiếm ý tưởng.

Ngày 28 tháng 1

Tôi đã xem qua từng câu chuyện một. “Cậu đang tuyệt vọng tìm kiếm điều gì mà ngày nào cũng đến đây vậy………..?” Một cách im lặng, Shino gọi tôi. Tôi đã ngần ngại, nhưng trong khi che giấu thuật ngữ [LoD], tôi đã kể cho cô ấy từng mảnh nhỏ rằng mình đang tìm kiếm manh mối để thoát khỏi tình cảnh hiện tại.

“Đó là một giả thuyết thú vị…………” Không nghi ngờ gì, cô ấy gật đầu đầy vẻ hứng thú. Sau đó tụi yôu trao đổi ý kiến, nhưng không đi đến kết luận nào.

“………….Tôi xin lỗi. Tôi phải gặp anh ấy sớm, nên tôi xin phép đi trước.”

Cô ấy chắc hẳn không tin câu chuyện của tôi. Chắc hẳn tôi trông giống như một người đang gặp vấn đề về tâm thần theo một cách nào đó. Dù vậy, tại sao Shino lại chiều lòng tôi đến mức này?

“Bởi vì cậu có đôi mắt cô đơn, đôi mắt trông như có thể tan biến bất cứ lúc nào…………mình đoán vậy?”

Và khi cô ấy chuẩn bị rời đi:

“Hôm nay mình đã rất vui. Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy cứ dựa vào Shinonome Shino nhé.” Đó là những gì cô ấy nói.

Ngày 29 tháng 1

Trái tim tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nên tôi đã đi cảm ơn cô ấy. “Xin lỗi, nhưng cậu là ai vậy….?”

Ngày 2 tháng 2

Tôi đã chạm đến giới hạn. Ngay cả việc thở cũng thấy đau đớn. Tâm trí và cơ thể tôi như đang tan rã. Trên đường đi thi đại học về.

Khoảnh khắc mình định bước chân vào vạch chắn tàu hỏa mà không suy nghĩ.

“Đừng làm vậy.”

Tôi đã bị ngăn lại bởi Satsuki. Mặc dù cô ấy lẽ ra không biết gì về tôi, cô ấy đã khóc và mắng mình. “Nếu mọi chuyện trở nên khó khăn, hãy bàn bạc với tớ! Tớ chắc chắn sẽ giúp cậu!”

Tại sao lại là mình?

“Con người mình của hiện tại tồn tại được là vì…. khi mọi chuyện khó khăn, tớ đã được cứu bởi người mình yêu.”

Ngày 6 tháng 2

Trên đường đi thi đại học, tôi thấy Satsuki trên tàu.

“Hửm, cậu có việc gì cần mình sao?”

Ngày 17 tháng 2

Ngay cả ở thế giới này, các cậu vẫn cứu rỗi trái tim mình…. Cảm ơn các cậu. Nhờ các cậu, quyết tâm của mình đã được định đoạt.

Ngày 18 tháng 2

Ngay cả Lực cưỡng chế của thế giới cũng không phải là vô địch. Chắc chắn phải có cách để cứu họ. Nếu tôi hy sinh mạng sống của mình….

Ngày 19 tháng 2

Tôi chắc chắn sẽ cứu họ.

Ngày 20 tháng 2

Chắc chắn phải có một cách.

Ngày 21 tháng 2

Chắc chắn…. phải có

Ngày 22 tháng 2

Không có…. Tại sao lại không có….

Ngày 23 tháng 2

Mày muốn giết tao và những cô gái này đến mức đó sao!? Trả lời tao đi, đồ rác rưởi!

Ngày 28 tháng 2

Mạng sống của tao thì sao cũng được……………

Tao đã không được sống một cuộc đời tử tế ở cả kiếp trước lẫn kiếp này, nên hãy làm gì tùy thích với mạng sống của tao đi….

Nhưng tao cầu xin mày, chỉ cần những cô gái đó thôi…. Làm ơn hãy cứu lấy họ……….

Ngày 1 tháng 3

Sano. Đó là vì những lựa chọn của mày. Tại sao tụi tao phải chết vì một kẻ như mày cơ chứ?

Ngày 2 tháng 3

Tao chắc chắn sẽ trả thù lũ khốn nạn tụi bây, nhất định….

Ngày 3 tháng 3

Tôi không biết tên, mặt của tụi nó, hay tụi nó đang ở đâu….

Ngày 7 tháng 3

Chẳng có gì nảy ra trong đầu chẳng có gì nảy ra trong đầu chẳng có gì nảy ra trong đầu

Ngày 8 tháng 3

Tôi suýt nữa đã bị xe đâm. Nhưng rồi tôi nghĩ. Nếu như mình cũng sẽ bị đâm…. Hửm?

Ngày 9 tháng 3

Tôi đã nghĩ ra một chuyện…Một cách để đáp trả lại lũ khốn tụi nó.

Một cách để phá hủy kịch bản…….

Ngày 10 tháng 3

Dòng chữ duy nhất xuất hiện trong kết thúc hủy diệt toàn bộ. 'Một học sinh trung học đã bị cán bởi một chiếc xe tải vượt đèn đỏ. BAD END' Và rồi một hình minh họa [Iriya Satoshi] gục xuống và bao phủ trong máu. Biết mày đê tiện thế nào rồi, mày chắc hẳn đang thỏa mãn khi đánh lừa tụi tao nghĩ rằng tất cả các nữ chính đều đã chết. Nhưng tại dòng đó không hề đề cập tới "các nữ chính đã chết". Trong trường hợp đó, chẳng phải sẽ hoàn toàn ổn nếu các nữ chính vẫn sống sót sau khi kịch bản kết thúc sao?

Ngày 12 tháng 3

Cái chết của tôi đã được quyết định. Không có đường thoát. Nhưng tôi sẽ cứu Satsuki và những người khác. Đó sẽ là một kết thúc không thỏa mãn đối với mày, đúng chứ?

Ngày 13 tháng 3

Ngày mai là lễ tốt nghiệp. Và cũng là ngày chết của tôi. Kỳ lạ thay, trái tim mình lại bình tâm.

Ngày 14 tháng 3

Chỉ có sự liều lĩnh bất chấp mạng sống mới mang lại chiến thắng.

Tạm biệt.

Vào buổi chiều muộn khi mặt trời đang lặn, những đám mây màu xám bao phủ bầu trời, những chiếc ly trống cùng đá tan nằm rải rác trên bàn.

Chúng tôi đang nhìn chằm chằm vào một cuốn [nhật ký] duy nhất đang tỏa ra một sự hiện diện kỳ quái.

“Ha, haha. Chuyện này chắc chắn là dối trá thôi…. Cậu ta chỉ là đang bám đuôi tụi mình hay gì đó thôi, đúng không?”

Người đầu tiên lên tiếng là Kitagawa.

“Kitagawa….?”

Kitagawa chống khuỷu tay lên bàn bằng một tay, che mặt và cười một cách kỳ lạ.

“Tôi cần phải thẩm vấn Iriya Satoshi khi cậu ta tỉnh lại. Phải, đúng vậy.”

“Kitagawa.”

“……Gì. Cậu có điều gì muốn nói sao, Saionji-san?”

Kitagawa-san nhìn tôi với đôi mắt sắc lẹm, u ám.

“Thực ra cậu cũng hiểu rồi mà, đúng không….?”

“Ừm. Còn tất cả các cậu thì sao!? Một chuyện như thế này làm sao mà xảy ra được chứ!?”

Một giọng nói tức giận, sắc bén vang dội khắp quán.

“Bình tĩnh lại đi….”

“Làm sao mà tôi có thể bình tĩnh được chứ!? Ba năm của tụi mình, cảm xúc của tụi mình, tất cả mọi thứ, nghĩ đến việc tất cả điều ấy đều được tạo ra bởi ai đó…. Chuyện đó thật là… ư...”

Kitagawa cảm thấy buồn nôn, vội chạy vào nhà vệ sinh. Tôi cũng không thể tin được chuyện này.

Sự thật được viết trong cuốn [nhật ký], nó hoàn toàn đảo ngược mọi thứ chúng tôi đã tin tưởng trong suốt ba năm trung học.

Cuốn [nhật ký] của Iriya Satoshi có những chi tiết về chúng tôi được viết trong đó. Không, là quá nhiều chi tiết.

Nếu nó chỉ là những tình tiết riêng lẻ, chúng tôi có thể coi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng chuyện này giống như bị ai đó giám sát liên tục vậy.

Chúng tôi là những nhân vật trong một thế giới gọi là [LoD], những con búp bê được lập trình để yêu Sano Yuto. Khi tôi nghĩ theo cách đó, thế giới này đột nhiên trở nên đáng sợ.

“N-nhưng, kiểu như là~, vậy chính xác thì Iriya Satoshi là ai vậy~?”

Nanjou thường có danh hiệu là một thánh nữ, luôn điềm tĩnh như một người phụ nữ trưởng thành bao dung. Giọng cô ấy bây giờ lại đang run rẩy.

“Mình không biết…. Cậu ấy chỉ là đến từ một chiều không gian khác với thế giới chúng ta đang ở…. Có lẽ là một sự tồn tại to lớn hơn….”

Trong số chúng tôi, Shinonome có lẽ là người bình tĩnh nhất. Có thể thoáng thấy sự tò mò trí tuệ bên trong nỗi sợ hãi của cô ấy.

“….Mình cũng đồng ý với Shinonome. Mình không biết tại sao cậu ấy lại đến thế giới này. Nhưng đánh giá từ những gì được viết ở đây….”

“Cậu ấy đang mâu thuẫn với người sáng tạo ra thế giới này.”

Tôi gật đầu.

“Đó chỉ là suy đoán thôi, nhưng có lẽ Iriya Satoshi đã bị trừng phạt ở thế giới khác cao cấp. Nên vì thế cậu ấy bị ném xuống thế giới [LoD], một thế giới cấp thấp nơi chúng ta tồn tại?”

“Đ-đúng là vậy~, nửa sau của cuốn [nhật ký] đầy rẫy những lời lăng mạ và sỉ nhục mà~”

“Đúng như mong đợi từ Shinonome.”

“Không, đó chỉ là sự tưởng tượng vô căn cứ không có bằng chứng gì cả…. Nếu người khác nghe thấy chuyện này, họ sẽ nghĩ mình bị điên và đưa mình vào bệnh viện mất.”

Dù tự giễu bản thân, nhưng những gì Shinonome đang nói lại đúng sự thật.

“Nếu có một sự thật, thì đó là người đã giữ cho chúng ta khỏi cái chết định sẵn bằng cách thao túng nhân vật chính, Sano Yuto, kẻ đang cố gắng dẫn dắt chúng ta đến một kết thúc tồi tệ, chính là Iriya Satoshi.”

“Ư...”

Cái kết thúc tồi tệ được viết trong cuốn [nhật ký] này. Khi chúng ta chạm tới nó, rõ ràng là một trong số chúng ta sẽ chết. Và chìa khóa của việc đó chính là Yuto. Nó nói rằng số phận của chúng ta được quyết định bởi hành động của Yuto.

Tuy nhiên—

“Mình vẫn không thể tin được! Chúng ta đã luôn được cứu bởi Yuto suốt thời gian qua mà, đúng không!?”

“Đúng vậy~! Yuto là vị cứu tinh của chúng ta mà, phải không~!?”

“M-mình hiểu mà. Chúng ta đã cùng yêu một người. Mình chia sẻ mong muốn được tin tưởng đó với các cậu…. Tuy nhiên….”

Mong muốn của chúng tôi rằng những gì được viết trong cuốn [nhật ký] này chỉ là hư cấu, một trò đùa tai quái, đã vô tình bộc phát và chúng tôi đã kết thúc bằng việc gắt gỏng với Shinonome, nhưng tôi hối hận vì điều đó. Shinonome chắc hẳn cũng đang cảm thấy như vậy.

“….Vậy thì hãy xác nhận đi.”

“….Kitagawa?”

Kitagawa trở lại chỗ ngồi với vẻ mặt mệt mỏi, bò lại như một bóng ma.

“Hãy gọi cho Yuto ngay bây giờ. Và hỏi cậu ta về nội dung của cuốn nhật ký này.”

“Đ-đúng rồi đó~! Đó là cách tốt nhất~”

“Mình cũng đồng ý!”

Nanjou và Shinonome đồng loạt giơ tay.

Và rồi, những ánh mắt đổ dồn vào người cuối cùng là tôi, Saionji Satsuki.

“Ừ…. đúng vậy.”

Trên thực tế, đây là cách tốt nhất để biết sự thật. Điều này sẽ làm rõ liệu Yuto có phải là loại người mà Iriya Satoshi đã nói hay không. Đây là tất cả những gì chúng tôi có thể bám víu vào lúc này.

[Alo? Có chuyện gì vậy, Reine?]

Khi Kitagawa gọi, Yuto trả lời ngay lập tức. Cô ấy bật loa ngoài để tất cả chúng tôi cùng nghe.

[Này, sao thế Reine?]

“Xin lỗi, Yuto. Hiện tại, [Tứ đại mỹ nhân] đang tập trung cùng nhau đầy đủ.”

[Hả!? Thật sao!? Có phải các cậu đã suy nghĩ lại về chuyện đó rồi không?]

“Không, chuyện này là về một vấn đề khác.”

[Tch. Tớ cũng đang bận lắm đấy, nói gì thì nói nhanh đi.]

Chuyện đó chắc hẳn là về việc biến tất cả chúng tôi thành người tình của cậu ta. Khi cô ấy nói không phải chuyện đó, Yuto đã tặc lưỡi.

—Chúng ta đã yêu một Yuto tử tế mà…

Trái tim tôi thắt lại.

“V-vậy mình sẽ hỏi cậu một câu thôi, hãy trả lời nhé.”

[Rồi, rồi.]

Sau đó Kitagawa hít một hơi thật sâu. Và với biểu cảm mạnh mẽ như thường lệ, như thể đang lên dây cót tinh thần, cô ấy nói.

“Này, Yuto…. cậu đã từng đến nhà mình trước đây chưa?”

[Không, chưa.]

Cậu ta tuyên bố một cách dứt khoát. Cuốn nhật ký nói rằng một người bạn cùng lớp tự xưng là Sano Yuto đã tìm thấy và trả lại ví của mẹ Kitagawa. Nhờ vậy, Kitagawa được cho là đã tránh được việc bị đánh đến chết.

“C-cậu đã gặp mẹ mình rồi mà, đúng không? Cậu đã tự giới thiệu mình là Sano Yuto mà!?”

[Tớ chưa bao giờ làm chuyện gì như thế cả….]

“Đó là lời nói dối…. đúng không?”

[Tại sao tớ phải nói dối một chuyện xàm nhảm chứ? Được rồi, người tiếp theo.]

Khuôn mặt Kitagawa tái mét khi cô ấy lún sâu vào chiếc ghế của mình, nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trong không trung.

“V-vậy, mình cũng có một câu hỏi~”

[Shuna đấy à. Nói đi nà.]

“Cậu đã thực hiện rất nhiều giao dịch với công ty của bố mẹ mình đúng không? Cảm ơn cậu nhé~”

[Hả? Quái gì đấy?]

“Hả?”

[Tớ thậm chí còn chẳng biết gì về công ty của bố mẹ Shuna ngay từ đầu nữa kìa….]

“C-cậu đang đùa đúng không? Cậu đã nói là cậu đã in ấn rất nhiều mà! Mẹ mình nói bà ấy đã viết hóa đơn dưới cái tên Sano Yuto!”

[Tại sao tớ phải nói dối? Cậu và Reine đều kỳ lạ thật đấy.]

“Mình... đã tin tưởng cậu vậy mà….”

Trong khi thốt ra câu nói dở dang, Nanjou ngồi thụp xuống ghế sofa.

“T-tiếp theo là mình. Shinonome đây.”

[Shino hả. Gì vậy?]

“Cậu có nhớ lần cậu đánh bại mình trong kỳ thi thử không?”

[À, ừ, tớ nhớ chuyện đó. Cuối cùng cũng có một câu hỏi mà tớ thực sự nhớ.]

“Mình mừng quá.”

Shinonome thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, những lời tiếp theo đã làm cô đông cứng.

[À, nhưng hồi đó, có hai tờ giấy trả lời lận, cậu có biết gì không?]

“Cái gì….?”

[Chà, sao cũng được. Tớ tự tin là mình đạt điểm cao mà. Cái tờ mà chỉ đúng được một nửa chắc là trò đùa của ai đó thôi.]

“M-mình hiểu rồi…. Cảm ơn cậu rất nhiều….”

Chúng tôi có thể nghe thấy tiếng cười của Yuto, nhưng chúng tôi chẳng cảm thấy thoải mái chút nào.

Hai tờ giấy trả lời cùng viết tên Sano Yuto. Một tờ đạt điểm gần như tuyệt đối, trong khi tờ kia chỉ đúng được một nửa, theo như cuốn [nhật ký].

Lời nói của Yuto, người được gọi là thiên tài sánh ngang với Shinonome, nghe thật rỗng tuếch.

Với những bằng chứng gián tiếp đang chồng chất, Shinonome cũng lún sâu vào ghế sofa, lấy tay che mặt.

[Được rồi, cuối cùng là Satsuki hả. Nói ngắn gọn thôi nhé?]

Đến lượt tôi. Tôi sợ lắm. Ngay cả khi điều đó là đúng với ba người đầu tiên, tôi vẫn hy vọng chỉ riêng mình là khác biệt.

Mình tin cậu mà, Yuto!

“Cậu đã đến sự kiện bắt tay cho cuốn sách ảnh đầu tiên của mình đúng không?”

[À, ừ, tớ có đi.]

“Cảm ơn cậu nhé? Nó đắt lắm đúng không?”

[Hả? Cậu đang nói quái gì vậy?]

“Mỗi người mua sách ảnh đều có một phiếu dự thưởng. Ừm, không phải cậu đã mua một trăm cuốn sách ảnh của mình vì mình sao….?”

[Cậu đang nói cái quái gì vậy? Tại sao tớ phải làm chuyện phiền phức như thế khi tớ có thể gặp Satsuki thật ngay gần đây? Thêm nữa, đó là thứ mà Satsuki gửi cho tớ vì cậu muốn gặp tớ mà, đúng chứ? Cậu trông rất đẹp trong bộ đồ bơi đó.]

“….Cảm ơn cậu.”

[Hỏi xong chưa? Tớ cũng bận lắm. Vậy nhé, gặp lại sau. Bai bai.]

Nói đoạn, cậu ta đơn phương kết thúc cuộc gọi. Không ai trong chúng tôi nói một lời, nhưng trong sự im lặng, tiếng tút tút cơ khí báo ngắt kết nối vang lên từ chiếc điện thoại thông minh.

“Phì, phì phì.”

Một tiếng cười thoát ra từ ai đó.

“Ha ha ha.”

“Hức, hức.”

“A ha ha….”

Tiếng cười vang vọng quanh bàn của chúng tôi. Hết người này đến người khác, vòng tròn lan rộng.

Tiếng cười gọi mời thêm những tiếng cười khác, tạo nên một bầu không khí kỳ quái như những phù thủy đang thực hiện một nghi lễ.

Yuto mà chúng tôi tin tưởng, Sano Yuto là một kẻ dối trá. Những thứ chúng tôi nghĩ là quan trọng đã vỡ vụn tan tành, tất cả những gì còn lại chỉ là sự trống rỗng.

“Phì, thật buồn cười làm sao. Chính xác thì cái Sano Yuto mà chúng ta tin tưởng là cái gì vậy?”

“Đúng vậy đó~. Thằng đấy thực sự chưa bao giờ cứu chúng ta lấy một lần, vậy mà chúng ta lại đem lòng yêu, tụi mình đúng là lũ ngốc mà~”

“Đỉnh cao của sự ngu xuẩn thật đấy. Ngu xuẩn đến mức mình không thể ngừng cười được.”

“Đúng thế! Chẳng còn gì quan trọng nữa!”

Tình yêu của tôi dành cho Sano Yuto đã biến mất.

Không, chính xác thì tôi đã yêu cái gì vậy?

Bởi vì cậu ta là bạn thuở nhỏ sao?

Tôi đã đổ người đàn ông đó dựa trên cái logic như vậy sao?

Cậu ta có điểm gì tốt để khiến tôi thích cậu ta chứ?

PVmBfqB.jpeg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!